Tận Thế Vui Vẻ
Thức tỉnh: Mười hai năm sau
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyễn Nhàn khó khăn nhúc nhích cánh tay, kinh ngạc lau đi vết máu trên làn da trơn nhẵn, lạnh lẽo.
Sau đó, anh tận mắt chứng kiến vết máu mờ dần trong lòng bàn tay, rồi biến mất như một sinh vật sống chui vào trong da.
Cảm giác ngứa ngáy khó chịu dần biến mất.
Dù là phần eo trần hay lòng bàn tay vừa dính máu, đều không còn chút máu nào.
Nhưng trên ống thép gần đó vẫn còn vương máu, không ít giọt máu tươi nhỏ xuống đất, nhuộm những viên đá vụn thành màu đỏ sẫm.
Nguyễn Nhàn nhíu mày, hiện tượng quỷ dị này suýt chút nữa khiến anh quên mất tình cảnh hiện tại.
Nhưng đối thủ của anh đã kịp thời nhắc nhở anh —
Như thể bị mùi máu tươi kích thích, con quái vật cách đó vài chục mét cuối cùng cũng lật người lại, gầm gừ bất mãn về phía anh.
Lúc này, Nguyễn Nhàn không dám ôm bất kỳ chút may mắn nào trong lòng.
Anh hít sâu một hơi, mím chặt môi.
Dù cho cơn ác mộng này khó giải thích đến đâu, anh vẫn chưa thể đứng thẳng, thậm chí còn không có một mảnh vải che thân...
Nhưng bây giờ từ bỏ vẫn còn quá sớm.
Nguyễn Nhàn vô thức nắm chặt một mảnh kim loại hình lục giác trong tay.
Những cạnh sắc nhọn của nó lập tức khiến anh nhói đau, một chút máu rịn ra từ vết thương.
Anh không để ý đến vết thương trong lòng bàn tay, chỉ nắm chặt nó bằng tay trái như một con dao.
Sau đó, anh dùng sức nhúc nhích cơ thể, tay phải lần mò đến khẩu súng trong đống đá vụn cách đó không xa.
Tiếng dòng điện rè rè truyền vào tai anh.
Sau những tạp âm nhỏ xíu, một giọng nữ lạnh lẽo vang lên bên tai phải: "Xác nhận sơ bộ, khung mục tiêu ở trạng thái kích hoạt.
Chưa kiểm tra được cấu trúc thông tin, thiếu ID, thiếu thông tin đăng ký.
Mở quyền hạn thấp nhất, cung cấp 10% phòng ngự cơ bản."
Trên miếng kim loại hình lục giác dính máu, những đường vân màu lam hiện lên, sau đó những chiếc kim loại nhỏ thò ra.
Nó tránh khỏi bàn tay trái vốn không còn nhiều lực của Nguyễn Nhàn, nhanh chóng leo đến vị trí trái tim, sau đó không chút do dự đâm mảnh kim loại vào làn da.
Nguyễn Nhàn kêu lên một tiếng đau đớn.
Ngay sau đó, vải vóc màu đen tràn ra từ chất lỏng ở mép kim loại.
Chúng bao trọn lấy cơ thể anh, rồi đến hai tay, hai chân.
Toàn bộ quá trình không quá ba giây, hiệu quả nhìn có chút bình thường — trên người anh chỉ có thêm một chiếc áo bó sát không tay cùng một chiếc quần rộng rãi dễ hoạt động.
Thứ bọc lấy hai chân thậm chí không thể gọi là giày, cùng lắm chỉ là hai chiếc tất mỏng.
Con quái vật cũng mặc kệ "món ăn" của nó có thêm một lớp "bao bì" hay không.
Nó há cái miệng giấu trong đám chân ra, nước bọt sền sệt không ngừng nhỏ xuống từ những giác hút trong răng.
Trong tình huống khẩn cấp, Nguyễn Nhàn không có ý định phí sức vào việc cảm thán hay ngạc nhiên.
Mặc kệ bộ quần áo kỳ quái trên người này có lai lịch gì, ít nhất nó đã giúp anh giải quyết vấn đề quan trọng nhất trước mắt.
Lớp vải rắn chắc nhẹ nhàng ngăn cách làn da mẫn cảm với bên ngoài, cơ thể anh cũng nhẹ hơn không ít.
Anh dồn lực vào cánh tay, thuận lợi nắm được khẩu súng hình máy móc kia.
Xem ra, anh vẫn chưa hết may mắn.
Sự chú ý tập trung một cách lạ thường, tư duy rõ ràng đến mức chưa từng có.
Khẩu súng trong tay không hề phức tạp, Nguyễn Nhàn ngừng thở để quan sát, vô số chi tiết và suy đoán quấn quanh trong đầu anh.
Là một nhà nghiên cứu đỉnh cao, anh có thể làm rõ cách dùng của thứ này gần như ngay lập tức.
Duy trì tư thế dựa vào khối bê tông, Nguyễn Nhàn trực tiếp nhắm họng súng vào con quái vật.
"Nào, đánh cược một lần." Anh nhếch miệng nở nụ cười đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy.
Dưới ánh sáng yếu ớt, con quái vật múa may những chiếc chân, không ngừng chuyển động.
Nhưng Nguyễn Nhàn chưa bao giờ nhìn thấy rõ ràng như vậy.
Những chiếc gai cứng trên đám chân màu đen vô cùng chói mắt, một con mắt như mắt cua lặng lẽ thò ra trong đám chân đó.
Thậm chí anh còn nhìn rõ từng nếp thịt nối với con mắt.
Chứ đừng nói đến những giác hút đỏ thẫm đang thò ra khắp nơi kia.
Tấn công vào mắt là ý hay, chỉ là cánh tay anh vẫn chưa hồi phục nên không thể làm được điều đó.
Nguyễn Nhàn do dự một chút, quyết định lựa chọn phương án ổn thỏa hơn.
Anh dứt khoát bóp cò súng.
Tiếng súng không lớn, sức giật cũng miễn cưỡng có thể chấp nhận được.
Viên đạn khác xa trong trí nhớ của anh — Nguyễn Nhàn bắn trúng vào một khe hở nối giữa chiếc chân thô to.
Nhưng không hề tạo ra một lỗ máu, mà là một tiếng nổ long trời.
Chiếc chân kia bị đứt lìa, chất nhầy mủ màu vàng phun ra đầy đất.
Đúng như anh tính toán, cơ thể nặng nề của con quái vật lập tức mất thăng bằng rồi ngã xuống đất.
Nhưng vũ khí trong tay lại có uy lực vượt xa dự đoán ban đầu của anh.
Có điều, khả năng bắn liên tục của nó lại trái ngược hoàn toàn với uy lực.
Có lẽ bên trong đã bị gỉ sét, có lẽ nó đã bị hỏng.
Sau một phát súng, khói xanh tràn ra qua khe hở trên vỏ vũ khí.
Những tia lửa nhảy nhót xung quanh thân súng, tiếng kim loại cháy xèo xèo lọt vào tai anh.
Với uy lực phá hủy vừa rồi, nếu lại thêm một phát súng nữa thì độ nguy hiểm quá cao.
Nếu như thứ này nổ tung thì sẽ "vui" lắm đây.
Con quái vật bị bắn gãy chân đã nổi điên, nó dùng những chiếc chân còn nguyên vẹn điên cuồng bước đi trên đống phế tích, gào thét lao về phía Nguyễn Nhàn.
Nguyễn Nhàn nắm chặt vũ khí đã hỏng trong tay, rồi tìm một đoạn dốc thích hợp, tương đối bằng phẳng để lăn đi.
Con quái vật vừa đuổi theo vừa vươn ra những chiếc chân dài, điên cuồng đâm vào người anh.
Lần đến gần nhất, mũi chân sắc bén gần như đã lướt qua da đầu anh.
Mọi thứ trước mắt đang nhanh chóng xoay tròn, Nguyễn Nhàn cố gắng tìm kiếm điểm đột phá trong tầm mắt không ngừng xoay chuyển.
Lúc sắp lăn hết sườn dốc này, mặc dù ngày càng điều khiển hai tay thành thạo, anh vẫn không thể đứng dậy ngay được.
Hoạt động không dễ dàng, thể lực có hạn, anh không có sức để dây dưa với thứ này quá lâu.
Nếu đến lúc đó anh không thể mượn lực để trốn thoát thì sẽ không có một chút phần thắng nào.
Quét mắt thấy mấy thiết bị giống bình kim loại cách đó không xa, rất nhanh Nguyễn Nhàn đã có ý tưởng.
Sau khi lăn đến mép đống phế tích, anh chống người lên liếc qua động tác của con quái vật, sau đó bò đến bên bức tường có rất nhiều bình kim loại.
Con quái vật theo sát phía sau, kéo lê chiếc chân gãy, tiếp tục điên cuồng công kích.
Ngay lúc này.
Nguyễn Nhàn vừa tựa lưng lên trên chiếc bình kim loại, con quái vật đã đâm chiếc chân sắc bén xuống, vừa vặn kẹt trong khe hở giữa hai chiếc bình.
Anh thừa cơ bò qua dưới thân con quái vật, dùng sức ném vũ khí sắp hỏng trong tay ra —
Khẩu súng hỏng đập vào bình kim loại rồi thay đổi quỹ đạo, lướt qua chuôi của một khẩu súng khác cách đó không xa.
Khẩu súng thứ hai trượt xuống dọc theo tấm bê tông, vừa vặn dừng lại ở vị trí mà Nguyễn Nhàn có thể chạm đến.
Nắm chặt cán súng, Nguyễn Nhàn hơi rướn nửa người trên lên, nhanh chóng nhìn khắp bốn phía, ngay cả trần nhà mục nát cũng không buông tha.
Không phải bên cạnh anh không có những vũ khí khác, nhưng chúng có vẻ đã quá hỏng rồi, chỉ có thể dùng để dự phòng.
Nguyễn Nhàn vươn tay trái tùy ý chọn một cái, tay phải nắm chặt khẩu súng vừa trượt đến bên cạnh mình.
"...Mục tiêu cố định vẫn dễ bắn hơn."
Lần này uy lực nhỏ hơn chút, nhưng vẫn đủ dùng.
Bốn tiếng súng vang lên, Nguyễn Nhàn thuận lợi bắn nổ hai mắt của con quái vật, chất nhầy bắn tung tóe.
Hai phát súng cuối cùng lại không bắn vào thân thể con quái vật — Nguyễn Nhàn nâng họng súng lên, bắn vào bóng tối trên đỉnh đầu.
Sau tiếng súng chính là tiếng đứt gãy.
Theo tiếng kim loại ma sát rợn người, mấy tấm thép lớn rơi từ trên trần nhà xuống ngay giữa phần bụng mềm mại của con quái vật.
Lực va đập lúc này cũng không phải thứ mà lớp da mềm dày kia có thể ngăn cản được nữa.
Phần bụng dị dạng của con quái vật bị nện nát nhừ, chất lỏng bên trong chậm rãi chảy ra qua mép tấm thép.
Nó kịch liệt vùng vẫy mấy lần, cuối cùng không động đậy được nữa.
Nguyễn Nhàn nằm trên mặt đất thở hổn hển, mãi đến khi trái tim không còn đập mạnh như muốn phá vỡ lồng ngực mới thôi.
Bây giờ là lúc làm rõ tình hình.
Nghỉ ngơi khoảng mười phút, anh mới làm mặt quỷ với trần nhà đen sì, hai tay chống nửa người trên lên, sau đó cẩn thận xem xét cổ tay trái — ngay tại cổ tay của anh có ba nốt ruồi nhỏ, cùng mấy vết sẹo nằm gần đó.
Tuy trạng thái làn da khác trước một trời một vực, nhưng đây đúng là cơ thể của anh.
Nốt ruồi còn chưa tính, nếu như đây là một cơ thể tái tạo nào đó, không ai lại phí sức phục hồi những thứ như vết sẹo lại như cũ cả.
Nguyễn Nhàn quan sát cổ tay mình một lát, tiếp theo kéo ống quần rộng rãi lên xem xét hai chân.
Đôi chân này cũng khiến anh cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
Không có mụn đỏ và tăng sắc tố da(*) trải rộng, không có khớp nối đau nhức kịch liệt tra tấn anh, cũng không có mạch máu lồi ra vì suy yếu.
Hai chân của anh vô cùng khỏe mạnh, dài và thẳng, cơ bắp cân xứng vừa đủ.
(*) Tăng sắc tố da là các mảng hoặc đốm tối màu trên da.
Coi như bỏ bệnh tật ảnh hưởng sang một bên thì người ngồi trên xe lăn mười năm cũng không thể có hai chân đẹp đẽ thế này được.
Có lẽ đối với đa số người đây không tính là gì, nhưng trong cuộc đời hai mươi tám năm của Nguyễn Nhàn chưa bao giờ được trải nghiệm ý nghĩa của hai chữ "khỏe mạnh" này.
Tất cả những điều trước mắt đều quá hoang đường, nếu không phải xác định cơ thể này thuộc về mình, Nguyễn Nhàn sẽ bắt đầu nghi ngờ có phải đây là dự án nghiên cứu mà nhóm bên cạnh đã thực hiện không.
Bình thường những lúc này anh nên về nhà, tự thưởng cho mình một cốc sữa dê nóng, sau đó ngồi trước màn hình tổng kết lại ngày hôm nay như bao ngày khác.
...Tổng kết lại ngày hôm nay.
Nguyễn Nhàn buông ống quần xuống, nhíu mày lại, huyệt thái dương đột nhiên đau nhói.
Ngoại trừ con quái vật bên kia thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng đổ sụp nhỏ, toàn bộ không gian dưới lòng đất rất yên tĩnh.
Mặt trời sắp xuống núi, nơi này càng ngày càng mờ mịt.
Nguyễn Nhàn day huyệt thái dương, bắt đầu đào bới từng đoạn ký ức sâu trong đầu.
Phòng nghỉ đầy hoa khô, trợ lý lạ lẫm cúi đầu, cãi vã, gắn ống giảm thanh vào họng súng cùng với cảm giác như có vật nặng đánh từ phía đối diện.
Những mảnh vỡ ký ức hỗn loạn thay nhau chuyển động trong đầu anh, khiến anh có chút buồn nôn.
Nếu không nhớ sai, trước khi mất đi ý thức, quả thật anh đã bị một viên đạn bắn vào đầu.
Kẻ đó bắn súng rất giỏi, xương sọ của anh không được cấy bản kim loại nên không thể sống sót sau vết thương đó.
Cho dù có một phần trăm triệu khả năng, anh thật sự gặp vận may "cứt chó" thì chắc chắn đối phương cũng sẽ xử lý thi thể thật tốt, đảm bảo anh chết hoàn toàn.
Nói đến xử lý thi thể...
Anh không có khả năng vô cớ xuất hiện ở bên ngoài.
Trước khi rơi xuống, anh đã từng liếc qua vật chứa kim loại cũ nát, trông không hề hòa hợp với những thứ khác xung quanh mình — anh nhận ra vật đó.
Nó vốn nên ở trong phòng thí nghiệm của anh, là một vật chứa người máy nano.
Có lẽ nó có thể cung cấp cho anh một chút manh mối.
Đáng tiếc ký ức lại trở nên mơ hồ, huyệt thái dương đau muốn chết, Nguyễn Nhàn cảm thấy vô cùng buồn nôn.
Chưa nói đến bóng đêm đang buông xuống, tùy tiện ra ngoài không phải là ý hay.
Một luồng nhiệt độ bất ổn đang dâng lên trong người anh, tư duy bị khống chế bởi sự hỗn độn khiến anh không thể yên ổn mà suy nghĩ.
Bò qua mấy bộ xương khô trong đống phế tích dưới lòng đất, cuối cùng anh đã đưa mình đến một góc khô ráo sạch sẽ, tựa lưng vào góc tường, kề sát một thi thể đã sớm hư thối hầu như không còn.
Điều chỉnh cảm xúc một lát, lại véo mình mấy lần, Nguyễn Nhàn mới miễn cưỡng giữ vững sự tỉnh táo.
Đáng tiếc, chuyện này không có tác dụng quá lớn với tâm lý của anh.
Cơ thể bắt đầu trở nên nặng nề, đau nhức.
Anh vô thức sờ soạng bốn phía, một thứ có xúc cảm không tệ lắm đột nhiên lăn vào trong lòng bàn tay.
Một chiếc hộp kim loại.
Trông có vẻ là đồ ăn, hạn sử dụng khoảng năm mươi năm.
"Bắt đầu từ bây giờ, mày chính là...!Để tao nghĩ lại, được rồi, mày chính là một chiếc hộp, mà tao lại cần một đối tượng để nói chuyện.
Nói thật, hoàn cảnh này vô cùng bất lợi cho một tinh thần khỏe mạnh."
Nguyễn Nhàn nhặt một miếng kim loại lên, vẽ ra một khuôn mặt tươi cười vặn vẹo trên chiếc hộp.
"Ừm, bây giờ để tao xem xét người bên cạnh thật kỹ nào.
Lại nói, lần nhìn thấy thi thể gần nhất vẫn là..."
Anh dừng lại, không tiếp tục lẩm bẩm nữa.
Chỉ mượn ánh sáng vẫn chưa hoàn toàn biến mất để cẩn thận quan sát thi thể đang há miệng lớn như thể đang kêu gào kia.
Căn cứ vào hoàn cảnh và mức độ hư thối để phán đoán, cái xác này đã ở đây được trên hai năm.
Trên thi thể không có dấu vết gặm nhấm rõ ràng, nơi này cũng không có nhiều thú dữ và chuột lắm.
Nhìn mức độ hư hao của xương cốt, chắc hẳn người này chết bởi một loại vũ khí nóng nào đó.
"Được thôi, ít nhất không có dã thú, nơi này an toàn." Anh lẩm bẩm với chiếc hộp trong tay, tiếp tục xem xét thi thể.
Kiểu dáng quần áo trên người thi thể rất lạ, hơi giống với quân phục rộng rãi.
Một cánh tay hư thối không còn hình dạng đang khoác lên túi xách.
Nguyễn Nhàn tập trung quan sát một lát, không tìm được hộp giáp hình lục giác giống của mình.
Anh thở hắt ra thật dài, sau đó cẩn thận đẩy tay cái xác sang một bên và chậm rãi mở chiếc khóa bẩn thỉu trên túi xách ra.
Trong đó không có nhiều thứ lắm, chỉ có một hộp kim loại to bằng hộp thuốc lá và mấy thiết bị cỡ nhỏ kỳ quái, anh chưa bao giờ nhìn thấy những vật này.
Nguyễn Nhàn cẩn thận lấy chúng ra, đặt ở chân tường.
Trong đó có một thiết bị hình trụ to bằng lon nước khá quen thuộc.
Anh nhớ đã từng thấy ở chỗ những nghiên cứu viên khác.
Hình như đây là một loại thiết bị chiếu sáng chứ không phải bom hay cái gì khác.
Không ai có tâm trạng tốt đến mức để bom trong túi xách cả.
Nguyễn Nhàn cầm nó trong tay, nghiên cứu từ trên xuống dưới một lát, cuối cùng vặn nó ra theo khe hở.
Ánh sáng nhẹ nhàng lập tức xua tan bóng đêm, cộng thêm tay cầm ở cuối hình trụ, trông nó rất giống một chiếc đèn bão.
Sau khi thiết bị chiếu sáng được kích hoạt, phần mặt hình trụ nối với tay cầm sáng lên.
Những con số đếm ngược đến từng giây xuất hiện bên cạnh dòng chữ "thời gian còn lại", còn có cả một dòng chữ nhỏ thể hiện thời gian hiện tại.
[19:23 ngày 16 tháng 3 năm 2107]
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong đầu Nguyễn Nhàn vẫn vang lên một tiếng "ong".
Đối với anh, "hôm nay" vốn phải là ngày 21 tháng 4 năm 2095.
Đúng vậy, anh nên biết.
Đống phế tích gạch men dưới chân có đường vân mà anh quen thuộc, vật chứa kim loại kỳ quái kia là đồ trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất, mà những vật còn sót lại trong đó cũng quen mắt đến đáng sợ.
Chứ đừng nói đến vô số chữ cái và ký tự chữ Hán còn sót lại trong đống phế tích dưới ánh đèn.
Nơi này là phòng thí nghiệm của anh, ít nhất đã từng là phòng thí nghiệm của anh.
Nhưng cho dù nhìn thế nào thì nơi này khác xa với căn phòng vô cùng sạch sẽ, có thể khiến tất cả những người mắc bệnh sạch sẽ cảm thấy thoải mái trong ký ức của anh.
Hơn nữa, rõ ràng nó đã bị sửa đổi lại.
Mười hai năm.
Nhưng mà anh còn chẳng thừa chút sức nào để giật mình.
Cảm giác bủn rủn trải rộng toàn thân càng thêm mãnh liệt, chiếc đèn bão trong tay vô cùng nặng nề.
Đừng nói đến việc suy nghĩ bình thường, trước mắt anh đã bắt đầu xuất hiện những đốm đen chỉ có trước khi ngất xỉu.
Nguyễn Nhàn co mình vào góc tường, sự mỏi mệt và bất an vô biên ập xuống, cảm giác rã rời bao vây anh.
Suy nghĩ một lát, anh dịch chân mình trên mặt đất sạch sẽ, cách xa thi thể kia một chút.
Đợi đến khi cơ thể ổn định, Nguyễn Nhàn mới kéo một tấm vải nhựa trong đống phế tích gần đó ra.
"Tao phải ngủ một giấc đã." Chiếc hộp cách đó không xa, phần mặt cười đối diện với anh.
Nguyễn Nhàn nghiêm túc nhỏ giọng thanh minh với nó: "...Sau đó sẽ làm rõ rốt cuộc đây là chuyện quái quỷ gì."
Anh ép buộc mình không nhìn đến thi thể bên cạnh, không nhìn những mảnh xương người rải đầy đất.
Sau khi ôm mấy khẩu súng còn khá nguyên vẹn vào trong lòng, Nguyễn Nhàn tắt đèn bão đi.
Cách đó năm sáu cây số, ba bóng người đang đi trong rừng.
"Chưa thấy tin gì của anh Trương.
Không phải đã nói rồi sao, đến đâu cũng phải báo tin bình an cho chúng ta trước." Người mở miệng là một thanh niên tóc húi cua mặc áo phông rằn ri.
"Anh Trì, chúng ta có nên đi xem không? Nhỡ xảy ra chuyện gì..."
"Cách Mồ hoang quá gần, tình huống này rất bình thường.
Chắc hẳn lão Trương đã gặp phiền phức gì đó phải đi lánh tạm...!Không cần lo lắng, tìm linh kiện của cậu đi, tìm thêm mấy cái còn quan trọng hơn bất cứ điều gì." Một người đàn ông lớn tuổi hơn chút đang nhai chóp chép cành cây trong miệng.
"Hay, hay là để 231 đi xem một chút?"
"Ha ha, tên nhóc này, trong căn cứ không có ai lo nhiều như cậu đâu.
Không có 231, bị đánh lén cậu ra cản nhé?"
"Nhưng thủ lĩnh nói chúng ta không thể cách Mồ hoang quá gần..."
"Ngậm miệng đi.
231, hạ trại."
Người đàn ông được gọi là "anh Trì" nhổ cành cây ra, lau miệng: "Haiz, mỗi lần nhìn thấy thứ này đều quá khó chịu.
Cậu nói xem đội của lão Lý kia tốt bao nhiêu, ít nhất bộ dáng còn là một cô nàng xinh đẹp, chứ của bên chúng ta...!Thôi, không đề cập tới cũng được."
Lúc anh Trì đang lải nhải, cái bóng thứ ba cách hai người mấy bước cuối cùng đã động đậy.
Nhìn qua đó là một thanh niên có khuôn mặt thanh tú.
Gương mặt anh tuấn, màu da trắng nõn, ngũ quan không hề có chút cảm giác hung hăng nào.
Hắn đang mỉm cười rất tươi, khí chất sạch sẽ, ôn hòa mang đến cho người ta cảm giác hơi giống với ga giường màu trắng được phơi ấm dưới ánh mặt trời, rất dễ khiến người ta dỡ bỏ sự phòng bị.
Nhưng mà một lúc sau, cảm giác không hài hòa liền lộ ra — nụ cười kia không hề nhúc nhích chút nào, rất giống như đã khắc sẵn trên mặt, hoặc là một bộ phận của chiếc mặt nạ chết cứng nào đó.
"Vâng, STR-Y loại 307a231 sẵn sàng phục vụ ngài." Hắn ôn hòa đáp, đọc nhấn rõ từng chữ cực kỳ tiêu chuẩn.
"Haiz." Anh Trì lại thở dài, xoay người.
Anh ta chỉnh lại chiếc đèn bão trong tay, tiếp tục thăm dò tình hình xung quanh: "Lần sau tôi phải nói với cấp trên mới được, cách một khoảng thời gian nên trao đổi loại robot hình người này, nếu không lấy một cảnh sát về cũng được đấy chứ?"
Hai người tiếp tục làm việc của mình, robot hình người nhận được mệnh lệnh bắt đầu lưu loát dựng lều trại, sắp xếp khu nấu nướng và thiết bị đuổi thú.
Mà trong mấy giây khi hai người kia quay lưng lại với mình, "231" bỗng dừng động tác.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía "Mồ hoang".
Sau vài giây đồng hồ ngắn ngủi, nụ cười xán lạn trên mặt "231" lập tức biến mất.
Sắc mặt hắn nghiêm nghị, cứng rắn, lộ ra một vẻ mặt như có điều suy nghĩ.