Chương 1

Tâm Huyết Hoa Mai thuộc thể loại Cổ Đại, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn án:
Ai nấy trong thiên hạ đều biết Đoan Vương phi tính tình nóng nảy, hỉ nộ vô thường.
Chỉ vì lỡ tay làm đổ một hũ chu sa, bà ta đã lấy máu tim của mẫu thân ta để thay thế làm màu vẽ.
Ta ôm lấy thân thể lạnh ngắt của mẫu thân, nhìn thấy trước ngực nàng một lỗ máu lớn đến kinh người…
Ba năm sau, nhờ vào một bức 《Bách Hoa Đồ》, ta nổi danh khắp kinh thành và trở thành họa sư của Đoan Vương thế tử.
Thế tử yêu tranh của ta, và càng yêu chính ta hơn.
Hắn nói, sẽ khiến kẻ nào làm tổn thương ta phải chết không có chỗ chôn thân.
Ta nhìn đôi mắt chứa đầy thâm tình ấy, khẽ mỉm cười.
“Nếu người đó… là mẫu thân của ngươi thì sao?”
Chương 1
Ngày ta bước vào Đoan Vương phủ, trời đổ trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.
Ta theo chân hạ nhân, đến trước phòng của Vương phi và đứng chờ bên ngoài.
Cả gian viện đã bị tuyết trắng bao phủ, ánh mắt ta vô thức dừng lại trên cây mai vẫn chưa kịp nở hoa trong sân.
Mẫu thân ta… chính là chết dưới gốc mai này…
“Sao thế? Tô họa sư cũng thích hoa mai sao?”
Ta theo tiếng nhìn sang thì thấy một phụ nhân dung mạo diễm lệ, khí chất tôn quý, đang thong thả bước về phía mình.
Nha hoàn bên cạnh vội kéo ta hành lễ.
Cuối cùng ta cũng gặp được bà ta… Đoan Vương phi Giang Nhiễu.
“Trí nhớ của ta đúng là quá kém.”
“Tô cô nương hẳn là không thích hoa mai mới phải.”
“Dù sao thì trong bức 《Bách Hoa Đồ》 của ngươi, muôn hoa khoe sắc nhưng lại không có hoa mai.”
Giang Nhiễu khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười trên gương mặt xinh đẹp ấy lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Ta thản nhiên đáp:
“Mùa đông trăm hoa đều tàn, chỉ có hoa mai là nở rộ.”
“Nó vốn đã cao ngạo, thì cần gì phải tranh khoe sắc với kẻ khác?”
Lời vừa dứt, ánh mắt Giang Nhiễu nhìn ta liền thêm vài phần khác lạ.
Bà ta thu lại nụ cười, nhìn chằm chằm vào ta:
“Việc gì nên làm, việc gì không nên làm, Tô họa sư là người thông minh, ắt hẳn hiểu rõ.”
Ta cong môi cười nhẹ:
“Dân nữ nhất định sẽ tận tâm truyền thụ kỹ thuật vẽ tranh cho thế tử.”
Yên tâm đi.
Ta nhất định sẽ dạy dỗ thật tốt đứa con mà ngươi xem như trân bảo…
Khi ta đến phòng của Sở Huyền, hắn đang vẽ tranh.
Bên cạnh bình phong đặt một chiếc thùng tắm, bên trong là một nữ nhân không mảnh vải che thân đang ngâm mình trong nước.
Nàng ta toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch, yếu ớt tựa vào thành thùng.
Giữa mùa đông giá rét, một người sống sờ sờ lại bị ngâm trong nước lạnh, chỉ để làm trò mua vui cho hắn.
Cũng phải thôi.
Có gì đáng ngạc nhiên đâu chứ.
Một người mẫu thân xem mạng người như cỏ rác, sao có thể sinh ra một đứa con bình thường được?
Ta bước đến trước bàn của hắn, thấy hắn đang chăm chú phác họa bức 《Mỹ nhân mộc dục đồ》.
Mỹ nhân trong tranh, giống hệt nữ nhân trước mắt, chỉ là hơi thở đã thoi thóp.
“Tô họa sư thấy bức tranh này thế nào?”
Hắn đặt bút xuống, dùng đôi mắt đào hoa mê hoặc lòng người quan sát ta từ trên xuống dưới.
Ta biết, hắn đang thăm dò ta.
Ta liếc nhìn qua, chậm rãi nói:
“Đẹp thì có đẹp, nhưng vẫn không có thần.”
Hắn khẽ nhíu mày:
“Ồ?”
“Vậy Tô họa sư xem thử bức treo trên tường kia thì sao?”
Sở Huyền dẫn ta sang phía còn lại của gian phòng.
Trên bức tường trắng trơn, treo một bức 《Hoa Mai Đồ》.
“Mẫu thân đi Vương phủ dạy thế tử vẽ tranh, đợi mẫu thân về sẽ mang cho Thanh nhi bánh hồ điệp nổi tiếng nhất thành bắc..”
Lời của mẫu thân bỗng vang lên bên tai ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta như nhìn thấy nàng ngã xuống trong tuyết.
Máu từ trước ngực không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng.
Đau… đau quá…
Ta dường như còn nghe thấy mẫu thân đang gọi ta cầu cứu.
“Đây là bức tranh khiến ta hài lòng nhất trong những năm gần đây.”
Sở Huyền nói, trong giọng còn mang theo ý cười:
“Tô họa sư có biết vì sao hoa mai này lại tươi đến vậy không?”
Thân thể ta hơi cứng lại, khẽ lắc đầu.
Hắn từ phía sau cúi sát xuống, ghé bên tai ta, nhẹ giọng nói:
“Bởi vì đóa hoa mai này được vẽ bằng máu người.”
Dứt lời, hắn bật cười lớn, mạnh tay kéo ta tới trước bàn vẽ.
“Vừa rồi Tô họa sư nói bức 《Mỹ nhân mộc dục đồ》 này chưa có thần.”
“Vậy theo Tô họa sư, ta nên sửa thế nào?”
Hắn trợn to mắt, nôn nóng nhìn ta, nhét thẳng bút vẽ vào tay ta.
Thấy ta không phản ứng, hắn càng thêm điên cuồng:
“Vẽ đi!”
“Ngươi chẳng phải là họa sư lừng danh khắp kinh thành sao?”
“Vẽ mau lên!”
Ta đặt bút xuống.
Ngẩng đầu, đối diện ánh mắt của hắn.
Ngay sau đó, ta đưa ngón trỏ lên miệng, cắn mạnh.
Máu tươi từ môi thấm ra, mùi tanh lan ra khắp miệng.
Ta đưa đầu ngón tay, chấm vào giữa mi tâm của mỹ nhân trong tranh.
Một điểm đỏ tươi in xuống.
Chỉ một chấm ấy thôi, mỹ nhân trong tranh lập tức trở nên yêu kiều sống động.
Sở Huyền nhìn chằm chằm bức tranh, trong mắt tràn đầy vui sướng không che giấu nổi.
“Tô họa sư, xem ra chúng ta đúng là cùng một loại người!”
Hắn vỗ tay.
Ngay lập tức, vài hạ nhân bước vào, kéo nữ nhân trong thùng tắm ra ngoài.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại ta và hắn.
Hắn chống hai tay lên bàn vẽ phía sau ta, vây ta lại trong vòng tay của hắn.
Ánh mắt Sở Huyền sáng lên:
“Ngươi tên gì?”
“Vân Thanh.”
“Tô Vân Thanh.”
Hôm sau, ta theo Sở Huyền ra hậu viện, dưới gốc cây vẽ chim sẻ.
Đột nhiên, một tiếng thét thảm khốc và chói tai đã xé toạc bầu không khí yên tĩnh.
Bầy chim trên cành lập tức hoảng loạn bay tán loạn khắp nơi.
Ngay sau đó là những tiếng rên rỉ kéo dài, nghe như quỷ dữ nơi địa ngục đang gào thét không ngừng.
Tay Sở Huyền đang vẽ bỗng khựng lại.
Bút vẽ nặng nề ấn xuống giấy, mực lập tức loang ra thành một mảng.
Hắn hất tay ném bút, trong mắt lóe lên một tia hung lệ.
Nhưng chỉ chốc lát, hắn đã đổi sang vẻ mặt khác, cong môi nhìn ta:
“Tô họa sư đừng sợ.
“Hẳn là mấy ả tiện nhân kia lại chọc cho mẫu thân ta không vui, rồi bị phạt thôi.”
Hắn đưa tay về phía ta:
“Một bức tranh đẹp như vậy lại bị phá hỏng.”
“Tô họa sư có muốn theo ta đi xem kẻ gây họa không?”