Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu
Chương 73: Lực Bất Tu Trọng Nghĩa: Bàn Tay Khéo Léo Có Thể Cứu Vớt Chín Chết Một Kiếp
Ta Ở Lãnh Cung Làm Phế Hậu thuộc thể loại Xuyên Không, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nắng hè gay gắt, thiêu đốt những phiến đá lát trên đường cái trong cung đến nóng rực. Dây nho ở lãnh cung leo kín giàn trúc, phủ xuống một mảng bóng râm lốm đốm. Tô Thanh Diên đang ngồi dưới giàn nho dạy Cẩn Nhi nhận biết thảo dược, nàng nâng niu một chiếc lá tía tô, kiên nhẫn giải thích: “Cái này gọi là tử tô, nếu ăn uống không cẩn thận bị đau bụng, sắc nước uống là sẽ có tác dụng…”
“Thẩm tỷ tỷ! Thẩm tỷ tỷ!” Xuân Đào chạy vội vàng từ ngoài vào, chiếc khăn tay trên tay cũng bị rơi mất, mặt đỏ bừng, “Trong cung… trong cung có rất nhiều người tới! Bọn họ nói… nói là Bệ hạ triệu gấp muội đến Ngự thư phòng!”
Lòng Tô Thanh Diên chợt thắt lại. Vết thương do mũi tên của Tiêu Tẫn Uyên không phải đã ổn định rồi sao? Sao lại đột ngột bị triệu tập gấp? Nàng đặt chiếc lá tử tô xuống, vỗ vỗ đầu Cẩn Nhi: “Con đi chơi với Thục Phi nương nương đi, tỷ tỷ đi rồi về ngay.”
Vừa đến cổng viện, nàng đã thấy Lý Đức Toàn dẫn theo hơn mười thị vệ đang đứng chờ, vẻ mặt sốt ruột, trên trán đầy mồ hôi. Thấy nàng đi ra, Lý Đức Toàn vội vàng tiến lên, giọng nói mang theo sự khẩn thiết chưa từng có: “Thẩm cô nương, mau lên! Bệ hạ… Bệ hạ vết thương bị nhiễm trùng rồi, sốt cao không lui, đã nói mê sảng rồi!”
“Nhiễm trùng?” Lòng Tô Thanh Diên chùng xuống. Rõ ràng nàng đã dùng thuốc tiêu viêm tốt nhất, dặn dò thay thuốc mỗi ngày, sao lại nhiễm trùng nhanh đến thế? “Các Thái y đều hoảng loạn, nói… nói Bệ hạ e rằng không qua khỏi đêm nay!” Giọng Lý Đức Toàn run rẩy, “Lão nô thật sự hết cách rồi, đành phải đến cầu xin cô nương! Thẩm cô nương, coi như là lão nô cầu xin cô, xin cô đi xem Bệ hạ một lần nữa đi!”
Thục Phi ôm Du Nhi đi ra, nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức tái nhợt: “Sao lại thế này…”
“Tỷ tỷ, tỷ mau đi đi!” Chiêu Nghi đẩy Tô Thanh Diên một cái, “Dù thế nào đi nữa, cũng phải thử xem sao!”
Tô Thanh Diên gật đầu, quay người về phòng cầm lấy hộp thuốc, nói với Lý Đức Toàn: “Đi thôi.” Trong lòng nàng hiểu rõ, lần đi này, e rằng còn nguy hiểm hơn cả lần trước lấy đầu mũi tên – nếu không cứu được, nàng rất có thể sẽ bị coi là vật thế thân; nhưng nếu cứu được, địa vị của nàng trong cung này, cũng sẽ hoàn toàn khác biệt.
Bầu không khí trong Ngự thư phòng ngưng trọng đến mức ngột ngạt. Trong điện chật kín người, Viện phán Thái y viện và các Thái y vây quanh chiếc giường mềm, vẻ mặt lo lắng; mấy vị thân vương tông thất đứng một bên, sắc mặt nặng nề; còn có vài người trông như quan viên, đang thấp giọng bàn luận điều gì đó, không khí tràn ngập mùi thuốc nồng đậm và sự lo lắng.
“Tránh ra! Mọi người tránh ra! Thẩm cô nương tới rồi!” Lý Đức Toàn vừa dọn đường vừa lớn tiếng hô.
Mọi người nghe tiếng đều quay đầu lại, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Tô Thanh Diên, có kinh ngạc, có nghi ngờ, còn có sự coi thường không hề che giấu. Một phế hậu ở lãnh cung mặc váy vải thô, nhìn thế nào cũng không giống người có thể cứu được tính mạng của Đế vương.
“Lý Đức Toàn, ngươi loạn cái gì!” Một vị thân vương râu bạc nghiêm giọng quát lớn, “Thánh thượng long thể không khỏe, sao có thể để cho tiện nữ nhà quê này tùy ý chạm vào? Mau đưa nàng ta ra ngoài!”
“Túc Vương điện hạ xin bớt giận!” Lý Đức Toàn vội vàng giải thích, “Thẩm cô nương trước đó đã cứu giá thánh thượng, chính nàng đã lấy ra mũi tên, giải được kịch độc!”
“Ồ? Là nàng ta?” Túc Vương nhướng mày, đánh giá Tô Thanh Diên từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ khinh thường, “Ta thấy chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi! Thánh thượng hiện giờ tình hình nguy cấp, sao có thể để nàng ta tùy tiện làm càn?”
Trương Viện phán cũng tiến lên một bước, trầm giọng nói: “Thẩm cô nương, vết thương của Thánh thượng đã tấy mủ, sốt cao tới bốn mươi độ, mạch tượng hỗn loạn, đã là dấu hiệu đèn cạn dầu, tuyệt không phải sức người có thể xoay chuyển. Cô nương vẫn là…”
“Có xoay chuyển được hay không, phải xem đã rồi mới biết.” Tô Thanh Diên ngắt lời hắn, đi thẳng đến bên giường nệm, bỏ ngoài tai những lời bàn tán và nghi ngờ xung quanh. Tiêu Tẫn Uyên nằm trên giường, sắc mặt nóng bừng, môi khô nứt nẻ, bong tróc, hơi thở gấp gáp mà yếu ớt, trán nóng hầm hập, rõ ràng là nhiễm trùng dẫn đến sốc nhiễm trùng, nếu trì hoãn thêm, thật sự sẽ không cứu được nữa.
Nàng vén tấm chăn mỏng đắp trên người Tiêu Tẫn Uyên, cởi bỏ lớp băng gạc đang quấn quanh vết thương quả nhiên đã tấy mủ, dịch mủ đen kịt thấm đẫm băng gạc, da thịt xung quanh sưng tấy lở loét, tỏa ra mùi hôi thối thoang thoảng.
“Quả nhiên là bị nhiễm trùng.” Tô Thanh Diên nhíu mày, lấy bông cồn và thuốc sát trùng từ trong hòm thuốc ra, “Tất cả tránh ra, ta cần phải làm sạch vết thương.”
“Ngươi muốn làm gì?!” Trương Viện phán kinh hãi, “Vết thương đã lở loét, chạm vào nữa chỉ khiến tình hình tệ hơn thôi!”
“Không làm sạch vết thương, vi khuẩn trong mủ sẽ tiếp tục phát triển, sốt sẽ không bao giờ hạ được.” Tô Thanh Diên vừa nói vừa nhanh nhẹn dùng thuốc sát trùng rửa vết thương, “Sự ‘tĩnh dưỡng’ mà các ngươi nói, thực chất là đang chờ chết.”
“Vi khuẩn?” Mọi người nhìn nhau, đều chưa từng nghe đến từ này.
Tô Thanh Diên không có thời gian giải thích, nàng lấy một ống tiêm từ hòm thuốc, rút ra một lượng thuốc kháng sinh vừa đủ, nói với Tiêu Tẫn Uyên: “Bệ hạ, sẽ hơi đau một chút, xin Người nhịn một lát.” Nói xong, không đợi mọi người kịp phản ứng, nàng đã đâm kim tiêm vào tĩnh mạch của hắn, từ từ đẩy thuốc vào.
“Hỗn xược!” Túc Vương tức đến trợn trừng mắt, “Ngươi dám dùng ống tiêm đâm Thánh thượng! Người đâu! Bắt lấy yêu nữ này!”
Đám thị vệ vừa định tiến lên, đã bị Lý Đức Toàn giữ chặt lại: “Túc Vương điện hạ! Hãy để nàng ấy thử xem! Lỡ như… lỡ như thành công thì sao?!”
“Thành công cái gì?!” Túc Vương giận dữ, “Đây rõ ràng là âm mưu hãm hại Thánh thượng!”
“Ta có thể trị được.” Tô Thanh Diên ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh quét qua mọi người, “Cho ta nửa canh giờ, nếu nhiệt độ của Thánh thượng không giảm, mạch tượng không ổn định, mặc cho các ngươi xử lý. Nhưng trong nửa canh giờ này, không ai được làm phiền ta, kể cả các ngươi.” Nàng chỉ vào Trương Viện phán và những người khác.
“Ngươi…” Trương Viện phán tức đến mức không nói nên lời.
“Được! Bản vương cho ngươi nửa canh giờ!” Túc Vương lạnh lùng hừ một tiếng, “Nếu không cứu được Thánh thượng, bản vương nhất định sẽ khiến ngươi bị phanh thây xẻo xác!”
Tô Thanh Diên không thèm để ý đến hắn, tiếp tục xử lý vết thương. Nàng dùng thuốc sát trùng rửa đi rửa lại chỗ lở loét, làm sạch mủ và thịt đã hoại tử, động tác tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sự tập trung không cho phép ai nghi ngờ. Sau đó, nàng lấy thuốc tiêu viêm đặc hiệu lấy từ không gian ra, bôi đều lên vết thương, rồi dùng băng gạc vô trùng băng bó lại. Cuối cùng, nàng lấy một ít thuốc hạ sốt, hòa tan vào nước ấm, dùng thìa nhỏ đút từng chút một cho Tiêu Tẫn Uyên.
Trong điện im phăng phắc, tất cả mọi người đều nín thở nhìn nàng. Người phụ nữ thoạt nhìn có vẻ yếu ớt này, khi hành động lại vô cùng trấn tĩnh, những “thuốc bột”, “ống tiêm” mà họ chưa từng thấy, trong tay nàng dường như có ma lực.
Nửa canh giờ trôi qua vô cùng chậm rãi. Lý Đức Toàn không ngừng nhìn đồng hồ cát, lòng bàn tay toàn mồ hôi; Túc Vương và mấy vị thân vương mặt mày tái mét, rõ ràng không ôm bất kỳ hy vọng nào; Trương Viện phán thì thỉnh thoảng lại bắt mạch cho Tiêu Tẫn Uyên, lông mày càng nhíu càng chặt.
“Hết giờ rồi.” Túc Vương lạnh lùng lên tiếng, “Yêu nữ, ngươi còn lời gì để nói không?”
Tô Thanh Diên đứng dậy, lau mồ hôi trên trán, “Xin đợi thêm một lát, thuốc mới bắt đầu có tác dụng.”
“Đợi cái gì nữa?!” Túc Vương mất kiên nhẫn, “Nếu Thánh thượng có chuyện gì bất trắc, bản vương ngay bây giờ…”
Lời hắn còn chưa nói hết, đã thấy Tiêu Tẫn Uyên trên giường nệm khẽ rên lên một tiếng, lông mày khẽ động. Lý Đức Toàn vội vàng tiến lên, đưa tay chạm vào trán hắn, sau đó kinh hỉ kêu lên: “Hạ rồi! Sốt hạ rồi!”
Mọi người vội vàng vây lại, chỉ thấy sắc mặt Tiêu Tẫn Uyên quả thực không còn đỏ bừng như trước, hơi thở cũng ổn định hơn, mặc dù vẫn chưa tỉnh, nhưng rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều so với lúc nãy. Trương Viện phán run rẩy đưa tay bắt mạch, sắc mặt đột biến: “Mạch… mạch đập ổn định rồi! Thật sự ổn định rồi!”
Lần này, tất cả mọi người đều sững sờ, ánh mắt nhìn về phía Tô Thanh Diên hoàn toàn thay đổi kinh ngạc, kính sợ, và cả sự khó tin. Người phụ nữ xuất thân từ lãnh cung này, lại thật sự kéo được Thánh thượng trở về từ cõi chết!
Sắc mặt Túc Vương lúc xanh lúc trắng, hé miệng, nhưng không nói nên lời. Vừa rồi hắn còn nói muốn phanh thây xẻo xác, giờ lại như bị tát một cái đau điếng.
Tô Thanh Diên như không nhìn thấy phản ứng của mọi người, nói với Lý Đức Toàn: “Lý công công, hãy theo phương thuốc này mà sắc thuốc, mỗi hai canh giờ cho uống một lần. Vết thương mỗi ngày thay thuốc một lần, dùng thuốc mỡ ta mang đến. Ba ngày sau, Thánh thượng có thể tỉnh lại.” Trong đơn thuốc nàng viết ra, có thêm một ít thảo dược giúp tăng cường miễn dịch, thúc đẩy vết thương mau lành, bổ trợ cho thuốc hiện đại.
Lý Đức Toàn nhận lấy đơn thuốc, xúc động đến rơi nước mắt: “Tạ ơn Thẩm cô nương! Tạ ơn Thẩm cô nương!”
Tô Thanh Diên thu dọn hòm thuốc, quay người bỏ đi. Nàng không muốn ở lại đây nghe những lời ca ngợi giả tạo, cũng không muốn bị cuốn vào vòng tranh chấp của những người này. Nàng cứu Tiêu Tẫn Uyên là vì Thẩm gia, vì mọi người ở lãnh cung, chứ không phải vì những danh tiếng hư ảo này.
“Đợi đã.” Một giọng nói yếu ớt truyền đến từ chiếc giường nệm.
Bước chân Tô Thanh Diên khựng lại, quay đầu lại thấy Tiêu Tẫn Uyên đã từ từ mở mắt, tuy ánh mắt còn hơi mơ màng, nhưng có thể nhìn rõ nàng.
“Ngươi tên là… Thẩm Thanh Ngô?” Giọng Tiêu Tẫn Uyên khàn khàn, nhưng lại mang một loại sức mạnh kỳ lạ.
“Phải.” Tô Thanh Diên dừng bước.
Tiêu Tẫn Uyên nhìn nàng, ánh mắt phức tạp: “Ngươi muốn nhận phần thưởng gì?”
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía nàng. Công lao cứu giá đủ để nàng một bước lên trời thoát khỏi lãnh cung, khôi phục thân phận, thậm chí… nhận được địa vị cao hơn.
Thế nhưng, Tô Thanh Diên lại lắc đầu: “Thần nữ không cầu gì cả. Chỉ cầu xin Thánh thượng nhớ kỹ lời hôm nay, trả lại sự trong sạch cho Thẩm gia mà thôi.”
Hoàng đế Tiêu Tẫn Uyên ngây người, sau đó chậm rãi gật đầu: “Được. Trẫm đáp ứng nàng, nhất định sẽ điều tra kỹ lưỡng vụ án cũ của nhà họ Thẩm, trả lại công bằng cho gia tộc các ngươi.”
Tô Thanh Diên khom người hành lễ: “Tạ ơn Bệ hạ. Thần nữ xin cáo lui.” Nói xong, nàng quay người sải bước ra khỏi tẩm điện mà không hề ngoảnh đầu nhìn lại.
Nhìn bóng lưng nàng khuất dần nơi cửa điện, Túc Vương và mấy vị thân vương nhìn nhau, trong lòng dâng lên bao mối suy nghĩ. Nữ nhân này, không chỉ y thuật cao siêu, mà tâm tính cũng thật hiếm có – đối diện với vinh hoa phú quý ngập trời, lại có thể bình thản đến vậy.
Tiêu Tẫn Uyên nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh đôi mắt bình tĩnh của nàng lúc nãy cứ quanh quẩn mãi trong đầu. Thẩm Thanh Ngô… nàng rốt cuộc còn mang lại bao nhiêu điều bất ngờ? Có lẽ, để nàng rời khỏi lãnh cung, cũng chẳng phải là chuyện xấu.
Trong lãnh cung, Thục Phi và Chiêu Nghi đang sốt ruột chờ tin. Nhìn thấy Tô Thanh Diên bình an trở về, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
“Thế nào rồi? Bệ hạ không sao chứ?” Chiêu Nghi vội vàng hỏi.
“Không sao rồi, đã hạ sốt,” Tô Thanh Diên mỉm cười, “Bệ hạ đã đồng ý, sẽ điều tra kỹ lưỡng vụ án nhà họ Thẩm.”
“Tốt quá rồi!” Xuân Đào mừng đến rơi nước mắt, “Gia tộc Thẩm cuối cùng cũng có hy vọng rồi!”
Thục Phi cũng đỏ hoe hốc mắt, vỗ vỗ tay nàng: “Thanh Diên, muội vất vả rồi.”
Ánh dương xuyên qua kẽ lá của giàn nho rọi xuống khuôn mặt Tô Thanh Diên, mang theo vầng sáng ấm áp. Nàng biết, lần cứu giá này đã giúp nàng hoàn toàn thoát khỏi cái danh “Phế hậu”, đồng thời cũng mở ra tia hy vọng cho vụ án oan khuất của nhà họ Thẩm. Nhưng nàng càng rõ ràng, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Con đường chốn thâm cung, vẫn còn rình rập nguy hiểm ở mỗi bước đi, mà nàng, đã chuẩn bị sẵn sàng, bất kể phía trước có bao nhiêu phong ba bão táp, nàng sẽ kiên định bước đi cùng những người thân yêu bên cạnh mình.
Tại tẩm điện trong Ngự Thư Phòng, Tiêu Tẫn Uyên đã chìm vào giấc ngủ sâu dưới tác dụng của thuốc, hơi thở đều đặn, sắc mặt dần trở lại vẻ bình thường. Lý Đức Toàn nhìn đơn thuốc, nói với Trương Viện phán: “Trương Viện phán, cứ theo phương thuốc của Thẩm cô nương mà sắc thuốc đi.”
Trương Viện phán nhìn những toa thuốc với những sự phối hợp thảo dược xa lạ trên đơn thuốc, lại nhớ đến y thuật thần kỳ của Tô Thanh Diên, cuối cùng thở dài: “Thôi được rồi, cứ làm theo lời nàng ấy nói. Xem ra, Thái y viện này, e rằng phải học hỏi từ Thẩm cô nương rồi.”
Một cơn gió lớn xoay quanh sinh mệnh của Đế vương, nhờ sự xuất hiện của một nữ nhân nơi lãnh cung mà lắng xuống. Mà cái tên Tô Thanh Diên, cũng lần đầu tiên thực sự lọt vào tầm mắt của trung tâm quyền lực Hoàng cung, trở thành một sự tồn tại không ai dám xem thường nữa. Câu chuyện của nàng, chỉ mới bắt đầu.