Tận Thế Vui Vẻ
Chương 31: Quy Tắc Vùng Phế Tích
Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiến trúc xung quanh kỳ lạ và phức tạp, ánh đèn lờ mờ chiếu sáng. Rõ ràng lũ tặc đất không có ý định khoe mẽ, nhưng các công trình an ninh lại vô cùng đầy đủ – Nguyễn Nhàn đang đứng chen chúc cùng Đường Diệc Bộ trong một căn phòng quan sát được cải tạo từ phòng chờ của nhà ga tàu điện ngầm, trước mặt là một tấm kính rất dày.
Nơi này từng là trạm xe lửa dưới lòng đất.
Một hàng tàu điện ngầm vẫn còn đậu trên đường ray, tất cả cửa toa đều mở toang, trên cửa sổ treo những tấm màn rách rưới. Dường như bên trong được chia thành không ít phòng đơn, những tiếng cười và tiếng mắng chửi thỉnh thoảng vọng ra từ cửa sổ. Bên ngoài tàu cũng có khá nhiều người.
Đèn điện để chiếu sáng không nhiều lắm, đa số là những ngọn đèn tỏa ra mùi rất lạ. Đám tặc đất vây quanh nguồn sáng như những con thiêu thân, từng nhóm năm ba người tựa vào những thùng gỗ đầy ắp đồ đạc, trò chuyện rôm rả.
Mùi mồ hôi chua loét lẫn với mùi hôi thối của đám người tràn ngập không khí, len lỏi qua khe hở của tấm kính quan sát, khiến Nguyễn Nhàn phải hắt hơi.
Thuyền trưởng Dư Nhạc của Thuyền Tẩu Thạch đang đứng trước mặt họ. Người đàn ông trung niên mặc áo khoác bẩn rất hứng thú đánh giá gương mặt của Nguyễn Nhàn, ông ta liên tục tặc lưỡi. Nhưng khuôn mặt lỗ mãng kia không thể lừa được Nguyễn Nhàn – trong đáy mắt đối phương ẩn chứa sự tỉnh táo và cảnh giác sâu sắc, không hề có chút thư thái nào.
Dư Nhạc ung dung tựa vào tấm kính, cả người ông ta toát lên vẻ sắc bén như một con dao được bọc trong giẻ lau. Nguyễn Nhàn chỉ trầm mặc nhìn ông ta, tạm thời không có ý định đáp lời. Anh còn đang liếc nhìn sảnh nhà ga tàu điện ngầm trước mặt, muốn ghi nhớ từng chi tiết vào trong đầu.
“Đưa cỏ Dạ Quang đến phòng chứa đồ số 3 để xử lý, trái cây trên đó hủy bỏ toàn bộ.” Lúc này không phải ảo ảnh nữa, Đồ Duệ đang đứng chỉ huy cách đó không xa. Hai người đàn ông mặc áo thun màu vàng nâu lớn tiếng trả lời “rõ” rồi bắt đầu vác mấy cái bao Nguyễn Nhàn và Đường Diệc Bộ mang về.
Đường Diệc Bộ dán mặt lên lớp kính nhìn chằm chằm động tác của hai tên tặc đất với vẻ mặt trầm tư.
Thấy hai người mới đều không lên tiếng, Dư Nhạc đập tay vào tấm kính, vẻ mặt có vẻ mất hứng đi không ít: “Chẳng thú vị gì cả, cứ như vậy đi, bây giờ tôi—”
“Thuyền trưởng!” Một tiếng kêu thảm thiết phá vỡ sự tĩnh lặng trong đại sảnh. Tiếng trò chuyện rì rầm từ các ngóc ngách lập tức im bặt, hàng chục ánh mắt từ khắp nơi đổ dồn về. Dư Nhạc cũng dừng lại nhìn về phía người hét lên.
Một người đàn ông đang loạng choạng bò đến chỗ Dư Nhạc. Mái tóc dài và bộ râu rối bù, trên người có mùi máu tươi nồng nặc và một loại nào đó...
Nguyễn Nhàn nhíu mày lại.
“Thuyền trưởng, thuyền trưởng! Tôi thật chỉ nhất thời lầm lỡ thôi thuyền trưởng, tôi...!tôi đã theo ngài ba năm rồi, ngài hãy tha thứ cho tôi đi!” Người đàn ông kia run rẩy: “Con tiện nhân kia vốn dĩ đã bị bán đi, bây giờ tôi có thể đền bù cho cô ta. Chỉ là chuyện mấy lon đồ hộp thôi mà thủ lĩnh. Dù sao tôi cũng là...”
“Lão Nghiêm?” Dư Nhạc nhét một miếng thịt vào miệng, thản nhiên nói. Ông ta hất cằm về phía người đàn ông vóc dáng cao lớn đứng sau lưng kẻ kia.
“Người phụ nữ đến từ phía tây hôm qua bị Bưu Tử chơi rồi.” Đồ Duệ nói, mặt không biểu cảm, giọng điệu cũng không có chút dao động nào: “Ban đầu tôi định xử lý theo đúng quy tắc, cho hắn ta một phát chết luôn. Nhưng hắn ta nhất định muốn gặp ngài một lần.”
“À, nhất định phải gặp ta sao.” Dư Nhạc vừa nhai thịt, vừa thờ ơ “à” một tiếng: “Bưu Tử, bây giờ ngươi thấy ta rồi, ngươi muốn làm gì?”
“Là con tiện nhân đó quyến rũ tôi trước, hôm qua cô ta cũng ngủ với lão Lý! Hôm nay tôi không có đồ gì trên người, cô ta không chịu, tôi chỉ muốn làm xong chuyện trước rồi mới...!Thuyền trưởng, tôi và ngài quen biết nhiều năm, ngài xem thế này có được không, tôi đền cho cô ta gấp năm lần, không không, gấp mười—” Người đàn ông râu dài quằn quại trên mặt đất, run rẩy ngẩng đầu lên như một con chim sẻ trong gió lạnh.
“Ôi, Bưu Tử à. Sao bình thường ta không thấy ngươi vội vàng như thế này nhỉ.” Dư Nhạc nhe răng nở một nụ cười gượng gạo: “Ngươi nói xem, ngươi không say cũng không bị thương, đi theo ta mấy năm rồi mà vẫn chưa hiểu rõ quy tắc của ta sao? Sao ngươi lại như thế chứ?”
Người đàn ông đầm đìa nước mắt ngửa mặt lên, mỉm cười cầu hòa.
Dư Nhạc cũng cười hai tiếng, vẻ mặt lập tức lạnh tanh.
Ông ta thành thạo rút súng bên hông ra, bắn hai phát vào hạ bộ của người đàn ông. Sau tiếng hét thảm thiết đủ sức đâm xuyên màng nhĩ, Dư Nhạc lại chĩa họng súng lên. Một giây sau, một vết đạn đỏ thẫm in hằn giữa trán người đàn ông, hắn ta ngã vật xuống như một bao tải, máu tươi mờ ảo làm vấy bẩn tấm kính phòng chờ.
“Lão Nghiêm, kéo cái thứ này đến phòng nhốt con mồi, không cần giữ thể diện cho ta.” Dư Nhạc nuốt miếng thịt khô trong miệng, giẫm chân lên thi thể dưới đất: “Bảo người phụ nữ kia đến nhà kho chọn đồ ăn, rồi mời lão Hà đến xem vết thương cho cô ta.”
“Vâng, thuyền trưởng.”
Bốn phía vẫn im lặng như tờ, đám tặc đất cẩn thận nhìn về phía này, Nguyễn Nhàn có thể cảm nhận được sự sợ hãi lan tỏa trong không khí.
“Lão Dư!” Đồ Duệ đến gần, trên mặt lộ vẻ bất mãn.
“Sao, lại muốn dạy dỗ lão đây à?” Dư Nhạc nhăn mặt, “Quy tắc đã được định sẵn rồi, chuyện này cũng không thể trách lão được.”
“Thời gian bỏ phiếu còn gần nửa tháng, dù sao ông cũng phải kiềm chế một chút. Người mới còn ở đây mà, ông...”
“Trong từ điển của lão đây không có hai chữ kiềm chế, đừng có làm loạn nữa.” Dư Nhạc không hề lo lắng khoát tay, “Mẹ kiếp, cứ như đi tranh cử vậy, lão đây cũng chẳng có ý định làm quan. Nếu thật sự muốn đánh chết lão thì cũng là bọn họ không biết điều.”
Đồ Duệ đẩy gọng kính, thở dài một tiếng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
“Được rồi, vừa nãy chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?” Dư Nhạc giẫm giày lên vết máu tươi, nhe răng cười với Nguyễn Nhàn: “Có sợ không, hả?”
Nguyễn Nhàn lặng lẽ nhìn ông ta, chậm rãi lắc đầu.
“Haiz, đáng tiếc cho đôi mắt này, sao lại mọc ra trên người đàn ông chứ? Ta chỉ thích kiểu lạnh lùng thế này.” Dư Nhạc xoa xoa bộ râu lởm chởm trên cằm: “Hai ngươi gặp được ta tạm thời cứ coi là duyên phận đi. Lặn sâu một lần đã có thể mang cỏ Dạ Quang về, thực lực và nhãn lực cũng sẽ không tồi.”
“Lợi ích cho hai người rất đơn giản. Ta không thiếu chỗ ngủ yên ổn, chỗ khác không lấy được thuốc men và thiết bị nhưng ở đây đều có. Đủ cả từ việc cần sức lực đến việc cần kỹ thuật, có tay nghề sẽ không bị đói. Mang danh nghĩa của Thuyền Tẩu Thạch ra bên ngoài sẽ tránh được cảnh bị người khác ăn thịt đến mức không còn sót cả xương.”
Nguyễn Nhàn liếc nhìn vết máu dính đầy góc cửa kính. Dư Nhạc nhướng mày lên, hiển nhiên đã hiểu được ý anh.
“Đương nhiên cũng phải có quy tắc. Không nhiều đâu, chỉ ba cái thôi.”
Dư Nhạc giơ ba ngón tay lên, lắc lắc, liếc nhìn Nguyễn Nhàn rồi lại nhìn Đường Diệc Bộ – chàng thanh niên mắt vàng kia vẫn đang chăm chú nhìn vào chiếc ba lô đầy chiến lợi phẩm đặt ở giữa phòng quan sát. Khi xác định Đường Diệc Bộ cũng đã nhìn thấy, Dư Nhạc mới tiếp tục câu chuyện.
“Thứ nhất, không được dính vào thuốc mê hoặc, nếu không, gặp một người giết một người. Thứ hai, có thể giết người nhưng dù sao cũng đều là lao động, nên kiềm chế một chút. Trừ khi hai người mạnh đến mức khiến lão đây phải nhắm một mắt mở một mắt, nếu không thì đừng khinh suất. À, không được động vào trẻ con nữa, lão đây không chứa chấp súc sinh.”
Nguyễn Nhàn gật đầu, dùng ánh mắt ra hiệu cho đối phương tiếp tục.
“Thứ ba, cướp đoạt đánh nhau ta mặc kệ, đi chơi gái mại dâm ta cũng mặc kệ. Nhưng cho dù là nam hay nữ đều không được phép dùng vũ lực, hai người cũng thấy được kết cục vừa rồi đấy.”
Dư Nhạc khẽ giật khóe miệng, lại gõ lên tấm kính hai lần: “Nhớ chưa?”
“Nhớ rồi.” Nguyễn Nhàn bình tĩnh trả lời.
“Những chuyện vặt vãnh khác sẽ có người nói sau. Cương Tử, hai người này là cậu tìm đến phải không? Giúp người giúp đến cùng, sau này cậu sẽ dẫn dắt bọn họ. Lão mệt rồi, hôm nay cứ thế đi.” Dư Nhạc ôm chai rượu vẫn luôn cầm trong tay, ngáp một cái thật lớn.
“Vâng, thuyền trưởng.” Người đàn ông cường tráng lúc trước dẫn họ đi lặn sâu bước ra một bước. Giống như nhận được tín hiệu nào đó, bầu không khí lại trở nên thoải mái lần nữa. Những tiếng nói chuyện cười đùa lại vang lên như thể có ai đó vừa nhớ ra phải vặn to âm lượng.
Sau khi Dư Nhạc rời khỏi đại sảnh nhà ga tàu điện ngầm, Cương Tử mới thả hai người ra khỏi phòng quan sát. Hắn ta đặt hai chiếc túi đeo lưng xuống trước mặt hai người: “Cỏ Dạ Quang đổi được không ít điểm, được tính là hoàn thành nhiệm vụ vượt mức, hai người có thể mang đống đồ ăn này về. Đi ra khỏi cửa E là khu nhà ở, tự tìm chỗ mà ngủ. Đồ uống có thể nhận ở cửa, gần đây có người của chúng tôi tuần tra, Phúc Hành Liêm không thể vào được.”
“Anh Cương, tôi có không ít chuyện muốn hỏi.” Nguyễn Nhàn mở túi ra nhìn qua hai lần, nở một nụ cười ôn hòa mà anh đã quen thuộc nhất: “Nơi này...”
“Muộn rồi, đợi sáng mai hẵng nói.” Người đàn ông cường tráng khàn khàn đáp: “Tôi đi lấy máy định vị đây, đến hừng đông sẽ đến tìm hai người.”
“Được rồi, còn có một vấn đề nữa.” Nguyễn Nhàn liếc nhìn Đường Diệc Bộ đang hơi ủ rũ cúi đầu, rồi nhấc chiếc túi trong tay lên: “Có thể đổi nước ngọt vị cam trong này thành vị cherry được không? Tôi thấy bọn họ vừa bỏ mấy lon vào cái thùng bên kia.”
“Được.” Cương Tử trực tiếp đi đến mở nắp thùng lên, đổi lon nước màu vàng trong ba lô thành màu đỏ thẫm. Đường Diệc Bộ lập tức phấn chấn hơn một chút.
Sau khi đổi xong đồ uống, người đàn ông trực tiếp đi vào toa tàu tràn ngập tiếng cười đùa, không có ý định tiếp tục chỉ dẫn hai người họ nữa. Nguyễn Nhàn đi theo chỉ dẫn còn sót lại trong tàu tìm được cửa E, rất nhanh đã thấy khu nhà ở mà Cương Tử nhắc đến.
Nó cong vênh nối liền với lối ra nhà ga tàu điện ngầm, cả tòa nhà nghiêng tới 45 độ. Không ít cửa phòng không đóng chặt, ánh đèn hắt ra từ khe cửa. Lúc đi ngang qua mấy phòng trong đó, Nguyễn Nhàn rất chắc chắn mình nghe được tiếng thở dốc dồn dập và tiếng rên rỉ mờ ám. Anh dứt khoát thu lại sự chú ý.
Trên con đường thuận tiện nhất để chạy nạn, chỉ còn một căn phòng trống. Bởi vì tòa nhà bị nghiêng nên đồ đạc trong phòng chất đống lộn xộn. Có vẻ chủ nhân cũ của căn phòng rất thích đọc sách, đủ loại sách vở rơi vãi khắp sàn, trong không khí thoang thoảng mùi giấy ẩm mốc.
Đường Diệc Bộ đóng cửa thật kỹ rồi thoải mái dọn dẹp tủ lạnh. Nguyễn Nhàn lấy chiếc đèn pin tìm thấy trong phòng thí nghiệm ở khu phế tích ra, bật sáng rồi treo lên góc giá sách. Toàn bộ không gian lập tức sáng bừng.
Đường Diệc Bộ không quan tâm đến chiếc giường đầy tro bụi. Hắn mở tủ quần áo, lấy mấy chiếc chăn trong túi chống ẩm trải lên giường một cách gọn gàng. Sau đó, người máy hình người kia lấy hai lon nước ngọt vị cherry ra, dựa vào góc tường, rồi vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình.
Nguyễn Nhàn dựa vào chiếc thùng nhựa đựng đầy nước sạch đặt ở góc tường. Anh day trán, sau đó chấp nhận cởi giày rồi ngồi xuống. Nói thật, Nguyễn Nhàn hơi không chắc chắn giờ phút này mình nên có cảm xúc gì.
Xã hội trong ký ức vận hành theo quy tắc, đạo đức và luật pháp tỉ mỉ, rõ ràng. Anh rất dễ dàng suy đoán ra việc gì nên làm, việc gì không nên làm, hay phải thể hiện thái độ gì trong từng trường hợp. Bây giờ trật tự hoàn toàn lỏng lẻo, tất cả đều hỗn loạn. Vết máu đỏ bắn khắp tấm kính vẫn còn in trong mắt anh, mãi mà không tan đi. Đây không phải là xã hội mà anh quen thuộc, cơ chế phản ứng anh thường dùng để ngụy trang bắt đầu chầm chậm sụp đổ. Thế là Nguyễn Nhàn dứt khoát trưng ra vẻ mặt trống rỗng.
Biểu cảm của người máy hình người kia lại vô cùng sống động. Đường Diệc Bộ kéo chiếc chăn được giữ gìn tốt nhất lên chân hai người, phát ra một tiếng thở dài thoải mái dễ chịu.
“Đây là bản đồ mà Thuyền Cực Lạc cho tôi.” Nguyễn Nhàn duy trì vẻ mặt trống rỗng, mãi cho đến khi Đường Diệc Bộ đặt cằm lên vai anh.
“Ừm.” Đường Diệc Bộ có vẻ đang rất thư thái. Tấm bản đồ kia vô cùng đơn giản, nó ký hiệu về tình trạng của Biển phế tích và khu vực xung quanh. Vùng hoang dã nằm gần phía tây Biển phế tích, phía đông và phía bắc đều được ký hiệu là “Khay nuôi cấy số 1024”, phía nam là “Khay nuôi cấy số 1036”. Biển phế tích dài mảnh vắt ngang phía trên vùng hoang vu, ở cuối phía đông còn vẽ một vòng tròn rất lớn, ghi chú ba chữ “Điểm chôn vùi”. Cách mô tả như thế này quá mức mơ hồ, Nguyễn Nhàn quyết định tạm thời bỏ qua.
“Cậu từng nhắc đến Khay nuôi cấy số 1036 với lũ tặc đất.” Nguyễn Nhàn dùng ngón tay chạm vào phía nam Biển phế tích, cố gắng không để ý đến nhiệt độ cơ thể đang ôm trọn lấy phần lưng mình: “Nơi này cũng được ký hiệu, ngay tại khu rừng rậm ở khu tránh nạn. Là MUL-01 đặt tên cho nó sao?”
“Đúng thế.” Đường Diệc Bộ chỉ vào phía đông Biển phế tích, “Trước đó tôi từng đi vòng quanh Biển phế tích, chạy từ khay nuôi cấy số 1024 đến khay nuôi cấy số 1036. Những người ở khu số 1024 biết nhiều chuyện hơn, tôi đã thu thập được một thông tin khá chính xác – dưới sự trông coi của não chủ, bây giờ có gần hai nghìn khay nuôi cấy. Người sống sót... hoặc có thể nói là mẫu vật, có chừng ba mươi triệu.”
“Số 1024 như thế nào?” Nguyễn Nhàn trầm mặc một lúc, giọng nói vẫn rất bình tĩnh.
“Điều kiện nuôi dưỡng khác nhau. Số 1024 là khu vực giá lạnh, lúc tôi rời đi thì bão tuyết đã giết gần hết tất cả người sống sót rồi. Chắc MUL-01 sẽ khởi động lại nó trong vài năm tới.”
“...Thiết lập những điều kiện khác nhau để quan sát tình trạng sinh tồn của người sống sót?”
“Cho nên mới gọi là khay nuôi cấy.” Đường Diệc Bộ kéo kéo chăn.
“Theo tôi quan sát, Biển phế tích hẳn là một bộ phận bị MUL-01 loại bỏ sau khi tiến hành sửa đổi hình dạng mặt đất, nó lựa chọn chất thành một đống để xử lý đồng loạt, giống như...”
“Giống như đổ rác vào thùng.” Nguyễn Nhàn phóng to Biển phế tích trên màn hình, “Chẳng trách sự giám sát ở đây lỏng lẻo hơn, con người cũng sẽ không quá hà khắc với một con gián trong bãi rác mà.”
Sau khi phóng to Biển phế tích, mô hình 3D bị những ký hiệu chi chít lấp đầy. Không gian được chia ra bởi hai màu vàng và xám – màu vàng là ký hiệu cho Thuyền Cực Lạc, màu xám là Thuyền Tẩu Thạch. Một sơ đồ phân chia thế lực tiêu chuẩn.
“Nhưng tôi vẫn còn một điều không rõ.” Nguyễn Nhàn thì thầm, “Đây cũng là một nơi có hoàn cảnh đặc biệt, ngay cả cậu cũng không thể chờ đợi mà phải chạy đến đây. Nếu như não chủ muốn thu thập dữ liệu người sống sót, nó sẽ không buông tha mỗi chỗ này.”
“Tôi chưa bao giờ nghe nói đến số hiệu của nó, nó chỉ được gọi là Biển phế tích.” Đường Diệc Bộ lại bật một lon nước ngọt vị cherry khác: “Nhưng tôi đồng ý với quan điểm của anh.”
“Trước đó nó dựa vào hộp đen để thu thập dữ liệu tường tận, nhưng dường như nơi này không có thói quen và điều kiện để tiêm chip phụ trợ.” Nguyễn Nhàn co người vào trong chăn, nhìn chằm chằm màn hình ánh sáng lấp lóe trước mặt: “...Tôi đoán suy nghĩ của chúng ta giống nhau.”
“Ừm.” Đường Diệc Bộ uống hết nửa lon nước ngọt, lại đặt cằm lên vai Nguyễn Nhàn, thuận tiện mang theo một chút mùi chua ngọt của cherry: “Nếu như MUL-01 muốn thu thập dữ liệu, người của nó sẽ ở ngay chỗ này, bên trong đám tặc đất. Nếu anh muốn nghe ngóng tung tích của Nguyễn Nhàn, lại không muốn để hắn bị MUL-01 xử lý trước một bước—”
“Cậu từng chơi trò bắt quỷ chưa, Đường Diệc Bộ?”