Chương 16: Đàm Phán Sinh Tử

Tận Thế Vui Vẻ

Chương 16: Đàm Phán Sinh Tử

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nguyễn Nhàn không nhìn biểu cảm của Đường Diệc Bộ.
Đường Diệc Bộ cũng không có bất kỳ phản ứng nào, phía sau Nguyễn Nhàn chỉ còn một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Nếu không phải tiếng tim đập mạnh mẽ, đều đặn của đối phương vẫn còn, anh gần như nghĩ rằng Đường Diệc Bộ bỗng nhiên biến mất khỏi căn phòng.
Không phản đối, không có động tác, vậy chắc là một sự đồng thuận trong im lặng.
Có lẽ robot hình người kia đã bắt đầu tính giờ.
Nguyễn Nhàn tập trung hết sức lực vào đống linh kiện trước mặt, mười ngón tay thoăn thoắt.
Đa số linh kiện anh đều không nhận ra, nhưng không sao cả, rồi chúng sẽ tìm được vị trí thích hợp.
Chỉ cần hiểu được nguyên lý bên trong, toàn bộ quá trình sẽ từ việc lắp ráp máy móc đơn thuần biến thành một quá trình sáng tạo đầy sức sống và nhịp điệu—
Đầu tiên là định hình xương cốt, sau đó là cơ bắp thép và nội tạng kim loại.
Khả năng nhận biết của Cỗ máy Sơ cấp loại S quả thực rất mạnh, Nguyễn Nhàn không cần dùng đến công cụ tinh vi để quan sát hay lắng nghe nữa.
Chỉ cần nhìn chằm chằm vào bán thành phẩm trong lòng bàn tay, anh sẽ có thể tưởng tượng ra cách thức vận hành bình thường của nó.
Anh dùng 29 phút 40 giây để hoàn thành nó, hay có thể nói là chúng.
Nguyễn Nhàn dùng hai tay nắm hai khẩu súng vừa hoàn thành.
Nhìn vẻ bề ngoài, chúng không khác mấy so với cái vừa bị tháo rời trước đó.
Thân súng màu đen, ánh sáng màu lam yếu ớt trên nòng súng, sát khí vẫn không hề giảm.
Anh nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở cho đến khi bình tĩnh, cuối cùng cũng xoay người.
Đường Diệc Bộ vẫn giữ nguyên tư thế khoanh tay, vết thương đã khép miệng trên cánh tay phải vẫn còn rỉ máu.
Trên mặt robot hình người kia không có bất kỳ biểu cảm nào – không mong đợi, không căng thẳng, hắn chỉ chăm chú nhìn về phía này.
Ngoài cửa sổ giả là bầu trời chiều, ánh nắng nhân tạo màu hồng cam chiếu vào phòng.
Giữa hai người là một cái bàn dài bày đầy linh kiện và công cụ, đống thiết bị kim loại trên bàn phản chiếu ánh nắng lấp lánh, tạo thành những bóng đen trên mặt bàn.
Đường Diệc Bộ nhìn súng trong tay Nguyễn Nhàn, sau đó chậm rãi đưa ánh mắt lên mặt anh.
Cảm giác xa cách khó hiểu đó lại xuất hiện lần nữa.
Nguyễn Nhàn thầm nghĩ, hơi giống như đối mặt với dã thú trên cánh đồng hoang vào đêm tối.
Mạng sống như treo trên sợi tóc mang tới nỗi sợ hãi không cách nào kiềm chế.
Nỗi sợ hãi nhói buốt dưới lòng bàn chân anh, như bụi gai quấn chặt lấy da thịt, cuối cùng luồn vào tận phổi, khiến anh không kìm được mà thở dốc.
Nguyễn Nhàn phải dồn hết sức lực mới giữ cho bàn tay cầm súng không run rẩy.
Không có vấn đề gì.
Anh lặp đi lặp lại trong lòng.
Cỗ máy Sơ cấp loại S được giấu trong phế tích phòng thí nghiệm, mà nhìn cách cất giấu, chắc hẳn người giấu nó là vị Giáo sư Nguyễn ngồi xe lăn kia.
Tạm thời không bàn đến động cơ của một “bản thân” khác.
Để đảm bảo Cỗ máy Sơ cấp loại S không bị người ngoài cướp đi, để đề phòng bất trắc, một robot hình người kiểu cũ là công cụ thích hợp nhất – chỉ cần thành công làm ô nhiễm cỗ máy nguyên bản, những chuyện còn lại đều dễ giải quyết.
Chắc chắn Đường Diệc Bộ sẽ dùng chính mình làm robot hình người kiểu cũ để tiêu hủy Cỗ máy Sơ cấp.
Thật ra suy nghĩ này cũng không khác mấy.
Bản thân có một cơ thể sắp sụp đổ, trời xui đất khiến lại chen chân vào, gặp được Cỗ máy Sơ cấp loại S.
Cơ thể bên trong đã rách nát không chịu nổi được chữa trị toàn diện từ đầu đến chân.
Theo một ý nghĩa nào đó, Cỗ máy Sơ cấp loại S đã bị anh “tiêu hủy”.
[Não tự nhiên chính là người, não điện tử không phải.]
Chưa nói đến cơ thể bị trộn lẫn Cỗ máy Sơ cấp loại S.
Được chữa trị toàn diện, lại xen lẫn tế bào não nhân tạo, liệu có còn được tính là “não tự nhiên” nữa không? Theo định nghĩa của vị Giáo sư Nguyễn kia, anh đã không còn được coi là “người” nữa rồi.
Anh không cần tiếp tục ngụy trang, cho dù Đường Diệc Bộ kiểm tra thế nào, anh đều là “robot hình người” theo nghĩa vật lý.
Chỉ cần điểm đó, là “đồng loại” – Đường Diệc Bộ không nhất thiết phải ra tay với mình.
Không có vấn đề gì.
“Cậu không đứng về phía MUL-01.” Nguyễn Nhàn hắng giọng, bắt đầu câu đàm phán đầu tiên.
Đường Diệc Bộ không đưa ra bất kỳ phản ứng nào, vẫn chỉ nhìn anh.
“Thứ nhất, nếu MUL-01 cần lợi dụng tôi, tôi sẽ bị trực tiếp đưa đi, chứ không phải ở bên loài người để gây thêm phiền phức. Với kỹ thuật của Não Chủ, việc thay cho tôi một bộ não điện tử nghe lời cũng không khó.” Nguyễn Nhàn nắm chặt cán súng trong tay, đầu ngón tay lạnh như họng súng: “Thứ hai, cho dù nó có mục đích khác thì cũng sẽ không phái một mô hình cũ khác đến. Cậu cũng không vì vẻ bề ngoài giống nhân loại mà đạt được ưu đãi, việc sử dụng năng lực sẽ dẫn đến nguy cơ bại lộ cao hơn rất nhiều.”
Cuối cùng Đường Diệc Bộ đã chịu nhúc nhích.
Hắn buông hai tay đang khoanh chặt xuống, để xuôi bên người.
“Chắc cậu không có cách khống chế não điện tử, hoặc vì một vài nguyên nhân nên càng có khuynh hướng muốn tôi tự nguyện hợp tác. Cân nhắc đến năng lực và nhu cầu của cậu, tôi cho rằng – cậu thuộc phe thứ ba ngoài MUL-01 và khu lánh nạn, được hoặc đã từng được kỹ thuật khá mạnh ủng hộ, nhưng tài nguyên có hạn.”
Nguyễn Nhàn cố gắng bình tĩnh tiếp tục.
Đường Diệc Bộ khẽ nhíu mày, không phủ nhận điều đó.
“Phía dưới là suy đoán của tôi. Ngoài việc điều tra Cỗ máy Sơ cấp loại S ra, cậu ở đây chờ đợi ròng rã hai năm...!giờ xem ra còn có hai khả năng.
Một là che giấu bản thân, hai là quan sát loài người với mục đích nào đó, hoặc cả hai.”
Tiếng linh kiện kim loại va chạm loảng xoảng, góc bàn cọ xát sàn nhà phát ra âm thanh chói tai.
Đống linh kiện bị hất xuống sàn nhà.
Đường Diệc Bộ nằm nhoài trên bàn, cơ bắp toàn thân căng cứng.
Mái tóc đen hơi dài còn ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào cổ, vài sợi rũ xuống xương quai xanh.
Bàn tay thon dài duỗi thẳng, ngón cái đặt lên động mạch cổ của Nguyễn Nhàn, những ngón còn lại siết chặt lấy cổ anh.
Đôi mắt vàng óng sắc bén như dã thú nhìn chằm chằm, con ngươi hơi co rút lại.
Toàn bộ quá trình không quá nửa giây – Nguyễn Nhàn vừa thốt ra từ “cả hai”, còn chưa kịp khép môi lại.
Anh hầu kết khẽ nhúc nhích, có thể cảm nhận được mồ hôi lạnh túa ra từ lỗ chân lông.
Anh không dám thở mạnh, cũng không chớp mắt đối mặt với Đường Diệc Bộ, không né tránh ánh mắt sắc như dùi của đối phương.
“Lý do.” Cuối cùng Đường Diệc Bộ cũng mở miệng, nghe có vẻ không mấy vui vẻ.
Bàn tay trái cầm súng của Nguyễn Nhàn khẽ giật.
“Xem ra Nguyễn Nhàn đã chuẩn bị cho anh trí tuệ và cá tính không hề bình thường. Nếu anh đã nhìn thấy bước này, vậy anh nên biết rõ...” Giọng nói của robot hình người vẫn nghe không ra giận vui như trước đây.
“Tiếp tục giả ngây trước mặt cậu, yên lặng thu thập tình báo mới là lựa chọn tốt hơn.” Nguyễn Nhàn nuốt nước bọt, nói tiếp câu của đối phương.
“Cho nên tôi cần lý do.” Đường Diệc Bộ nhắc lại.
“Tôi không đòi hỏi nhiều. Chỉ cần cậu giúp một việc nhỏ.” Nguyễn Nhàn rụt vai lại, lặng lẽ lùi về sau: “Nhưng việc này nói ra thì rất dài dòng –”
Tư thế của Đường Diệc Bộ không chút sơ hở.
Hắn cong người lại, che kín tất cả điểm yếu trên cơ thể.
Cổ tay trái đặt trên cổ Nguyễn Nhàn cũng đồng thời bảo vệ an toàn cho đầu hắn – nếu Nguyễn Nhàn muốn bắn vào đầu hắn, hắn sẽ bóp nát cổ anh trước khi anh kịp nâng tay lên.
Nhưng Nguyễn Nhàn lại không tấn công vào điểm yếu đó.
Đối mặt với Đường Diệc Bộ toàn thân căng cứng, Nguyễn Nhàn tập trung toàn bộ tinh thần, dùng tốc độ nhanh nhất đưa họng súng ra.
Họng súng đã được cải tạo đâm vào vai phải của robot hình người.
Anh dứt khoát bóp cò, không cho đối phương bất kỳ thời gian phản ứng nào.
Tiếng súng vang lên không lớn, giống như đầu ngón tay gõ nhẹ vào tấm vải mềm mại, phát ra tiếng “phịch” khẽ.
Không có bất kỳ âm thanh nổ tung hay tiếng xé rách cơ thể nào vang lên, vết thương trên cánh tay phải của Đường Diệc Bộ khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, sau đó hoàn toàn phục hồi.
Bị bắn vào vai, ngoại trừ trên quần áo xuất hiện vài vết máu, không có bất kỳ điều gì dị thường khác.
Lông mày đang nhíu của Đường Diệc Bộ giãn ra, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn buông cổ Nguyễn Nhàn ra, trở tay chế trụ cổ tay đang giơ súng của Nguyễn Nhàn, dùng đầu lưỡi liếm liếm họng súng.
Một giây sau, hai khẩu súng của Nguyễn Nhàn đã nằm gọn trong tay hắn.
Đường Diệc Bộ vừa cảnh giác vừa tò mò mân mê chúng, rất giống một con mèo vừa có được món đồ chơi mới.
“Mùi vị của họng súng...!Khẩu súng này là máu tươi.” Không đến mười giây, hắn đưa ra kết luận: “Đạn máu anh bắn ra bị nhiệt độ cao phá hủy một phần, nhưng khả năng trị liệu vẫn còn. Không có chút cảm giác đau nào, tôi chưa từng thấy thiết kế nào như vậy. Tầm bắn khoảng, ừm, một ngàn mét?”
“Nếu có linh kiện thích hợp, tầm bắn này còn có thể mở rộng. Như vậy có thể chữa trị cho cậu từ xa.” Đương nhiên, bỏ qua vấn đề hiệu suất, anh hoàn toàn không muốn phải tiếp xúc quá gần gũi với một robot nam để chữa trị.
Nguyễn Nhàn vừa dứt lời liền giơ hai bàn tay trống không lên, ra hiệu mình không có ý định gây nguy hiểm nào khác.
“Còn đạn máu của khẩu súng này bị dòng điện kích thích ngưng kết, không có hiệu quả trị liệu, nhưng có thể sử dụng như súng ống bình thường.” Đường Diệc Bộ tung khẩu súng khác lên không trung một vòng: “Một tác phẩm tuyệt đẹp. Nếu như để anh sử dụng...”
“Chỉ cần khả năng phục hồi của Cỗ máy Sơ cấp loại S không mất đi hiệu lực, tôi vĩnh viễn sẽ không thiếu đạn dược.” Nguyễn Nhàn tiếp lời: “Sau này tôi có thể cung cấp nhiều thiết kế như vậy hơn nữa. Giết tôi có lẽ có thể đảm bảo cậu tạm thời an toàn, nhưng nếu chúng ta hợp tác, xác suất sống sót của cậu có thể tăng cao.”
Đây là giới hạn mà anh có thể tiết lộ lúc này, vì thông tin về Đường Diệc Bộ trong tay anh thực sự rất hạn chế.
Là thế lực phe thứ ba, Đường Diệc Bộ vẫn chưa thể hiện rõ thái độ với loài người và Não Chủ.
Nguyễn Nhàn tự nhận đã đưa ra tất cả những gì có thể trong phạm vi an toàn, nếu tiếp tục mù quáng tiết lộ, anh không chắc mình có thể chạm đến ranh giới nguy hiểm nào.
“Đây chính là bảng giá của anh đấy.” Giọng nói của Đường Diệc Bộ rất nhẹ nhàng, nhưng hắn dường như không có ý định trả lại súng.
“...Có điều tôi không tin anh.” Hắn nói.
“Tôi hiểu.” Cuối cùng Nguyễn Nhàn cũng nở một nụ cười, “Tôi cũng vậy.”
Hai người đối mặt mấy giây.
Ngay lúc nụ cười của Nguyễn Nhàn sắp không nhịn được, Đường Diệc Bộ mới đưa tay vạch lên trên không một cái, trong không khí trồi lên một cái màn hình thao tác nho nhỏ.
Hắn dùng tay trái nắm hai khẩu súng, tay phải gõ màn hình cực nhanh.
Bông tai trên tai trái của Nguyễn Nhàn đột nhiên nóng rực, anh hít mạnh một hơi, sợ run cả người.
“Đừng tháo xuống, cắt tai đi cũng vô dụng.” Đường Diệc Bộ ngừng động tác, xụ mặt giải thích: “Nếu tôi phát hiện anh làm ra bất kỳ hành động nào gây bất lợi cho tôi, nó sẽ thả ra dòng điện có thể phá hỏng não của anh trong nháy mắt. Vốn dĩ tôi không muốn cho thêm trói buộc nguy hiểm như thế trong hợp tác, nhưng bây giờ anh đã chủ động để lộ thực lực, chắc phải chuẩn bị tâm lý.”
“Đúng vậy, chó nhỏ có thể ôm vào lòng vuốt ve, sói thì phải nhốt vào lồng.” Nguyễn Nhàn không ngạc nhiên chút nào.
Trước đó anh cùng lắm chỉ tính là túi chữa bệnh di động và máy phụ trợ chiến đấu của Đường Diệc Bộ.
Bây giờ để lộ một phần năng lực, nếu đối phương không đề phòng mà đồng ý hợp tác thì mới là đáng nghi.
Giữa bọn họ còn lâu mới đến mức độ “tin tưởng”.
“Không, tôi còn chưa kích hoạt nó. Anh còn kịp từ chối.”
Nằm ngoài dự đoán của anh, Đường Diệc Bộ lắc đầu.
Robot hình người kia nghiêm túc nhìn về phía Nguyễn Nhàn, ngón tay dừng trên màn hình thao tác.
“Ngược lại, tôi sẽ nghĩ biện pháp xóa đi một đoạn ký ức này của anh. Trong khu lánh nạn có dịch vụ trị liệu xóa bỏ ký ức, chắc anh cũng biết.”
Nguyễn Nhàn sờ lên vành tai vẫn còn nóng ran: “Nếu tôi đồng ý đeo cái...!ừm, bông tai này. Cậu có đồng ý giúp tôi không?”
“Đương nhiên, chỉ cần không nguy hiểm đến bản thân tôi.” Đường Diệc Bộ gật đầu, “Nhưng tôi phải nói trước, điều này không có nghĩa là tôi sẽ hoàn toàn thẳng thắn với anh.”
“Tôi cũng vậy.” Nguyễn Nhàn vươn tay, “Trả súng của tôi lại đây.”
“...Anh đồng ý?”
“Tôi đồng ý.”
Đường Diệc Bộ ném hai khẩu súng lại cho Nguyễn Nhàn, sau đó ngồi xếp bằng trên bàn, vẫn còn đôi chút hoang mang: “Rốt cuộc anh muốn cái gì?”
Nguyễn Nhàn lấy nhãn dán đồ hộp từ trong túi ra, đặt nó lên bàn, trượt đến trong tay Đường Diệc Bộ.
“Giao nó cho Điền Hạc. Cứ nói là cậu nhặt được đồ hộp từ khu phế tích, nhãn hiệu thuộc về Trương Á Triết, mâu thuẫn với báo cáo của Trương Á Triết. Điền Hạc sẽ không nghi ngờ một robot hình người bị hỏng não điện tử.”
“Làm nửa ngày vẫn là vì mấy người đó.” Đường Diệc Bộ lắc đầu, “Tôi chỉ cần giúp anh làm cái này?”
“Tôi còn cần tiếp cận kho dữ liệu vũ khí ở đây.”
“Còn gì nữa không?”
“Khi chiến đấu phải cân nhắc đến mục đích chủ quan của tôi, không được tự tiện bác bỏ, hai người phải cùng nhau thương lượng.”
“Còn gì nữa không?”
“...Không được tùy tiện hôn tôi.”
“...Nếu anh kiên quyết.” Đường Diệc Bộ vân vê nhãn hiệu đồ hộp, “Đi thôi, tôi nghĩ anh muốn đứng ngoài cửa nghe phản ứng của Điền Hạc.”
“Ừm. Tôi cần thu dọn một chút, cậu ra ngoài chờ tôi trước.” Nguyễn Nhàn kéo một túi súng từ đống bừa bộn ra, kẹp dưới nách, rồi buộc lên vai.
Đường Diệc Bộ gật đầu: “Được, tôi đi làm sạch vết máu trên quần áo.”
Robot hình người vừa rời khỏi phòng, hai chân Nguyễn Nhàn đã mềm nhũn, anh đặt mông ngồi phịch xuống sàn nhà.
Căng thẳng trong thời gian dài khiến anh hận không thể nằm dài ra ngay tại chỗ, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nếu còn có thể chất như trước kia thì bây giờ anh đã có thể sảng khoái ngất đi, tự thưởng cho mình một giấc ngủ sâu rồi.
Nguyễn Nhàn nhét hai khẩu súng vào bao, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán.
Sau đó đấm ngực, trong lòng vẫn còn sợ hãi mà thở phào.
Mấy phút sau, Nguyễn tiên sinh, người gặp nạn mà không chết, cuối cùng cũng nở một nụ cười –
Anh đã thành công.
Anh đã giành được cho mình một chút đường sống, một kẽ hở nhỏ hẹp.
Và anh đã dùng nó để mở ra một lối thoát.