Tận Thế Vui Vẻ
Chương 15: Thực Chiến Và Giao Kèo
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những cỗ máy màu xanh nâu đang tiến đến.
Lần này có hai con người máy sinh học.
Nếu như nói hình dáng của ốc vít sống còn hơi giống con thỏ thì Nguyễn Nhàn không có cách nào tìm được từ ngữ để hình dung cho thứ đang đến trước mắt – chúng cao hơn năm mét, được chắp vá từ những bộ phận máy móc rỉ sét, hai chiếc chân như của hình nộm chống đỡ thân hình dị dạng.
Nếu tách rời ngực, đầu và hai tay của một con rối có thể chuyển động, chỉ để lại phần thân dưới hình cầu cùng với hai chiếc đùi bên dưới thì hình dáng của nó miễn cưỡng có thể nói là cùng loại.
Những ống cao su dày đặc to bằng ngón tay quấn quanh “cơ thể” của chúng, từ những vết nứt, chất lỏng màu trắng vàng từ từ chảy ra.
Dây điện mảnh dài quấn chặt lấy các bộ phận sinh học bằng kim loại, khiến thân xác mềm mại hơi lồi ra.
Trong cơ thể tái nhợt của chúng chìa ra hai mươi cái chân đốt rất dài mềm nhũn, bị chúng kéo lê đằng sau.
Động tác của chúng chậm chạp, cứng nhắc như những ông già lụ khụ, dáng vẻ càng giống hai tà thần dị giáo.
Cơ thể của hai con quái vật cọ xát vào những tán cây rậm rạp, với một tư thế kỳ quái nào đó, chúng dựa sát vào nhau, lắc lư tiến lên.
Đường Diệc Bộ ngoan ngoãn nghe lệnh, giăng lưới bẫy điện lên cây sau đó im lặng leo tới bên cạnh Nguyễn Nhàn.
Tấm lưới mềm mại được giăng giữa các cành cây, lác đác vài tia điện lóe lên.
Khu rừng vốn rộng rãi thoáng đãng bỗng chốc biến thành một nơi nguy hiểm chằng chịt dây leo.
Ngay sau đó là những tiếng động cơ chói tai, một chiếc mô-tơ bay lơ lửng lao ra khỏi cánh rừng, phóng về phía hai con quái vật đằng xa.
Một con trong số đó do dự, chậm chạp xoay người, dường như bị chiếc mô-tơ thu hút sự chú ý.
Con còn lại vẫn kiên trì tiến lên, nó chẳng thèm để ý đến tấm lưới bẫy điện mà Đường Diệc Bộ đã giăng, chỉ lắc lư tiến về phía chiếc giỏ nhựa đựng đầy ốc vít sống.
Bản thân Nguyễn Nhàn không tính là gầy yếu, Đinh Trạch Bằng còn vô cùng rắn chắc.
Lại thêm Đường Diệc Bộ thân hình không nhỏ, ba người trẻ tuổi chen chúc trên ngọn cây như những con chim cút.
Không ai dám động đậy chút nào, chỉ sợ sẽ làm ai đó rơi xuống.
Cuối cùng con quái vật cực kỳ cố chấp kia đã đi tới mục đích, đám chân đốt dài vốn bị kéo lê đằng sau bỗng nhiên vươn lên, đâm vào chiếc giỏ đựng ốc vít.
Một cái chân đốt thẳng tắp lướt qua tai Nguyễn Nhàn, suýt nữa thì đâm trúng mắt anh.
Nguyễn Nhàn đang định theo bản năng nhúc nhích, lại bị Đường Diệc Bộ đè chặt tại chỗ.
Quái vật không nhìn người máy cảnh giới phụ trợ đang đi lòng vòng dưới chân, nó chỉ nhét đống ốc vít sống đã im bặt vào trong khe hở trên cơ thể.
Nguyễn Nhàn chỉ nghe được tiếng chứ không nhìn thấy bất kỳ động tác nhấm nuốt nào.
Chất lỏng màu trắng vàng từ từ nhỏ xuống theo khe hở máy móc.
“Suỵt –” Tiểu Đinh ra hiệu bằng khẩu hình, ngay cả hơi thở cũng nhẹ hơn rất nhiều: “Anh Nguyễn, đừng lên tiếng.”
Nguyễn Nhàn trầm mặc gật đầu.
Trương Á Triết và Trì Lỗi trốn trên một cái cây khác, yên tĩnh như không hề tồn tại.
Quái vật từ từ di chuyển qua hai cái cây như không hề phát hiện ra họ.
Thế nhưng, họ không thể may mắn trốn thoát cho đến cùng.
Con quái vật kia hơi quay người, chân đốt dài và rắn chắc đung đưa theo chuyển động của nó, đột nhiên đánh trúng cổ Đinh Trạch Bằng, kéo Đinh Trạch Bằng rơi khỏi ngọn cây.
Toàn bộ quá trình không vượt qua nửa giây.
Đinh Trạch Bằng phản ứng cũng rất nhanh – cậu nhóc bắn dây móc ra, thoát khỏi chân đốt, vững vàng đu xuống mặt đất, tạm thời thoát khỏi số phận bị ngã gãy xương.
Nhưng cậu ta đã tự làm mình bại lộ.
Vài chiếc chân đốt trong nháy mắt quấn lấy Đinh Trạch Bằng.
“231, bảo vệ Tiểu Nguyễn, Tiểu Nguyễn cậu trốn kỹ vào! Lão Trì, đi yểm trợ Tiểu Đinh với tôi!” Trương Á Triết ngay sau đó liền nổ súng, tinh xác đánh gãy hai chiếc chân đốt, khiến toàn bộ sự chú ý của quái vật tập trung vào mình.
“Bọn họ không có vấn đề gì chứ?” Nguyễn Nhàn thấp giọng hỏi Đường Diệc Bộ.
“Loại sinh vật này không hiếu chiến, chỉ cần kích thích một chút chúng sẽ bỏ đi.”
“Bình thường?” Nguyễn Nhàn không bỏ qua tiền đề này.
Bị đạn đánh trúng, quái vật thu hồi chân đốt đang túm lấy Tiểu Đinh, tạp âm như tiếng rít truyền ra từ trong cơ thể nó.
“Con này đang mang thai, xu hướng tấn công sẽ mạnh hơn.” Đường Diệc Bộ bình tĩnh tỏ vẻ.
Nguyễn Nhàn kinh hãi nhìn về phía con người máy giống như ác mộng kia, suýt nữa thì rơi khỏi cây.
Con quái vật còn lại, ban nãy bị chiếc mô-tơ thu hút, giờ cũng bị tiếng hét gọi về.
Hai con quái vật khổng lồ vươn chân đốt ra đâm về phía ba người dưới đất.
Người máy cảnh giới lập tức nổ súng, động tác của nó vô cùng linh hoạt, nhưng trước thể hình áp đảo này lại không có tác dụng đáng kể.
“Một con thì còn được, hai con thì quá sức rồi!” Trì Lỗi quát.
“Không thoát được đâu, kiên trì thêm lát nữa, hai con này không ổn!” Trương Á Triết hét lại: “Tiểu Đinh, Tiểu Đinh! Lấy súng phóng tên lửa màu lam trên xe ra!”
“Chúng ta dẫn một con đi.” Nguyễn Nhàn quyết định thật nhanh.
Đường Diệc Bộ chỉ nhìn anh: “Bây giờ anh không cần thiết phải nhúng tay vào.”
“Nếu tôi là Trương Á Triết, tôi sẽ dẫn chúng đến một khu vực dễ kiểm soát hơn. Trong quá trình này, một khi chúng bị đánh trúng mà chạy loạn—” Nguyễn Nhàn cúi thấp đầu.
Một cái chân đốt lướt qua đỉnh đầu anh.
“—thì sẽ như thế này.” Nguyễn Nhàn nắm chặt súng trong tay, “So với chật vật trốn tránh, tôi muốn nắm giữ thế chủ động hơn.”
“Tôi biết.” Đường Diệc Bộ hơi nghiêng đầu, cái chân đốt đánh tới ngay sau đó lướt qua vài cọng tóc của hắn: “Chúng ta thực sự có khả năng rất lớn sẽ bị đánh rơi, sau đó Trương Á Triết sẽ lệnh cho anh trốn đi.”
“Hắn ta sẽ bảo chúng ta nhanh chóng rời xa hiện trường, chỉ cần kéo dài khoảng cách, chúng ta không cần che giấu tình hình thật của mình nữa.”
“Cái này quay trở lại luận điểm của tôi, chúng ta không cần thiết phải nhúng tay vào.” Đường Diệc Bộ chỉnh lại cổ áo màu đen của mình: “Họ sẽ bị thương nặng, nhưng miễn cưỡng xử lý được tình hình này.”
Trương Á Triết dưới cây vẫn đang tỉnh táo chỉ huy hai người, đúng là duy trì được nhịp độ tấn công giữa đám chân đốt đâm loạn xạ.
“Nếu như tôi có thể nắm vững cách sử dụng người máy sơ cấp loại S sẽ càng có lợi cho cậu hơn.” Nguyễn Nhàn trầm giọng nói, nhấn mạnh đạo đức và tình cảm của loài người chắc không có tác dụng lớn với Đường Diệc Bộ: “Chúng ta là quan hệ hợp tác, cậu sẽ không thích dẫn theo một thứ vướng víu hành động – thực chiến mới là người thầy tốt nhất.”
“Được.” Đường Diệc Bộ không nói dài dòng nữa.
Lúc này Đường Diệc Bộ đưa tay bắn một phát vào lưng con quái vật ở giữa.
Hắn bắn trúng vào đầu ống cao su, chất lỏng màu trắng vàng lập tức phun mạnh ra.
Quái vật lập tức nghiêng đầu sang, lao về phía họ.
Đường Diệc Bộ ôm chặt eo Nguyễn Nhàn, dùng dây móc đu sang một cái cây khác.
“Nếu như anh đã chuẩn bị xong, tôi sẽ dạy anh. Lần này tôi sẽ không phát huy sức mạnh vượt quá loài người mà để anh làm chủ đạo.”
“Ừm.” Cơ thể quái vật chuyển động rất chậm, mục tiêu lại lớn.
Dưới tiền đề thể lực không đủ của nó, nó dễ đối phó hơn ốc vít sống nhiều – Nguyễn Nhàn dùng súng đập lên ống cao su trên người con người máy, không hề để tâm đến tiếng hét lo lắng của Trương Á Triết.
“Anh phán đoán, tôi tấn công.”
Sau khi xác định ba người kia đã bị rừng cây che chắn hoàn toàn, Đường Diệc Bộ mới lạnh nhạt nói: “Kết hợp hoàn cảnh và địa hình, chú ý từng chi tiết chuyển động trên toàn thân nó, tiếng gió khi tứ chi vung vẩy, mùi hương biến đổi theo cảm xúc, nhịp điệu cơ bắp co bóp, v.v., cuối cùng tính toán kết quả – đối với người máy sơ cấp loại S, đây cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.”
“Tôi nói cho anh kiểu gì?”
Đường Diệc Bộ lấy một thứ giống như bông tai từ trong túi ra, trực tiếp quấn lên vành tai trái của Nguyễn Nhàn, sau đó quấn một cái khác lên tai phải mình.
“Thứ này có thể truyền đạt mệnh lệnh đơn giản trong đầu. Chỉ cần cho tôi phương hướng, động tác và tốc độ đánh cụ thể là được rồi.”
Nguyễn Nhàn ngẩng đầu nhìn về phía quái vật đang xông đến.
[Hướng 8 giờ. Chân đốt. 03 giây.] Sau khi đeo bông tai lên, trong đầu anh dường như có thêm một khung nhập dữ liệu, anh gần như hiểu rõ cách dùng của thứ này.
Đường Diệc Bộ tiến lên một bước, chân đốt sắc bén của quái vật đâm xuống đất ngay sát lưng hắn.
“Rất tốt, tiếp tục.”
[Hướng 12 giờ. Chân đốt. 07 giây. Ngay trên đỉnh đầu. Dẫm đạp. 1 giây.]
Nguyễn Nhàn nhìn chằm chằm động tác của quái vật, động tác trên tay cũng không ngừng nghỉ.
Anh nhắm bắn chính xác vào từng ống cao su, rất nhanh chất nhầy màu trắng vàng đã dính đầy khắp thân quái vật.
[Hướng 9 giờ. Chân đốt. 1 giây.]
[Hướng 6 giờ, hướng 9 giờ, hướng 3 giờ. Chân đốt. 08 giây.]
Đường Diệc Bộ linh hoạt nhảy vọt như đang khiêu vũ giữa đám chân đốt.
Thấy Nguyễn Nhàn dồn sức bắn ống cao su, hắn liền tấn công những mảnh vỡ ở các khớp nối của con người máy.
Động tác của quái vật bắt đầu trở nên lộn xộn, không có kết cấu gì, tiếng thét chói tai cũng đứt quãng.
Nguyễn Nhàn buông lỏng cơ thể, tinh thần càng thêm tập trung.
Mọi thứ trong tầm mắt dần dần trở nên trắng xóa, chỉ còn con quái vật quỷ dị kia còn giữ màu sắc.
Mỗi tiếng gió tạo ra từ động tác của nó, mỗi tiếng kim loại ma sát nhẹ đều rõ như tiếng sấm trong tai anh.
Âm thanh, màu sắc, mùi hương, không khí lưu động đều xuyên qua ngũ quan và làn da tiến vào trong não, tạo thành những quỹ đạo chuyển động liên tục.
Căn cứ vào phản ứng của sinh vật sinh học trước mặt, chỉ cần đánh trúng thêm một ống mềm của nó, nó sẽ phải quyết định xem bữa ăn này và mạng sống của mình, cái nào quan trọng hơn.
Nguyễn Nhàn nhìn chằm chằm mục tiêu của mình không chớp mắt, bóp cò súng lần nữa.
Song lần này, tiếng súng không vang lên.
Biến cố này khiến sự chú ý của anh phân tán nửa giây, ngay sau đó trong lòng Nguyễn Nhàn lạnh toát.
[Hướng 8 giờ. Chân đốt...]
Cánh tay phải của Đường Diệc Bộ bị mũi nhọn chân đốt sắc bén, rắn chắc đâm trúng, trong nháy mắt da thịt nứt toác, máu me đầm đìa.
Nhưng vẻ mặt hắn không hề có chút đau đớn nào, chỉ đưa tay bắn thêm một phát súng trúng vào cái ống mềm cuối cùng mà Nguyễn Nhàn đáng lẽ phải đánh trúng.
Quái vật phát ra một tiếng rít dài, sau đó đổi phương hướng, lảo đảo bỏ chạy vào sâu trong rừng.
“Xin lỗi.” Thấy Đường Diệc Bộ đi về chỗ mình, Nguyễn Nhàn vội vàng tiến lên hai bước.
“Là tôi mất tập trung, tôi—”
Đường Diệc Bộ trực tiếp đè gáy anh xuống.
Lại một nụ hôn.
So với lần trước, nụ hôn này cướp đoạt rất nhiều hơi thở.
Nguyễn Nhàn nhíu mày, đầu lưỡi bị mút đến run lên, cả người gần như nghẹt thở.
Anh vòng cánh tay lên trước ngực mình, dùng sức ngăn Đường Diệc Bộ lại.
“Gần được rồi.” Sau khi tách ra, Đường Diệc Bộ không tiếp tục có hành động kỳ lạ nào nữa mà chỉ liếc nhìn vết thương của mình.
Lỗ máu sâu hoắm đã biến mất, chỉ để lại một vết rạch.
“Anh có ký ức loài người, có lẽ hành động này sẽ khiến anh không vui, tôi xin lỗi. Nhưng thứ này có độc, tôi không có thời gian trưng cầu ý kiến của anh.”
Đường Diệc Bộ lau miệng, hài lòng nhìn vết thương đang hồi phục: “Mặt khác, nếu không làm như vậy, tôi sẽ phải lấy máu hoặc tế bào của anh, đây là cách ít gây tổn thương nhất cho anh.”
Nguyễn Nhàn kéo căng vẻ mặt, cứng đờ gật đầu: “…Cậu cần năng lực nhận biết và năng lực chữa trị của người máy sơ cấp loại S.”
“Là mô hình kiểu cũ, tôi không có cách nào tìm ra linh kiện phù hợp để thay thế. Tay chân giả sẽ khiến sức chiến đấu của tôi giảm sút, lại càng dễ bị thương, đó là một vòng tuần hoàn ác tính.”
Nguyễn Nhàn đang định há mồm đáp lại, nhưng nhìn thấy mấy người chạy đến từ đằng xa, anh lập tức cẩn thận nuốt lại lời muốn nói.
“Nguyễn Lập Kiệt!” Trương Á Triết thở hồng hộc vọt tới trước mặt Nguyễn Nhàn, vung tay đập bốp một cái vào đầu anh: “Không phải tôi bảo cậu trốn đi sao?!”
“Tôi—”
“Thằng nhóc này, mẹ nó cậu đang liều mạng đấy! Phải, tôi rất cảm ơn cậu đã dẫn một con đi. Nhưng 231 căn bản không có cách nào đối phó với thứ đó, nếu không phải hai người may mắn…” Trương Á Triết kìm nén đến mức mặt đỏ bừng, nghiến răng ken két: “Chúng tôi có kinh nghiệm hơn cậu, nhân viên thăm dò là công việc có thể mất mạng bất cứ lúc nào, cậu cho rằng cậu đang chơi đùa sao? Hả? Lần sau cho dù cậu có phải nhìn chúng tôi chết cũng phải trốn đi cho tôi!”
Trương Á Triết bắn tung tóe nước bọt lên mặt Nguyễn Nhàn, lửa giận là thật.
Cho dù Nguyễn Nhàn xin lỗi tới tấp, trên đường trở về Trương Á Triết vẫn không nói với anh một câu nào, ngược lại Trì Lỗi không giấu được nụ cười hả hê.
“Anh Nguyễn, đừng buồn. Anh Trương rất quan tâm đến mệnh lệnh.” Đinh Trạch Bằng nhân lúc họ trở về chỗ tránh nạn cất chiếc mô-tơ bay lơ lửng, lặng lẽ xích lại: “Anh Trì đã nói với tôi, lúc còn trẻ anh Trương rất lợi hại, nhưng hơi ham chơi. Một lần làm nhiệm vụ, anh ấy làm rơi mất đồ hộp, đã làm trái mệnh lệnh đội trưởng mà chạy về nhặt, suýt nữa làm mất mạng đồng đội – về sau hắn ta không dám chạy loạn nữa, đồ hộp cũng giấu rất kỹ trên người.”
Cậu nhóc vừa hít khí vừa xoa vết thương trên cánh tay: “Hôm nay là anh may mắn, anh Trương chỉ sợ anh bỏ mạng thôi.”
“Tôi biết.” Nguyễn Nhàn phủi bụi trên quần áo, “Con quái vật của các cậu thế nào rồi?”
“Chúng tôi dùng thuốc giãn cơ đánh nó, nó thấy con đuổi theo các anh bỏ chạy, tình hình không tốt nên cũng không dây dưa nữa. Haiz, chỉ tiếc một giỏ ốc vít sống, sao chúng ta lại gặp phải Thập Hoang Mộc Ngẫu chứ, đúng là xui xẻo.”
“Thứ đó có thể mang thai?”
“Vâng, chúng có thể sinh ra một đống cục thịt màu trắng. Cục thịt mới sinh sẽ dính mảnh vỡ máy móc lên người để làm khung xương cho mình. Càng dính nhiều mảnh vỡ, cuối cùng sẽ biến thành bộ dạng mà anh thấy. Nhưng điều khiến người ta sợ hãi là lần trước chúng tôi không cẩn thận đánh vào ổ của chúng, sau khi nhìn thấy con non tôi phải nôn ba ngày—”
“Đinh Trạch Bằng, cậu còn sức lực đấy à? Đi phòng y tế, nhanh lên!” Trương Á Triết sa sầm mặt lại.
Cả người Đinh Trạch Bằng căng cứng, trong nháy mắt ngậm miệng chạy như bay đi.
“Anh Trương…” Thấy vẻ mặt của Trương Á Triết dịu đi một chút, Nguyễn Nhàn thử thăm dò mở miệng lần nữa.
“Sao?” Cuối cùng Trương Á Triết cũng tức giận đáp lời.
“Ở đây có chỗ nào đổi súng không? Anh Trì nói đúng, tôi có chút kinh nghiệm về súng. Cán súng này có chút không thuận tay.”
“Có, để 231 dẫn cậu đi.” Trương Á Triết hừ lạnh một tiếng, mấy giây sau mới xụ vai xuống, thở dài: “…Haiz, chuyện ngày hôm nay, cậu nên nghĩ thêm đi.”
“Vâng.”
Nguyễn Nhàn cúi đầu, dùng vẻ mặt sám hối và xấu hổ che đi vẻ mặt trầm tư của mình.
Mà vẻ “sám hối và xấu hổ” vẫn cứ tiếp tục cho đến khi anh và Đường Diệc Bộ đi vào xưởng vũ khí, và xác định bên trong xưởng không có bất kỳ ai.
Sau khi đóng cửa lại, Nguyễn Nhàn lau mặt, bình tĩnh đánh giá căn phòng không lớn lắm.
“Xưởng B-73, tôi đã hẹn trước ba giờ, trong khoảng thời gian này không có người khác tới.” Đường Diệc Bộ quan tâm nói, “Anh muốn thay đổi cái gì?”
“Hack tất cả máy giám sát, đổi thành đoạn thu hình lặp lại này. Tôi biết cậu làm được, quản lý tiên sinh.” Nguyễn Nhàn ngồi xuống trước một cái bàn trong đó, để súng trên bàn.
Anh lấy một tờ giấy đến, tùy tiện viết vài biểu thức số học linh tinh.
Đường Diệc Bộ “ồ” một tiếng đầy thâm ý.
“Đổi xong rồi. Bây giờ tôi muốn thay đổi cách hỏi, anh định làm cái gì?” Hai giây sau, Đường Diệc Bộ buông lỏng cơ thể, hai tay đang để sau lưng đổi thành khoanh lại.
“Cho tôi nửa giờ.” Nguyễn Nhàn nói.
Anh đứng lên, gom đống linh kiện và vũ khí trên bàn ra, thuận tiện kích hoạt màn hình dữ liệu ở một bên.
Động tác thuần thục như thể đã làm công việc này vài chục năm.
“Nửa giờ sau thì sao?” Đường Diệc Bộ vuốt ve bông tai truyền tin vẫn còn gắn trên vành tai phải.
“Đàm phán.” Nguyễn Nhàn vuốt ve khẩu súng trong tay, tay kia cầm lấy dụng cụ tháo dỡ, không đến ba mươi giây đã biến chúng thành linh kiện.
“…Không cần nhìn xung quanh, Đường Diệc Bộ.” Lúc nói lời này, Nguyễn Nhàn đã nhanh chóng lắp ráp linh kiện, động tác nhanh đến mức không thể nhìn rõ.
“Đối tượng tôi đàm phán là cậu.”