Tâm Huyết Hoa Mai
Chương 2
Tâm Huyết Hoa Mai thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta đặt tay vào tay hắn, mặc hắn dắt ta đến căn nhà củi hoang phế nằm không xa hậu viện.
Bên ngoài nhà củi, hai tiểu tư đang canh giữ.
Sở Huyền phất tay, hai người lập tức mở cửa.
Ngay khoảnh khắc ấy, mùi máu tanh trộn lẫn với mùi ẩm mốc và thối rữa ập thẳng vào mặt ta.
Ta cố nén cơn buồn nôn, ghé đầu nhìn vào bên trong.
Trong gian phòng, ba nữ nhân đang bị nhốt.
Toàn thân họ chi chít thương tích, đầu tóc rối bù, cổ bị xích sắt khóa chặt, trông không khác gì súc vật bị nhốt.
Nhìn kỹ hơn, ta phát hiện có một người… thậm chí… đã không còn tứ chi.
Dù ta đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh này, ta vẫn không kìm được mà nhíu chặt mày.
Sở Huyền kéo ta tiến lên vài bước, ép ta nhìn rõ hơn.
“Nữ nhân này vốn là nha hoàn quét dọn trong viện của mẫu thân ta.”
“Nàng ta gan to bằng trời, dám trèo lên giường của phụ thân ta, mơ tưởng được làm chủ tử.”
“Nàng ta chẳng phải rất thích trèo giường sao?”
“Mẫu thân ta liền sai người chặt đứt tứ chi của nàng ta, khiến nàng ta sống không bằng chết!”
Hắn lại chỉ sang một người khác:
“Còn ả kia, là một tiểu thiếp trong phủ.”
“Dám sau lưng bàn tán rằng mẫu thân ta hành sự cuồng vọng, không xứng đáng làm chủ mẫu Vương phủ.”
Sở Huyền cười lạnh một tiếng:
“Cho nên, lưỡi của nàng ta đã bị cắt.”
“Ngươi nhìn miệng nàng ta xem, toàn là mủ thối…”
Sau đó, ánh mắt hắn quét về phía nữ nhân đang co rúm ở góc phòng cuối cùng:
“Còn ả này thì…”
Hắn đột ngột nhặt một hòn đá dưới đất, ném thẳng về phía nàng ta.
Nhưng người kia lại hoàn toàn không phản ứng.
Sở Huyền phủi phủi bụi trên tay, lắc đầu:
“Thật vô dụng.
Ả vậy mà chỉ chống đỡ được có ba ngày sao?”
Nghe đến đây, dạ dày ta cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
Ta vịn tường, nôn thốc nôn tháo.
Sở Huyền thấy vậy, không hề hoảng hốt, mà chậm rãi bước tới, vỗ vỗ lưng cho ta.
Hắn lại lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn gấm, lau khóe miệng cho ta.
“Bọn họ đều không nghe lời, nên mới rơi vào kết cục như vậy.”
“Nhưng Vân Thanh à…” – hắn nhìn ta, giọng trầm xuống:
“…ngươi sẽ ngoan ngoãn chứ?”
Điên rồi.
Cả Vương phủ này đều là một lũ điên.
Bọn người này chính là ác quỷ dưới địa ngục.
“Thanh nhi… Thanh nhi!”
“Mẫu thân đau quá…”
“Tim mẫu thân đau quá…”
Ta lại nghe thấy giọng nói của mẫu thân.
Mẫu thân, người đợi thêm chút nữa… đợi thêm chút nữa thôi.
Bọn họ nhất định sẽ phải trả giá.
Nhất định…
Mỗi ngày sau giờ Ngọ, Sở Huyền đều đến tìm ta vẽ tranh.
Ngày nào cũng vậy, chưa từng bỏ sót một lần.
Nhưng hôm nay, trời đã xế chiều mà ta vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.
Sắc trời dần tối, ta nghĩ hẳn hắn sẽ không đến nữa.
Thế là, ta bắt đầu điều chế mẻ màu mới.
Mẫu thân từng nói ta rất giống nàng.
Từ nhỏ đã có thiên phú vẽ tranh.
Nhưng ngoài vẽ tranh, ta còn giỏi cả việc pha chế màu vẽ.
Màu ta làm ra có sắc độ đậm đà, chất màu mịn màng.
Ta còn có thể chiết xuất màu từ nhiều nguyên liệu khác nhau, pha ra những sắc màu độc nhất vô nhị.
Bởi vậy, Sở Huyền rất thích.
Hắn luôn bảo ta chuẩn bị cho hắn nhiều hơn một chút.
Hắn nói rằng màu ta làm ra còn tốt hơn những thứ hắn từng bỏ ngàn lượng vàng để tìm mua.
Mỗi lần nghe hắn nói vậy, ta đều vui vẻ đến lạ.
Nếu hắn đã thích, ta liền làm cho hắn nhiều hơn nữa.
Dù sao thì những thứ ta tỉ mỉ điều chế vốn là để được sử dụng.
Mà dùng càng nhiều thì càng tốt.
…
Cánh cửa vốn đang đóng bỗng bị người ta đẩy mạnh ra, phát ra một tiếng “rầm”.
Sở Huyền đứng đó, tóc tai rối bời, y phục trắng nhạt loang lổ đầy những vết máu.
Màu sắc trên môi hắn tái nhợt, trông có vẻ suy yếu.
“Ngươi lại đang làm màu cho ta sao?”
Sở Huyền đột nhiên bật cười, xoay người một vòng, như đang khoe khoang một bộ y phục mới.
“Trước kia ta luôn thấy bộ đồ này quá nhạt nhẽo.”
“Giờ nó được nhuốm thêm màu máu, ta liền thấy có phần thú vị hơn.”
Ta đặt dụng cụ nghiền màu trong tay xuống, bước tới trước mặt hắn.
Ta giơ tay, vén lọn tóc rơi bên má hắn, gài ra sau tai.
“Đau không?”
…
Khi ta vừa hỏi, nụ cười trên mặt Sở Huyền lập tức đông cứng.
Hắn sững người một lúc.
Thấy hắn không nói gì, ta liền tự tay cởi bỏ từng lớp y phục trên người hắn.
Đập vào mắt ta lúc này là vô số vết thương mới chồng chất dày đặc khắp làn da hắn.
Ta mang hộp thuốc tới, thay hắn thoa thuốc.
Khi dược thủy chạm vào vết thương, rõ ràng sẽ đau nhức nhối, nhưng hắn lại không hề phản ứng.
Chỉ có ánh mắt hắn là không rời khỏi ta dù chỉ một khắc.
Băng bó xong, ta khoác lại y phục cho hắn.
Hắn đột nhiên nắm lấy tay ta, trong mắt mang theo vẻ ngạc nhiên:
“Ngươi là đang… quan tâm ta sao?”
Ta quay đầu, từ chiếc hũ trên bàn lấy ra một viên mứt đưa tới bên môi hắn.
“Trước kia, mỗi khi ta bị thương, mẫu thân đều sẽ mua mứt cho ta ăn.”
“Nàng nói, ăn chút ngọt thì sẽ không còn đau nữa.”
Trong mắt Sở Huyền thoáng hiện một tia dao động.
Hắn cúi đầu, ngậm lấy đầu ngón tay ta, nuốt viên mứt vào miệng.
“Đáng tiếc…” – ta nói khẽ:
“…ta đã không còn được ăn mứt do nàng mua nữa.”
Ta nhìn Sở Huyền, một hàng nước mắt lặng lẽ trượt xuống gò má.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy trên gương mặt hắn hiện lên một biểu cảm gọi là xót xa.
Hắn đưa tay, lau đi giọt nước mắt ấy cho ta:
“Vân Thanh, từ nay về sau, để ta mua mứt cho nàng được không?”
Ta cười.
Ai cần mứt do ngươi mua chứ? Thứ ta muốn là mứt do mẫu thân ta mua.
Ta chỉ muốn mẫu thân ta.
Nước mắt rơi như hoa lê gặp mưa, khiến người ta không khỏi mềm lòng.
Cuối cùng, Sở Huyền không thể kìm nén, hắn cúi đầu hôn lên môi ta.
Mẫu thân nói không sai.
Đau thì có thể chịu đựng, nhưng yêu thì không.
Thật tốt.