Chương 3: Lối Thoát và Kẻ Lạ Mặt

Tận Thế Vui Vẻ

Chương 3: Lối Thoát và Kẻ Lạ Mặt

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Khi Nguyễn Nhàn tỉnh lại, ánh sáng lại chiếu vào khe hở trên trần nhà.
Nhìn góc độ của ánh sáng, xem ra mặt trời vừa nhô lên không lâu.
Thi thể quái vật nằm ngang trong bóng tối, ánh sáng ấm áp chiếu lên máy móc vỡ vụn và xương trắng mang đến một cảm giác bình thản kỳ dị.
Đáng tiếc tình trạng của anh lại không hề có chút bình thản nào.
Thể lực hồi phục một chút, nhưng cơn sốt cao trên người lại không có dấu hiệu thuyên giảm.
Mồ hôi không ngừng chảy ra từ lỗ chân lông, Nguyễn Nhàn hô hấp dồn dập, miệng đắng lưỡi khô, lạnh đến mức run lập cập.
Anh đang trần truồng nằm trên một lớp vải nhựa, mệt đến mức chỉ muốn ngủ tiếp.
Nhưng lý trí không cho phép anh ngủ tiếp — tình trạng cơ thể tuyệt đối không bình thường, nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, anh sẽ chỉ càng ngày càng suy yếu thôi.
Cho dù đến bây giờ còn chưa được ăn gì, nhưng cơn đói gần như bị cơn khát khô cổ ép đến mức không có chút cảm giác tồn tại nào.
Nguyễn Nhàn lắc đầu, cưỡng ép mình tỉnh táo thêm một chút.
Lần đầu tiên thính giác nhạy bén bất thường phát huy được tác dụng.
Tiếng dòng nước phun trào nhẹ vang lên bên tai, gần đây có nước chảy, đồng thời còn ở trong vòng trăm mét.
Một điều vô cùng may mắn là nó cũng không bắt nguồn từ trên mặt đất hay là càng sâu dưới mặt đất.
Hy vọng không phải tiếng vang phát ra từ đường ống trong tường.
Đặt chiếc hộp và đèn bão vào túi của thi thể, hai vũ khí còn nguyên vẹn để ở trên quai túi.
Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Nguyễn Nhàn chống hai tay lên ống nhựa để cố gắng đứng dậy.
Nhiều năm chưa bao giờ thành công đứng lên, bây giờ cơ thể anh vô cùng suy yếu.
Nguyễn Nhàn còn chưa kịp duỗi thẳng hai chân đã ngã sấp xuống đất.
Đau đến mức nghiến răng tầm mười giây, anh lại cố gắng đứng dậy một lần nữa.
Nhưng kỹ năng không đủ khiến ống nhựa không thể chống đỡ được cơ thể của một người đàn ông trưởng thành.
Đầu ống chống xuống đất bị trượt, Nguyễn Nhàn trực tiếp quỳ gối tại chỗ.
Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm.
Mỗi lần đều bắt đầu từ tư thế nằm bò, kết thúc cũng bằng tư thế nằm bò.
Xúc giác mẫn cảm không tạo ra bất kỳ tác dụng gì, nó chỉ khiến anh đau đến mức muốn đập cho hả giận cũng không dám.
Hai cái đùi vẫn không hề bị thương, phần cứng không có vấn đề, chỉ là Nguyễn tiên sinh thần thông quảng đại thiếu một quyển sách hướng dẫn sử dụng hai chân của con người.
Chắc cứ thử như vậy sẽ không thể giúp anh nhanh chóng đứng lên được, chỉ có thể khiến anh ngã dập mặt thôi.
Nguyễn Nhàn trừng mắt nhìn ống nhựa đầy vết sẹo trong tay, quyết định đổi cách khác.
Sau một tiếng rưỡi.
Nguyễn Nhàn thở hồng hộc chống hai cây nạng mới lắp ráp, miễn cưỡng đứng thẳng người, đi đến một góc nào đó trong căn phòng đổ nát.
Trận dày vò này suýt nữa khiến anh tiêu hao hết chút thể lực cuối cùng.
Do dự mấy giây, Nguyễn Nhàn thò tay phải vào túi lấy ra chiếc hộp, hướng mặt cười về phía mình.
"Đừng nói bò dưới mặt đất, đến cái bậc thang đều có thể lấy mạng của tao...!Mày nói xem bọn họ sẽ không đến mức rảnh quá mà tạo ra sự hỗn loạn này chứ."
Những tiếng thì thầm không thể tạo ra hồi âm trong phế tích ngầm, không ai đáp lại anh.
Nguyễn Nhàn miễn cưỡng mỉm cười.
Đại sảnh bị bỏ hoang từ lâu nằm ở tầng hai dưới mặt đất, độ cao bảy tám mét.
Chỉ với tình trạng cơ thể bây giờ của anh, nếu như không kịp thời tìm ra tiếp viện, tuyệt đối không thể trở lại mặt đất từ cái hố đã rơi xuống được.
Các lối đi khác cũng không thông suốt.
Nguyễn Nhàn nhớ kỹ toàn bộ bản đồ trong phòng thí nghiệm, cho dù đi ra ngoài từ đại sảnh này thì đường lên mặt đất cũng không ngắn.
Chứ đừng nói đến đa số cửa ra vào đã bị phế tích che lấp, trong khe hở chỉ có đen nhánh sâu không thấy đáy.
Cũng có một vài tin tức tốt.
Nhìn tình trạng của đại sảnh, tuy mười hai năm đã trôi qua nhưng bố cục của nơi này cũng không thay đổi quá lớn.
Vốn dĩ không gian dưới đất này dùng để lưu trữ và nghiên cứu, cũng dành một khu vực nhỏ để sinh hoạt.
Là một khách đặc biệt nhất ở đây, trong phòng anh có đủ mọi thiết bị, chắc sẽ không dễ dàng thay đổi quyền sử dụng.
Bao gồm cả phòng tắm cung cấp hệ thống nước riêng.
Anh không nghe được vị trí tiếng nước chính xác, nhưng có thể xác định được đại khái nó cùng hướng với nơi mình từng ở.
Rất nhanh Nguyễn Nhàn đã tìm được cánh cửa — vẫn là cánh cửa trong trí nhớ của anh.
Nhưng nó lại đóng rất chặt, ngay cả một cái lỗ cũng không có, giống y như hy vọng của anh vậy.
Nguyễn Nhàn gạt dây leo bên ngoài cánh cửa, sờ soạng khắp nơi mới tìm được một thứ giống hộp cảm ứng.
Anh thuận tay lau lớp bụi đất dày trên đó đi, đằng sau lớp kính cứng rắn lộ ra một tia sáng xanh.
Việc bố cục căn phòng không thay đổi thì dễ hiểu.
Nhưng chưa cần biết thứ này có hoạt động được không, nếu bảo sau mười hai năm mà hệ thống an ninh ở đây không được nâng cấp là điều không thể.
"Xem ra vẫn phải chui qua hành lang bên cạnh rồi." Nguyễn Nhàn thở dài với mặt cười trên chiếc hộp, "Hy vọng thứ ngày hôm qua không có họ hàng thân thích gì đi dạo gần đây..."
Nhưng anh còn chưa dứt lời, một âm thanh điện tử bị bóp méo yếu ớt vang lên.
"Chào mừng Nguyễn Nhàn tiên sinh.
Hôm nay là ngày 17 tháng 3 năm 2107, chúc ngài có một ngày vui vẻ."
Âm thanh ngọt ngào thân thiện bị biến đổi và rè khiến nó trở nên trầm đục.
Cánh cửa kim loại đóng chặt phát ra tiếng ma sát chói tai rồi thu về hai bên.
Đèn áp tường trên hành lang phía sau cửa thoáng chốc sáng lên, trong đó có mấy cái đang lấp lóe.
Nguyễn Nhàn nắm chặt lấy cây gậy chống, cẩn thận đi vào trong hành lang.
Có gì đó là lạ.
Cho dù năm đó mình được phán định là chết hay mất tích, sở nghiên cứu cũng sẽ không giữ lại quyền hạn của mình chứ đừng nói đến đồng bộ thông tin vào thiết bị mới.
Chẳng qua trước mắt có quá nhiều chuyện kỳ lạ chứ không chỉ có mỗi chuyện này.
Nguyễn Nhàn tập trung sự chú ý — nếu nơi này tương đối hoàn hảo vậy hy vọng tìm được nước cũng lớn hơn không ít.
Tiếng nước từ mơ hồ trở nên rõ ràng.
Anh liếm đôi môi khô khốc, yết hầu khẽ động, gần như theo bản năng tự lừa mình đã về đến trước cửa căn phòng cũ.
Cánh cửa này cách cửa vào gần nhất, trước cửa tích một lớp bụi đất mỏng manh, hẳn là một lựa chọn tốt.
Nguyễn Nhàn nhét chiếc hộp vào trong túi, nắm chặt vũ khí, sau lưng kéo căng.
Sau đó anh dùng đầu ngón tay gạt gạt khóa an toàn lạ lẫm, để ánh sáng nhanh chóng chiếu khắp người mình.
"Chào — chào mừng về...!nhà." Âm thanh điện tử vô cảm, đứt quãng, còn khàn khàn và méo mó hơn tiếng ở cửa.
Lần này cửa không lập tức mở ra, màn hình nhập mật mã quen thuộc hiện lên trước mắt.
Nguyễn Nhàn nhíu mày.
Trong màn hình mật mã hiện ra những hình ảnh.
Ảnh chụp hoa lan, công trình kiến trúc, cả trang công thức vật lý và biểu thức toán học, cấu trúc phân tử phức tạp thậm chí còn có mấy bản nhạc và đoạn trích tác phẩm văn học.
Mấy chục tấm hình trộn lẫn và nhanh chóng thay đổi.
Nếu như để lộ ra ngoài, chắc chắn sẽ cần chuyên gia cảnh báo chứng động kinh.
Cố gắng giữ vững tinh thần, Nguyễn Nhàn không chớp mắt nhìn màn hình nhanh chóng nhấp nháy.
Không đến mười giây, hình ảnh đã phát xong.
Anh trầm tư một lát, duỗi ngón tay ra vẽ một biểu đồ phức tạp trên màn hình trống không.
Đầu ngón tay nóng rực vừa rút ra khỏi màn hình, cánh cửa nặng nề đã vang lên một tiếng răng rắc nhỏ, tiếp theo lặng lẽ trượt ra.
...Mọi thứ vẫn như cũ.
Lúc trước anh rất thích mang các loại tài liệu về phòng nghiên cứu, vì để an toàn, Nguyễn Nhàn chuyên môn viết cho mình một bộ hệ thống mật mã.
Mỗi lần hình ảnh phát ra theo thứ tự hoàn toàn ngẫu nhiên, mà liên tưởng và suy đoán về hình ảnh chỉ có thể hoàn thành ở trong đầu anh.
Thứ ở trong những hình ảnh kia chỉ có ý nghĩa với mình, trên đời này không có người thứ hai có thể sử dụng mật mã này.
Mọi chuyện càng ngày càng trở nên kỳ quái.
Nguyễn Nhàn bẻ một chiếc ống ra khỏi giá đỡ tạm thời.
Sau khi đảm bảo nó có thể chống đỡ để cửa tự động hở ra một cái khe, anh mới đặt ngón tay lên cò súng, cố gắng lặng lẽ lê mình vào phòng.
Bố cục trong phòng vô cùng hỗn loạn.
Nguyễn Nhàn thích phong cách sắc ấm và rộng rãi thoải mái.
Từ lúc anh rời phòng vào sáng sớm "hôm nay", ánh sáng nhân tạo vẫn còn chiếu lên tấm thảm mềm mại, một nửa cái bàn gỗ bị chiếu bạc màu.
Bây giờ căn phòng rộng mở đã bị ngăn cách, trước cửa chỉ để lại cho người ta một không gian chật hẹp, ngột ngạt giống như bước vào một cái hành lang khác.
Đèn cảm ứng trong phòng bật lên.
Đồ đạc trong phòng vẫn còn nguyên.
Sàn nhà gỗ đổi thành gạch men sứ lạnh lẽo cứng rắn.
Một cái tủ sắt thô kệch cao ngang người tựa vào tường, cửa tủ hơi mở.
Nguyễn Nhàn tựa vào tường, dùng cây gậy chống đẩy cửa tủ ra, chỉ phát hiện mấy bộ quần áo đồng phục được hút chân không cộng thêm hai đôi ủng cao su thông thường.
Không có nước.
Nguyễn Nhàn không chút lưu luyến rời khỏi tủ, dừng ở trước bức tường mới mọc thêm — bức tường này mang lại cảm giác rất kỳ lạ, trông có vẻ không dày lắm.
Cánh cửa duy nhất trên đó có vẻ không có gì bí ẩn, chỉ là một cánh cửa kéo bình thường.
Tiếng nước dội vang ngay sau bức tường.
Nguyễn Nhàn giơ khẩu súng trong tay lên rồi tựa vào bức tường cạnh cửa, cố gắng giữ thăng bằng, tay kia kéo cửa ra.
Ngoại trừ tiếng nước đều đặn, trong phòng không có bất kỳ âm thanh nào khác vang lên.
Nguyễn Nhàn kiên nhẫn chờ đợi mấy phút, ngay sau đó lấy cây gậy chống về, cẩn thận liếc vào trong cửa.
Sau đó anh không khỏi nín thở.
Trong cửa vô cùng trống trải, bức tường vốn được gắn một cửa sổ điện tử giờ lại bị rất nhiều loại máy móc nhồi nhét vào, không còn cảnh sắc ảo nữa.
Mà bức tường đối diện cửa lại rất khó có thể gọi là "tường" nữa.
Một bồn nước khổng lồ chiếm gần nửa căn phòng, lớp kính dày trong suốt kéo dài từ trần nhà xuống đất, hai đầu kéo dài đến hai bên vách tường.
Trông giống như bể nước trong thủy cung, chỉ là trên lớp kính của bể nước đó sẽ không có một đống số liệu chi chít nhấp nháy thế này.
Tiếng nước truyền đến từ phía sau lớp kính.
Trong chất lỏng không ngâm bất kỳ sinh vật quý hiếm nào, cũng không có đường ống cung cấp dinh dưỡng hay dưỡng khí.
Một vật màu trắng đang bơi lội dưới đáy bể nước, trông giống một con sứa lớn đang cuộn mình.
Sau khi xác định không có tiếng động khả nghi, Nguyễn Nhàn đi vào trong phòng, một tay vuốt ve lớp kính lạnh lẽo.
Chất lỏng trong bể nước trong suốt, anh xác định mình ngửi thấy mùi nước chứ không phải mùi hóa chất nồng nặc.
Trong bể nước có thiết bị lọc tuần hoàn, nếu như tận dụng hệ thống cấp nước độc lập trong căn phòng đó, muốn duy trì mấy chục năm cũng không phải chuyện khó.
Anh chỉ cần tìm được thiết bị lọc là có thể lấy được nước sạch.
Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng chạm vào mặt kính càng cảm thấy lạnh lẽo, hơi thở phả ra từ mũi nóng rát.
Nguyễn Nhàn thở hổn hển mấy cái, rút mắt khỏi bức tường đầy máy móc, theo bản năng nhìn về phía trước—
Trong nháy mắt đó, anh gần như cho rằng mình bị ảo giác.
Vật màu trắng kia đã bơi đến trước mặt anh từ lúc nào.
Nó dán vào vị trí bàn tay anh đang đặt trên tấm kính.
Giống như một tấm gương, nó bắt đầu ngưng tụ thành một bàn tay người ở phía bên kia tấm kính, sau đó là cánh tay, thân thể, đầu và chân.
Vật đối diện không có đặc điểm giới tính, không có lông tóc, thậm chí trên đầu cũng không có ngũ quan.
So với con người, nó giống hình nộm dùng để trang trí và tham khảo của trăm năm trước hơn.
Nó cứ trôi nổi trong chất lỏng như vậy, bắt chước từng động tác của Nguyễn Nhàn một cách chính xác, hệt như bóng ma trong gương.
Nguyễn Nhàn bỗng nhiên rút bàn tay đang đặt trên tấm kính về.
"Người" đối diện không bắt chước động tác này.
Nó nghiêng người sang, siết chặt nắm tay.
Sau đó đập tay lên trên lớp kính.
Lực rất lớn, toàn bộ tấm kính cũng phải rung lên mấy lần.
Nguyễn Nhàn chống cây gậy chống lên, lùi về sau hai bước và nắm chặt súng trong tay.
Cơn sốt cao trí mạng khiến đầu anh đau như búa bổ.
Tất cả mọi thứ trước mắt bắt đầu xuất hiện ảnh chồng.
Rầm.
Rầm.
Rầm.
Vật kia điên cuồng đập vào tấm kính, động tác càng lúc càng nhanh.
Tấm kính không chịu nổi sức nặng mà dần dần nứt ra, đủ mọi số liệu nhấp nháy trên đó bắt đầu biến mất.
Nguyễn Nhàn ước lượng khoảng cách giữa mình và cánh cửa, dứt khoát giơ súng lên.
Trong nháy mắt vật hình người kia lao đến, Nguyễn Nhàn điên cuồng bắn vào đầu và cơ thể nó, sau đó bị một đống chất lỏng đánh ngã xuống đất.
Cây gậy chống tạm thời yếu ớt lập tức vỡ vụn thành từng mảnh, bị dòng nước cuốn trôi vào góc phòng cùng với đống kính vỡ.
Bị nước lạnh xối đầy người, đầu óc Nguyễn Nhàn đã tỉnh táo hơn một chút.
Anh ho ra mấy ngụm nước, cầm một khẩu súng khác từ trong túi lên.
Anh ngồi vững trên mặt đất, cảnh giác nhìn xung quanh.
Vật hình người màu trắng kia bị nổ thành vô số khối tròn, nhưng mặt cắt không có cấu trúc giống cơ thể người.
Chúng nhanh chóng ngưng tụ lại, kết dính thành hình người rồi nhanh chóng bò đến chỗ anh.
Nguyễn Nhàn không chút do dự nổ súng lần nữa.
Lần này viên đạn lại xuyên qua vật hình người kia như xuyên qua sương mù, cuối cùng nổ tung trên bức tường phía sau nó.
Vật thể hình người vươn tay, dứt khoát tóm lấy mắt cá chân Nguyễn Nhàn, lực lớn đến đáng sợ.
Nguyễn Nhàn chống đỡ cơ thể lùi về phía sau, mảnh kính vỡ cứa vào lòng bàn tay anh.
Nhưng anh không hề hay biết, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cá chân mình, muốn điều khiển cơ bắp không nghe lời mà rụt chân về.
Nhưng mà anh cũng không phải chỉ đơn giản là "bị tóm" như vậy.
Vật kia nắm chặt lấy mắt cá chân anh, lớp da ở "bàn tay" nó bắt đầu dính chặt vào da cổ chân anh như hai đống bùn nhão trộn lẫn vào nhau.
Cơn nóng và đau nhức kịch liệt lan từ mắt cá chân lên đại não, lần này Nguyễn Nhàn không nhịn được mà kêu lên thảm thiết.
Tuy anh chưa bao giờ trải qua, nhưng có lẽ nó giống như nỗi đau bị lột da sống.
Nhưng ý thức của anh vẫn còn.
Chỉ cần ý thức vẫn còn thì sẽ có thể nghĩ cách.
Nguyễn Nhàn khó khăn thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào thứ quỷ quái đó và không ngừng kiên trì lùi về phía cửa.
Động tác của anh vừa nhanh vừa gấp, vô số mảnh kính vỡ đâm vào lòng bàn tay.
Nhưng trước cơn đau đớn kịch liệt không ngừng lan tỏa kia, anh thậm chí còn có thể bỏ qua cơn đau này.
Máu không ngừng loang ra trên mặt đất ngập nước.
Kỳ diệu thay, anh vừa lùi đến gần tủ kim loại trong "hành lang", vật kia lại đột nhiên suy yếu đi.
Giống như một nắm tuyết trong nhiệt độ cao hay cánh hoa trong ngọn lửa.
Nó nhanh chóng khô héo, rời rạc, cuối cùng chỉ còn lại một vũng chất nhầy lớn tại chỗ.
Nguy hiểm tạm thời biến mất, Nguyễn Nhàn kiệt sức nằm vật ra tại chỗ, liều mạng hít thở trong niềm vui sống sót sau tai nạn.
Đại não đờ đẫn khoảng nửa phút, anh mới nâng hai tay lên bắt đầu rửa sạch bụi bẩn và mảnh kính vỡ trong vết thương.
Sau khi thoát khỏi dị vật, vết thương vẫn nhanh chóng khép lại với tốc độ bất thường.
Dù sao bây giờ anh không thiếu nước.
Nguyễn Nhàn cười gượng hai tiếng, bám lấy tủ sắt miễn cưỡng đứng dậy.
Cơn sốt dường như đã hơi giảm xuống, đại não suýt nữa bị luộc chín cuối cùng cũng từ từ hồi sức—
Phải nhanh chóng trở lại đại sảnh tìm thêm vật chống đi cho mình và hai ba vũ khí mới.
Nơi này rất kỳ quái, cực kỳ giống một cơn ác mộng hoang đường.
Trước khi có được nhiều thông tin hơn, anh phải đảm bảo an toàn cho bản thân trước đã.
Nhưng khi Nguyễn tiên sinh bò lại đại sảnh lần nữa, không gian vốn đang vắng vẻ lại có thêm một vật thể.
Một bóng người đứng trong đại sảnh, ngay phía dưới lỗ hổng.
Không thể không nói, bây giờ Nguyễn Nhàn có chút căng thẳng với vật thể hình người.
Anh vô thức vươn cánh tay ra, vượt qua bộ xương không biết của ai để tóm lấy một khẩu súng khác trên đó.
Đối phương nhanh hơn anh.
Gần như chỉ một giây sau, người kia đã vọt đến trước mặt anh.
Nhìn thân hình, đó là một người đàn ông cao lớn.
Nguyễn Nhàn đang định nhìn kỹ, cổ áo đã bị nắm chặt.
Mảnh kim loại hình lục giác vẫn còn găm trước ngực, cú tóm này khiến anh đau đến mức suýt nữa buông lời thô tục.
Đáng tiếc câu thô tục này hoàn toàn không có cơ hội thốt ra khỏi miệng.
Kẻ đến — dù là ai, hay là cái gì — quả quyết cúi đầu hôn anh.
Lẽ ra vừa rồi mình nên cố gắng tóm lấy khẩu súng kia.
Sau khi kinh ngạc, Nguyễn Nhàn nghiêm túc thầm nghĩ.
Xét thấy không có vũ khí, anh vô cùng "lỗi lạc" lựa chọn giả chết, mặc cho đối phương liếm qua lưỡi mình.
Bề ngoài thì trấn tĩnh, nhưng sự xâm lấn ấm áp lại khiến lông tơ anh dựng đứng, tê dại cả da đầu.
Tỉnh táo.
Nguyễn Nhàn véo vào đùi.
Anh đã chịu đựng được quái vật đi săn, đã chịu đựng được một đêm trong phế tích đầy thi thể, thậm chí còn chịu đựng được đủ mọi sự kỳ dị.
Cho nên đương nhiên anh cũng có thể chịu đựng qua lần này.
Năm giây.
Hơi thở của Nguyễn Nhàn bắt đầu gấp gáp.
Mười giây.
Lửa giận nhanh chóng lan tràn.
Nếu không phải cân nhắc đến tình trạng cơ thể không chiếm ưu thế, anh đã không nhịn được kích động muốn cắn đứt cái lưỡi kia.
Khoảng hai mươi giây sau, cuối cùng người kia đã dịch mặt đi, tiện tay quẹt miệng một cái.
Bàn tay nắm chặt cổ áo cũng buông ra.
Nguyễn Nhàn khó khăn dùng đôi chân không nghe lời ổn định tư thế, ngồi bệt tại chỗ.
Mà người kia nửa quỳ nhìn anh cách một bước chân.
Đó là một khuôn mặt vô cùng tuấn tú.
Người xa lạ kỳ quái trước mặt trông không đến ba mươi tuổi, làn da trắng nõn, đôi mắt màu vàng champagne(*) hiếm thấy.
Mái tóc màu đen hơi dài, lọn tóc che hơn nửa gáy, khí chất sạch sẽ ôn hòa.
Nếu gặp người này trong một trường hợp khác, Nguyễn Nhàn tin chắc mình sẽ có ấn tượng không tồi.
(*) Màu vàng champagne: Màu vàng nhạt ánh kim, giống màu rượu champagne.
Mà bây giờ ấn tượng của anh đang ở số âm.
"Có lẽ tôi đã đoán được tình huống của anh, bây giờ anh có hai lựa chọn." Mắt vàng nghiêm túc mở miệng nói, mặt không biểu cảm.
Cứ như vừa rồi hai người chỉ nắm tay nhau vậy.
"Hợp tác với tôi, hoặc là chết ở chỗ này, chọn một đi."
"...Anh cũng có hai lựa chọn, tiên sinh."
Sau khi hít thở mấy lần, Nguyễn Nhàn nở một nụ cười co giật giả tạo, trả lời cực nhanh.
"Giải thích, hoặc là giải thích.
Nào, chọn một đi."