Tận Thế Vui Vẻ
Chân Tướng Phơi Bày và Quyết Định Bất Ngờ
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đến giờ, anh còn định tham gia vào kế hoạch 'cứu vớt' Điền Hạc cùng nhóm Trương Á Triết nữa không?" Sau khi trở về căn phòng nhỏ ở khu tránh nạn, Đường Diệc Bộ ngồi lên tấm phản cứng. Hắn vỗ vỗ vào mép giường, ra hiệu cho Nguyễn Nhàn ngồi xuống.
"Nếu không có cách nào cấy ghép nội tạng khỏe mạnh, Điền Hạc sẽ không sống quá tuần này. Chẳng mấy chốc họ sẽ ra tay."
Nguyễn Nhàn không hề có ý định đáp lại động tác như vẫy thú cưng ấy. Anh tựa vào bức tường trong căn phòng chật hẹp, nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trong không gian, không nói một lời.
Đường Diệc Bộ bị lờ đi, hắn đứng dậy đi đến bên cạnh Nguyễn Nhàn, ánh mắt sáng rực: "Anh từng nói 'muốn tham gia hành động của họ', nhưng để Điền Hạc tự chết thì —"
"Tôi nhớ rồi." Cuối cùng Nguyễn Nhàn cũng lên tiếng. Anh không thay đổi sắc mặt, cúi đầu xuống, khởi động vòng tay điện tử lần nữa: "Giả sử nhóm Trương Á Triết vẫn kiên quyết hành động, suy nghĩ của tôi sẽ không thay đổi. Đường Diệc Bộ, cậu định đưa tôi rời đi khi nào?"
"Không xác định, lúc nào cũng được."
"Được." Nguyễn Nhàn phóng to màn hình trước mặt, nhanh chóng gõ trên 'bàn phím ảo'.
"...Ai nha." Đường Diệc Bộ nháy mắt mấy cái, "Đúng là tôi chưa nghĩ tới chiêu này."
Dòng văn bản nhanh chóng hiện ra, chiếu sáng khuôn mặt Nguyễn Nhàn. Anh tập trung phá giải chương trình, động tác nhanh nhẹn và tao nhã như chim bói cá lướt qua mặt nước. Sau khi nhập dòng lệnh cuối cùng, anh đưa hai tay lên ấn nút xác nhận.
Vài giây sau.
Cuối cùng Khâu Nguyệt vẫn nấu cháo ngọt. Điền Hạc uống mấy thìa. Nước cháo mềm mại, trong veo, nhưng không thể xua đi vị đắng trong miệng hắn. Hắn mệt mỏi liếc nhìn màn hình, như muốn ghi nhớ từng ngóc ngách của khu tránh nạn vào trong đầu.
Đột nhiên một tin nhắn bật ra, Điền Hạc trợn mắt.
[Về sự thật của khu tránh nạn và chuyện anh bị thay thế, đêm nay 21:00, chúng ta nói chuyện trong phòng bệnh.] Sau tin nhắn là chữ ký của Trương Á Triết.
Điền Hạc mệt mỏi cười, trả lời vỏn vẹn một chữ "Được". Dù sao mình cũng chẳng sống được mấy ngày nữa, đây chắc chắn là cơ hội tốt để dặn dò thủ lĩnh mới.
Trương Á Triết đến rất đúng hẹn, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Ông không có gì muốn nói với tôi sao, lão Trương?" Điền Hạc cầm bát cháo ngọt đã nguội lạnh, giọng điệu bình thản.
"Tôi không ngờ ông lại là...!Thủ lĩnh, rốt cuộc..."
"Như ông đã biết, ông phát hiện ra từ khi nào?" Điền Hạc dùng thìa khuấy nước cháo màu ngà sữa, không tiếp tục nhìn Trương Á Triết nữa.
Trương Á Triết 'ồ' lên một tiếng, vừa kinh ngạc vừa hoang mang.
"Là ông gửi tin cho tôi, nói ông bị MUL-01 thay thế bằng người nhân bản. Tôi..."
Chưa nói hết câu, Trương Á Triết đã nhanh chóng nhíu mày, căng thẳng toàn thân.
"Thủ lĩnh, đây là một cái bẫy."
Điền Hạc lại không hề có chút dao động nào. Hắn chỉ hơi giật mình, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
"Ừm, lát nữa tôi sẽ bảo Tiểu Quan điều tra thêm. Dù sao sự thật vẫn là sự thật, đây có phải là cái bẫy hay không đã không còn quan trọng nữa. Ông cũng đã đến, tôi cũng vừa vặn thông báo tình hình."
"Ông thật sự...?!
"Ừm, tôi bị não chủ thay thế hai lần, hay đúng hơn là tôi đã có hai lần lưu trữ ký ức." Điền Hạc siết chặt bát, "Căn bệnh này của tôi không thể chữa khỏi được. Mấy năm trước khi khu tránh nạn còn chưa ổn định, tôi không thể nằm trên giường bệnh quá lâu. Dù sao MUL-01 cũng sẽ tìm cách thay thế tôi, chi bằng cứ để nó dễ dàng một chút. Lão Trương, thật ra ông cũng đã nhận ra ít nhiều rồi đúng không?"
"...Phải." Trương Á Triết kéo ghế ra ngồi, hai tay chống lên trán.
"Mọi người quá may mắn. Một hai lần gặp nạn không chết thì còn dễ nói. Nhiều lần thì...!tôi nghĩ những người già dặn đều đã phát hiện ra chút ít, nhưng mọi người không muốn nghĩ sâu hơn. Rõ ràng giáo sư Nguyễn đã cam đoan —"
"Chắc hắn chỉ nói cho Quan Hải Minh, về sau tôi mới phát hiện ra chuyện này. Tiểu Quan không dễ dàng gì, tôi hiểu được áp lực đó."
Giọng Điền Hạc có chút hờ hững.
"Nghĩ lại cũng phải. Nếu để tất cả mọi người biết mình bị MUL-01 nuôi trong lồng để xem trò vui, người thân bên cạnh không biết đã chết mấy lần rồi, thì không ai có thể chịu đựng nổi. Lão Trương, vài ngày trước Khâu Nguyệt lấy tế bào khỏe mạnh của tôi, có phải cô ấy đã cầu xin các ông vào trong thành phố để chế tạo nội tạng không? Đừng gạt tôi, tôi đã đoán ra rồi."
"..."
"Không cần cứu tôi, hãy để tôi ra đi." Điền Hạc ho khan vài tiếng khục khặc, "Tôi đã lãnh đạo khu tránh nạn quá đỗi ổn định. Ông cũng biết những điều bất thường gần đây, chắc hẳn MUL-01 đang ám chỉ tôi. Công việc lãnh đạo của tôi nên kết thúc. Nhất định phải có người mang đến sự thay đổi cho khu tránh nạn, để nó thuận tiện...!tiếp tục quan sát."
Điền Hạc chậm rãi nghiến răng nói ra mấy từ cuối cùng.
Trương Á Triết không lên tiếng, chỉ run rẩy thở hắt ra một hơi.
"Lão Trương, ông đã nhìn thấy cảnh tượng ở phía bên kia bức tường chết. Thế giới bên ngoài đã điên loạn rồi. Mọi người cần một tổ chức ổn định và một lãnh đạo đáng tin cậy. Con trai của Tiểu Lý và con gái của lão Hình vừa mới chào đời, lão Cao còn đang chăm sóc lũ trẻ vị thành niên kia. Ông nói xem nếu khu tránh nạn sụp đổ, họ có thể đi đâu được?" Thấy Trương Á Triết trầm mặc, Điền Hạc nở nụ cười chua chát.
"Rốt cuộc MUL-01 muốn gì?" Giọng Trương Á Triết có chút run rẩy.
"Có thể là thông tin về sự phản kháng của loài người, cũng có thể là tư liệu sinh tồn. Dù sao thì nó cũng không tác động nhiều hơn. Là sản phẩm bị mô phỏng, trong lòng tôi biết rất rõ, tôi vẫn yêu khu tránh nạn này...!yêu vợ tôi. Haiz, nói ra cũng thật buồn cười, nếu không phải nhìn thấy tin nhắn của mình, tôi hoàn toàn không biết mình đã từng chết mấy lần rồi đấy."
"Nếu ông ra đi, Khâu Nguyệt sẽ phải làm sao đây?"
Điền Hạc không trả lời, chỉ uống từng ngụm cháo ngọt. Tay hắn run lẩy bẩy, chiếc thìa trong tay cũng va vào thành bát leng keng. Đến khi hắn mở miệng thì đã đổi sang một chủ đề khác.
"Nói chuyện chính đi. Trương Á Triết, tôi quen ông nhiều năm như vậy...!tạm thời cứ coi như tôi quen ông nhiều năm đi. Ông là người rất có năng lực, tôi hy vọng ông có thể kế thừa vị trí của tôi. Xin lỗi lão Trương, nhưng ông phải biết sự thật, như thế sau này mới có thể quản lý tốt hơn."
"Quản lý?" Trương Á Triết gằn từng chữ, "Thủ lĩnh, ông phải nói thật cho tôi biết. Có phải tôi cũng từng chết rồi không? Chết tiệt, may mắn từ nhỏ đến lớn cộng lại cũng không bằng mấy năm nay!"
"Có một nhiệm vụ chỉ ông mới làm được, tôi cũng biết ông sẽ trở về." Điền Hạc nhắm mắt lại.
"Xin lỗi."
Trương Á Triết trầm mặc rất lâu.
"Ông không cần xin lỗi tôi." Khoảng hai phút sau, hắn khàn giọng đáp lại. "Tôi chính là Trương Á Triết, ông cũng chính là Điền Hạc. Ông còn nhớ chuyện bảy năm trước, khi chúng ta vừa gặp nhau không?"
"Nhớ, lúc ấy tóc của ông giống hệt như cái tổ chim vậy." Điền Hạc cười, giọng nói mềm nhũn ra.
"Đã đến mức đó rồi mà ông vẫn còn nói được câu "không cần cứu tôi" sao? Tôi mặc kệ tôi đã từng chết mấy lần, ông đã chết mấy lần. Chết tiệt, ông chính là thủ lĩnh mà tôi biết! Ông có nhớ từng người trong khu tránh nạn không? Ông, không, ngài...!Chết tiệt, trong lòng tôi rất khó chịu."
"Có suy nghĩ này là chuyện tốt." Điền Hạc đặt bát cháo đã uống hết lên thành giường, lại nhìn về phía đóa hoa màu xanh lam nhỏ bé dưới ánh đèn. "Tôi chỉ là...!không nghĩ giống ông. Lão Trương, đồng ý với tôi, ngày mai tôi sẽ tuyên bố về chuyện này, sau đó giao quyền quản lý lại cho ông. Ông trở về chuẩn bị một chút, bắt đầu tiếp nhận từ ngày kia. Thân thể này của tôi còn có thể chống đỡ khoảng vài ngày. Đến lúc đó nếu có gì không rõ ràng..."
"Được, tôi đồng ý với ông." Trương Á Triết đột nhiên nói.
Điền Hạc dừng lại, lần đầu tiên lộ rõ vẻ mặt kinh ngạc.
"Đúng là suy nghĩ của tôi khác ông." Trương Á Triết dường như đã bình tĩnh lại. "Điều này không tốt sao? Ít nhất trước khi cái não chủ khốn nạn kia chơi chán, Trương Á Triết tôi muốn bảo vệ nơi này thế nào thì sẽ bảo vệ như thế. Một 'tôi' chết đi, 'tôi' khác vẫn có thể tiếp tục làm. Tôi sẽ không trốn. Khác với ông, tôi sẽ không nói chuyện này cho bất cứ ai."
"Lão Trương..."
"Cứ như vậy đi, tôi đi hút hai điếu thuốc để tỉnh táo lại đã. Thủ lĩnh, đừng quên liên hệ với Tiểu Quan. Kẻ tạo ra cái bẫy này cũng đã biết chuyện, nhất định phải tìm ra. MUL-01 sẽ không dùng cách làm của loài người như thế. Nó chỉ cần lặng lẽ chờ ông chết là được rồi."
Dứt lời, Trương Á Triết nhanh chóng đi ra khỏi phòng, cũng không thèm quay đầu lại.
"Nguy rồi." Nguyễn Nhàn đang trốn trên hành lang khu y tế nhíu mày.
"Trong mắt tôi, chuyện này đã được giải quyết rất tốt. Suy nghĩ của Trương Á Triết gần giống với tôi – hắn cũng không cho rằng việc bị nhân bản sẽ gây ra ảnh hưởng ác liệt gì. Bây giờ hắn đã đồng ý kế thừa khu tránh nạn, đây là kết quả tốt nhất." Đường Diệc Bộ thảnh thơi xích lại gần.
"Vấn đề nằm ngay chỗ này." Nguyễn Nhàn nhanh chóng đi về phòng mình: "Đường Diệc Bộ, định vị vị trí của Đinh Trạch Bằng và Trì Lỗi đi."
"Đại sảnh."
"Trương Á Triết thì sao?"
"Đang đi về phía họ."
"Lẽ ra giờ này họ phải ở trong ký túc xá mới đúng. Tôi nghĩ đêm nay họ sẽ hành động. Tôi đã ngụy tạo tin nhắn làm rối loạn kế hoạch của Trương Á Triết."
"Nếu có nhân tố ngoài ý muốn, bình thường Trương Á Triết sẽ điều chỉnh thời gian, lập lại kế hoạch một lần nữa."
"Hôm nay hắn sẽ không làm thế." Nguyễn Nhàn xông vào phòng lấy súng máu, cầm ba lô đã chuẩn bị sẵn lên: "Bởi vì bây giờ Trương Á Triết đã biết mấy người họ tuyệt đối sẽ không chết. Trong suy nghĩ của hắn, Điền Hạc mới thật sự là người có nguy cơ tử vong. Vừa rồi hắn tỉnh táo quá nhanh, điều này không bình thường."
"...Vậy tại sao anh lại muốn đi theo?"
Nguyễn Nhàn dừng động tác lại vài giây: "Không có người nào là bất tử cả, Đường Diệc Bộ."
"Dường như anh hiểu con người rất rõ." Đường Diệc Bộ vươn tay giúp Nguyễn Nhàn sửa lại cổ áo.
"Chỉ là khá quen nhìn mặt đoán ý thôi." Nguyễn Nhàn không được tự nhiên giành lại cổ áo: "Đi, đuổi theo họ."
Đường Diệc Bộ không nhúc nhích: "Anh cũng rất giống loài người."
Trái tim Nguyễn Nhàn siết chặt. Anh còn chưa kịp nói ra câu chữa cháy, Đường Diệc Bộ đã phối hợp theo rồi.
"...Rất có giá trị quan sát." Hắn khẽ cười nói, đôi mắt vàng kim lấp lánh. "Nào, để tôi cõng anh."
Nhóm người Trương Á Triết đi mô tô lơ lửng, phóng về phía thành phố AI đèn đuốc sáng trưng, phá tan bóng đêm thâm trầm. Nguyễn Nhàn được Đường Diệc Bộ cõng, theo sát phía sau ba người kia. Gió lạnh lướt qua hai má anh. Cơ thể người phía trước vô cùng ấm áp, cơ bắp căng cứng tràn đầy lực lượng. Trong khoảnh khắc hoảng hốt, nó mang đến cho anh một ảo giác như thể đồng loại.
"Tại sao cậu lại muốn quan sát con người?" Đến khi Nguyễn Nhàn ý thức được thì anh đã thốt ra câu hỏi này rồi.
"Thu thập tư liệu."
"...Giống như MUL-01."
"Ừm, giống như MUL-01."