Tận Thế Vui Vẻ
Chương 19: Khám Phá Động Trời
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Cuộc sống những ngày sau đó trôi qua thật nhạt nhẽo.
Từ khi gặp được hai con Thập Hoang Mộc Ngẫu khổng lồ, phạm vi hoạt động của đội Trương Á Triết thu hẹp đáng kể. Tiểu đội bốn người gần như chỉ hoạt động xung quanh khu tránh nạn, tiến hành đi săn và tìm kiếm linh kiện đơn giản.
Sự thay đổi này không chỉ giới hạn trong đội, tiếng nói cười rộn rã thường ngày trong phòng ăn cũng thưa thớt hẳn. Ai nấy đều cắm cúi ăn uống, chỉ còn tiếng bàn tán xì xào vang vọng khắp không gian ngầm.
"Gần đây có mấy đội đều đụng độ quái vật ngay trong khu vực an toàn, tất cả đội ngũ đều tạm thời thắt chặt phạm vi hoạt động." Đinh Trạch Bằng ngồi dưới bóng cây, ăn bữa trưa đơn giản.
Tôi vừa ngậm sandwich vừa ra hiệu động tác bao vây: "Chúng ta nhất định phải cẩn thận, thăm dò rõ ràng chỗ đó có vấn đề gì không trước, đây là mệnh lệnh của thủ lĩnh."
"Trước đó từng có tình huống này sao?" Trước mặt đồng đội tạm thời, Nguyễn Nhàn vẫn mang theo vũ khí thông thường. Hai khẩu súng máu giả làm súng dự phòng được nhét trong bao súng đeo dưới nách.
"Ít nhất chúng ta chưa từng gặp phải. Anh Nguyễn đừng lo lắng, lúc tôi vừa đến thủ lĩnh đã ở đây từ lâu rồi, khu tránh nạn vẫn luôn rất ổn định, chưa từng xảy ra chuyện lớn nào. Thủ lĩnh luôn đưa ra những phán đoán cực kỳ chính xác."
Nguyễn Nhàn nhìn về phía rừng cây xa xa. Nắng chiều màu hổ phách bao trùm khu rừng xanh mướt, từ góc độ này không thể nhìn thấy khu tránh nạn, xung quanh cũng không có quá nhiều tiếng người hay máy móc, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua tán cây.
Nhưng chẳng biết tại sao, ngoài trời không có bất kỳ thứ gì che chắn lại khiến anh cảm thấy an toàn hơn khi ở trong khu tránh nạn. Từ khi phát hiện sự bất thường trong tỷ lệ tử vong, anh không còn thích bị đám đông vây quanh nữa.
Những khuôn mặt tươi cười vô tư đó khiến anh cảm thấy ngột ngạt, Nguyễn Nhàn đột nhiên hiểu được sự kỳ lạ và bất thường của Quan Hải Minh – nếu là mình, anh cũng sẽ không muốn có quan hệ thân thiết với bất kỳ ai trong hoàn cảnh như thế.
"Ngày đó tôi nhìn thấy Điền tiên sinh trong phòng bệnh." Nguyễn Nhàn đổi đề tài. "Sức khỏe của anh ta vẫn ổn chứ?"
Đinh Trạch Bằng há hốc mồm, cuối cùng nở một nụ cười gượng gạo. "Anh ta... sẽ không sao đâu, chị Khâu nói là bệnh di truyền, bệnh cũ tái phát thôi. Thủ lĩnh làm việc quá liều mạng, trước đó anh ta đã bị bệnh rất nhiều lần rồi. Đừng thấy thủ lĩnh yếu ớt vậy, mấy lần trước bị bệnh anh ta còn liều mạng chạy ra ngoài đấy. Ôi, khiến chị Khâu tức giận muốn phát điên, may mà lần này anh ta không gây sự nữa."
"Chạy ra ngoài?" Trong lòng Nguyễn Nhàn trầm xuống.
"Ừm, nói là dưới lòng đất quá ngột ngạt. Thấy ngọn núi nhỏ đằng kia không? Thủ lĩnh rất thích đi dạo quanh đó, lần trước còn nói phát hiện ra mấy hang động thích hợp để nuôi nấm, có thể cung cấp thêm thức ăn cho mọi người."
Nguyễn Nhàn nhìn theo ngón trỏ của Đinh Trạch Bằng về phía sườn núi nhỏ kia. Đứng trên đó sẽ có tầm nhìn rất tốt, nhưng anh không nghĩ rằng Điền Hạc đặc biệt đi ngắm cảnh. Một suy đoán đáng sợ chợt nảy ra trong đầu, Nguyễn Nhàn siết chặt nắm tay.
Kẻ mạnh chết đi một mình sẽ trở về hoàn hảo không chút tổn hại, tiếp tục sứ mệnh của mình. Điền Hạc là lãnh đạo khu tránh nạn, hẳn là biết rất rõ điều này, nếu như anh ta chủ động lợi dụng điều này để duy trì sự ổn định của khu tránh nạn thì sao?
Cho dù mục đích cuối cùng của thế lực tác động là gì, mục đích trực tiếp nhất của nó chắc hẳn là đảm bảo các tinh anh trong khu tránh nạn được "sống sót". Nói cách khác, cho dù nó sẽ không để Điền Hạc khỏi bệnh thì cũng sẽ không trở thành bệnh nhân có thể chết bất cứ lúc nào. Theo lời của Khâu Nguyệt, Điền Hạc từng cam đoan với một Nguyễn Nhàn khác rằng "tuyệt đối sẽ cố gắng chiến đấu đến giây phút cuối cùng".
Nếu như Điền Hạc thật sự...
Nguyễn Nhàn đứng lên phủi bụi trên người: "Tôi ăn xong rồi. Tiểu Đinh, tôi đi ra xa một chút xem sao, biết đâu có thể tìm được chút hài cốt hữu ích."
"Nhớ về sớm một chút, đừng đi quá xa." Đinh Trạch Bằng phất tay, phủi vụn bánh trên đồng phục của mình, "Nếu không anh Trương lại phạt cấm túc anh đấy."
Nhưng mà Nguyễn Nhàn hoàn toàn không có ý định nghe theo. Mấy ngày huấn luyện không thể giúp anh thành thạo cách sử dụng dây thừng có móc, thậm chí còn chẳng hít đất được mấy cái.
Nhưng có một người còn am hiểu vận động hơn anh – Nguyễn Nhàn dùng vòng điện tử trên cổ tay điều chỉnh lại định vị của chip phụ trợ trong máu, sau đó ôm chặt cổ Đường Diệc Bộ. Thậm chí Đường Diệc Bộ còn không cần dùng dây thừng có móc. Hắn cõng Nguyễn Nhàn, mũi chân điểm nhẹ lên cành cây, nhanh chóng lao đi trong rừng, tốc độ còn nhanh hơn mô-tơ lơ lửng gấp mấy lần.
Ngọn núi kia như bị hút vào tầm mắt, chỉ vài phút sau đã hiện ra trước mặt hai người.
Nguyễn Nhàn nhảy xuống từ lưng Đường Diệc Bộ. Anh nhắm mắt lại, cẩn thận ngửi gió. Năng lực của máy sơ cấp loại S không thể xem thường, nhưng khả năng của Nguyễn Nhàn vẫn chưa thể theo kịp.
Anh nghe được tiếng lá thông rơi, mùi dây thường xuân, cúc trắng và hoa mao lương vàng, cùng với hàng trăm ngàn loài thực vật khác. Anh không nhớ mùi của chúng, nên không thể phân biệt được.
Sau đó là mùi rắn lột da, nhộng ve ngủ say dưới đất, lông chim và chuột. Mùi động vật hơi tanh, cũng nồng hơn một chút. Anh ngửi đến mức đau nhức cả mũi, đầu óc phải vận động hết công suất để phân biệt hàng ngàn mùi, giống như bóc từng lớp hành tây.
Cuối cùng là mùi hôi thối. Mùi nước đọng hôi thối, xác côn trùng thối rữa, lông và xương trong chất thải, cùng với mùi thối thoang thoảng của xác chết động vật cỡ nhỏ. Trong đó có một mùi thối rất rõ ràng, nó nằm sâu trong lòng núi, chậm rãi thấm ra ngoài từ bên trong lớp đất đá.
Trong lòng Nguyễn Nhàn trầm xuống. Anh nhìn thời gian, chậm rãi thở ra một hơi, sau đó dẫn Đường Diệc Bộ đi về phía nguồn gốc của mùi.
Hai người đi vào một cái hang tối om, cẩn thận vượt qua những măng đá, lần theo mùi xác thối gây buồn nôn kia. Mục tiêu của họ rất kín đáo. Nó nằm sâu trong một khe đá bên trong ngọn núi.
Nguyễn Nhàn nghe được tiếng dầu máy bôi trơn và kim loại ma sát chuyển động, một thang máy vững chắc được giấu dưới rễ cây. Nhưng anh chưa kịp đưa tay ra, cổ tay đã bị Đường Diệc Bộ nắm lấy.
"Đừng để lại quá nhiều dấu vết." Đường Diệc Bộ lắc đầu, hắn ôm lấy Nguyễn Nhàn, trực tiếp nhảy xuống từ khe đá. Chỉ trong nháy mắt, robot hình người kia đã nửa quỳ, vững vàng đáp xuống lớp đá rắn chắc.
Mùi xác thối xộc đến khiến người ta ngạt thở. Nguyễn Nhàn thoát khỏi vòng ôm của Đường Diệc Bộ, nhanh chóng đứng lên. Anh bật đèn pin trên vòng tay điện tử, sau đó lập tức lùi lại một bước.
Hai thi thể đang ngồi tựa vào khe đá. Tay phải của một thi thể cầm súng, khuôn mặt đã vỡ nát. Có thể thấy rõ là đã tự bắn một phát súng nổ tung đầu. Chúng đã bị phân hủy nghiêm trọng, hiển nhiên là đã ở đây từ rất lâu rồi.
"DNA?" Nguyễn Nhàn cố gắng hết sức nhịn lại cảm giác buồn nôn.
"Không lấy được. Cả hai người chết đều chủ động dùng thuốc phá hủy cơ thể nồng độ cao, mùi chua xót đó rất rõ ràng, nó sẽ xóa bỏ tất cả đặc điểm của cơ thể – bao gồm cả nội tạng, nhóm máu và mùi." Đường Diệc Bộ ngồi xuống trước một cái xác, "Khuôn mặt bị phá hủy nghiêm trọng, không thể so sánh hàm răng và phục hồi dung mạo. Quần áo và giày đều là kiểu dáng nhặt từ bãi rác... Họ đã tiêu hủy tất cả chứng cứ có khả năng tiết lộ thân phận."
"Vẫn chưa tiêu hủy hoàn toàn."
Nguyễn Nhàn không để ý đến xác thối. Anh vươn tay nhẹ nhàng đẩy bàn tay không cầm súng của một thi thể ra, lấy ra mấy sợi tóc không mấy nổi bật.
"Tóc của Khâu Nguyệt dính trên thi thể, trên đó cũng có mùi của cô ấy."
Đường Diệc Bộ nhíu mày, bắt chước động tác của Nguyễn Nhàn, đẩy tay của thi thể còn lại ra.
"Chỗ này cũng có, nhưng tôi không thể phân biệt được."
Bàn tay Nguyễn Nhàn hơi run rẩy, anh đi đến bên cạnh Đường Diệc, ngồi xuống bên thi thể dễ so sánh hơn. Sau đó dùng một chiếc kẹp trong túi đồ gắp một miếng gì đó bẩn thỉu trên đế giày của cái xác. Nó nhăn nheo đen sì, hoàn toàn không thể nhìn ra hình dạng ban đầu.
"Cánh hoa lưu ly, chỉ có duy nhất phòng bệnh trong khu tránh nạn mới có loại hoa này." Máu trong huyết quản như đông cứng lại, Nguyễn Nhàn lẩm bẩm. "Trong đống tóc cậu tìm thấy cũng có mấy sợi của Khâu Nguyệt, mùi rõ ràng hơn một chút. Cả hai thi thể này đều là nam giới, chiều cao như nhau, số giày và quần áo cũng vậy. Xương cốt...!cậu có thể kiểm tra xương cốt không?"
"Nếu muốn phân biệt tuổi tác chính xác thì cần máy móc hỗ trợ." Đường Diệc Bộ nhìn xương cổ tay hai cái xác, "Còn trẻ, đại khái là từ ba mươi đến năm mươi tuổi."
"...Không có người chết nào tương ứng trong báo cáo tử vong, họ cũng không giống robot hình người."
"Dựa theo định nghĩa về não tự nhiên, cả hai người này đều là con người." Đường Diệc Bộ trả lời.
"Là Điền Hạc, đúng không? Cả hai thi thể này...! đều là Điền Hạc, hoặc có thể nói là bản sao của Điền Hạc."
Nguyễn Nhàn đứng lên, không còn để tâm đến cơ thể đang run rẩy nữa. "Tôi đoán cái gọi là khu tránh nạn chính là một phần của một thí nghiệm nào đó – một thí nghiệm cần duy trì điều kiện ổn định. Và để làm được việc lớn như vậy, cho dù nhà nghiên cứu không phải MUL-01 thì cũng là thế lực có liên quan đến MUL-01."
Đường Diệc Bộ không phủ nhận, chỉ lặng lẽ nhìn anh. Nguyễn Nhàn đưa mắt về phía hai thi thể với khuôn mặt không còn nguyên vẹn kia.
Là trụ cột để duy trì sự vận hành ổn định của khu tránh nạn, những nhóm người thông minh và mạnh mẽ kia lần lượt bị "trả lại". Những người phát hiện ra sự thật cũng giữ im lặng, chỉ vì hy vọng có thể tiếp tục tồn tại một cách giả dối.
Khu tránh nạn ấm áp, an toàn, một ngày ba bữa nóng hổi, nguồn năng lượng và chữa bệnh dồi dào. Ai sẽ muốn rời khỏi chứ?
[Cho dù là lần đầu bạn đến đây hay không chịu nổi áp lực mà muốn xóa bỏ ký ức...!Hãy đừng từ bỏ, hy vọng vẫn còn ở đó.] Giáo sư Nguyễn trên chiếc xe lăn kia từng để lại lời an ủi lòng người như vậy cho những người trong khu tránh nạn. [Mỗi người còn sống đều là một đốm lửa của nhân loại. Xin hãy tin tưởng, bạn vô cùng quan trọng.]
Mình có thể phát hiện ra điều này trong khoảng thời gian ngắn, một "Nguyễn Nhàn" khác không thể nào không biết rõ tình hình. Nguyễn Nhàn đột nhiên cảm thấy buồn nôn.
Nếu như muốn thay thế những tinh anh này một cách hoàn hảo, ký ức của người chết là điều không thể thiếu-
Anh khởi động vòng tay điện tử, nhanh chóng tìm kiếm thông tin trong kho dữ liệu. "Chip phụ trợ là Nguyễn Nhàn để lại, nếu như anh đang tìm thứ này." Đường Diệc Bộ mỉm cười bổ sung. "Quan Hải Minh không nói sai, công dụng của nó chỉ có định vị, ghi chép tình trạng sinh lý và lưu giữ ký ức. Dù sao bây giờ bác sĩ tâm lý rất khan hiếm, trực tiếp xử lý ký ức là cách làm có hiệu suất cao nhất, sẽ không ai nghi ngờ."
Nguyễn Nhàn siết chặt nắm đấm, tức giận đến mức run rẩy: "...Không trách Quan Hải Minh lại muốn gọi nó là "hộp đen". Nếu tôi không đoán sai, MUL-01 cũng có thể thu thập được dữ liệu từ đây."
"Không sao. Tôi đã sửa chữa cái của anh rồi, trí nhớ của anh không bị ghi lại, bí mật của chúng ta rất an toàn."
"...Không phải vấn đề đó."
"Vậy anh đang tức giận cái gì? Về phương diện lợi ích của loài người, Nguyễn Nhàn phán đoán vô cùng chính xác. Đối với loài người ít ỏi, nếu như không có cách nào cung cấp giá trị nghiên cứu ổn định, chẳng mấy chốc họ sẽ bị MUL-01 tiêu diệt. Nguyễn Nhàn giao cho họ "giá trị nghiên cứu" để họ có cơ hội tiếp tục sống."
Đường Diệc Bộ dang hai tay ra. "Hơn nữa, đây cũng coi như tạm thời tử vong. Như anh thấy đấy, cấu tạo cơ thể và não bộ của "người bị thay thế" không hề khác trước, ký ức cũng không khác là bao. Những người này vẫn tồn tại, đồng thời tiếp tục cuộc sống của mình. Có lẽ anh không tán đồng loại lý niệm này, nhưng tức giận như thế thì tôi không thể nào hiểu được."
"Lần này Điền Hạc thật sự phải chết." Giọng nói của Nguyễn Nhàn hơi khàn khàn, anh không trả lời thẳng vấn đề của Đường Diệc Bộ. "Lần này anh ta không một mình đến đây kết thúc sinh mệnh, anh ta muốn chết tại khu tránh nạn, chết trước mặt mọi người. Như thế não chủ sẽ không thể lặng lẽ "mang về" từ cái chết được."
"Đây cũng là điều mà tôi không thể nào hiểu được, dường như tinh thần anh ta đang phải chịu tổn thương rất lớn, nhưng tôi không nghĩ ra nguyên nhân."
"Vợ anh ta – Khâu Nguyệt chỉ ra ngoài làm việc một lần, là vào ba tháng trước. Tôi đã điều tra ghi chép, Khâu Nguyệt đã làm mất nhẫn cưới trong lần làm việc bên ngoài đó."
"Đúng là Khâu Nguyệt đã bị thay thế, trong ghi chép của chim thăm dò có hình ảnh cô ấy chết đi." Đường Diệc Bộ thẳng thắn thừa nhận.
"...Tôi nghĩ Điền Hạc biết chuyện này."
"Điền Hạc không thể có chứng cứ, cái chết của Khâu Nguyệt không có ai chứng kiến."
"Nếu tôi yêu sâu đậm một người, hơn nữa còn biết khu tránh nạn là một nơi quỷ quái như thế, chắc chắn tôi sẽ để mắt đến cô ấy." Nguyễn Nhàn lấy một phần tài liệu từ vòng điện tử ra, ném màn hình ánh sáng tới trước mặt Đường Diệc Bộ: "Đây là ghi chép cá nhân của Quan Hải Minh, Điền Hạc từng nhờ anh ta "sửa" nhẫn cưới của Khâu Nguyệt."
"Quan Hải Minh không để lại nội dung sửa chữa, anh không thể xác định."
"Đúng là tôi không thể. Tựa như dù có hai thi thể này, tôi cũng không thể nào lấy ra chứng cứ chứng minh chúng thuộc về Điền Hạc. Điền Hạc thật sự...!đã tính toán hết tất cả rồi."
Thi thể bị phá hủy đến mức này, cho dù bị thành viên khác trong khu tránh nạn phát hiện, mọi người cũng sẽ không bận tâm đến hai thi thể khó mà phân biệt được. Điền Hạc từng cố gắng giấu giếm sự thật lạnh lẽo về khu tránh nạn như thế, còn tự mình đi chết hai lần để đổi lấy sự yên bình lâu dài hơn cho khu tránh nạn. Có lẽ cũng muốn tiếp tục bảo vệ ai đó.
Điền Hạc không để lại nội dung sửa nhẫn cưới ở chỗ Quan Hải Minh, dù sao MUL-01 không phải thần, không có khả năng biết rõ rốt cuộc chiếc nhẫn đã có biến hóa như thế nào. Nguyễn Nhàn không muốn phỏng đoán, anh hoàn toàn không dám tưởng tượng Điền Hạc đã lấy được tin tức như thế nào.
"Tôi vẫn không rõ." Đường Diệc Bộ nghiêng đầu. "Khâu Nguyệt trở về, cũng không có gì khác trước, vì sao anh ta lại bị đả kích?"
"Đây không phải là điều có thể dùng logic để tính toán."
"Giống như sự giận dữ của anh?"
"Đúng thế."
Trong phòng bệnh khu tránh nạn.
Điền Hạc tựa vào đầu giường, hôm nay ngoài cửa sổ giả là trời nắng. Ánh mắt anh ta dừng lại vài giây trên bồn lưu ly, sau đó mở một cửa sổ nhỏ trên màn hình làm việc. Trên cửa sổ đó chỉ có ba hàng số liệu đơn giản – âm thanh, đường nhịp tim và nhiệt độ cơ thể.
Điền Hạc nhìn chằm chằm nó một lúc lâu rồi mới chậm rãi nhấn nút phát. Theo tiếng xào xạc của lá cây cọ vào quần áo, một tiếng thở dốc hoảng sợ và tuyệt vọng của phụ nữ truyền ra khỏi cửa sổ. Đường nhịp tim ở một bên dao động đến đáng sợ. Ngay sau đó là một tiếng ngã nặng nề.
"Lão Điền." Người phụ nữ lẩm bẩm, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở. "Lão Điền, xin lỗi. Em không trở về được, xin lỗi. Em...!Anh phải sống thật tốt, anh phải sống thật tốt."
Sau vài tiếng kêu thảm thiết đau đớn, đường nhịp tim bỗng nhiên thẳng tắp, chỉ số nhiệt độ cơ thể cũng bắt đầu chậm rãi hạ xuống.
"Khâu Nguyệt, nhân viên quản lý đến thăm." Âm thanh nhắc nhở vang lên, Điền Hạc nhanh chóng tắt cửa sổ nhỏ trên màn hình.
"Lại làm việc." Khâu Nguyệt suýt nữa vứt chiếc túi trong tay đi. Cô trực tiếp tắt vòng tay điện tử của Điền Hạc, cầm bát lên ngồi ở mép giường với khí thế không cho phép từ chối: "Hôm nay canh gà em nấu rất thanh đạm, anh nếm thử nhé?"
Điền Hạc không há miệng, anh ta chỉ nhìn cô. "Vẫn quá ngán? Hay là em đi nấu ít cháo ngọt nhé." Khâu Nguyệt gượng cười. "Nếu không anh nói xem anh muốn ăn gì?"
"...Tạm thời anh không muốn ăn gì cả. Tiểu Nguyệt, em nghỉ ngơi một lát đi."
"Em không mệt, chỉ là anh đấy...!chỉ truyền dịch thì không thể khỏe lên được." Khâu Nguyệt cầm khăn bên giường lên lau mặt cho Điền Hạc. "Lão Điền, anh phải khỏe lên, có nghe thấy không?"