Tại Thời Điểm Tốt Nhất Nói Yêu Anh
Mưu Kế Đằng Sau Lời Từ Chức
Tại Thời Điểm Tốt Nhất Nói Yêu Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một hồi suy nghĩ đăm chiêu, khao khát được sát cánh bên Hứa Mẫn Trần cuối cùng đã chiến thắng nỗi ngượng ngùng và day dứt trong lòng. Tô Thanh Ngọc lấy hết can đảm nói: “Hạ tổng, có chuyện này tôi muốn thưa với anh. Tôi định xin từ chức, vì gia đình đột nhiên có việc gấp nên...”
Cô nói năng ngập ngừng, ấp úng. Ngay khoảnh khắc nghe thấy hai từ “từ chức”, Hạ Mộc Trạch nắm chặt chiếc điện thoại, gương mặt anh ta lập tức trở nên lạnh lùng. Nếu lúc này có một tấm gương, có lẽ chính anh ta cũng sẽ bị biểu cảm của mình làm cho khiếp vía.
“Gia đình có việc thì em cứ đi lo trước, xin nghỉ phép là được mà, sao phải từ chức?” Khi anh ta cất lời, giọng điệu vẫn rất nhẹ nhàng nhưng biểu cảm lại cực kỳ đáng sợ. “Là có chuyện gì khó nói sao? Ở công ty có ai làm khó em? Hay có người nói ra nói vào khiến em bận lòng? Em cứ nói với tôi, tôi sẽ giải quyết giúp em.”
Tô Thanh Ngọc vội vàng giải thích: “Không phải đâu Hạ tổng, anh đừng hiểu lầm. Không ai làm khó tôi cả, cũng chẳng có lời đồn thổi nào. Chỉ là tôi thật sự phải nghỉ việc để làm chuyện khác, không thể tiếp tục vị trí này nữa. Thật sự xin lỗi anh.”
Dứt lời, Hạ Mộc Trạch im lặng rất lâu. Tô Thanh Ngọc lo lắng bồn chồn chờ đợi, cô cứ cảm thấy mình như đang rơi vào một cái bẫy, linh cảm có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Mãi cho đến khi chiếc điện thoại bắt đầu nóng lên, cô mới nghe lại tiếng của Hạ Mộc Trạch.
“Vậy đi, em cầm đơn từ chức đến nhà tìm tôi, có vài chuyện nói trực tiếp vẫn tốt hơn.”
Nói xong, Hạ Mộc Trạch chẳng đợi cô trả lời đã cúp máy. Nếu Tô Thanh Ngọc thực sự muốn từ chức nhanh chóng, dường như cô chỉ còn cách mang đơn đến đó. Nhìn tờ đơn trên bàn, cô cảm thấy có chút ngần ngại khi nghĩ đến việc phải tới căn biệt thự kia. Dù hành vi của Hạ Mộc Trạch từ đầu đến cuối không có điểm nào để chê trách, anh ta luôn giúp đỡ cô, nhưng không hiểu sao mỗi lần gặp anh ta hay đến nhà anh ta, cô đều thấy sởn gai ốc và lo lắng đến lạ kỳ.
Vì giờ không quá thiếu tiền và cũng không muốn tiếp tục một công việc khiến mình không thoải mái, cô dứt khoát cầm đơn và ba lô rời tập đoàn Hạ Thị để đến nhà anh ta.
Lúc này, Hạ Mộc Trạch đang dỗ Hạ Nghiên ngủ. “Nghiên Nghiên nghỉ ngơi đi em, ốm thì phải ngủ nhiều vào, đừng vội học.” Anh ta đắp chăn cho em gái, giọng nói dịu dàng như rót mật. Có một người anh trai vừa đẹp trai vừa tài giỏi như thế chắc hẳn là ước mơ của mọi cô gái.
Hạ Nghiên ngơ ngẩn hỏi: “Anh sẽ ở đây với em chứ?”
Hạ Mộc Trạch dịu dàng: “Anh có chút việc cần xử lý, một lát sẽ lên ngay. Em cứ ngủ ngoan, nếu không có sự cho phép của anh thì đừng ra khỏi phòng, nhớ chưa?”
Hạ Nghiên nhìn anh hồi lâu rồi khẽ gật đầu. Cô bé luôn rất nghe lời, vì cô luôn tự trách rằng tại mình không ngoan nên ba mẹ mới bỏ đi. Nếu giờ không nghe lời anh trai, có lẽ anh cũng sẽ rời bỏ cô. Chính vì nỗi sợ đó, Hạ Nghiên luôn vâng lời Hạ Mộc Trạch một cách tuyệt đối.
An ủi em gái xong, thấy cô bé nhắm mắt nghỉ ngơi, Hạ Mộc Trạch mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Anh ta do dự đứng ngoài cửa một lát rồi bất ngờ khóa chặt cửa phòng em gái từ bên ngoài. Sau đó, anh ta với vẻ mặt lạnh như tiền xuống lầu, kéo phần lớn rèm cửa tầng một lại rồi ngồi lên sofa chờ đợi Tô Thanh Ngọc.
Giữa trưa, trên đường đến nhà họ Hạ, Tô Thanh Ngọc gửi cho Hứa Mẫn Trần một tin nhắn dặn anh nhớ ăn cơm và thông báo lộ trình của mình để tránh hiểu lầm. Lúc đó cô không nghĩ mọi chuyện sẽ tệ đến thế vì đây chẳng phải lần đầu cô đến đó, nhưng Hứa Mẫn Trần sau khi nhận tin nhắn lại không nghĩ vậy.
Khi thấy cô nhắc đến việc đi đưa đơn từ chức, anh nhớ lại những lần gặp Hạ Mộc Trạch trước đó, lập tức gạt bỏ mọi công việc, cầm chìa khóa vội vã chạy ra cửa. Không có xe hơi thật bất tiện, may mà trong túi còn chút tiền đủ để bắt taxi.
Ngồi trên xe, anh báo địa chỉ cho tài xế. Hứa Mẫn Trần thầm nghĩ, may mà trước kia lúc Tô Thanh Ngọc làm gia sư có nhắc đến tên khu biệt thự này. Có một lần trời mưa, anh định cầm ô đi đón cô nhưng cuối cùng Hạ Mộc Trạch đã đưa cô về. Giờ nghĩ lại, loài thú dữ trước khi săn mồi luôn kiên nhẫn tạo ra vẻ ngoài bình yên giả dối, và Hạ Mộc Trạch chính là con thú đang rình mò Tô Thanh Ngọc.
Tuy nhiên, chỉ biết khu phố mà không biết số nhà thì cũng vô ích. Anh lập tức gọi điện cho cô để bảo cô đừng vào nhà vội, hãy đợi anh ở cửa, sẵn tiện hỏi xem căn biệt thự đó số mấy. Nhưng chuông điện thoại reo nhưng không ai nhấc máy. Hứa Mẫn Trần nhíu mày thật chặt, chính anh cũng không nhận ra mình đang lo lắng đến nhường nào, cũng như không biết Tô Thanh Ngọc đã chiếm vị trí quan trọng thế nào trong lòng anh. Anh chỉ biết duy nhất một điều: Anh sợ cô xảy ra chuyện.
Thực ra, Tô Thanh Ngọc vẫn ổn, cô chỉ vô tình làm rơi điện thoại xuống đất. Vừa đến khu biệt thự, cô cầm đơn từ chức trong tay nên phải loay hoay dùng một tay mở khóa ba lô để lấy điện thoại đang rung. Đôi giày cao gót khiến cô đi lại vốn đã không vững, lúc vội vàng lục tìm điện thoại, chiếc máy liền trượt khỏi tay rơi xuống đất.
Chiếc điện thoại rẻ tiền vốn chẳng có khả năng chống va chạm, vừa chạm đất đã vỡ nát. Nhìn “xác” điện thoại, Tô Thanh Ngọc cảm thấy tim mình cũng tan nát theo. Cô đau lòng nhặt những mảnh vỡ lên, thấy máy đã hỏng hoàn toàn, cô chỉ còn cách rút SIM ra rồi vứt những mảnh vụn vào thùng rác ven đường.
Đúng lúc này, Hạ Mộc Trạch từ trong nhà bước ra, đứng trên bậc thềm nhìn thấy toàn bộ cảnh cô vứt điện thoại. Khóe miệng anh ta thoáng hiện một nụ cười kỳ lạ, nhưng khi cô ngẩng đầu lên, anh ta lập tức trở lại vẻ nhã nhặn và hiền lành.
“Em đến rồi, mau vào nhà ngồi đi, trời thu mà hôm nay vẫn nóng quá.”
Anh ta lịch thiệp và phong độ ra hiệu mời. Tô Thanh Ngọc thấy bộ dạng này của Hạ Mộc Trạch thì hoàn toàn yên tâm, cho rằng việc từ chức sẽ suôn sẻ, cô mỉm cười bước lên bậc thềm. Nhìn cô từng bước tiến lại gần rồi đi ngang qua mình vào trong biệt thự, nụ cười trên mặt Hạ Mộc Trạch tắt ngấm. Anh ta với vẻ mặt lạnh lùng bước theo sau, rồi “rầm” một tiếng, cánh cửa đóng sập lại.
Tô Thanh Ngọc đã đến đây nhiều lần nên khá quen thuộc với bên trong. Tuy nhiên hôm nay, cảm giác lại hoàn toàn khác lạ. Có phải vì tâm trạng cô thay đổi không? Có lẽ không phải, vậy là vì cái gì?
Căn nhà rất lớn, rèm cửa kéo kín hai phần ba, lại không bật đèn nên ánh sáng rất lờ mờ. Bên ngoài trời bắt đầu tối sầm, có vẻ sắp mưa. Không khí trong phòng tối tăm và áp lực đến khó thở. Tim Tô Thanh Ngọc đập thình thịch, theo bản năng cô lùi lại vài bước để giữ khoảng cách với Hạ Mộc Trạch.
“Ngồi đi, để tôi đi lấy nước cho em.” Hạ Mộc Trạch dường như không để ý đến sự né tránh của cô, anh ta nói bằng giọng nhẹ nhàng rồi quay vào bếp.
Anh ta vừa đi, cảm giác áp bách vô danh kia cũng giảm bớt. Cô nhìn quanh khu tiếp khách rồi ngồi xuống sofa, ôm chặt ba lô trước ngực. Cô vẫn còn tiếc nuối chiếc điện thoại hỏng, tay vuốt ve tờ đơn từ chức, suy nghĩ xem lát nữa nên nói thế nào.
Hạ Mộc Trạch đi khá lâu. Lấy nước chỉ mất một lát, nhưng anh ta đi phải đến mười phút. Khi anh ta quay ra, cô nhìn về phía bóng tối. Anh ta đứng trong bóng râm, tay bưng khay trà kiểu Âu, trông như một vị hoàng tử trong tranh. Cô thật không hiểu nổi tại sao một người xuất sắc như anh ta mà mỗi lần gặp cô lại thấy lo lắng đến thế.
“Đến đây, uống chút nước đi. Có phải lần đầu đến đâu mà sao khách sáo thế.” Hạ Mộc Trạch ngồi xuống đối diện, ung dung rót trà. Tô Thanh Ngọc định đưa đơn từ chức nhưng anh ta đã đẩy chén trà tới, liếc qua tờ đơn rồi nói: “Có gì cứ uống nước rồi hãy nói. Sau này không làm đồng nghiệp thì vẫn là bạn bè mà. Tôi đoán là ngay cả việc dạy kèm cho Nghiên Nghiên em cũng định bỏ luôn, đúng không?”
Tô Thanh Ngọc ngượng ngùng cúi đầu, thu tờ đơn lại.
“Thanh Ngọc, em biết không, mấy ngày nay Nghiên Nghiên bị bệnh, nó cứ hỏi tôi mãi là tại sao cô Tô không đến thăm.” Biểu cảm của Hạ Mộc Trạch thoáng chút phiền muộn, anh ta nhấp ngụm trà, giọng trầm khàn: “Tôi biết trả lời sao đây? Chỉ biết bảo là em có cuộc sống riêng, có chuyện phải bận tâm. Nghiên Nghiên là đứa trẻ hiểu chuyện, nó gật đầu nhưng lần sau lại không nhịn được mà hỏi. Nó bảo với tôi, hay là tại nó làm gì sai khiến em không vui nên em mới không đến?”
Tô Thanh Ngọc lúc này cảm thấy mình thật không còn mặt mũi nào đối diện với Hạ Nghiên. Suốt thời gian dạy kèm, cô bé luôn ngoan ngoãn và tôn trọng cô. Giờ cô bé bệnh, anh trai đã nhắc nhở mà cô lại chưa từng nghĩ đến việc tới thăm, quả thật hơi quá đáng.
Thấy cô bắt đầu mủi lòng, Hạ Mộc Trạch nói thêm: “Em cũng biết đấy, ba mẹ tôi mất sớm, lúc đó Nghiên Nghiên mới mười mấy tuổi. Nhiều năm qua tôi đã vượt qua được, nhưng con bé thì vẫn luôn ít nói lầm lì. Tôi rất lo cho nó, mãi cho đến khi em xuất hiện.” Anh ta cười khẽ: “Em có thấy ngạc nhiên không, tại sao Nghiên Nghiên lại yêu mến em đến thế?”
Tô Thanh Ngọc ngẩng đầu lên cười lịch sự: “Đúng là tôi cũng không hiểu lắm. Hạ tổng chắc chắn đã tìm cho cô bé nhiều gia sư giỏi hơn tôi. Một người tầm thường như tôi mà được cô bé thích, tôi cũng thấy bất ngờ.”
Hạ Mộc Trạch cúi mắt nhìn chén trà. Khi anh ta không nhìn cô, cô thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. “Ngay từ lần đầu gặp, tôi đã thấy em khác với những người khác.” Anh ta khoan thai nghịch chén trà, “Trong mắt em không có sự tham lam hay nịnh nọt thường thấy, nhìn rất thoải mái.”
Tô Thanh Ngọc ngây người: “Tôi cũng vì thiếu tiền mới nhận việc này mà, mục đích cũng chẳng khác gì họ.”
Hạ Mộc Trạch cười, nhướng mày: “Đó chính là điểm khác biệt. Em nói thẳng là mình đến vì tiền, điều đó còn cao thượng hơn những kẻ luôn rêu rao yêu thương trẻ con nhưng thực chất lại giả tạo.”
Cô cảm thấy dù mình nói gì cũng được anh ta khen ngợi, điều này càng khiến cô thấy day dứt hơn. Nhưng hôm nay cô đến vì việc từ chức, không thể để cuộc trò chuyện kéo dài mãi không dứt thế này.
“Hạ tổng, tôi rất cảm ơn sự đánh giá cao của anh, nhưng tôi nghĩ sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn.” Cô ngụ ý đưa tờ đơn ra lần nữa. Lần này anh ta không bỏ qua mà bình thản nhận lấy, chẳng thèm nhìn mà đặt sang một bên, nói khẽ: “Tôi sẽ báo với phòng nhân sự, em về thu dọn đồ đạc rồi làm thủ tục nghỉ việc đi.”
Gương mặt Tô Thanh Ngọc lập tức bừng sáng, cô nở nụ cười tươi tắn: “Cảm ơn Hạ tổng! Tôi hứa sau này có thời gian nhất định sẽ thường xuyên ghé thăm Nghiên Nghiên. Chúng ta vẫn là bạn tốt.”
Hạ Mộc Trạch nhìn chằm chằm vào nụ cười của cô, buông một câu như buột miệng: “Bao nhiêu người tìm mọi cách để được ở bên cạnh tôi, chỉ có mình em là lúc nào cũng muốn giữ khoảng cách, đôi khi tôi thật sự không hiểu nổi.”
Tô Thanh Ngọc ngơ ngác: “Ý Hạ tổng là sao ạ?”
“Nghĩa đen thôi.” Hạ Mộc Trạch nở một nụ cười mà trước đây anh ta chưa từng thể hiện, thản nhiên nói: “Nhưng sau khi biết bạn trai em là ai, tôi lại thấy cũng dễ hiểu thôi. Dù sao cũng là nhân vật như Hứa huynh mà. Có câu ‘Kim lân há thị vật trung ao’ (1), Hứa huynh hiện giờ tuy sa cơ nhưng tôi tin chỉ cần anh ta muốn, sớm muộn gì anh ta cũng trở lại đỉnh cao.” Nụ cười trên mặt anh ta lớn dần, đầy ẩn ý: “Đây cũng là một kiểu đầu tư, dù rủi ro có phần lớn nhưng bù lại lợi nhuận cực kỳ cao, quả thực hấp dẫn hơn việc đầu tư vào phía tôi nhiều.”
Sự vui vẻ trên mặt Tô Thanh Ngọc biến mất hoàn toàn, cô nhíu mày: “Hạ tổng nói gì tôi nghe không hiểu. Nhưng không sao, cũng muộn rồi, việc cần nói tôi đã nói xong, không làm phiền anh nữa.”
Cô đứng dậy định rời đi, nhưng giây tiếp theo đã bị Hạ Mộc Trạch chặn lại.
'Kim lân há thị vật trung ao' (1): cá chép hoá rồng