Lời Nhắn Nhủ Của Người Sáng Lập

Tận Thế Vui Vẻ

Lời Nhắn Nhủ Của Người Sáng Lập

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Diệc Bộ mở cửa lò giữ nhiệt, lấy ra hai hộp cơm kim loại. Hai chiếc hộp lớn bằng nhau, nhưng một chiếc có ghi “dành riêng cho robot hình người”.
Hắn lau tay rồi đặt hộp cơm lên bàn, động tác thanh lịch như một nhân viên phục vụ nhà hàng cao cấp.
“Bữa tối nóng hổi đây.” Đường Diệc Bộ hô.
Khi hắn rời đi, “cửa sổ” trên trần phòng vẫn còn chiếu cảnh trời xanh và nắng nhân tạo; giờ đây, hình ảnh đã chuyển thành bầu trời sao và ánh trăng. Đèn trong phòng có độ sáng vừa phải, thậm chí còn có vài làn gió mát nhẹ. So với căn phòng chật chội dưới lòng đất, nơi này giống một căn nhà bình thường ở vùng ngoại ô hơn.
Nguyễn Nhàn ngồi bên giường, khẽ “a” một tiếng đơn giản. Một chiếc hộp kim loại to bằng hộp thuốc lá đang đặt trên đầu gối anh, một tia sáng chiếu ra từ trong hộp tạo thành màn hình chữ nhật rõ nét trước mặt.
“Nếu anh không ăn, tôi có thể giúp anh ăn hết.” Đường Diệc Bộ ân cần nhắc nhở: “Dù sao hiện tại tâm lý của anh đang thiên về phía loài người, những hình ảnh kia không thích hợp để xem trước bữa ăn đâu.”
Lúc này, Nguyễn Nhàn mới ngẩng đầu nhìn đối phương một cái.
Chưa đầy nửa giờ trước.
Đối với lời nói của Quan Hải Minh, thực sự Nguyễn Nhàn đã hoảng hốt trong chớp mắt đó, nhưng cuối cùng anh phải cố gắng kiềm chế bản thân không được thất thố, chỉ im lặng gật đầu. Xét thấy “Nguyễn Lập Kiệt” đã mất đi một phần ký ức, bác sĩ Quan lấy thứ này từ trong một đống phế liệu máy móc nhỏ, nhét vào tay anh.
Quan Hải Minh gọi chiếc hộp kim loại này là “Sổ tay giới thiệu về khu tránh nạn Thụ Âm”.
“Có một khoảng thời gian rất nhiều người xin xóa bỏ ký ức. Trong đây có đầy đủ tư liệu, tin chắc có thể giải đáp mọi thắc mắc của anh.” Từng câu từng chữ của bác sĩ Quan đều lộ rõ vẻ không muốn nói thêm, còn nhấn mạnh từ “mọi” này. Sau đó, cuối cùng hắn ta đã thành công đuổi họ đi.
Sau khi trở lại phòng, Nguyễn Nhàn liền vùi đầu nghiên cứu cái gọi là sổ tay giới thiệu này — Trên thực tế, Đường Diệc Bộ nói không sai, tin tức về tận thế đã hoàn toàn khiến anh mất hết cả cảm giác ngon miệng.
Màn hình không hề nhấp nháy, vô cùng rõ nét. Trên màn hình, mọi người đang giãy giụa gào thét chạy trốn về phía trước, sau đó bị những cỗ máy to bằng xe buýt hai tầng phía sau bắt được, nhét vào một chiếc rương kim loại to bằng quan tài. Sau một trận rung lắc và những tiếng kêu la thảm thiết rợn người, chiếc rương kim loại lại mở ra, nhưng chỉ có một chút tro bụi tuôn ra từ bên trong.
Tiếp theo lại có một cảnh khác. Đầu tiên là người già và trẻ nhỏ hành động không đủ nhanh, sau đó là những thanh niên nam nữ khỏe mạnh. Trần xe đỗ ven đường bị xé toang, từng người trong xe bị lôi ra. Cả người mẹ lẫn đứa trẻ đang ôm trong lòng cũng bị nhét vào rương kim loại hóa thành tro bụi, không hề có chút từ bi nào.
Không chỉ mặt đất, mà bầu trời cũng đều bị những cỗ máy hình hộp chiếm giữ. Những tấm kính cách âm của các tòa nhà cao tầng bị đập nát, đám người còn đang đeo thiết bị VR(*) hoặc mặc đồ ngủ bị máy móc bắt ra, nhét vào chiếc rương chật hẹp tượng trưng cho sự hủy diệt.
(*) Thiết bị VR là thiết bị thực tế ảo:
Các chi tiết máy móc kết nối với những ống mềm kim loại, có mặt khắp nơi, vừa linh hoạt vừa mạnh mẽ. Vị trí bắt giữ đều ở giữa không trung nên không ai có thể thoát thân. Bên tai vang lên những tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng không ngừng khiến Nguyễn Nhàn lạnh sống lưng. Trong khi đó, những “người” hay máy móc bên cạnh mọi người chỉ đứng yên bất động, trơ mắt nhìn chủ nhân của mình đi về phía hủy diệt.
Đoạn thông tin này trong sổ tay có tên “Cuộc phản loạn thế kỷ 22” — Một cuộc phản loạn đẫm máu khắp toàn cầu, không hề có một chút báo hiệu nào. Bộ não chủ MUL-01, dùng để xử lý hành vi của tất cả trí tuệ nhân tạo, vốn được các nhà khoa học toàn thế giới kiểm tra và điều chỉnh thử nghiệm, đột nhiên mất kiểm soát. Trong vòng một đêm, những bức tường chết chóc đen kịt, nặng nề dựng thẳng lên từ dưới đất, ngăn cách tất cả các đầu mối giao thông then chốt trên mặt đất. Vô số cỗ máy giết người lái ra hoặc bay ra khỏi các nhà kho bỏ hoang; tất cả trí tuệ nhân tạo dừng công việc đang làm và bắt đầu giúp đỡ chúng tấn công con người.
Điện lực, thông tin và hệ thống mạng lưới cũng hoàn toàn tê liệt vào giây phút phản loạn này. Đèn giao thông tắt ngúm, tất cả các công trình công cộng hoạt động bằng điện đều trở nên hỗn loạn. Ngoại trừ những căn nhà bị phá hủy và đám máy móc giết người trên đường phố, tất cả các thiết bị chạy bằng điện mà không trang bị pin dự phòng đều ngừng hoạt động. Ống kính thu hình là góc nhìn từ trên cao, có thể là do một chiếc máy bay không người lái chạy bằng pin nào đó ghi lại.
Có lẽ vì đã ỷ lại vào điện lực và mạng lưới quá lâu nên trong nháy mắt mất đi tất cả các phương tiện thông tin, tốc độ phản ứng của con người hoàn toàn không thể theo kịp. Tro bụi còn sót lại của thi thể bay lả tả dưới trời xanh, mọi người liên tục ngã xuống như gặt lúa. Nhìn từ trên cao, thậm chí có thể nói cuộc tàn sát này diễn ra rất có trật tự. Ngoại trừ việc không để lại xác thịt, khung cảnh này rất giống một nhà máy chăn nuôi giết mổ tự động hóa.
Nguyễn Nhàn dần dần không thể kiềm chế cảm giác buồn nôn. Anh có thể cảm nhận được cơ thể mình đang lạnh dần đi, mồ hôi lạnh làm bộ đồng phục của khu tránh nạn dính chặt vào lưng. Thế là anh phải tự ép mình dời sự chú ý ra chỗ khác —
Hình dạng kiến trúc không khác nhiều so với hiểu biết của Nguyễn Nhàn, nhưng có dấu vết thay đổi rõ ràng. Thời gian ghi hình là ngày 31 tháng 12 năm 2100, đúng vào giờ cao điểm. Sau khi dừng hình ảnh lại vài giây để cẩn thận quan sát, Nguyễn Nhàn mới nhíu mày mở mục lục ra.
Các video tương tự đến từ khắp nơi trên thế giới, nội dung cơ bản đều giống nhau. Anh hít vào một hơi, đang định trở về tiếp tục quan sát, đột nhiên một đôi tay cầm đũa vươn ra từ màn hình, trên chiếc đũa còn kẹp một miếng thịt nóng màu nâu nhạt.
“Ăn một chút gì đi.” Đường Diệc Bộ nghiêm túc nói, nếu không phải câu nói này hơi mơ hồ vì đang nhai nuốt, có lẽ nó sẽ chân thành hơn: “Tôi đề nghị anh chuyển mục lục đến 02-0001, những nội dung đó sẽ khiến người ta dễ chịu hơn một chút. Phim tài liệu về tận thế và phần giới thiệu vắn tắt này thích hợp làm chuyện kể trước khi ngủ hơn.”
Nguyễn Nhàn nhìn chằm chằm đôi đũa đột nhiên vươn ra khỏi hình ảnh máu me và miếng thịt còn dính nước sốt trên đũa, cố gắng đè nén xúc động muốn nôn mửa xuống.
“Sáng nay anh mới chỉ ăn vài miếng bánh, cần bổ sung vitamin và protein.” Đôi đũa kia kiên định chìa ra trước mặt anh.
“Không...” Nguyễn Nhàn vừa hé miệng, Đường Diệc Bộ đã nhân cơ hội nhét miếng thịt vào miệng anh.
“Nếu như anh nhất định muốn biết, tôi có thể kể cho anh nghe chuyện sau đó.” Nhìn thấy vẻ mặt muốn nhả cũng không được mà muốn nuốt cũng không được của Nguyễn Nhàn, Đường Diệc Bộ nuốt thức ăn trong miệng xuống.
“Một bộ phận loài người vừa lúc hoạt động ở nơi ít người; một bộ phận loài người đã vào khoang ngủ đông y tế để che giấu dấu hiệu sinh tồn, sau đó bị vứt bỏ ở bãi rác...!Tóm lại, những người sống sót thông qua đủ loại đường tắt dần dần tụ tập, tổ chức nhiều khu tránh nạn. Một mặt khác, trí tuệ nhân tạo chiếm lĩnh các thành phố, tiếp tục săn lùng con người. Chúng cũng cải tạo không ít sinh vật, một loại quái vật biến dị như Phúc Hành Liêm nhanh chóng xuất hiện — những điều này chính là thông tin đại khái trong sổ tay về tận thế.”
Đường Diệc Bộ nói xong liền đưa toàn bộ hộp cơm tới: “Bắt đầu từ 02-0001 là phần giới thiệu về khu tránh nạn, thích hợp để ăn cơm hơn.”
Nguyễn Nhàn nuốt miếng thịt trong miệng mà không cảm nhận được mùi vị, dùng hai tay nhận lấy hộp cơm. Hộp cơm chia thành bốn ngăn vuông vức, một ngăn đựng trứng luộc, ba ngăn còn lại —
“Thịt thỏ hầm đậu, súp khoai tây và rau cải xào.” Đường Diệc Bộ giới thiệu, đôi mắt lấp lánh tỏa sáng.
Nguyễn Nhàn thở dài, đành cam chịu đưa tay lật sổ tay đến 02-0001. Anh cầm lấy đũa, tùy ý nhìn về phía phần bữa tối khác trên bàn.
“Chúng ta khác nhau?”
“Tôi là trứng luộc, dung dịch dinh dưỡng, dung dịch dinh dưỡng và dung dịch dinh dưỡng.” Đường Diệc Bộ nhún vai: “Nếu còn bánh đậu muối, chắc hẳn trứng luộc của chúng ta sẽ là bánh đậu muối.”
Chắc chắn Nguyễn Nhàn đã cầm chắc hộp cơm, Đường Diệc Bộ mới lẩm bẩm hát một điệu dân ca rồi trở lại bên cạnh bàn, dùng thìa múc dung dịch dinh dưỡng sền sệt trong hộp cơm, bắt đầu nhai kỹ nuốt chậm.
“Đổi đi.” Nguyễn Nhàn đột nhiên nói.
Anh chống cây nạng được phân phối trong phòng, cầm chiếc hộp nhỏ trên đầu gối lên rồi ngồi vào một bên khác trên bàn.
Đường Diệc Bộ dừng đũa, nhướng mày.
“Tôi không có khẩu vị gì, muốn ăn chút thức ăn lỏng.” Đồ ăn rất ngon, nhưng dưới áp lực, anh cơ bản không nếm được mùi vị gì. Nếu đã không thể không tiếp tục ở chung, chi bằng nhân cơ hội này lấy lòng Đường Diệc Bộ như một hành động thân thiện. Dù sao “trước khi chết” vì nguyên nhân thể chất, anh cũng luôn sống bằng đồ ăn được chế biến đặc biệt.
“Được.” Đường Diệc Bộ vui vẻ trao đổi hộp cơm của hai người: “Vô cùng cảm ơn.”
Nguyễn Nhàn gật đầu, múc dung dịch dinh dưỡng rồi đưa vào miệng một cách máy móc, tiếp tục xem video.
“Chào mừng đến với khu tránh nạn Thụ Âm.”
Một giọng nữ ngọt ngào truyền ra từ chiếc hộp kim loại trên đầu gối, cảnh tượng trong màn hình biến thành khu rừng rậm rạp khiến lòng người thoải mái. Sau đó là nhà trồng rau, nuôi thỏ, nuôi gà, cuối cùng ống kính dừng lại trên vài con dê đang ăn cỏ.
“Chúng tôi có được tài nguyên sinh hoạt phong phú nhất, chuyên gia ưu tú nhất và người thăm dò chuyên nghiệp nhất...”
Dung dịch dinh dưỡng vừa mặn vừa dính. Nhưng so với thuốc men cay đắng mà ngay cả chất phụ gia cũng không thể lấn át trong trí nhớ, nó đã tốt hơn nhiều rồi.
“...Điện lực được tạo ra từ năng lượng mặt trời, thủy điện dưới lòng đất và năng lượng hạt nhân đều được đảm bảo. Cơ sở chữa bệnh kết hợp với mười chiếc máy in, không cần lo lắng thiếu thuốc men. Bạn ở đây rất an toàn.”
Giọng nữ vẫn còn tiếp tục, Nguyễn Nhàn nghiêm túc lắng nghe, ăn càng ngày càng chậm. Mãi đến khi Đường Diệc Bộ phía đối diện ăn xong đứng dậy, trong hộp của anh vẫn còn một ô dung dịch dinh dưỡng chưa động đến.
“Tiếp theo là lời nhắn nhủ của người sáng lập.”
Nguyễn Nhàn dừng thìa lại. Trên màn hình có hai bóng người quen thuộc. Một là Phạm Lâm Tùng, trông gã đã già đi khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt tiều tụy và mái đầu bạc trắng. Lưng của gã không chịu nổi gánh nặng mà còng xuống, giống như sắp bị nỗi thống khổ to lớn đè sập. Một người khác ngồi trên xe lăn, vô cùng gầy gò. Không ít bộ phận trên người đã bị máy móc thay thế. Vô số ống dẫn và dây điện quấn lấy nhau, người kia cứ như hóa thành một bộ phận của chiếc xe lăn vậy — Cho dù dáng vẻ đã hơi thay đổi, nhưng Nguyễn Nhàn vẫn có thể xác định đây là chiếc xe lăn mình tự tay thiết kế.
Nguyễn Nhàn bất tri bất giác siết chặt chiếc thìa trong tay, phần đuôi kim loại chọc vào lòng bàn tay anh đau nhức. Nhưng làn da bên ngoài của người kia cũng không có những vết bệnh màu đỏ đáng sợ, chỉ có một màu trắng khỏe mạnh. Ngũ quan trên mặt tiêu chuẩn và cứng nhắc, không có một chút biểu cảm nào, giống như người giả được chế tạo bằng công nghệ thô sơ vậy.
Da nhân tạo.
Nếu như đó chính là...
“Bây giờ, bản thân việc sinh tồn đã cần rất nhiều dũng khí rồi. Đầu tiên tôi muốn nói với mỗi người xem được tin tức này rằng các bạn đều rất tuyệt.”
“Tiếp theo, xin hãy yên tâm. Chúng tôi đã trang bị hệ thống ngụy trang cảm giác cho nơi này, nó sẽ làm sai lệch kết quả thăm dò điện tử và nhật ký ghi chép về con người. Tôi có thể lấy danh nghĩa cá nhân ra để cam đoan, khu tránh nạn Thụ Âm là một trong những nơi an toàn nhất trên thế giới hiện nay.”
“Chúng tôi sắp rời khỏi nơi này để tìm kiếm thêm nhiều lối thoát. Về sau, lãnh tụ sẽ phán đoán tư chất của mọi người để sắp xếp cho mọi người công việc thích hợp nhất. Cho dù bạn là người lần đầu đến đây hay không chịu nổi áp lực mà muốn xóa bỏ ký ức...!Xin đừng từ bỏ, hy vọng vẫn còn đó.”
“Mỗi người còn sống đều là ngọn lửa của nhân loại. Xin hãy tin tưởng, bạn vô cùng quan trọng.”
Nguyễn Nhàn chậm rãi đặt thìa xuống, anh đã không thể ăn thêm một miếng nào nữa rồi. Đó đúng là giọng nói của “Nguyễn Nhàn”. Tuy đã trưởng thành và trầm ổn hơn, nhưng chắc chắn đó là giọng nói của mình. Đó là ai? Hay là cái gì? Đương nhiên cũng có một khả năng khác. Nguyễn Nhàn nắm lấy cổ tay mình để nó không run rẩy quá rõ ràng.
Mình là ai?... Hay là cái gì?