Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di
Lò Luyện Thép và Nỗi Lòng Thầm Kín
Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhà họ Phương nhanh chóng bị phá dỡ, đội trưởng dẫn người đến châm lửa đốt trụi, không còn lại gì. Ngay sau đó, ở cuối thôn, người ta dựng lên một loạt lò cao nhỏ. Họ tận dụng đất tại chỗ, trộn với nước thành bùn, đắp thành những ống trụ rỗng bên trong, mỗi cái cao hơn cả một người đàn ông trưởng thành, trông hệt như những thùng xăng khổng lồ.
Người am hiểu bảo rằng làm như vậy kín gió, thép sẽ dễ nóng chảy hơn.
Sau khi gieo giống mới năm nay xong, đội trưởng không còn gọi ai ra đồng nữa. Ông ta bắt dân làng túc trực bên mấy lò cao suốt ngày, có động tĩnh gì là phải báo ngay cho ông.
Mấy cụ già không vui. Họ lớn lên nhờ những hạt thóc tự tay mình gieo trồng, dù giờ đã hợp tác xã cùng làm, nhiều người vẫn chỉ chăm chăm lo mảnh ruộng cũ của nhà mình.
Đội trưởng bày ra bộ mặt "hận sắt không thành thép" nói: "Bớt của ông bà miếng ăn à? Đây là tư tưởng phong kiến lạc hậu, nói thẳng ra là chủ nghĩa tư bản đấy! Bây giờ, luyện thép mới là đại sự hàng đầu! Trồng trọt thì là cái gì chứ?"
Mọi người nghĩ cũng phải, đành nghe theo ông ta, ngày đêm không nghỉ túc trực bên lò.
Nhìn từ miếu Bà Chúa trên đồi xuống, cả một vùng lửa hừng hực bốc cao. Có người còn bảo, cảnh tượng náo động đến mức Ngọc Hoàng Vương Mẫu trên trời cũng phải kinh động.
Mỗi lò cao do một nhóm người canh giữ, ai nấy đều là cả nhà cùng trông coi một cái. Ban ngày, Kiều Vạn Sơn ghép nhóm với nhà khác. Đến tối, khi Phương Khanh về, hai cha con Phương và Kiều Vạn Sơn lại cùng canh chung một lò.
Chiều tối, Kiều Vạn Sơn thu xếp xong cho mẹ, ba người cùng ra cuối thôn trông lò.
Đến nơi, Phương Tự Thành bắt đầu nhớ lại căn nhà cũ của mình. Ông ta cứ như con gà trống nổi cơn, đi tới đi lui giữa mấy lò cao, miệng chửi bới om sòm, trông y hệt một tên lưu manh. Lũ trẻ con chỉ trỏ cười khúc khích, ông liền trừng mắt mắng chúng. Người lớn sao chịu để con mình bị mắng? Chẳng mấy chốc, cả chỗ loạn cả lên.
Phương Khanh hết cách, đành cùng Kiều Vạn Sơn kéo ông về. Về đến nhà, Phương Tự Thành tức giận chui tọt vào chăn, chẳng buồn rửa chân, trùm kín mít, không hở ra chút nào.
Phương Khanh nghĩ cứ để vậy không ổn, định kéo chăn xuống. Ai ngờ, Phương Tự Thành bướng bỉnh vùng tay đẩy cậu một cái.
Phương Khanh không kịp phòng bị, loạng choạng ngửa ra, đầu đập thẳng vào tường "cốp" một tiếng. Kiều Vạn Sơn hoảng hồn, biết ông Phương gàn dở nhưng không ngờ lại nặng tay đến vậy, vội chạy tới đỡ Phương Khanh ngồi lên ghế.
Hắn đưa tay sờ sau đầu Phương Khanh, đã nổi lên một cục u to.
Phương Khanh bị đập, mắt hoa lên, ngồi đơ ra. Chắc là đau quá, hốc mắt cậu đỏ bừng, nước mắt cứ thế trào ra không kiềm nổi.
Tim Kiều Vạn Sơn như cũng bị đập mạnh một cái, đau nhói. Hắn nổi giận đùng đùng định túm ông Phương dậy, nhưng bị cánh tay Phương Khanh kéo lại. Quay lại thấy cậu lắc đầu, nước mắt theo động tác rơi càng nhiều, hắn đành thôi, lấy khăn nhúng nước lạnh đắp lên vết thương.
Tóc Phương Khanh đen mượt, mềm mại. Vén lên, hắn thấy một cục u sưng đỏ bầm, trông thật đáng sợ. Khăn đắp lên rồi mà cậu vẫn cắn chặt môi, má căng cứng. Kiều Vạn Sơn vội nới tay, bảo cậu tự cầm, còn mình thì lục lọi tìm thuốc.
Quay đầu lại, hắn thấy Phương Khanh ngồi xổm, hai tay giữ khăn, mặt chôn vào đầu gối. Hóa ra cậu đang lấy ống quần lau nước mắt.
Kiều Vạn Sơn bỗng thấy buồn cười. Sống với Phương Khanh lâu rồi, hắn mới nhận ra cậu khác hẳn tưởng tượng ban đầu.
Hắn từng nghĩ Phương Khanh như tiên trên trời, chỉ biết vùi đầu vào sách vở.
Nhưng thực ra cậu rất khéo léo, đảm đang.
Nói 'đảm đang' nghe hơi 'đàn bà', nhưng từ rửa bát, giặt đồ, quét dọn khỏi phải nói, đến cả vá kim luồn chỉ, thay chăn bọc gối cậu cũng rành rẽ. Quần áo rách, cậu lặng lẽ cầm đi vá, từng mũi chỉ ngay hàng thẳng lối, mẹ Kiều còn khen khéo tay.
Dạo gần đây, Phương Khanh còn học bà khâu đế giày. Trong phòng, từng chồng sách bày la liệt, giờ toàn đế giày đang phơi khô.
Trước kia, cậu toàn mua đế bọt biển ngoài chợ, nhẹ nhưng đi không chắc chân.
Cậu muốn tự làm, nhưng ngại không dám hỏi phụ nữ trong thôn. Giờ ở nhà họ Kiều, mỗi lần đưa cơm qua thấy bà đang khâu đế, bà tốt bụng, hôm sau liền dạy cậu.
Đầu tiên, làm lớp cốt: lấy vải bông quét hồ dán từng lớp, phơi khô cứng. Sau đó, đặt khuôn cắt thành bốn miếng đế, viền mép vải trắng, bọc mặt đế sao cho không nhăn nheo hay hở. Phơi tự nhiên, xâu dây gai kết hai miếng đế lại rồi mới may mặt giày.
Phương Khanh học nhanh, làm khéo. Bà cười: "Phương tiên sinh mà là con gái thì người ta đến dạm hỏi gãy cả ngưỡng cửa!"
Cậu đỏ mặt, tay vẫn cầm đế giày khâu. Ngón giữa đeo cái đê, ngón tay gầy quá, cậu phải cong nửa đốt ngón, dùi lỗ rồi nhanh chóng đẩy kim qua, đường chỉ đều đặn, chắc chắn.
Kiều Vạn Sơn lúc đó cũng đứng bên, trong lòng thầm thấy may mắn — may mà Phương Khanh không phải con gái.
Nếu cậu là con gái, liệu bọn họ còn có duyên ở bên nhau thế này không?
Khó mà nói trước được.
Kiều Vạn Sơn cúi xuống, gỡ khăn ra. Thuốc vừa bôi vừa bốc mùi hăng hắc, trong lòng hắn như bị ai xé ra, xót đến khó tả.
Việc luyện thép ở thôn Thanh Thủy diễn ra rầm rộ. Củi lửa nhanh chóng không đủ, đội trưởng phát động mọi người đi đốn cây.
Rừng nhỏ sau miếu Bà Chúa trên gò đất bị đốn sạch.
Có người đề nghị chặt luôn cây hòe lớn trước cửa nhà đội trưởng.
Đội trưởng cuống lên: "Thế cũng chặt được à? Đấy là biểu tượng của làng ta đấy chứ! Tôi đã đi xem thầy, nó liên quan đến phong thủy cả làng. Chặt đi là luyện thép hỏng hết!"
Kiều Vạn Sơn cười bảo với Phương Khanh: "Suốt ngày phong thủy với chả phong thủy, rõ là ông thầy kia dặn không được chặt cây đó vì ảnh hưởng tiền tài nhà ông ta!"
Phương Khanh vừa cắn bánh bao trắng vừa nín cười, miệng mím lại nhưng mắt vẫn cong cong.
Mọi người dồn hết sức luyện thép, nhưng từng ngày trôi qua, mớ nồi niêu xoong chảo đập ra vẫn chẳng thấy thành thép.
Có người hỏi đội trưởng: "Thép luyện ra trông thế nào ạ?"
Đội trưởng nóng ruột, miệng mọc đầy giộp, bực bội quát: "Thế mà cũng hỏi! Không kiên nhẫn thì làm công dân mới kiểu gì? Nôn nóng hỏng việc đấy, biết chưa?"
Những vết giộp trên môi rung rung theo từng lời ông ta, trông buồn cười vô cùng.
Thế rồi, chẳng ai dám hỏi nữa, ngày ngày ngồi lò luyện.
Năm nay mưa thuận gió hòa, lúa tốt um. Nhưng chẳng ai xuống đồng, cỏ còn cao hơn cả lúa, đến cuối vụ thì lúa ngoài đồng đã đen sì.
Mãi tới cuối thu, một sáng, đội trưởng leo ghế cao, nhìn vào một lò đã tắt lửa rồi hét to: "Đồng chí ơi! Thép ra rồi! Thành công rồi!"
Mọi người lôi thép ra, nhìn còn thô ráp.
Nhưng đội trưởng bảo: "Tôi đi các làng khác tham khảo rồi, luyện ra thế là chuẩn đấy!"
Vậy là cả làng lại tưng bừng! Luyện thép thành công, đúng là đại hỷ sự!
Đội trưởng lệnh giết thêm mấy con gia súc hợp tác xã nuôi, trưa nay cả làng sẽ liên hoan.
Dù sao cũng chẳng còn bao con. Lợn cừu nuôi càng ngày càng gầy, nhìn cũng biết kiểu gì cũng sẽ chết đói, thà mổ ăn còn hơn.
Thôi không luyện nữa, rảnh rỗi. Trưa hôm đó, Kiều Vạn Sơn đi lãnh cơm. Tới sớm nên ngoài món mặn, hắn còn lấy được cả cái đùi cừu. Hắn không ăn, đậy lại đợi Phương Khanh về.
Mẹ hắn bệnh, yếu đi trông thấy. Giờ ngày nào cũng phải có người bón cơm. Từ khi Phương Khanh dọn sang, cậu về sớm nên hay giúp bón cơm, còn tâm sự với bà vài câu.
Hôm nay Kiều Vạn Sơn tự bón. Bà sững người, rồi há miệng ăn miếng thịt cừu kèm cơm, nước mắt lã chã rơi.
Bà đã già cả, chồng mất sớm, một tay bón cho con từng muỗng lớn lên. Giờ lại để con bón cho mình, nhưng khác là khi đó bón để nuôi con, nay bón cho bà là đưa bà xuống mộ.
Bà không nhịn được: "Con à, nhìn trúng đứa con gái nào chưa?"
Làm mẹ, ai cũng mong con thành gia lập thất, có người chăm lo.
Kiều Vạn Sơn hiểu, nhưng không thể.
Hắn lần đầu nhận ra mình khác người là năm mười sáu tuổi.
Trẻ quê sớm dậy thì, trêu chọc gái góa, nhìn trộm quần áo con gái. Làm đồng nghỉ mệt là lại nói chuyện tục tĩu.
Hôm đó, mấy cậu lẻn đi nghe trộm tân hôn, thằng nào cũng mặt đỏ gay, kẹp chân, tay lén mò xuống quần.
Hắn mới nhận ra mình "không bình thường".
Tiếng r*n r* kia khiến hắn xấu hổ, nhưng không hề cảm thấy như bọn kia. Hắn sợ lắm, tắm xong đứng nhìn nó, không dám tin mình còn trẻ đã... 'hỏng'.
Về sau hắn hiểu, không phải hỏng, chỉ là không có hứng thú với phụ nữ.
Hắn không thích thân hình con gái, không thích áo ngực phơi dây.
Ngược lại, những bờ vai trần của đám con trai tắm sông mới khiến hắn bối rối.
Giấc mơ ướt đầu tiên, hắn mơ thấy một người đàn ông.
Giờ đến tuổi lấy vợ, ai cũng yên bề gia thất, còn hắn thì giữ bí mật này, chẳng dám hé nửa lời.
Hắn không thay đổi được, càng không dám nói. Cái làng này chưa từng có ai như hắn, nếu mọi người biết... hậu quả hắn không dám nghĩ tới.
Một lúc lâu sau, hắn lại múc một thìa cơm đưa cho mẹ.
Một người bón, một người ăn, không ai nói thêm gì.
Ăn xong, Kiều Vạn Sơn dọn bát đũa, đắp chăn cho mẹ. Hắn ra ngoài, nghe tiếng thở dài vọng lại.
Kiều Vạn Sơn khựng lại một giây, rồi lặng lẽ đi.