Ký ức bị bóp méo và vòng tay trấn an

Tận Thế Vui Vẻ

Ký ức bị bóp méo và vòng tay trấn an

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm, Đường Diệc Bộ đang ở bên trong.
Giờ đây, Nguyễn Nhàn đã không còn ngạc nhiên trước những thói quen gần như của người sống mà robot hình người này thể hiện nữa. Việc cần ăn uống cho thấy Đường Diệc Bộ có khả năng trao đổi chất. Căn phòng hai mươi mét vuông vốn đã chật chội, việc Đường Diệc Bộ không có mặt ở đây lúc này đã là một may mắn.
Ngay khoảnh khắc nghe được lời nhắn nhủ từ một 'Nguyễn Nhàn' khác, Nguyễn Nhàn không chắc mình có thể kiểm soát tốt tâm trạng hay không. Nhưng cũng không sao. Nguyễn Nhàn dốc hết số dung dịch dinh dưỡng còn lại vào miệng, sau đó chống quải trượng đi vài bước, xếp chồng hộp cơm kim loại của mình lên trên hộp cơm đã được dọn dẹp của Đường Diệc Bộ. Trong phòng không có bồn rửa bát, anh đoán những thứ này sẽ được thu gom và xử lý tập trung.
Tiếng kim loại va chạm hơi chói tai. Nguyễn Nhàn đặt hộp đồ ăn gọn gàng xong thì cụp mắt xuống. Chắc chắn anh có kinh ngạc, nhưng chưa đến mức bối rối tột độ. Hoảng loạn cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Anh cố gắng điều chỉnh hơi thở, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
Đúng là anh đang thiếu thốn thông tin trầm trọng, nhưng nhìn từ một khía cạnh khác, anh lại có được lợi thế rất lớn. Cơ thể khỏe mạnh, đại não vận hành bình thường. Cũng không biết đây là phúc hay họa, nhưng tạm thời có thể coi là lợi thế về khả năng hồi phục. Cho dù không thể không rời xa mọi người, anh vẫn có thể tự mình sinh tồn. Chỉ cần việc hợp tác với Đường Diệc Bộ không gặp vấn đề lớn, ít nhất trong thời gian ngắn anh có thể sống sót một cách bình thường. Trước mắt anh có một thân phận giả hoàn hảo, trừ khi một 'Nguyễn Nhàn' khác đột nhiên xuất hiện và chỉ đạo họ điều tra tư liệu về anh, bằng không sẽ không ai biết anh là ai. Anh có đủ thời gian để điều tra.
Nguyễn Nhàn lê bước đến góc phòng nơi đặt thiết bị phục hồi chức năng, đặt hộp kim loại được gọi là sổ tay giới thiệu lên bàn đọc phía trước. Vài cánh tay máy vươn ra ôm chặt lấy cơ thể và chân anh, bắt đầu mô phỏng động tác di chuyển tiêu chuẩn. Nguyễn Nhàn kéo sổ tay đến phần mục lục, từng đoạn video lần lượt được chiếu theo trình tự. Cùng lúc đó, anh cố gắng thả lỏng cơ thể, phối hợp với máy móc để học cách giữ thăng bằng và đi lại.
Tuy nhiên, kế hoạch phục hồi của anh vừa mới bắt đầu không lâu thì bị một việc nhỏ xen ngang. Cánh cửa phát ra hai tiếng 'tích tích', một phần thông tin về khách đến thăm hiện ra trước mặt anh. Nguyễn Nhàn nhìn khuôn mặt tươi cười của Đinh Trạch Bằng trên tư liệu, lắc đầu rồi lướt ngón tay qua chữ 'đồng ý'.
Cổ chân Đinh Trạch Bằng vẫn còn bọc thiết bị cố định, trên hai bên đùi có khung vỏ ngoài hỗ trợ xương. Cậu ta vẫn có thể đứng thẳng bình thường, nhưng tốc độ đi lại đã chậm hơn đáng kể.
“Anh Nguyễn, tôi đến thăm anh đây!” Trên mặt cậu nhóc nở nụ cười tươi rói, “Ôi, anh đang phục hồi chức năng à — không cần xuống đâu, chúng ta cứ trò chuyện như vậy là được rồi. Dừng lại rồi lại phải bắt đầu lại từ đầu thì mệt lắm.”
Nguyễn Nhàn chưa bao giờ ghét bỏ những người cởi mở, anh mỉm cười theo bản năng: “Cậu không cần nghỉ ngơi sao? Vết thương ở cổ chân…”
“Không có gì đáng ngại đâu, đã có thứ này chống đỡ rồi.” Đinh Trạch Bằng vỗ bôm bốp vào khung vỏ ngoài đỡ xương trên đùi mình: “Vừa rồi nghe anh Trương nói anh đến thăm chúng tôi, lúc đó tôi đang ngủ, liền nghĩ phải qua thăm anh ngay. Mặc dù có 231 ở đây…!Nhưng dù sao lúc tôi mới đến đây, trong lòng cũng đã rất khó khăn suốt một thời gian dài. Chắc chắn Hải Minh sẽ không kiên nhẫn giải thích với anh đâu, tôi nghĩ có người tâm sự sẽ tốt hơn một chút.”
Cậu ta chỉ vào cuốn sổ tay trước mặt Nguyễn Nhàn: “Lúc đó tôi đã thức đêm xem hết nó, sau đó gặp ác mộng mấy tuần liền.”
Nguyễn Nhàn dùng khăn mặt lau mồ hôi trên trán: “Cậu có lòng, cảm ơn.”
“Cũng không có gì đâu, anh Trương và anh Trì đang bàn bạc chuyện máy mới, dù sao tôi cũng không hiểu. Anh Nguyễn, anh có gì muốn hỏi không?”
“Hình như khu tránh nạn này đã tồn tại từ rất lâu rồi.” Nguyễn Nhàn tìm một lối mở tự nhiên nhất, “Tôi vừa thấy trong sổ tay có lời nhắn của Phạm Lâm Tùng và Nguyễn Nhàn, hai người họ đều là nhà khoa học phải không? Sao lại sử dụng nhiều tài nguyên đến vậy trong thời tận thế. Cho dù là dùng máy móc, chắc chắn cũng sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ đâu.”
“Năm đó tôi cũng từng nghĩ đến việc này, hoàn cảnh tốt đến mức hơi giả tạo, đúng không?” Đinh Trạch Bằng gãi đầu. “Sau này tôi nghe anh Trì nói, chỗ này vốn là một khu tránh nạn, nhưng lại có công dụng khác. Mấy công trình điện lực kia là sau khi Nguyễn bác học đến mới được thay đổi. Vốn dĩ nó chỉ là một lô cốt thôi.”
“Tác dụng khác?”
“Anh Trì không nói với tôi. Lúc trước tôi còn hỏi Hải Minh, nhưng anh ta cũng không muốn nói. Nhưng tôi đã ở đây hơn 3 năm rồi, cuộc sống thực sự rất tốt. Anh Nguyễn đừng lo lắng.” Đinh Trạch Bằng ngồi trên ghế, đặt cằm lên thành ghế.
“Nhắc đến đây…!Sổ tay nói họ đã rời đi, vậy họ còn trở lại không?”
Tiểu Đinh đau khổ nói: “Ai mà biết được, lúc tôi đến đây thì họ vừa mới đi, chắc cũng được 3-4 năm rồi. Nguyễn bác học để Hải Minh ở lại, nhưng Hải Minh không giỏi giao tiếp lắm. Rất nhiều người đều không có ấn tượng tốt về anh ta…!Haiz.”
“Không có liên hệ ư?” Nguyễn Nhàn nuốt nước bọt, tăng nhanh tốc độ của thiết bị phục hồi chức năng, dùng những hơi thở dốc và mồ hôi để che giấu tâm trạng của mình.
“Không có, bất cứ liên hệ nào đều có thể làm lộ vị trí khu tránh nạn, chỉ có thể dựa vào người truyền lời. Nửa năm đầu tiên còn có người nói nhìn thấy họ trong thành, về sau lại không có tin tức gì nữa.”
Cảm xúc của Đinh Trạch Bằng có chút sa sút: “Tôi chỉ được nhìn mấy người Nguyễn bác học một lần. Nguyễn bác học là một người rất thân thiện — lúc trước Phạm bác học lãnh đạo dự án MUL-01, Nguyễn bác học phụ trách khá nhiều công việc. Anh biết chuyện phản loạn rồi đấy…!Dù sao tôi không cảm thấy đó là lỗi của họ, não chủ đã vận hành yên ổn năm năm cơ mà, sau này căn bản cũng không phải hai người họ phụ trách bảo vệ thường xuyên.”
“Nhưng họ vẫn không thể tiếp tục ở đây được nữa.” Nguyễn Nhàn hoàn toàn có thể đoán được diễn biến sau đó.
“Đúng vậy.” Đinh Trạch Bằng gật đầu, “Không ít người không nuốt trôi cơn tức này.”
“Nhưng tôi không có ấn tượng gì với dự án MUL-01…”
“À đúng rồi, tôi nghe Hải Minh nói trí nhớ của anh Nguyễn chỉ đến năm 2095. MUL-01 là dự án hoàn thành sơ bộ năm 2096, năm đó được tuyên truyền rất mạnh, nghe nói đã bắt đầu từ năm 2090 rồi.”
Nguyễn Nhàn bước hụt một bước, suýt nữa ngã sấp xuống khỏi máy phục hồi. Năm 2090 chỉ có một dự án trí tuệ nhân tạo tên là NUL-00, chứ không phải MUL-01. Người chủ trì cũng không phải Phạm Lâm Tùng, mà là chính anh — so với một đối tác hợp tác, Phạm Lâm Tùng giống một trợ lý của anh hơn. Năm đó, trí tuệ nhân tạo yếu đã đạt đến đỉnh cao, có thể hoàn hảo chế tạo ra hầu hết các lĩnh vực, chỉ còn thiếu mỗi bước công bố cuối cùng. Nhưng vì một số nguyên nhân, trí tuệ nhân tạo mạnh 'vượt qua con người' mãi vẫn chưa được ra đời.
Trí tuệ nhân tạo yếu (AI yếu) là loại trí thông minh của máy móc bị giới hạn trong một khu vực cụ thể hoặc hẹp, chúng không có trí tuệ tổng quát mà chỉ có trí tuệ đặc trưng cho một lĩnh vực nào đó. Ngược lại, AI mạnh là máy móc có trí thông minh tương đương với não người.
Nguyễn Nhàn tự nhận thấy NUL-00 còn kém rất xa, nhưng Phạm Lâm Tùng lại kiên trì cho rằng nó đã 'hoàn mỹ', và cũng kiên trì công khai tuyên bố tin tức thành công. Vì thế, họ đã cãi nhau không ít lần, đây có thể là một trong những nguyên nhân khiến Phạm Lâm Tùng giết anh.
[Mẹ kiếp, tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, nếu cứ thế này mãi, chúng ta chỉ có thể ôm chặt sản phẩm đã hoàn thành rồi trơ mắt nhìn bọn họ từ bỏ đầu tư! Bây giờ thì anh hài lòng chưa, tôi vừa nghe ngóng được bên trên nói rằng, chậm nhất là giữa năm sau công ty Burang sẽ công khai thành quả nghiên cứu của họ!]
[NUL-00 đã thông qua tất cả các kiểm tra an toàn nghiêm ngặt nhất trên thế giới này rồi, rốt cuộc anh còn định kéo dài chuyện gì nữa? Nó sớm ngày được đưa vào sử dụng thì sẽ sớm ngày cứu được càng nhiều người. Nguyễn Nhàn, anh có nghĩ tới không, những người dân bình thường đang giãy giụa trên giường bệnh và chiến trường đang phải tốn tiền vì những suy nghĩ lung tung của một mình anh! NUL-00 có thể cứu được bao nhiêu người, anh biết rõ hơn tôi—]
Không phải Nguyễn Nhàn không muốn giải thích, nhưng thứ anh nhận được chỉ là một viên đạn bắn xuyên đầu. Sự sợ hãi và kinh ngạc trong khoảnh khắc tử vong vẫn còn in sâu trong ký ức, Nguyễn Nhàn vô thức run rẩy.
“Tôi không hiểu nhiều về phương diện này lắm.” Anh miễn cưỡng cười nói với Đinh Trạch Bằng, quyết định chuyển sang chủ đề khác. Kết quả là anh còn chưa kịp mở miệng thì đã có người giúp anh giải vây —
“Chào cậu Đinh.” Đường Diệc Bộ lau tóc bước ra khỏi phòng tắm, nửa thân trên trần trụi: “Bây giờ là 10 giờ tối, xin hỏi cậu có cần tôi giúp đăng ký ở lại bên ngoài không?”
“Không không không, Hải Minh sẽ mắng chết tôi mất, tôi chỉ đến thăm một chút rồi đi ngay! Anh Nguyễn, gần đây tôi và anh Trì đều bị thương, tổ chúng tôi không có nhiệm vụ gì, anh có thể tìm tôi trò chuyện bất cứ lúc nào!” Đinh Trạch Bằng nhảy dựng lên khỏi ghế như bị lửa thiêu mông.
“Chờ một chút, tôi tiễn cậu—” Nguyễn Nhàn còn chưa kịp mở thiết bị cố định cánh tay ra thì Đinh Trạch Bằng đã không còn bóng dáng nữa rồi. Cậu nhóc bật tốc độ trợ bước của khung vỏ ngoài đến mức tối đa, một câu “không cần đâu anh Nguyễn” bay tới từ nơi xa trong hành lang.
Đường Diệc Bộ không bận tâm mái tóc vẫn còn nhỏ nước mà đóng cửa lại với động tác rất tiêu chuẩn: “Anh còn muốn tiếp tục luyện tập không?”
Nguyễn Nhàn vừa bước xuống khỏi máy móc, cảm giác mệt mỏi liền ập đến. Anh lắc đầu, đóng cuốn sổ tay mới xem được một nửa lại. Liếc nhìn chiếc giường mềm mại, anh chỉ muốn leo lên nghỉ ngơi sớm. Nhưng để cả người đầy mồ hôi mà ngồi trên giường thì không thích hợp lắm, Nguyễn Nhàn lấy lại tinh thần, chống quải trượng đi vào tắm rửa.
“Để báo đáp cho bữa tối, tôi có thể giúp anh chà lưng và xoa bóp.” Hiển nhiên Đường Diệc Bộ đã đoán được ý định của anh, liền khẳng khái đề nghị.
“…Không cần, cảm ơn.”
“Ồ.” Đường Diệc Bộ lau khô tóc, gấp toàn bộ quần áo bên cạnh túi ngủ của mình thành từng khối vuông vắn như đậu hũ. Sau đó lại hì hục lôi một chiếc túi ngủ đơn giản từ gầm giường ra, nằm thẳng tắp trên sàn nhà cạnh giường.
Nguyễn Nhàn: “…” Cảm giác này không hề dễ chịu chút nào.
“Tôi sẽ giữ lại đèn giúp anh.” Đường Diệc Bộ đan hai tay đặt trước ngực, tư thế tiêu chuẩn y như thi thể trong quan tài.
Nguyễn Nhàn càng cảm thấy tồi tệ hơn. Tuy nói duy trì thân phận trí tuệ nhân tạo trong lòng Đường Diệc Bộ là lựa chọn an toàn nhất, nhưng khi không được coi là người cũng có rất nhiều phiền phức. Cái cảm giác dở khóc dở cười này cũng đã giúp anh xua tan không ít căng thẳng, chắc không hoàn toàn là chuyện xấu — Nguyễn Nhàn vừa rửa sạch mồ hôi trên người vừa tự an ủi bản thân.
Sự mỏi mệt về tinh thần còn mạnh hơn sự mỏi mệt về thể xác, nhưng sau khi nằm xuống giường anh lại không ngủ được. Sau khi đèn tắt, đầu giường tri kỷ phát ra tiếng gió nhẹ và tiếng côn trùng kêu. Tiếng hít thở đều đều của Đường Diệc Bộ vọng đến từ bên cạnh giường. Nguyễn Nhàn nhìn lên bầu trời đêm giả tạo trên tấm kính ở trần nhà, càng lúc càng tỉnh táo. Nguyễn Nhàn trùm chăn lên, cảm nhận được xúc cảm mềm mại lạ lẫm, sự ma sát thoải mái dễ chịu khiến cả người anh khẽ run rẩy. Anh nghiêng người sang một bên, kéo gối về phía đầu giường, nhìn lồng ngực phập phồng của Đường Diệc Bộ cách anh không đến một mét. Robot hình người kia nhắm chặt hai mắt, dáng vẻ như đã ngủ say.
Ít nhất cho đến bây giờ, Đường Diệc Bộ chưa bao giờ ngụy trang cảm xúc của mình trước mặt anh, hắn giống như một quyển sách đang mở vậy. Tương tự, anh cũng tin chắc rằng robot hình người nguy hiểm này còn che giấu rất nhiều thông tin. Sự mâu thuẫn này khiến người ta khó hiểu. Liệu 'nhân viên quản lý' có được quyền hạn to lớn này thật sự có 'cảm xúc' của riêng mình không? Những mất mát và niềm vui nhỏ nhoi mà anh nhìn thấy là biểu cảm chân thật hay chỉ đơn giản là kết quả của sự tính toán?
Giả sử Đường Diệc Bộ hoàn toàn có tình cảm. Đến bây giờ, anh vẫn chưa phát hiện ra bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào từ đối phương. Cho dù có mục đích khác, bị loài người có thực lực thấp hơn mình coi là công cụ sai khiến nhưng lại không hề có bất kỳ tâm trạng bị đè nén nào. Điều này có vẻ không hợp lý. Bỏ qua tình cảm, chỉ xét về mục đích... Nếu như chỉ muốn tìm 'máy sơ cấp loại S', Đường Diệc Bộ hoàn toàn có thể đưa anh đi khỏi khu tránh nạn ngay khi tìm thấy anh. Không cần thiết phải đặc biệt đưa anh về đại bản doanh của loài người. Mặt khác, căn cứ theo lời của Điền Hạc thì đội ngũ của Trì Lỗi đã sử dụng 231 sắp được hai năm — với bản lĩnh của Đường Diệc Bộ, dù thế nào cũng không cần tốn ròng rã hai năm để điều tra một khu tránh nạn như thế này. Nếu có ý tốt, Đường Diệc Bộ cũng sẽ không phải tốn hai năm để ngụy trang thành một robot hình người bình thường. Nguyễn Nhàn không tài nào nghĩ ra rốt cuộc đối phương muốn gì. Loại cảm giác này rất kỳ lạ. Giống như bị yêu cầu luồn tay vào một cái hộp đen sì để vuốt ve một sinh vật dị thường không rõ nguồn gốc vậy.
Nguyễn Nhàn hít vào một hơi, cuộn chặt chăn hơn một chút. Sau đó, ánh mắt anh liền đối diện với một đôi mắt vàng óng trong bóng tối.
“Nhịp tim và tần suất hô hấp thay đổi, anh đang sợ.” Đường Diệc Bộ dùng giọng khẳng định nói.
Nguyễn Nhàn không nói một lời, chỉ trở mình quay lưng về phía Đường Diệc Bộ, sau đó lặng lẽ thở hắt ra.
“Đây là buổi tối đầu tiên ở khu tránh nạn, mà anh vẫn còn ở giai đoạn bị ký ức quá khứ ảnh hưởng sâu sắc nhất, việc không thích ứng và sợ hãi là rất bình thường.” Phía sau truyền đến những tiếng sột soạt, có vẻ Đường Diệc Bộ đã bò ra khỏi túi ngủ. Bên giường lún xuống, cả người Nguyễn Nhàn cứng đờ, không dám động đậy. Một bàn tay ấm áp luồn vào trong chăn của anh, sau đó nhẹ nhàng kéo nó ra. Đường Diệc Bộ cũng chui vào trong chăn, vươn hai tay ôm chặt lấy eo Nguyễn Nhàn từ phía sau.
“Một cái ôm sẽ khiến anh cảm thấy tốt hơn nhiều.” Vẫn là giọng điệu nghiêm túc quen thuộc.
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Nguyễn Nhàn không thể nhịn được mà nghĩ đến cảnh tượng đối phương sẽ siết mình thành hai mảnh. Nhưng Đường Diệc Bộ đã đúng, cho dù biết rõ 'thứ' phía sau không phải con người, nhưng nhiệt độ cơ thể dán sát vào lại khiến anh vô thức an tâm hơn. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim và hơi thở ấm áp phả lên gáy mình từ đối phương. Anh chưa bao giờ tiếp xúc với một sinh mệnh khác gần đến vậy, không biết là căng thẳng hay là hoang mang, có mấy giây Nguyễn Nhàn hoàn toàn không thể suy nghĩ.
“Cậu mạnh mẽ hơn tôi nhiều, không cần quan tâm đến tâm trạng của tôi.” Nguyễn Nhàn dùng móng tay ngón cái bấu chặt vào ngón trỏ, cố gắng dựa vào đau đớn để tìm lại sự bình tĩnh.
“Nếu chúng ta đã có quan hệ hợp tác, tôi cần cân nhắc đến yếu tố này, nếu không sẽ không có cách nào kiểm soát cục diện thích đáng.” Đường Diệc Bộ nói chậm rãi, đáp lời đâu ra đấy. “Yên tâm ngủ đi. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ bảo đảm an toàn cho anh.”
Nguyễn Nhàn trầm mặc rất lâu, vô số câu trả lời lóe qua trong đầu, cuối cùng anh chỉ khẽ thở dài.
“Ngủ ngon.” Anh nói.