Bí mật khu tránh nạn

Tận Thế Vui Vẻ

Bí mật khu tránh nạn

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điền Hạc đặt chiếc máy đọc sách điện tử xuống.
Giường của hắn ta nằm ở góc phòng, cạnh một khung cửa sổ giả lớn.
Bên kia lớp kính, cảnh ngày mưa được mô phỏng chân thực, những giọt mưa giả trượt dài, cùng âm thanh giông tố nhân tạo vang vọng đều đặn.
Bồn hoa lưu ly nở rộ bên giường, những cánh hoa sạch sẽ, mềm mại tràn đầy sức sống.
Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường đặt một bát canh gà đã nguội lạnh, nước canh đông đặc lại thành màu caramel.
Ánh mắt vô hồn của Điền Hạc lướt qua bát canh, cuối cùng dừng lại trên chiếc điều khiển đặt cạnh đó.
Hắn vươn bàn tay khô gầy, chạm vào bàn điều khiển hai lần, màn hình liền hiện ra trước mắt. Sau đó, hắn lần lượt kiểm tra các ngóc ngách trong khu tránh nạn.
"STR-Y loại 307a231, máy phụ trợ xin thông qua." Cùng với tiếng nhắc nhở máy móc vang lên, cửa phòng bệnh mở ra.
Điền Hạc ngẩng đầu: "231?"
"Vâng." Đường Diệc Bộ đã thay bộ đồ dính máu, đứng nghiêm chỉnh.
"Tôi cần nộp một phần dữ liệu có mâu thuẫn."
"Cứ nộp qua khu vực công cộng là được." Điền Hạc lại chuyển sự chú ý về màn hình.
"Phần dữ liệu này khá nhạy cảm, nộp trực tiếp cho ngài là thích hợp nhất."
Điền Hạc nhích gối tựa sau lưng trên giường, miễn cưỡng ngồi thẳng hơn một chút.
"...Nói tôi nghe đi."
Đường Diệc Bộ lấy ra túi vật chứng được gói kỹ, bên trong là nhãn hiệu đồ hộp, đưa về phía Điền Hạc bằng hai tay: "Ngày 17 tháng 3, phát hiện ở phế tích mồ hoang. Đây chính là nhãn hiệu đồ hộp của Trương Á Triết, phía trên có cả vân tay và DNA của hắn ta."
Dưới tấm chăn che kín người, sắc mặt Điền Hạc trắng bệch, giống như màu cá sống bắt đầu hoại tử.
Hắn không nói gì, chỉ giơ tay tắt màn hình trước mặt.
"Hôm nay Nguyễn Lập Kiệt gia nhập đội của Trương Á Triết, làm máy phụ trợ cho hắn ta. Tôi đã phát hiện điều bất thường khi xem dữ liệu của đội. Trương Á Triết báo cáo rằng mình đã mở đồ hộp ra, đồng thời mang phần còn lại về khu tránh nạn. Đây là hành vi thiếu trung thực nghiêm trọng, và mục đích rất khó đoán. Dựa theo phán đoán của tôi, đây là hành vi che giấu ác ý, nhất định phải báo cáo." Đường Diệc Bộ tiếp tục nói, giọng điệu không hề có chút cảm xúc nào.
"Đây chỉ là nhãn hiệu, đồ hộp đâu?"
"Vẫn còn nguyên vẹn. Hiện tại Nguyễn Lập Kiệt đang tạm thời bảo quản nó, tôi không có quyền chiếm hữu tài sản của con người."
"Tôi biết rồi." Điền Hạc thả lỏng người, tựa lưng vào gối.
"Tôi sẽ xử lý chuyện này, cậu về đi."
"Vâng." Đường Diệc Bộ hơi cúi người rồi quay lưng rời khỏi phòng.
Hắn đóng kín cửa cách âm của phòng bệnh, rồi nháy mắt mấy cái với Nguyễn Nhàn đang ở bên ngoài: "Nghe thấy rồi chứ?"
"Ừm." Nguyễn Nhàn gật đầu, giả vờ đang đọc bảng thông báo trên tường nhà vệ sinh gần đó.
Khả năng cách âm của căn phòng này vô cùng xuất sắc, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn được một máy sơ cấp loại S nhìn trộm.
Nguyễn Nhàn nghe thấy rất rõ ràng, trong phòng bệnh, Điền Hạc phát ra một tiếng thở dài nặng nề, ngay sau đó là âm thanh trang giấy bị vò nát.
Nguyễn Nhàn khẽ nhíu mày, cụp mắt nhìn xuống.
"Alo, Tiểu Quan." Tiếng màn hình khởi động vang lên, Điền Hạc trong phòng cay đắng nói: "Hôm nay trước khi tan làm, hãy gọi 231 đến chỗ cậu, xóa toàn bộ nhật ký hệ thống của nó trong ngày hôm nay đi."
"Hiểu rồi." Trong tiếng nhạc xập xình mơ hồ, giọng Quan Hải Minh rất hờ hững, nghe có vẻ không hề hứng thú truy hỏi.
"Hôm nay nhớ thay ca, ra ngoài hít thở một chút. Tiểu Quan, cậu...!Haiz." Giọng Điền Hạc dừng lại, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài.
Quan Hải Minh không trả lời, có lẽ đã tắt máy trước rồi.
"Tiểu Nguyễn?" Một giọng nữ đầy nghi hoặc vang lên từ phía sau lưng.
Nguyễn Nhàn đang tập trung tinh thần nghe lén, đầu óc căng như dây đàn.
Khâu Nguyệt đeo một chiếc túi vải, lông mày nhướng cao đứng sau lưng anh.
"Chị Khâu..."
"Cảm thấy hứng thú với khu trị liệu sao? Điền Hạc nói cậu muốn làm nhân viên thăm dò, đổi ý rồi à?"
"Không có, chỉ tiện xem thôi."
"Đáng tiếc, nếu cậu chịu gia nhập chỗ này, mấy cô bé sẽ rất vui." Khâu Nguyệt cười rất đẹp, có chút ngọt ngào giống như quả hồng chín mọng.
Nguyễn Nhàn cười ngượng.
Có lẽ biểu cảm này không đủ tự nhiên, anh thầm nghĩ.
Thật sự anh chưa từng được tiếp xúc với nhiều lời khen về vẻ ngoài như vậy, nên kiểu gì phản ứng của anh cũng sẽ chậm hơn nửa nhịp.
"Tôi đến đưa cơm tối cho Điền Hạc. Tiểu Nguyễn, nhớ đến nhà ăn đúng giờ đấy, nếu không sẽ không còn đồ ăn ngon đâu." Dường như Khâu Nguyệt không phát hiện ra điều gì bất thường, nụ cười của cô vẫn chân thành như cũ.
"Tôi xem xong cái này sẽ đi." Nguyễn Nhàn chỉ vào bảng thông báo trước mặt, lần này anh đã cười thoải mái hơn.
Anh quyết định nghe thêm một lát rồi sẽ đi.
"Khâu Nguyệt, nhân viên quản lý đến chơi." Cánh cửa phòng bệnh đóng lại sau lưng anh.
"Màn hình liên lạc? Giờ này còn có chuyện gì nữa." Trong giọng Khâu Nguyệt có chút giận dữ mơ hồ.
Nhưng sự tức giận này còn chưa kịp bộc phát đã hóa thành một tiếng thở dài: "Em biết ngay anh lại không uống canh gà mà...!Haizz, em nấu cho anh ít chè táo, anh thích ăn cái này nhất mà."
"Anh tắt ngay đây. Tiểu Nguyệt, đổ thùng rác vào máy nghiền rác giúp anh đi."
"Lão Điền, đây không phải túi vật chứng sao? Sao lại vò nát thế này, tờ giấy này có thể vứt đi được sao?"
"Có thể."
Tiếng máy nghiền rác vang lên ầm ầm, rất nhanh sau đó lại im bặt.
Tiếng thìa chạm vào bát kim loại vang lên lanh canh rất êm tai.
"Xong rồi, nào, uống chút chè."
"Anh không thấy ngon miệng."
"Vẫn còn giận em à?" Trong giọng Khâu Nguyệt có chút tủi thân, "Đâu phải em cố ý ném nhẫn cưới đi. Uống một hớp, chỉ một hớp thôi. Cơ thể anh không ăn chút nào sao được."
"..." Điền Hạc im lặng một lát, không hiểu sao giọng hắn ta lại có chút khổ sở vi diệu, "Trước đó anh đã nói với em không được hành động một mình bên ngoài rồi...!Sao em lại không nghe lời anh?"
"Vâng vâng vâng, là em không tốt. Công việc bên ngoài của lão Hình, haizz, mặc dù bị thương nhẹ, nhưng đâu phải em không có chuyện gì sao? Lúc ấy tình huống khẩn cấp, em sợ người trẻ tuổi xử lý không tốt. Không ngờ lại thành ra thế này...!Thế này đi Điền Hạc, em sẽ đăng nhiệm vụ cá nhân, nói không chừng sẽ có ai nhặt được chiếc nhẫn kia ở gần đây."
Điền Hạc không nói thêm nữa.
"Uống một ngụm đi, Điền Hạc em xin anh đấy." Trong giọng Khâu Nguyệt có chút run rẩy.
"Từ hôm qua anh đã không ăn gì rồi, anh nói anh lãng phí bản thân như thế là để làm gì?"
"Anh chỉ hơi mệt mỏi thôi, sẽ ăn ngay."
"Được, anh nói đấy nhé. Lát nữa phải ăn sạch." Khâu Nguyệt hít mũi.
"Lão già khốn nạn, sức sống khi đó của anh đâu rồi? Là ai đã từng cam đoan tuyệt đối sẽ chiến đấu đến giây cuối cùng cùng giáo sư Nguyễn? Nhìn dáng vẻ ỉu xìu này của anh xem."
"...Anh chỉ hơi mệt mỏi." Điền Hạc lặp lại.
"Em bóp chân cho anh."
"Tiểu Nguyệt..."
"Ừm?"
"Đừng ra ngoài một mình nữa, được không? Ít nhất phải đảm bảo bên cạnh có người đi cùng."
"Biết rồi, tai em sắp mọc kén rồi đây. Anh lo chăm sóc bản thân cho tốt trước đi đã, tất cả mọi người đều đang chờ anh khỏe lên đấy."
"Trương Á Triết có thể kế nhiệm anh."
"...Điền Hạc, anh nói vậy là có ý gì?"
"Sống chết có số." Giọng Điền Hạc lạnh băng như tro tàn, không hề có chút sức sống nào.
"Anh hy vọng em đừng làm chuyện gì dại dột, Tiểu Nguyệt. Con người đến thì cũng sẽ phải đi - em nhìn cái cửa sổ này xem, chúng ta chỉ muốn nhìn thấy ánh sáng qua nó. Nhưng ai cũng biết mình đang ở dưới đất, phía bên ngoài cửa sổ chỉ có bùn."
Nguyễn Nhàn không thể nghe thêm được nữa.
Anh không đi ăn cơm chiều mà trực tiếp trở về căn phòng mới của mình - nói chính xác hơn là về ký túc xá của đội Trương Á Triết.
Cấu tạo của ký túc xá rất đơn giản, một sảnh lớn nối với bốn căn phòng nhỏ khoảng bảy, tám mét vuông.
So với phòng quan sát trước đó, điều kiện có phần kém hơn một chút. Nhà vệ sinh và phòng tắm là dùng chung, đều ở bên ngoài ký túc xá.
Mỗi đội đều có ba người, căn phòng trống thứ tư bình thường được dùng khi sửa chữa.
Nguyễn Nhàn tạm thời gia nhập nên hôm nay nó mới được dọn dẹp để sử dụng.
Máy móc chất ở góc phòng được xếp ra sảnh lớn, trông vô cùng lộn xộn.
Bây giờ trong ký túc xá hoàn toàn yên tĩnh, chắc hẳn mấy người Trương Á Triết còn đang ăn cơm chiều.
Nguyễn Nhàn xông vào căn phòng trống còn tỏa ra mùi rỉ sắt và nấm mốc.
Anh khóa trái cửa, tắt đèn rồi ngả người xuống tấm phản cứng, ngay cả bao súng cũng không tháo ra.
"Anh đang làm gì đấy?" Thấy không có người ngoài, Đường Diệc Bộ không còn đứng thẳng tắp nữa.
Hắn ngồi xuống sàn nhà, hai tay gác lên giường, thoải mái nằm sấp.
Trong bóng tối, đôi mắt màu vàng óng lóe lên chút ánh sáng nhạt.
"Suy nghĩ." Nguyễn Nhàn xoay người, quay lưng về phía gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc kia.
"Anh đã sớm biết Trương Á Triết có vấn đề, đồng thời hỏi tôi về thông tin." Giọng Đường Diệc Bộ vô cùng chắc chắn, "Bây giờ lãnh đạo tối cao của khu tránh nạn đã tỏ ý, Điền Hạc không có ý định truy cứu chuyện này. Tiếp tục xoắn xuýt vấn đề này cũng không có ý nghĩa."
Hắn duỗi một ngón tay, chọc vào lưng Nguyễn Nhàn: "Nhưng tôi rất tò mò về nguồn thông tin khác của anh."
Nguyễn Nhàn đối mặt với bức tường tối om, lộ ra một nụ cười khổ.
Đúng vậy, đúng là anh đã có ý định điều tra về Đường Diệc Bộ.
Đường Diệc Bộ cũng từng nói năng lực của Trương Á Triết "bây giờ" không hề khác với người trước kia.
Anh không ngại "có qua có lại" để lộ ra một vài suy nghĩ của mình.
"Không có thông tin nào khác." Nguyễn Nhàn nói thật.
"Tôi cũng mới xác định hôm nay thôi - Trương Á Triết không biết mình bị động tay chân. Nếu như hắn ta biết, sẽ lấy cớ là đã làm mất đồ hộp hoặc ở bên ngoài ăn một phần rồi làm mất phần còn lại. Sẽ không có ai truy cứu."
Nhưng hắn ta không chỉ "mở đồ hộp" mà còn đặc biệt mang phần còn thừa về khu tránh nạn.
Nếu như đồ hộp có vấn đề, ai cũng có thể trà trộn vào.
Hiệu quả của cách quấy nhiễu này quá thấp.
Trước mắt xem ra khả năng lớn nhất là...
"Lời nói dối về đồ hộp không phải chuẩn bị cho khu tránh nạn, nó chỉ cần lừa được bản thân Trương Á Triết."
Nguyễn Nhàn chậm rãi tiếp tục: "Dựa theo lời của Đinh Trạch Bằng hôm nay, trừ khi bị thương nặng, nếu không Trương Á Triết sẽ không thể tùy tiện làm mất đồ hộp được. Mà để đảm bảo Trương Á Triết có thể trở lại khu tránh nạn một mình, thương thế của hắn ta không thể quá nặng."
"Mặt khác, chắc người giả tạo không có cách nào tái hiện lại chi tiết đồ hộp một cách hoàn mỹ, với kinh nghiệm của Trương Á Triết sẽ phát hiện ra điều kỳ quặc. Như vậy để giải quyết những mâu thuẫn này, việc để Trương Á Triết cho rằng mình đã ăn hết đồ hộp là lựa chọn thích hợp nhất. Đồ hộp kia có thể cung cấp khẩu phần lương thực nhiều hơn một ngày, việc mang phần không ăn hết về khu tránh nạn cũng phù hợp với logic của bản thân Trương Á Triết."
Đường Diệc Bộ dùng ngón tay vẽ vòng tròn sau lưng anh: "Cho nên anh giao chuyện này cho lãnh đạo loài người phán đoán."
"Đúng, rốt cuộc thông tin của tôi không đủ. Ít nhất bây giờ tôi còn chưa nghĩ ra "Trương Á Triết" này đến đây với mục đích gì. Rốt cuộc hắn ta bị thay đổi cả người hay chỉ một phần ký ức...!Điền Hạc có năng lực phán đoán nhiều hơn tôi."
"Không quan trọng." Đường Diệc Bộ dừng tay lại, "Tôi đã nói rồi, tôi có tự tin bảo vệ anh an toàn."
Nguyễn Nhàn trở mình, nhìn thẳng vào khuôn mặt khiến người ta khó mà tức giận kia: "Nhưng nó lại có ý nghĩa với tôi. Phản ứng đầu tiên của Điền Hạc là tiêu hủy chứng cứ, hắn ta biết rõ đã xảy ra chuyện gì. Khu tránh nạn này có vấn đề."
"Tôi không thể hiểu được."
Đường Diệc Bộ thu tay lại, chuyển sang chọc chọc vành tai Nguyễn Nhàn.
Sự khó hiểu trên mặt hắn chẳng những không giảm bớt mà còn tăng thêm mấy phần.
"...Vốn dĩ tôi tưởng Nguyễn Nhàn chỉ tạo cho anh chức năng sinh tồn cơ bản nhất, sau đó sẽ khởi động chương trình tiêu hủy. Không ngờ hắn còn cho anh ký ức của con người, thậm chí là trí tuệ cao hơn cả con người. Anh nhiệt tình với con người như vậy là vì hắn sắp xếp cho anh sứ mệnh "cứu giúp loài người" sao?"
"Có lẽ vậy." Nguyễn Nhàn vươn vai.
"Cậu hiểu Nguyễn Nhàn rất rõ?"
"Đã từng tiếp xúc."
"...Hắn là người như thế nào?"
Đường Diệc Bộ thu tay lại, lần này hắn im lặng rất lâu.
"Tổng hợp đánh giá của loài người ở bên kia thì hắn là một người rất tàn khốc." Robot hình người chậm rãi nói: "Tôi đồng ý với nhận định này."