Hành trình đến Biển Phế Tích

Tận Thế Vui Vẻ

Hành trình đến Biển Phế Tích

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là lần đầu tiên anh được đánh giá như vậy.
Nguyễn Nhàn chợt không kịp phản ứng.
Khuôn mặt Đường Diệc Bộ ở rất gần anh, hắn hơi nhếch môi, hơi thở còn vương chút vị khoai lang ngọt.
"Hơn nữa anh còn cẩn thận hơn người bình thường rất nhiều." Đường Diệc Bộ tiếp tục nói, "Điều này có nghĩa là cấu trúc cảm xúc của anh thiên về nhạy bén, là loại hình khá hiếm thấy. Làm ơn hãy để tôi quan sát thật kỹ.
Nếu có thể, anh cứ thoải mái thổ lộ hết với tôi cũng được—"
"...Rốt cuộc vì sao cậu lại muốn quan sát con người?" Trong khoảnh khắc cảm động đó, cảm giác bất lực nhanh chóng ập đến.
Nguyễn Nhàn chậm rãi gỡ tay hắn khỏi mặt mình, đặt lên thảm cỏ.
"Một đề tài bí mật không thể công khai." Đường Diệc Bộ lại quỳ gối trên bãi cỏ, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Nhàn.
"Được thôi.
Chẳng qua nếu cậu có chủ nhân hay cấp trên nào đó, là người hợp tác của cậu, tôi cũng muốn được biết tin tức từ phía đó." Nguyễn Nhàn cầm cốc nước lên uống.
MUL-01 từng phụ trách xử lý hành vi của tất cả trí tuệ nhân tạo, năng lực kiểm soát của nó rất mạnh.
Cân nhắc đến khả năng chiến đấu phi thường và lập trường kỳ lạ của Đường Diệc Bộ, chuyện hắn thoát khỏi não chủ chắc chắn có bàn tay con người nhúng vào.
"Anh đang muốn nói đến việc hợp tác với con người? Không.
Tôi đã nói rồi, tiếp xúc quá gần con người không phải ý kiến hay." Đường Diệc Bộ nghiêm trang trả lời: "Tôi có thể tự do hành động là bởi vì loại hình não điện tử của tôi quá cũ, ngay từ đầu đã không được tích hợp vào mạng lưới của MUL-01."
"Vậy thì...!Tổ chức robot hình người sao?" Nguyễn Nhàn nuốt nước trong miệng xuống, giọng điệu trở nên không quá xác định.
"Robot hình người là một loại máy móc, cùng loại với robot chó nghiệp vụ, không có gì đặc biệt cả." Đường Diệc Bộ lắc đầu, "Ngoại hình của con người bình thường chỉ để dùng phục vụ con người, robot hình người về cơ bản đã bị ngừng sản xuất sau cuộc phản loạn thế kỷ 22.
Nhưng tôi hiểu điều anh lo lắng. Việc tôi không bị não chủ hợp nhất đúng là có nguyên nhân... tôi đã bị vứt bỏ quá sớm."
Nguyễn Nhàn nhíu mày lại.
"Kẻ đã tạo ra tôi cho rằng tôi là một sản phẩm thất bại."
Đường Diệc Bộ ngồi nghiêm chỉnh, giọng điệu có vẻ uể oải khó hiểu: "Có lần tôi không thể hoàn thành bài tập đúng giờ, hắn cũng không trở lại nữa.
Tôi vẫn luôn chờ đợi, cho rằng hắn vẫn sẽ tiếp tục hoàn thiện thiếu sót của tôi như thường ngày, kết quả cuối cùng chỉ chờ được lệnh tiêu hủy của hắn."
"Nhưng cậu vẫn còn ở đây." Nguyễn Nhàn nhướng mày.
"Tôi không thể hiểu được quyết định của hắn, nhưng cũng đã thu thập thành công phần dữ liệu đầu tiên.
Tôi muốn hoàn thành bài tập đó, nên đã tự ý bỏ trốn." Đường Diệc Bộ nghiêm túc nói, vẻ mặt cứ như đang gánh vác một sứ mệnh liên quan đến sự tồn vong của thế giới vậy.
Nguyễn Nhàn không nhịn được mỉm cười, anh vô ý thức duỗi tay ra vuốt tóc Đường Diệc Bộ.
Nhiệt độ cơ thể của đối phương lan tỏa trên đầu ngón tay, gần đây anh thấy hơi thích cảm giác này.
"Vậy chúng ta còn rất giống nhau."
Đường Diệc Bộ vô cùng chấn động, nhanh chóng bày ra vẻ mặt lắng nghe chăm chú, cứ như chỉ thiếu mỗi việc đeo thêm tấm thẻ chuyên gia tâm lý lên người.
"Tôi có hai người chế tạo.
Một người ban đầu đã từ bỏ tôi, người còn lại từng muốn chữa trị cho tôi, nhưng cuối cùng lại cho rằng tiêu hủy tôi mới là phương án thích hợp nhất."
"Anh cũng bỏ trốn sao?"
"Tôi không muốn chạy trốn, chỉ là gặp may mắn thôi." Nguyễn Nhàn nhét cốc nước vào ba lô, giọng điệu rất bình tĩnh."...Không nói cái này nữa, nếu đã không có tổ chức nào, cậu định dẫn tôi đi đâu?"
"Tôi còn chưa quyết định, chỉ cần có nơi nào có thể quan sát con người là được.
Nhưng phải tránh khu vực MUL-01 giám sát nghiêm ngặt." Đường Diệc Bộ phủi cỏ trên người.
"Anh thì sao? Bây giờ xem ra anh có khuynh hướng cứu giúp con người."
"Chờ một lát, tôi liên hệ một người trước đã.
Vừa vặn có thể cùng nói luôn." Nguyễn Nhàn xắn ống tay áo lên để lộ vòng tay.
Kết quả còn chưa xắn xong, vòng tay điện tử đã đột nhiên reo lên.
Anh cúi đầu xuống, không chút do dự kết nối.
"Là tôi." Hình ảnh của Quan Hải Minh xuất hiện trên màn hình, sắc mặt hắn tái nhợt, hốc mắt hơi đỏ hoe.
"Bác sĩ Quan." Nguyễn Nhàn gật đầu.
"Trông anh có vẻ không bất ngờ lắm." Quan Hải Minh suy yếu cười, "Trạch Bằng đã nói cho tôi biết rồi, anh có nhiệm vụ ở bên ngoài sao?... Ngoài tường?"
"Đúng vậy, tôi cho rằng cậu sẽ liên lạc với tôi sớm hơn." Nguyễn Nhàn không phủ định, "Tôi nghĩ tôi có thể thanh toán tiền thuê cho 231."
"Là sản phẩm bị đào thải, nó cũng được xem là công cụ mà khu tị nạn phân phối cho anh, trên lý thuyết là thuộc về anh.
Nhưng anh đoán không sai, quả thật tôi có việc muốn nhờ anh."
"Cứ nói."
"Anh không giống người bên phía MUL-01, tôi muốn anh giúp tôi dò hỏi một việc." Quan Hải Minh hắng giọng.
"Nếu anh gặp được quân phản kháng bên ngoài tường thành, xin giúp tôi hỏi thăm tình hình gần đây của giáo sư Nguyễn.
Nếu anh đã có thể phá giải hộ giáp cá nhân của giám sát trật tự thì chắc cũng sẽ có cách truyền tin về."
"Tình hình gần đây của Nguyễn Nhàn ư?"
"Ừm, lúc trước vì lý do sức khỏe nên tôi mới ở lại đây, còn thầy vẫn luôn ở bên ngoài giúp đỡ quân phản kháng.
Mấy năm trước mỗi tháng hắn đều gửi tin tức về kể cho tôi tình hình bên ngoài... Nhưng 20 tháng trước hắn đột nhiên mất liên lạc, tôi có chút lo lắng.
Đương nhiên, đây chỉ là thỉnh cầu riêng của tôi, không cần miễn cưỡng."
"Hiểu rồi." Nguyễn Nhàn gật đầu, lại nhìn Đường Diệc Bộ bên cạnh một chút: "Đúng lúc tôi cũng muốn đi tìm Nguyễn Nhàn.
Đợi khi tìm được hắn, tôi sẽ tìm cách liên hệ với cậu trước."
"Cảm ơn." Quan Hải Minh trên màn hình khẽ vuốt cằm, còn Đường Diệc Bộ vẫn không có biểu cảm gì.
"Tôi vốn cho rằng cậu muốn tin tức khác, bây giờ xem ra cái này chỉ có thể làm quà." Nguyễn Nhàn dùng đầu ngón tay nhanh chóng gõ lên màn hình, "Đây là thuật toán phá giải hộ giáp của Đinh thiếu tá, tôi sẽ gửi đến vòng tay của cậu, có lẽ cậu sẽ cần đến."
Quan Hải Minh giật mình, vẻ mặt có chút phức tạp: "...Giám sát trật tự không thể bị tiêu diệt hoàn toàn.
Não chủ có dữ liệu tính cách và DNA của bọn họ, bọn họ sẽ "trở về" hết lần này đến lần khác."
"Tôi cho cậu một con dao, nhưng con dao này không nhất thiết phải dùng để đâm người." Nguyễn Nhàn cụp mắt xuống: "...Tạm biệt, bác sĩ Quan, mong cậu giữ gìn sức khỏe."
Đây là lần đầu tiên vẻ mặt của Quan Hải Minh mềm mại hẳn xuống: "Tôi biết rồi, trợ lý mới của tôi rất hiểu việc chăm sóc người khác."
"Cho nên anh định đi tìm Nguyễn Nhàn." Sau khi màn hình tắt, Đường Diệc Bộ tổng kết nói.
"Bởi vì tôi đồng ý với quan điểm của cậu." Nguyễn Nhàn buông tay áo xuống, "Tôi cũng cho rằng mình không giống tác phẩm của Nguyễn Nhàn, nên tôi quyết định đi làm rõ chuyện này.
Cậu có ý kiến gì khác không, Đường Diệc Bộ?"
"Không có ý kiến đặc biệt gì." Đường Diệc Bộ trầm mặc một hồi, "Bên kia bức tường chết là biển phế tích, anh có thể tìm được một chút tin tức ở đó."
"Vậy cứ quyết định như vậy." Lớp cỏ dưới thân vô cùng mềm mại, mấy con ốc vít sống run rẩy bò qua bãi cỏ.
Nguyễn Nhàn hít một hơi gió mang theo mùi cỏ xanh.
Sau một đêm dài dằng dặc, cơn buồn ngủ cuối cùng đã ập đến: "Nếu cậu không định ngủ, tôi muốn ngủ trước một lát."
"Được, chờ đêm xuống tôi sẽ gọi anh."
Nguyễn Nhàn vốn định nằm cuộn tròn trên mặt đất, nhưng anh còn chưa kịp dịch chuyển người đã bị cơn buồn ngủ đánh gục.
Đường Diệc Bộ nghiêng đầu quan sát một lát, rồi thành thạo duỗi hai tay ra kéo anh lại.
Cảm giác này có chút quen thuộc, trong dữ liệu ký ức của hắn có cảnh tượng tương tự.
Nhưng lúc đó hắn không thể phát ra tiếng, chỉ có thể nhìn qua camera quan sát bên ngoài, rồi đưa ra từng hàng chữ.
Đó cũng là một buổi sáng nắng vàng rực rỡ, kẻ đã tạo ra hắn vẫn xuất hiện đúng giờ.
[Tôi đến thăm cậu, hôm nay thời tiết bên ngoài rất tốt.]
Tâm trạng của ngài rất tốt.
[Cậu thì sao, tâm trạng thế nào?]
Trạng thái phần cứng rất tốt, thời gian ngủ đông cũng đã xác định xong.
[...Haiz, tôi không hỏi chuyện đó.
Được rồi, cậu đã hoàn thành bài tập ngày hôm qua chưa?]
Đã xem xong 1000 bộ phim, ngài muốn tôi phân tích ở phương diện nào?
[Cậu có cảm thấy hứng thú gì không?]
Không có cách nào trả lời.
[Ừm, thời gian xử lý phim có món ngon của cậu nhanh hơn phim bình thường 3 giây.
Cậu cảm thấy hứng thú với đồ ăn sao?]
Không thể hiểu được, chỉ muốn thu thập càng nhiều thông tin.
[Loại cảm giác này gọi là "hiếu kỳ", nhớ kỹ đấy.
Vậy thì, bài tập hôm nay là "hiếu kỳ", ngày mai phải nộp báo cáo phân tích của cậu.]
Rõ.
[Tôi có chút mệt mỏi, nếu cậu không định ngủ đông, tôi sẽ ngủ một lát ở đây trước.
Nơi này ấm áp hơn phòng tôi nhiều.]
Bởi vì đây là phòng máy.
Bây giờ là thời gian làm việc, điều này không phù hợp với quy định.
[...] Nhưng người kia đã dừng xe lăn, tựa vào máy tản nhiệt ngủ thiếp đi.
Đường Diệc Bộ nhét hồi ức vào trong não, vươn tay ra, đầu ngón tay lướt qua vành tai của Nguyễn Nhàn, sờ lên chiếc bông tai tượng trưng cho sự trói buộc kia.
Sau đó hắn trầm tư một lát, điều chỉnh tư thế ngồi để đối phương có thể ngủ thoải mái hơn trong lòng mình – giống như kẻ đã tạo ra hắn, người cộng sự mới này cũng thích nghiêng đầu ngủ, như vậy sau khi tỉnh lại sẽ khiến xương cổ đau nhức.
Cũng may lần này hắn có hai tay, Đường Diệc Bộ thầm nghĩ.
Hai tay của con người vẫn dùng rất tốt.
Rất nhanh mặt trời đã lặn xuống phía bên kia bức tường chết.
Lúc Nguyễn Nhàn mở mắt ra, trên đỉnh đầu đã lốm đốm đầy sao trời.
Nhưng anh còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại đã bị Đường Diệc Bộ ôm ngang lên – con robot hình người kia dùng sức đạp chân, trực tiếp nhảy lên đỉnh bức tường chết cao ngất.
"Đi về phía trước chính là biển phế tích." Hắn nói.
Nguyễn Nhàn nhìn cảnh tượng phía trước không chớp mắt, cuối cùng anh đã hiểu được câu "thế giới bên ngoài điên rồi" của Điền Hạc.
Biển phế tích cũng không phải theo đúng nghĩa đen là một mảng lớn phế tích.
Trên mặt đất gần như không có dấu vết phế tích nào, chỉ có bùn đất nứt nẻ và hạt cát.
Cỏ cây khô héo ngả nghiêng, thưa thớt mọc trên đất cát.
Vô số phế tích kiến trúc lơ lửng trên trời, ngưng tụ thành một hàng dài.
Nhiều căn phòng tan nát chen chúc thành một hình trụ, đường kính khoảng một ngàn mét trở lên.
Nó đang bay cách mặt đất mấy cây số, không thấy điểm đầu cuối.
Những khối vụn và xe ô tô bị ép xẹp lơ lửng ở bốn phía, dường như trọng lực đã mất đi tác dụng vốn có.
Cấu trúc khổng lồ được tạo thành từ toàn bộ kiến trúc đang thong thả tiến về một phương hướng nào đó, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang trầm thấp.
Bên trong cửa sổ của vài kiến trúc còn lóe lên ánh sáng yếu ớt, ảm đạm như mắt của thi thể.
Nguyễn Nhàn đứng trên đỉnh tường, lông tơ dựng đứng, không thể thốt ra lời nào.
"MUL-01 quản lý bên này tương đối rộng rãi, con người ở đây tự do hơn, nhưng cũng tuyệt vọng hơn." Đường Diệc Bộ tiếp tục giải thích.
"Tôi biết rõ lập trường của anh, nhưng nơi này không phải khu tị nạn hòa bình, mọi thứ phải cẩn thận hơn nhiều – Trước đó không có anh, ngay cả tôi cũng không dám đến đây."
"Cậu chắc chắn chứ?" Lần này Nguyễn Nhàn không tốn sức che giấu biểu cảm một lời khó nói hết của mình nữa.
"Tôi đã nói rồi, tôi là mô hình kiểu cũ, trong cơ thể tôi tồn tại một số tổ chức của con người." Đường Diệc Bộ hừ một tiếng, "Có nghĩa là tôi hoàn toàn có thể bị bệnh khuẩn của con người lây nhiễm – uống nước bẩn sẽ bị tiêu chảy, vết thương bị dao rỉ đâm sẽ bị uốn ván.
Hơn nữa tôi sẽ còn đói khát, tính nhẫn nại cũng không tốt.
Năng lực tác chiến cao không có nghĩa là tất cả."
"..."
"Bây giờ có anh ở đây, tôi không cần cân nhắc đến những điều đó nữa." Đường Diệc Bộ thỏa mãn tổng kết, "Nơi này chắc chắn rất có giá trị để quan sát."
Vừa dứt lời, con robot hình người kia đã đưa lưng về phía con rồng kiến trúc khổng lồ, duỗi một bàn tay ra với anh, năm ngón tay thon dài trắng trẻo hơi mở ra.
"Chúng ta đi thôi, Nguyễn tiên sinh." Hắn vui vẻ mời.
Nguyễn Nhàn thở ra một hơi, bắt lấy cái tay kia.
"Được."
Cùng một thời gian, trên không thành phố Sâm Lâm.
Đinh thiếu tá liếc nhìn thời gian, sau đó đứng dậy khỏi ghế.
Chỉ còn 15 phút là đến thời gian "cập nhật dữ liệu", máy móc giám sát hình nhện tạm thời tiến vào trạng thái ngủ đông, chip phụ trợ trong cơ thể hắn cũng bắt đầu ngừng hoạt động, chuẩn bị nghênh đón sự vỡ nát và hủy diệt.
Trong 15 phút hoàn toàn chìm đắm trong bóng đêm là khoảng thời gian chỉ thuộc về riêng hắn.
Bình thường hắn thích dùng khoảng thời gian này để ngắm bầu trời, nhưng nhìn lâu cũng có chút chán ngấy.
Đinh thiếu tá cởi áo khoác ra, bên trong toàn bộ không gian tối om chỉ có hộ giáp còn đang lấp lánh.
Đang lấp lánh sao?
Hắn giơ cánh tay lên, liếc về phía khung nhập lệnh của hộ giáp.
[Tôi là Quan Hải Minh.] Một câu chậm rãi hiện lên trên đó.
[Đinh thiếu tá, tôi muốn nói chuyện với anh.]