Chương 24: Sự Thật Đau Lòng

Tận Thế Vui Vẻ

Chương 24: Sự Thật Đau Lòng

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đinh Trạch Bằng mở to mắt nhìn về phía trần nhà.
Nơi này không phải phòng bệnh, đống máy móc linh kiện gần như chất cao gần tới trần nhà, lấp đầy tầm mắt của cậu ta.
Tiếng nhạc trầm thấp bay lượn trong phòng, tiết tấu thư giãn khiến người ta thả lỏng.
Quan Hải Minh đang ngồi bên giường đọc sách, mái tóc hơi dài được buộc gọn gàng, lông mi rũ xuống tạo thành một cái bóng càng khiến đáy mắt hắn quầng thâm vì thiếu ngủ.
"Cậu tỉnh rồi." Có lẽ phát hiện mình đang bị quan sát, Quan Hải Minh ngước mắt lên, giọng nói rất bình tĩnh.
"..." Hồi ức lạnh lẽo dần dần bao trùm lấy tâm trí, Đinh Trạch Bằng há hốc miệng, không nói gì cả.
Hốc mắt cậu ta cay xè, cố gắng kìm nén nỗi đau xuống, chỉ hỏi một câu: "Vali xách tay đâu...?"
"Khâu Nguyệt lấy đi rồi. Nội tạng bên trong được bảo vệ rất tốt, không cần lo lắng." Quan Hải Minh đặt thiết bị đọc sách điện tử trong tay qua một bên, đôi mắt nhìn chằm chằm mũi giày của mình.
"Tôi đã nói chuyện với Điền Hạc, hắn ta đồng ý phẫu thuật – Điền Hạc tuy bướng bỉnh, nhưng nếu mọi chuyện đã xảy ra, dù sao hắn ta cũng sẽ không để sự hi sinh của các cậu trở nên vô ích."
Hắn ta im lặng một lát, trong giọng nói có chút trầm buồn. "Huống chi gần đây ngày nào Khâu Nguyệt cũng ở bên cạnh hắn ta. Cho dù biết đó là bản sao, nhưng việc này cũng không thể dễ dàng chấp nhận được."
Đinh Trạch Bằng lập tức mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát mà trượt xuống khóe mắt: "Hải Minh, anh vẫn luôn biết."
"Dù sao cũng phải có người giữ được sự tỉnh táo để kiểm soát tình hình chứ. Nguyễn Lập Kiệt trực tiếp đưa cậu đến chỗ tôi, tôi đã nghe kể lại mọi chuyện rồi."
Đinh Trạch Bằng lập tức căng thẳng người: "Anh ấy nói cái gì?"
"Trương Á Triết chỉ huy các cậu vào thành sao chép nội tạng, bất ngờ phát hiện bản sao được lưu trữ nên bị chủ thể truy sát. Trương Á Triết nói ra sự thật với các cậu, rất có thể đã hy sinh giống như Trì Lỗi vì bảo vệ các cậu rồi. Hai người khá may mắn, đã kịp thời trốn về khu tránh nạn – mà tâm trạng cậu dao động quá mạnh, anh ta đã đánh cậu ngất xỉu."
"Anh ấy nói như vậy?" Đinh Trạch Bằng chậm rãi hít một hơi.
"Ừm. Tình trạng của cậu ta có vẻ cũng không tốt lắm, tôi không hỏi nhiều." Quan Hải Minh cầm lấy một ống tiêm, tiện tay lấy khăn mùi soa ra: "Được rồi, vươn tay ra để tôi tiêm thuốc cho cậu."
"Tiêm thuốc gì?" Đinh Trạch Bằng không nhúc nhích.
"Để não bộ cậu được thư giãn, dễ xóa bỏ ký ức trong 12 tiếng trước. Không cần quá kinh ngạc, đây không phải lần đầu tiên, do dự sẽ chỉ khiến cậu chịu đựng thêm mấy ngày nữa thôi." Quan Hải Minh chua xót cười: "Nếu như cậu muốn bổ sung thêm thông tin quan trọng gì thì tốt nhất nên mở miệng ngay bây giờ."
"...Anh không có cách nào xem xét dữ liệu ký ức trong hộp đen sao?"
"Vậy tôi cần cỗ máy phân tích xử lý khổng lồ, ít nhất là lớn bằng một ngôi nhà, mà nơi này chỉ là một khu tránh nạn nho nhỏ. Thật đáng tiếc, tôi chỉ có thể buộc phải xóa bỏ một cách thô bạo như thế này, hoặc là phục hồi toàn bộ dữ liệu sao lưu về." Quan Hải Minh nhẹ nhàng vỗ mặt Đinh Trạch Bằng, "Vì sao lần nào cậu cũng phải hỏi vấn đề này?"
Áo khoác màu trắng ôm lấy cơ thể gầy gò của hắn, ánh nắng nhân tạo chiếu ra bóng đổ sâu trên xương quai xanh của Quan Hải Minh.
"Tiếp theo cậu sẽ hỏi tôi là 'Tôi có phải người bạn duy nhất của anh không?' – Tôi có thể trả lời cậu trước, đúng thế. Cho nên tôi hy vọng cậu có thể sống sót một cách thanh thản, cậu không phù hợp với thực tại này, Trạch Bằng."
"Sau đó cậu sẽ khóc rất to. Đúng rồi, giống như này." Quan Hải Minh dùng khăn tay lau nước mắt giàn giụa trên mặt cậu nhóc.
"Đừng khóc. Chờ cậu tỉnh lại lần nữa, Trì Lỗi và Trương Á Triết đều sẽ ở nơi này, mà cậu chỉ không cẩn thận va phải đầu. Tất cả sẽ trở lại bình thường, tôi vẫn là người bạn tệ hại của cậu."
Đúng thế, như thế bọn họ vẫn còn là bạn bè, Đinh Trạch Bằng nghĩ.
Bí mật của mình sẽ chôn sâu ở trong hộp đen, cậu ta vẫn có thể vui vẻ xông vào phòng làm việc của Quan Hải Minh, kéo hắn ra ngoài hít thở không khí, lại đút cho hắn vài loại quả tìm được trong rừng rậm, để tránh việc Quan Hải Minh lại mải mê làm việc mà quên nghỉ ngơi và ăn uống.
Cậu ta vẫn có thể nhìn thấy nụ cười thoải mái không chút phòng bị của đối phương.
Nhưng mà...
"Hải Minh, đúng là tôi có thông tin muốn bổ sung. Anh, anh đến gần một chút." Đinh Trạch Bằng nắm chặt bàn tay đang cầm khăn của hắn, nghẹn ngào thốt ra một câu.
Quan Hải Minh thở dài, hơi cúi người.
Sau đó liền bị cậu nhóc nằm trên giường ôm lấy.
"Tôi không muốn xóa bỏ ký ức."
"Trước kia cậu cũng đã từng do dự, nhưng cuối cùng kết quả đều giống nhau."
"Tôi có thể đoán được suy nghĩ trước đây của mình, nhưng lần này không giống. Tôi nghĩ có đôi khi dù sao con người cũng phải...tàn nhẫn một chút."
Đinh Trạch Bằng không khóc nữa, cậu ta vẫn ôm đối phương thật chặt: "Tôi nhớ tôi từng đã nói với anh, trừ việc có sức khỏe tốt ra thì từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ làm tốt được chuyện gì. Tôi không thích đọc sách, bởi vì tôi biết tôi không học giỏi, tôi không thể học được những thứ đó."
"Ừm, cậu đã nói."
"Nhưng bây giờ xem ra những ký ức đó đều không phải là thật." Đinh Trạch Bằng hơi run: "Hải Minh, tôi biết kẻ giám sát trật tự trong thành là ai."
"Không có khả năng, hắn ta chưa bao giờ để lại người sống. Không, không đúng, chẳng lẽ cậu..."
"Có lẽ hắn ta cho rằng như thế 'niềm vui' sẽ càng lớn hơn chút." Đinh Trạch Bằng buông lỏng hai tay đang ôm chặt hắn ra, "Tôi hi vọng anh biết có một vài thứ anh nói không đúng. Không ai phù hợp với thực tại này, bao gồm cả anh, Hải Minh. Cho dù về sau anh muốn xử lý tôi như thế nào, tôi cũng sẽ không oán trách một lời – tôi sẽ không trốn tránh nữa."
"Bây giờ tôi sẽ nói cho anh biết tên của hắn ta."
Cùng lúc đó, Nguyễn Nhàn buộc chặt hành lý phía sau, ngửa mặt lên nhìn bức tường cao ngất sừng sững – biên giới của khu rừng rậm nhân tạo này.
Hành lý của anh không nhiều, chỉ có vài bộ quần áo thay giặt, vài vật dụng cá nhân thiết yếu cùng với một hộp đồ hộp vẽ mặt cười không có nhãn hiệu.
Anh đổi toàn bộ điểm cống hiến gần đây thành bánh đậu muối và khoai lang, đặc biệt dùng một cái túi để gói lại.
"Bên ngoài tương đối hỗn loạn, chúng ta phải đợi đến tối nay mới ra ngoài được." Đường Diệc Bộ ngồi dưới gốc cây, chăm chú gọt vỏ khoai lang, có vẻ rất nghiêm túc.
"Anh có thể nghỉ ngơi một chút."
"Ừm." Nguyễn Nhàn không nói nhiều.
"Tôi cho rằng anh sẽ tạm biệt với người trong khu tránh nạn." Thấy Nguyễn Nhàn ngồi xuống cách đó không xa, Đường Diệc Bộ ngậm khoai lang, xích lại gần.
"Tôi cho rằng mục đích của cậu là để tôi tự nguyện rời đi với cậu chứ không phải lưu luyến không rời chỗ đó." Nguyễn Nhàn thản nhiên nói, anh vặn nắp bình nước ra rót một cốc nước cho mình.
"Bây giờ tôi bắt đầu không rõ Nguyễn Nhàn muốn làm gì rồi." Giọng nói của Đường Diệc Bộ hơi mơ hồ, Nguyễn Nhàn dừng động tác rót nước lại.
"Lợi dụng robot hình người kiểu cũ để phá hủy máy sơ cấp loại S, đến một bước này tôi còn có thể hiểu được. Tiếp theo lẽ ra nên có ba khả năng – Một, để người đã sắp xếp từ trước hoàn toàn phá hủy anh; Hai, thiết kế cho anh một tính cách có xu hướng tự vệ, ẩn mình trong số những người sống sót, và sẽ được con người sử dụng khi cần thiết; Ba, sắp xếp để anh chủ động giúp đỡ con người."
"Cho nên cậu dẫn tôi về khu tránh nạn."
"Đúng vậy, tôi cần xác định khuynh hướng tính cách của anh, bởi vậy mới đề ra kế hoạch hợp tác. Nhưng phán đoán của tôi không đúng."
"Không đúng?"
"Tôi vốn cho rằng là tình huống ba. Trước đó anh phù hợp với tất cả đặc điểm – Mọi hành vi đều giống con người, lập kế hoạch từ góc độ có lợi cho người khác chứ không phải cho bản thân, tính cách cũng là loại hình ôn hòa nhất mà loài người có thể chấp nhận." Đường Diệc Bộ ăn sạch khoai lang rồi liếm liếm đầu ngón tay.
Nguyễn Nhàn ngừng thở.
"Nhưng nếu như là tình huống thứ ba, anh sẽ nảy sinh cảm xúc tiêu cực rất mạnh đối với việc giết chết con người. Mà sau khi giết chết Đinh thiếu tá, phản ứng của anh lại quá bình thản. Có tiền lệ về MUL-01, Nguyễn Nhàn không thể phạm phải loại sai lầm sơ đẳng này."
Dừng lại mấy giây, Đường Diệc Bộ không thay đổi sắc mặt quay đầu.
Mà Nguyễn Nhàn vẫn không nói chuyện, anh chỉ chậm rãi giơ tay lên chạm vào bông tai trí mạng trên vành tai.
"Nếu để tôi nói, anh không quá giống tác phẩm của Nguyễn Nhàn." Đường Diệc Bộ xích lại gần hơn một chút, không hề chớp mắt: "Có lẽ trực giác của Trì Lỗi là chính xác. Biết rõ tập tính và xu hướng tình cảm của con người, lại có trí tuệ khá cao, biết cách che giấu mặt tối của mình rất tốt. Anh có thể biến thành đối thủ nguy hiểm nhất đối với con người."
Cách nói chuyện vô cùng quen thuộc.
Nguyễn Nhàn móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, anh phòng bị co người lại giống như một con nhím muốn xù lông nhím ra.
Thống khổ kết thành hình kền kền lại ập đến lần nữa, hồi ức nhiều năm trước đột nhiên ùa về.
[Rất xin lỗi, bà Nguyễn. Loại bệnh di truyền này vô cùng hiếm thấy, với kỹ thuật hiện tại không thể chữa khỏi hoàn toàn. Nhưng thông qua việc trị liệu thích hợp, chúng tôi có thể làm chậm quá trình bệnh tình chuyển biến xấu. Về phương diện kiểm tra trí tuệ, chúng tôi cũng đã cho ra kết quả... Bệnh nhân không hề thiếu hụt trí tuệ, thậm chí ngược lại, bệnh tật đã ảnh hưởng tới cấu trúc não bộ của cậu ấy. Cậu ấy có trí tuệ vượt xa người bình thường.]
[Nhưng có một vấn đề, chúng tôi nhất định phải thông báo cho bà – bởi vì não bộ bị ảnh hưởng, khả năng xử lý cảm xúc của cậu ấy rất kém, trong tương lai có hơn 99% khả năng sẽ trở thành tội phạm. Trí tuệ vượt xa bình thường sẽ chỉ làm cậu ấy trở nên càng thêm nguy hiểm. Chúng tôi đã báo cáo tình huống này cho cơ quan giám sát, xin bà hãy hiểu cho.]
[Không, các ông không có quyền...]
[Lúc bà chưa tiến hành kiểm tra sinh lý toàn diện, ban đầu tình huống này hoàn toàn có thể phòng ngừa. Bệnh nhân đã sinh ra gánh nặng ngoài dự kiến cho xã hội, lại tiềm ẩn nguy hiểm cực kỳ cao. Chúng tôi nhất định phải báo cáo chi tiết, cũng hủy bỏ toàn bộ trợ cấp chữa bệnh.]
[Bác sĩ, Nhàn Nhàn đã lớn thế này rồi mà còn chưa nói được một câu nào, phản ứng cũng rất chậm, làm sao có thể thông minh như thế được? Có phải kết quả kiểm tra sai ở đâu rồi không? Tôi và chồng tôi đều là người bình thường, tôi cũng đã gặp những đứa trẻ thông minh lanh lợi khác, Nhàn Nhàn nó-]
[Bà Nguyễn, có lẽ bà đã hiểu lầm lời chúng tôi nói rồi. Nói một câu nhẫn tâm, tôi đề nghị bà đừng dùng tiêu chuẩn đối xử với một con người bình thường để đối xử với cậu ta. Theo chúng tôi, trí tuệ của cậu ta rất giống một loại sinh vật khác. Chúng tôi từng có ghi chép tương tự, cậu ta còn quá nhỏ tuổi, thiếu ham muốn giao tiếp có thể là bởi vì không thể hiểu được...]
[Ông vừa mới nói nó thông minh!]
[Cậu ta không thể hiểu được vì sao thế giới này lại "chậm" như thế, giống như chúng tôi không thể hiểu được vì sao trẻ con hay làm sai câu hỏi 1+2 vậy.]
[...]
[Tôi nghĩ bà không có khả năng thanh toán toàn bộ chi phí thuốc men. Cân nhắc tình huống của bà, bà có thể xin viện trợ xã hội, chúng tôi có thể tìm kiếm biện pháp nhân đạo hơn. Đương nhiên, chúng tôi hiểu được tâm trạng của bà, đề nghị bà tách khỏi bệnh nhân một thời gian trước...]
[Nó là con trai tôi!]
[Phòng bệnh đặc biệt đã đóng cửa. Nếu như bà vẫn khăng khăng muốn đưa cậu ta về, chúng tôi cũng sẽ không ngăn cản. Nhưng xin bà hãy hiểu cho, rất có thể cậu ta sẽ không có tình cảm như người bình thường, thậm chí sẽ không hiểu được "tình yêu" của bà. Có lẽ cậu ta tiếp tục sống thêm một thời gian nữa có thể sẽ thay đổi suy nghĩ của bà. Tóm lại, trước khi đứa nhỏ này đủ 5 tuổi, bà vẫn còn có cơ hội thay đổi ý định, chúng tôi sẽ chọn cách ít đau đớn nhất-]
[Không!!!]
Nhưng cuối cùng bà ấy vẫn hối hận, Nguyễn Nhàn nghĩ thầm.
Đường Diệc Bộ sẽ làm thế nào đây? Robot hình người kia cẩn trọng và tỉnh táo, mà giữa bọn họ không có bất kỳ tình cảm gì cả.
Đường Diệc Bộ sẽ rời đi sao? Hoặc là dứt khoát phá hỏng não bộ của mình, biến bản thân thành một túi máu đúng nghĩa? Dù sao trước thực lực của đối phương, anh không hề có chút cơ hội thắng nào.
Nguyễn Nhàn nhìn chằm chằm đôi mắt màu vàng kim kia, bất động như một tảng đá, chỉ lẳng lặng chờ đợi đối phương kết luận.
Đường Diệc Bộ chậm rãi duỗi một cánh tay ra-
Sau đó chọc chọc gò má Nguyễn Nhàn.
"...Điều này chứng tỏ anh còn giống con người hơn tôi tưởng tượng." Robot hình người kia tuyên bố, nở một nụ cười.
"Vô cùng thú vị."