Tận Thế Vui Vẻ
Săn 'Ốc Vít Sống' và Hiểm Nguy Rình Rập
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe mô tô lơ lửng lướt nhanh qua khu rừng rậm, lớp kim loại bóng loáng lướt trên những ngọn cỏ.
Dù biết cách điều khiển thứ này chỉ tốn vài phút, nhưng đáng tiếc hiện tại anh đang mang thân phận "Nguyễn Lập Kiệt" với tư chất bình thường, không tiện thể hiện quá mức.
Nguyễn Nhàn trầm mặc ngồi vững phía sau, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, hai cánh tay ôm chặt lấy eo Đường Diệc Bộ.
Đường Diệc Bộ thuần thục điều khiển xe mô tô lơ lửng, còn robot trinh sát kia vẫn luôn chạy theo sau xe của Đinh Trạch Bằng.
Khu đất hoang nằm ở phía đông bắc khu tránh nạn, lúc này bọn họ đang tiến về hướng chính bắc.
Khu rừng càng lúc càng rậm rạp, ánh nắng ngày càng bị những cành cây chằng chịt che khuất nhiều hơn.
Trong bóng tối dần dày đặc, ngoài những tòa tháp kim loại rỉ sét đã sớm bị bỏ hoang, Nguyễn Nhàn không hề phát hiện bóng dáng của bất kỳ ai.
"Chính là chỗ này." Lão Trương lái xe mô tô vượt lên.
"Thu thập ốc vít không phải chuyện gì vất vả, không cần giấu xe mô tô, chỉ cần kịp thời đổi chỗ là được."
Nguyễn Nhàn nhảy xuống xe, đống đồ trong ba lô kêu lách cách.
Anh dẫm chân lên bãi cỏ ướt đẫm, bầu không khí sâu trong rừng rậm giống như nhựa cây mới mẻ, tươi mát dễ chịu, tràn đầy cảm giác bình thản khó hiểu.
Tuy thời đại của loài người đã kết thúc, nhưng chim vẫn hót trên đỉnh đầu bọn họ, côn trùng vẫn kêu vang trong những bụi cỏ.
Đây không giống nơi có thể thu thập được ốc vít, Nguyễn Nhàn nghĩ.
So với việc thu thập linh kiện, nơi này thích hợp để tìm nấm hơn.
Trương Á Triết lấy súng ra, loay hoay một lát trong tay.
Nguyễn Nhàn giả vờ điều chỉnh dây móc trên cổ tay để liếc nhìn qua khóe mắt.
Đường Diệc Bộ đeo rất nhiều túi hành lý lớn trên lưng, trầm mặc đi theo bên cạnh anh.
Trì Lỗi dùng lưới ngụy trang che kín xe mô tô, sau đó bắt đầu châm thuốc hút.
Tiểu Đinh nhìn qua là người có tâm trạng tốt nhất — cậu nhóc ngồi xổm xuống khua khoắng bụi cỏ, động tác giống như bắt châu chấu.
"Tôi không nhìn thấy thiết bị báo hỏng.
Anh Trương, anh xác định là nơi này ư?" Nguyễn Nhàn lễ phép hỏi.
Trương Á Triết phát ra một tràng cười vui vẻ: "Ha ha lão Trì, ông xem, lần nào bọn họ cũng hỏi câu này."
Trì Lỗi phun khói thuốc ra khỏi mũi, không có ý định tiếp lời.
Trương Á Triết khựng lại một lát rồi tự nói tiếp: "Tiểu Đinh, thể hiện cho Tiểu Nguyễn xem chút đi."
"Được rồi!" Đinh Trạch Bằng hăm hở xoa tay.
Cậu ta nở một nụ cười thật tươi với Nguyễn Nhàn, sau đó duỗi cánh tay phải bắn dây móc đeo trên đó ra. Mượn dây kéo để nhảy lên cây, Đinh Trạch Bằng mở năm ngón tay trái ra, đầu ngón tay vững vàng kẹp lấy bốn quả cầu kim loại trong kẽ tay.
"Anh Nguyễn, nhìn này!"
Bốn quả cầu kim loại bị ném về những phương hướng khác nhau, ngay sau đó một tiếng súng không lớn vang lên.
Đinh Trạch Bằng tiện tay nhét súng vào túi, dùng dây móc ôm lấy một cái cây khác, linh hoạt trượt xuống như một con khỉ.
Sau khi trở lại mặt đất, cậu ta sờ soạng trong bụi cỏ nơi mục tiêu, cuối cùng nâng một con robot hình thỏ to bằng đồ chơi lên trước mặt Nguyễn Nhàn.
Thứ kia giống robot trinh sát thu nhỏ, cũng là một sinh vật cơ khí bốn chân.
Nhưng cấu tạo của nó đơn giản hơn, cơ thể hơi giống như một xác kim loại khảm trái tim con người.
Các bộ phận nhân tạo tái nhợt đập đều đặn sau lớp cơ thể bằng kim loại, bốn cái chân thú đạp loạn xạ.
Một cái phi tiêu nhỏ cắm vào kẽ hở trên cơ thể kim loại của nó, vẫn còn đang lóe ra những tia điện quang.
"Có bí quyết cả đấy, trước tiên phải ném quả cầu gây nhiễu tín hiệu để khóa mục tiêu, đảm bảo tín hiệu cảnh báo sẽ không bị truyền đi." Đinh Trạch Bằng nhặt quả cầu kim loại nhỏ vừa nãy về, cẩn thận hướng dẫn Nguyễn Nhàn.
"Người mới có thể dùng nhiều quả.
Tôi phải dùng bốn cái mới ổn, anh Trương chỉ cần ba cái.
Mỗi quả một nơi tạo thành một khu vực hình tam giác."
"Về phần vũ khí, chắc Hải Minh đã phân phát cho anh rồi.
Anh Nguyễn biết dùng súng, bắt đầu không khó lắm, cứ bắn vào kẽ hở trên thân của bọn chúng là được."
"...Vì sao lại gọi là "thu thập ốc vít"?" Nguyễn Nhàn nhìn con robot còn đang giãy giụa kia.
"Là thu thập ốc vít thật mà." Đinh Trạch Bằng lau mồ hôi trên mặt, càng cười vui vẻ hơn.
Cậu ta từ trong túi lấy ra cái tua vít, tháo rời lớp vỏ bên ngoài của con robot như thể cạy mở một cái hộp.
"Bên trong con robot này có một loại ốc vít kết nối rất thông dụng, một con có thể tháo ra hàng chục cái, Hải Minh đặc biệt thích dùng.
Thứ này lực tấn công cũng không mạnh, lại ngốc nghếch nên rất dễ bắt."
Sau khi lớp vỏ ngoài bị gỡ, con robot kia co giật bốn chân một lát rồi bất động.
"Ở chỗ này mà cũng có robot sinh học sao?" Cuối cùng Nguyễn Nhàn mới thu hồi sự chú ý từ chỗ lão Trương về.
"Chứ còn gì nữa, đều đến để ăn cỏ cả." Đinh Trạch Bằng nhún vai, "Bây giờ bọn chúng không thể đốt cháy nhiên liệu, lại có hệ tiêu hóa tương tự động vật ăn cỏ.
Vỏ bọc có thể mang về làm nguyên liệu, đáng tiếc thịt không thể ăn.
Anh Nguyễn, anh có biết không? Thứ này còn có thể tự sinh sôi nữa đấy."
"Chính là như vậy.
Tiểu Nguyễn, hôm nay cậu bắt được một con coi như đạt yêu cầu.
Nhớ kỹ sau khi bắt được phải đến chỗ tôi, tôi sẽ dạy cậu phá hủy nó như thế nào." Trương Á Triết mỉm cười gật đầu.
Hắn ta nhận lấy con robot cỡ nhỏ đã bất động từ trong tay Tiểu Đinh, chỉ tốn hai ba động tác đã phá hủy hoàn toàn.
Những linh kiện bị tháo rời dính đầy chất lỏng màu trắng vàng, bị ném vào thùng rỗng kêu lạch cạch.
Nguyễn Nhàn hít một hơi lạnh.
So với thứ này, Phúc Hành Liêm còn dễ chấp nhận hơn về mặt tâm lý đối với anh.
Nhưng mọi chuyện đã đến mức này, không có thời gian để anh dần dần tiếp nhận.
Để thể hiện mình "cực kỳ mong muốn" gia nhập đội thăm dò, Nguyễn Nhàn đành phải làm theo chỉ dẫn để bắt thứ được gọi là "ốc vít sống" này trước đã.
Tạm thời không nhắc đến hiện thực quái dị mang tới chướng ngại tâm lý, khi thực sự hành động, Nguyễn Nhàn mới nhận ra Điền Hạc đã đánh giá mình chính xác đến mức nào.
Thật sự là anh có thể bắn súng rất chuẩn, nhưng cánh tay chưa được rèn luyện nên không chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể, anh hoàn toàn không thể dùng dây móc nhẹ nhàng nhảy lên ngọn cây hoặc đu mình trong rừng như Đinh Trạch Bằng.
Anh có thể tính toán được quỹ đạo bay của mỗi quả cầu nhỏ, cũng biết cách tạo ra phạm vi che chắn hiệu quả nhất, nhưng anh hoàn toàn không thể kiểm soát lực tay.
Đôi mắt theo kịp, đầu óc theo kịp, nhưng cơ thể thì thở dốc, cánh tay thì run lẩy bẩy.
Anh ở chỗ này vật lộn một giờ, trong khi đó Đinh Trạch Bằng đã bắt được thêm hơn hai mươi con ốc vít sống nữa.
Đường Diệc Bộ thảnh thơi canh giữ bên cạnh giỏ nhựa đựng đầy ốc vít sống, trông nom một đống túi đồ và phụ trách việc mỉm cười rạng rỡ.
Trì Lỗi thì miệt mài xử lý ốc vít sống.
Hắn ta tháo rời các linh kiện nhỏ vụn ra, lau sạch sẽ rồi bỏ vào từng cái hộp nhỏ.
"Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng, lúc hít thở đừng dùng sức."
Trương Á Triết ném một đống chân robot ốc vít sống vào giỏ nhựa, chùi tay lên quần áo rồi đến gần Nguyễn Nhàn, vỗ nhẹ lên phần lưng ướt đẫm mồ hôi của anh.
"Trọng tâm hướng xuống, thân thể nghiêng về phía trước.
Thật ra cậu rất khỏe, chỉ là thở mạnh quá, dùng lực lung tung rất dễ bị đau sốc hông."
"Cảm ơn anh Trương." Nguyễn Nhàn lặng lẽ co người lại để điều hòa hô hấp.
"Nghỉ ngơi một chút đi, thời gian cũng không còn nhiều lắm.
Uống nước ăn một chút gì đó, chúng ta chờ một lúc nữa rồi chuyển sang nơi khác...!Tiểu Đinh, Tiểu Đinh! Đừng bắt nữa, trở về nghỉ ngơi!" Nửa câu sau của Trương Á Triết gần như là hét lên.
Đinh Trạch Bằng đang bắt hăng say, chạy càng ngày càng xa, suýt nữa biến mất khỏi tầm mắt của bọn họ.
Nguyễn Nhàn cúi thấp đầu trở lại bên cạnh đống đồ.
Anh uống hai ngụm nước, tiếp tục đọc giấy điện tử lấy được từ chỗ Quan Hải Minh.
Năm phút sau, Đinh Trạch Bằng mới trở về đội.
Trên mặt cậu nhóc dính rất nhiều tro bụi, cả người bẩn thỉu hẳn đi.
Cậu ta ngâm nga một bài dân ca không biết tên, ném hai ba con ốc vít sống vào giỏ nhựa.
"Lau mặt đi!" Trương Á Triết đưa một cái khăn ấm tới.
"Cậu nhìn Tiểu Nguyễn người ta ngoan ngoãn thế nào kìa, còn mang theo cả sách."
"Em không thích đọc sách mà." Tiểu Đinh dùng khăn chùi mặt lung tung, lại cầm cốc nước lên uống mấy hớp lớn: "Anh Nguyễn, đọc cái gì vậy?"
"«Nhập môn robot phụ trợ», lấy từ chỗ bác sĩ Quan." Nguyễn Nhàn lắc lắc tờ giấy điện tử trong tay.
"Không có tác dụng gì đâu, tất cả đều là nói suông." Trì Lỗi cẩn thận lau tay, lạnh như băng nói.
Trương Á Triết có chút không đồng ý nhìn hắn ta một cái.
"Tôi chỉ muốn tìm hiểu trước thôi, nhưng nó quá phức tạp, tôi xem không hiểu." Nguyễn Nhàn không có ý tức giận, giọng điệu rất ôn hòa.
"Đừng nghe lão Trì nói linh tinh, «Nhập môn robot phụ trợ» chính là do hắn ta viết, nhưng hắn ta lại cứ không muốn ký tên." Trương Á Triết dùng cùi chỏ huých Trì Lỗi mặt lạnh, "Rất thích hợp với tình huống của cậu, cứ đọc là được.
Tiểu Nguyễn, tôi có ít C sủi, có muốn ngâm nước uống không?"
"Không cần đâu anh Trương."
"Thế có gì không hiểu không?"
"Không có gì, tôi vẫn đang xem về máy sơ cấp.
Bác sĩ Quan nói bộ não chủ không thể phục hồi loại A và loại S trở lại như cũ, nhưng hắn ta không nói kỹ, tôi vẫn hơi lo lắng.
Anh có hiểu nhiều về chuyện này không?" Nguyễn Nhàn dùng tay vuốt ve những dòng chữ trên giấy điện tử, nhìn Trương Á Triết không chớp mắt.
"Ôi dào, tôi còn tưởng cậu sợ cái gì chứ!"
Lão Trương rót nước ấm từ bình vào cốc, cười híp mắt.
"Chắc cậu cũng biết rõ quan hệ của AI và máy sơ cấp đúng không? Rốt cuộc máy sơ cấp cũng như khung máy vậy.
Nếu so khung máy như máy bay chở khách thì AI chính là phi công.
Nếu không có AI điều khiển, bản thân khung máy sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng không thể hoạt động, không có gì phải lo lắng."
Hắn ta vừa ăn bánh khoai tây vừa chỉ vào Đường Diệc Bộ cách mình vài bước: "Đương nhiên không có phi công máy bay cũng có thể bay.
Nhưng những gì chúng nó có thể làm cực kỳ có hạn, ví dụ như 231.
Nó không có cơ chế phán đoán vượt ra ngoài "kinh nghiệm của bản thân", không có cách nào xử lý tình huống phức tạp, chỉ có thể chấp hành các chỉ lệnh đã được cài đặt sẵn."
"STR-Y loại 307a231 xin được phục vụ ngài." Đường Diệc Bộ quay đầu, mỉm cười đáp lại.
"Cậu xem."
"Những điều này tôi đều hiểu.
Nhưng bộ não chủ đã đẩy con người đến bước đường này rồi, nói không chừng nó có thể đột phá kỹ thuật của Nguyễn Nhàn..."
Trì Lỗi vẫn luôn trầm mặc ở một bên đột nhiên đen mặt như đít nồi.
"Phi phi phi, không thể nói lung tung!" Thấy thái dương Trì Lỗi nổi gân xanh, lão Trương dùng sức khoát tay với Nguyễn Nhàn: "Phải gọi là bác học Nguyễn hoặc là giáo sư Nguyễn!"
Nguyễn Nhàn mím chặt miệng.
"Tóm lại Tiểu Nguyễn cậu cứ yên tâm, loại A và loại S thật sự đã bị hủy diệt, MUL-01 tuyệt đối không thể được đưa ra ngoài nữa.
Haiz, may mắn thay thứ bị hủy chính là hai cái đó.
Trước kia chúng tôi gặp được một sản phẩm loại S trước thảm họa, cái đó mới là khó nhằn.
Nói thế này đi, nếu như ốc vít sống là sản phẩm loại A, một con cũng có thể đánh bại bốn người chúng ta."
"Loại S thì sao?" Nguyễn Nhàn đưa mắt nhìn Đường Diệc Bộ, tiếp tục hỏi với giọng điệu rất tự nhiên.
"Nếu có nhiều sản phẩm loại S như thế, tất cả mọi người không cần phải ra khỏi khu tránh nạn luôn.
Nếu thoát ly khỏi phạm vi ngụy trang và ẩn nấp, chúng ta sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
Hơn nữa nghe nói sản phẩm loại S có thể chữa trị cho những khung máy loại khác, vô cùng khó đối phó."
Trương Á Triết nhét hết bánh khoai tây vào miệng, lắc đầu: "Sản phẩm loại D tìm đúng điểm yếu thì vẫn có thể đối phó được, đúng là may mắn."
"231 cũng là sản phẩm loại D?"
"Nó ư? Lúc nó được sản xuất còn chưa có máy sơ cấp của giáo sư Nguyễn, nó chẳng thuộc loại nào cả." Lần này người mở miệng trả lời là Trì Lỗi.
Trương Á Triết thì nhìn Đường Diệc Bộ, vẻ mặt có chút ảm đạm.
Nguyễn Nhàn không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào của đối phương.
"Nói tiếp về máy sơ cấp đi, để tôi giải thích tiếp cho Tiểu Nguyễn, nếu không còn trẻ mà đã phải lo lắng bất an về chuyện này suốt ngày." Trương Á Triết cướp lời.
Hắn ta rót hai cốc nước ấm đặt trước mặt mình.
"Năm đó giáo sư Nguyễn đã dự đoán đến khả năng sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn." Vẻ mặt của Trương Á Triết nghiêm túc lại, lấy một ít mỡ bò từ trong túi ra và thả vào cốc nước.
Mỡ bò nổi lềnh bềnh trên mặt nước: "Dưới tình huống bình thường, máy sơ cấp có thể bị các loại tế bào nhân tạo tiếp nhận và xử lý, sẽ không bị ảnh hưởng gì.
Nếu đập vỡ cái cốc này, tôi vẫn có thể lấy được nước sạch."
Tiếp theo hắn ta lại lấy ra một viên thuốc màu vàng, ném vào trong một cốc nước khác.
Theo những tiếng sủi bọt ùng ục, nước trong cốc đã bị nhuộm thành màu da cam khiến người ta vui vẻ, tỏa ra mùi cam nhàn nhạt thơm mát.
"Nếu như gặp phải tế bào con người, bọn chúng sẽ bị tế bào con người đánh dấu và biến đổi.
Mặc dù vẫn còn khả năng hoạt động, nhưng lại không thể bị những khung máy khác lợi dụng nữa — chỉ cần cho tế bào con người vào trong máy sơ cấp, cho dù là MUL-01 cũng không thể biến chúng trở lại như cũ.
Ầy, nếu bây giờ đập vỡ cái cốc này, tôi chỉ có thể lấy được nước cam...!Tiểu Nguyễn, thật sự không cần một cốc sao?"
Nguyễn Nhàn lắc đầu, giơ cốc nước vơi quá nửa của mình lên.
"Mang nước cam đi chưng cất một chút cũng sẽ có nước." Trì Lỗi thêm vào một cách thâm sâu.
"Thể hiện gì chứ!" Trương Á Triết cười mắng, "Để người trẻ tuổi yên tâm một lát, được không?"
"Vẫn là anh Nguyễn nghĩ nhiều." Đinh Trạch Bằng ngậm bánh khoai tây, cầm lấy cốc nước lão Trương pha xong, có chút cảm thán nói: "Tôi chưa bao giờ nghĩ đến máy sơ cấp cả, lúc trước tôi chỉ sợ Phúc Hành Liêm nuốt chửng Trái Đất thôi."
Trì Lỗi chuyển ánh mắt sang chỗ Đinh Trạch Bằng, vẻ mặt dịu đi một chút, thậm chí còn khẽ cong khóe miệng.
"Còn lo lắng nữa không?" Lão Trương cười híp mắt hỏi.
"Không lo lắng nữa." Nguyễn Nhàn nhanh chóng thu hồi giấy điện tử, "Cảm ơn anh Trương đã giải thích."
Anh lại nhìn về phía Đường Diệc Bộ lần nữa, nhưng lần này ánh mắt hai người vô tình chạm vào nhau.
Nụ cười giả tạo rạng rỡ trên mặt Đường Diệc Bộ đã biến mất, vẻ mặt trở nên trống rỗng.
Nguyễn Nhàn còn chưa kịp dựng tóc gáy, Đường Diệc Bộ đã giơ tay chỉ vào tai mình.
Nguyễn Nhàn không sững sờ quá lâu.
Anh đặt tay xuống chỗ bánh khoai tây, nín thở.
Bỏ qua tiếng cười đùa của Trương Á Triết và Đinh Trạch Bằng trước mặt, những tiếng bước chân hỗn loạn từ xa vọng lại.
Âm thanh kia khác hẳn với Phúc Hành Liêm, lần này có một loại sinh vật nào đó lớn hơn — hoặc là robot — đang tới gần hướng này.
"Chúng ta có nên đổi chỗ khác để bắt ốc vít sống không?" Nguyễn Nhàn đứng bật dậy.
"Tiểu Nguyễn?"
"Không phải tất cả mọi người đã ăn xong rồi sao? Không cần để ý đến tôi, tôi đã nghỉ ngơi tốt rồi.
Nếu như muốn đổi chỗ khác—"
Cùng lúc đó, robot trinh sát phụ trợ vẫn luôn ở trên đồng cỏ phát ra tiếng rít chói tai.
"...Không phải là để ý hay không để ý, mà bây giờ ai cũng không đi được." Lão Trì gọi robot phụ trợ đến, bóp tắt tàn thuốc, giọng nói cũng biến đổi.
"Chúng ta đã bị hai con robot cỡ lớn phát hiện."
Trương Á Triết giật mình, lòng Nguyễn Nhàn chùng xuống — đây không phải một phần của "kế hoạch biết khó mà rút lui", vẻ mặt kinh ngạc của Trương Á Triết không phải giả vờ.
"231 đi giăng lưới gây nhiễu.
Robot trinh sát đi tìm kiếm, tìm một ít tài liệu rồi trở về.
Hy sinh một chiếc xe bay, để nó tự động lái đi xa, thu hút sự chú ý của chúng." Trương Á Triết trầm giọng ra lệnh.
"Tất cả mọi người leo lên cây.
Tiểu Đinh, cậu dẫn Tiểu Nguyễn theo."
"Rõ!" Tiểu Đinh lập tức ngưng cười.
"Tiểu Nguyễn, lấy súng của cậu ra.
Không có lệnh thì đừng hành động bừa bãi, tuyệt đối không được lơ là."
Trương Á Triết cau mày, hai tay xoay súng như làm xiếc, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
"...Đây mới là mối đe dọa thực sự mà cậu nên lo lắng."