Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di
Chốn Nương Thân Mới
Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiều Vạn Sơn thấy khó hiểu.
Hắn cứ nghĩ người đọc sách sẽ không tin những chuyện như thế này.
"Phương tiên sinh?" Đợi người kia đến gần, Kiều Vạn Sơn khẽ gọi.
Hôm nay nắng hơi gắt, Phương Khanh ngẩng đầu, hơi nheo mắt, hàng mi dài theo đó rung rung.
"Kiều đại ca." Phương Khanh đáp.
Lẽ ra chào hỏi xong là được, nhưng Kiều Vạn Sơn cuối cùng vẫn không kìm được: "Phương tiên sinh cũng tin mấy chuyện này sao?"
Trong lòng hắn cứ cảm thấy Phương Khanh không giống người nơi đây.
Những chuyện hư ảo, mơ hồ này, bọn dân đen dốt nát như bọn hắn tin thì thôi, chứ sao Phương tiên sinh cũng lại giống như những người phàm tục như bọn hắn?
Nhìn người này chẳng ham muốn điều gì, đặc biệt là chiếc kính cận ấy, gọng mạ vàng, gác trên sống mũi, khiến cả người toát lên vẻ quý phái.
Hắn đến giờ cũng chưa thấy ai đeo kính, trừ kính lão của các cụ già thì không tính.
Phải đọc bao nhiêu sách mới đeo được loại kính ấy chứ?
Kiều Vạn Sơn thật lòng cho rằng kính chính là biểu tượng của học vấn, đôi kính đó đặt ở cái miếu Bà trên đỉnh đồi đất này, đúng là chẳng hợp chút nào.
"Ồ, cái này..." Phương Khanh vừa nói vừa giơ hai túi đồ trong tay —— "Vừa nãy gặp đội trưởng, cháu trai ông ấy khỏi sốt, nên ông lên gửi đồ cho bà cụ, nhưng lại bị gọi đi họp gấp, tôi giúp ông mang lên đây thôi."
Không trả lời thẳng là tin hay không, nhưng trong lòng Kiều Vạn Sơn lập tức thấy yên lòng.
Hắn nghĩ mình giờ buộc phải tin vào những chuyện này, nhưng vẫn thấy không cam tâm, có người không tin như Phương Khanh, hắn cũng thấy an ủi.
***
Tuần đầu tiên sau đợt lao động tập thể, thứ bảy trường nghỉ, Phương Khanh không phải dạy.
Trời còn chưa sáng, cậu đã dậy nhóm lửa nấu cơm, ăn lót dạ xong, để phần lại trong nồi chờ cha dậy ăn, rồi cầm sách ra cửa, tranh thủ ánh sáng sớm để đọc một lúc.
Chẳng bao lâu sau, cậu nghe tiếng còi của đội trưởng, Phương Khanh cất sách, cầm theo lưỡi liềm đến tập hợp.
Nhà cậu ở xa, đến nơi thì mọi người đã có mặt đông đủ.
Đội trưởng là ông già hơn năm mươi, tên Vương Phú Quý, dáng người đúng kiểu "phú quý", thân hình tựa Phật Di Lặc, đầu hói trọc loáng, chỉ còn vài sợi tóc lưa thưa bám trụ, giọng nói to vang, nghe đầy sức sống.
Thấy Phương Khanh đến, ông ta nói: "Nhìn đồng chí Tiểu Phương đây, thật tích cực! Đã có bát cơm ổn định rồi mà vẫn đến kiếm công điểm, tôi thấy mọi người nên học tập đồng chí Tiểu Phương! Yêu lao động, thì ngày thôn Thanh Thủy chúng ta trở thành thôn xuất sắc sẽ không còn xa nữa đâu!
Không biết ai đó bông đùa: "Cho tôi lương thì tôi cũng tranh đi làm!"
Cả đám người cười ầm ĩ.
Đội trưởng phải thổi còi vài tiếng mới khiến mọi người yên lặng.
Thật ra ruộng nhà Phương Khanh vốn ít, đất lại cằn cỗi, trồng trọt chẳng thu được là bao, dạy học mỗi tháng được mười đồng bạc, giờ ai cũng tranh nhau kiếm công điểm, cuối năm lĩnh tiền chia còn phải bù thêm, cậu không đi làm thì Tết đến cha con chỉ có gió Bắc mà ăn thôi.
Phương Khanh đứng ngượng một bên, khổ cũng chẳng biết nói với ai, đành chờ được phân công.
Kiều Vạn Sơn lặng lẽ dịch lại gần cậu, lúc chia nhóm thì năm người một đội, họ cùng đội với hai anh nông dân cao to khác và một đứa nhóc câm, cả nhóm lũ lượt ra đồng làm việc.
Trong đám còn có mấy thanh niên trí thức nghe nói từ Thượng Hải đến, trên bức tường gạch đỏ trong thôn có hàng chữ sơn đỏ thật to:
"Nông thôn là một bầu trời rộng lớn, đến đó sẽ có nhiều thành tựu"
Không ít thanh niên thành phố hưởng ứng lời kêu gọi, lên núi xuống quê góp sức xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Phương Khanh cũng không thấy ở mảnh đất nhỏ bé này thì làm được điều gì to tát, nhưng đã là lời cấp trên nói, cậu vẫn ghi nhớ, và dạy học trò cũng phải dạy như vậy.
Mấy thanh niên trí thức Thượng Hải nói giọng mềm như tơ lụa, cậu nghe không hiểu, nhưng họ làm việc rất hăng hái, tranh làm, làm gương, đến đội trưởng cũng khen thanh niên thành phố có giác ngộ cao.
Mặt trời mới nhô nửa vòm trời, Phương Khanh đã mệt bã người, nhưng chẳng ai dừng lại, cậu cũng ngại than vãn.
Trước kia nhà cậu còn ruộng, đất ít nên làm việc thong thả, giờ làm việc theo đội đông người nên rất vất vả.
Thêm lúc nữa, Kiều Vạn Sơn đi tới: "Phương tiên sinh, nghỉ chút đi!"
Hai anh nông dân kia cũng rất tinh ý, bảo cậu và đứa nhóc câm cùng ra gốc cây nghỉ.
Phương Khanh ngồi xuống, đứa nhóc câm ngồi cạnh.
Nó tên Từ Lục, là con út, cha mẹ đặt tên đơn giản, gọi là Lục.
Nghe nói hồi nhỏ nó lanh lợi, miệng nói ngọt, gặp ai cũng gọi anh chị bác mợ, rất được lòng mọi người, nhưng không may, năm sáu tuổi đêm đó nó sốt cao không chữa kịp, khỏi bệnh thì bị câm, đầu óc cũng trở nên ngây ngô.
Nhà đông con, không thể lo hết được, nó lại ngốc nghếch, chẳng làm được gì, cũng chẳng ăn no được bữa nào, gần hai mươi tuổi rồi mà gầy đét như cây sậy.
Nhưng trông nó lại đáng yêu, mắt to tròn, miệng nhỏ, khi cười lên hai má hõm sâu đồng tiền, lại có hai cái răng khểnh, nhìn hệt như một đứa trẻ con.
Dân làng nhìn mà thở dài "thật phí quá", nhưng nó nghe không hiểu, ai nói gì nó cũng cười, ngoan ngoãn, dễ bị bắt nạt.
Phương Khanh cầm ấm nước định hỏi nó có uống không, quay đầu thì thấy nó đang nhìn đăm đăm đám trí thức.
Chợt thấy nó xách ấm chạy ra đồng.
Thì ra, trí thức Lý Thư Hoa không cẩn thận bị lưỡi liềm cứa vào chân.
Đám thanh niên mới về quê, dùng lưỡi liềm không quen, bị thương là chuyện thường, nhưng vết thương cũng không nặng, lát sau máu đã ngừng chảy.
Chỉ là Từ Lục lo lắng hơn ai hết, giằng lấy lưỡi liềm ném ra xa, không cho Lý Thư Hoa chạm vào.
Lý Thư Hoa định lấy lại, nó ôm cánh tay anh khóc hu hu.
Có người trêu: "Từ Lục à, mày thương Lý Thư Hoa thế, sau này vợ người ta cũng không thể bằng mày đâu!"
Người khác đệm: "Thì làm vợ thằng bé đi, trông cũng hợp ghê!"
Cả đám cười ngặt nghẽo.
Từ Lục nghe không hiểu, thấy người ta cười nó cũng ôm tay Lý Thư Hoa cười theo.
Lý Thư Hoa thì bực bội, hất tay làm nó loạng choạng ngã ngồi, đơ ra một lúc mới hoàn hồn.
Phương Khanh chạy lại đỡ nó về.
Một lát sau, Từ Lục như nhớ ra điều gì, lại chạy ra đồng, nhặt cái ấm ban nãy nhét vào tay Lý Thư Hoa, chưa kịp ai phản ứng đã chạy về ngồi ngay ngắn, đôi mắt to tròn nhìn mọi người.
Lý Thư Hoa cầm ấm quay lại trừng mắt nhìn, nó làm như không thấy.
Lý Thư Hoa không thích ánh mắt đeo bám trong veo ấy, cứ như soi thấu con người mình, không biết từ bao giờ tên ngốc ấy cứ bám theo anh, đuổi mãi không dứt được.
Thanh niên Thượng Hải đi cùng lại đùa bằng giọng Thượng Hải: "Này, Thư Hoa, thằng nhóc tuy ngốc nghếch nhưng nhìn cũng được đấy, nếu không thì mày nhận nó đi?"
Anh gắt: "Ghê chết, thích thì mày nhận lấy!"
Anh nhíu đôi mày tuấn tú, chẳng nói Từ Lục là đàn ông, mà vừa ngốc vừa câm, dù có tự dâng đến anh cũng chê bai.
Mặt trời lên cao, dân làm đồng dần rút về gốc cây, trải giày vải xuống ngồi nghỉ, chuẩn bị về ăn trưa.
Từ Lục thấy Lý Thư Hoa ngồi xuống liền sáp lại gần, nhưng lại bị đuổi về, nó ôm ấm nước tu tu từng ngụm, vừa uống vừa len lén nhìn, tưởng không ai biết, nào ngờ ai cũng thấy, lại cười ầm lên.
***
Kiều Vạn Sơn đón lấy chiếc khăn tay Phương Khanh đưa, lau mồ hôi.
Chiếc khăn tay vuông vức, giặt sạch sẽ, hắn ngại bẩn nên không dám chùi mặt, Phương Khanh thấy thế vội bảo: "Không sao đâu, vốn dĩ là để lau mồ hôi mà."
Hắn mới dám lau.
Những cô gái đã lấy chồng trong thôn đều thô kệch, nói năng chẳng kiêng dè, làm việc chẳng kém gì đàn ông, việc dùng khăn tay càng ít thấy, đàn ông dùng khăn tay thì đây là lần đầu hắn thấy, mà lại không ghét bỏ.
Kiều Vạn Sơn thấy đồ của Phương Khanh cũng như chính con người cậu, sạch sẽ, tinh tế, mát lành, cả thôn Thanh Thủy chẳng ai giống cậu, và hắn thích cái vẻ tinh tế ấy.
***
Chẳng bao lâu sau, nhà nhà trong thôn Thanh Thủy đập nồi niêu xoong chảo, nói là để luyện thép đuổi kịp Mỹ vượt Anh.
Vương Phú Quý dẫn người đến nhà Phương Khanh tháo dỡ nửa cái nồi sắt trên bếp đất.
Phương Tự Thành lúc điên lúc tỉnh, giờ không rõ là tỉnh hay điên, cứ tưởng mình vẫn là địa chủ, ngồi ngoài cửa mắng chửi hết hơi: "Thằng chó chết Vương Phú Quý, không có tao mày chết đói, mày muốn đập nồi nhà tao thì bước qua xác tao trước đã!"
Đội trưởng vẫn cười: "Phương lão gia, thời này khác rồi, đâu còn là nhà ông nữa. Tỉnh táo lại đi!"
Rồi quay sang Phương Khanh: "Thầy phong thủy nói rồi, chỗ này luyện thép hợp, mà ở cuối thôn chỉ còn nhà cậu, dọn đi sẽ tiện hơn."
Phương Khanh tối sầm mặt: "Vậy cha con tôi sẽ ở đâu?"
Đội trưởng khoát tay: "Tìm chỗ mà dựng nhà mới đi!"
Phương Tự Thành gào khản cả giọng: "Tao chết cũng phải chết ở đây, đừng hòng đuổi tao đi!"
Đội trưởng thản nhiên: "Không đi thì thép luyện không xong, không theo kịp Liên Xô, cấp trên hỏi xuống, tôi cứ nói nhà họ Phương không muốn góp sức cho xã hội chủ nghĩa, đến lúc đó đi cũng phải đi thôi!"
Rồi dẫn người ôm đống sắt bỏ đi.
Phương Khanh đứng đờ người ra, không biết phải làm sao, nếu chỉ một mình cậu thì còn có thể ở ký túc xá trường, giờ thêm cha, nhà cửa không phải muốn dựng là có ngay, chẳng lẽ cha con cậu phải ngủ ngoài trời?
Đúng lúc đó Kiều Vạn Sơn tới gọi cậu đi nhận cơm tập thể. Nhà ai đông người thì cho vợ con đi nhận, về ăn mới đủ, chứ nhà ít người thì toàn ăn canh.
Hắn nghĩ hai nhà đều neo đơn, một ông cha điên, một bà mẹ bệnh, chi bằng hắn làm việc, còn Phương Khanh đi nhận cơm, cuối năm chia thêm ít công điểm cho cậu.
Đến nơi, thấy Phương Tự Thành ngồi khóc lóc như một đứa trẻ, Phương Khanh cũng ngồi bên cạnh, cạnh đó là đống quần áo đã dọn sẵn. Kiều Vạn Sơn giật mình, tưởng cậu bỏ đi xa, hỏi ra mới biết đầu đuôi câu chuyện, giận dữ đòi đi tìm đội trưởng.
Phương Khanh vội giữ lại: "Thôi đi Kiều đại ca, đến nước này rồi, tìm ông ta cũng vô ích, để tôi tự tính tiếp."
Cả hai im lặng một lúc.
Kiều Vạn Sơn rụt rè: "Hay là... hai người dọn sang nhà tôi ở đi?"
Phương Khanh chưa kịp phản ứng, chỉ sững người nhìn hắn.
Kiều Vạn Sơn vội nói thêm: "Nhà tôi rộng mà!"