Chương 30: Cỏ Sáng Tắt và Giao Dịch Nguy Hiểm

Tận Thế Vui Vẻ

Chương 30: Cỏ Sáng Tắt và Giao Dịch Nguy Hiểm

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một tiếng kêu thảm thiết mơ hồ, trong bóng tối chỉ còn lại tiếng đổ nát ầm ầm vọng lại từ xa.
Nguyễn Nhàn không vội đeo ba lô lên, một bộ hài cốt trong phòng nghỉ nằm ngổn ngang dưới chân anh, còn tủ quần áo kim loại thì bị ép đến biến dạng.
Anh cúi người, lấy ra một chiếc áo khoác trắng từ tủ, mặc lên nhưng không cài nút.
Màu trắng mờ ảo ấy khiến anh cảm thấy yên tâm.
Chiếc áo khoác rộng rãi giúp anh giấu kỹ bao súng dưới nách. Nguyễn Nhàn tin rằng nó sẽ khiến anh trông ít vô hại hơn hẳn.
Sau đó anh mới đeo ba lô lên, dẫn Đường Diệc Bộ đi về phía bóng tối dày đặc.
Mùi tanh của máu và thịt tươi lan tỏa trong không khí, như một dòng lũ tràn xuống từ phía trên.
Chắc hẳn ba người kia đang ở tầng ba hoặc tầng bốn, tại một vị trí nào đó ở phía đông nam của họ.
Đường Diệc Bộ rón rén đi theo anh, những lon nước dễ va chạm trong túi đều được gói chặt bằng vải rách hoặc khăn mặt, không hề phát ra một âm thanh nào.
Dáng đi của hắn rất uyển chuyển, im lặng dẫm lên những mảnh kính vỡ và gỗ mục nát, theo sau Nguyễn Nhàn như một cái bóng.
Trong giếng thang máy cách đó hai mét đã sớm không còn thang máy, cánh cửa tò vò đen sì mở rộng hoác.
Đường Diệc Bộ rọi đèn pin qua, bên trong chi chít mạng lưới của một loại sinh vật nào đó, giăng mắc chặt chẽ như xơ mướp.
Nguyễn Nhàn liếc nhìn theo, anh chắc chắn nghe thấy tiếng bò lổm ngổm từ sâu dưới giếng thang máy vọng lên.
Anh có xu hướng dập tắt những sự tò mò không cần thiết, cố gắng tránh xa chúng một chút.
Lùi lại mấy bước, Nguyễn Nhàn dẫn Đường Diệc Bộ đi lên cầu thang đen ngòm.
Biển báo lối thoát hiểm rơi một bên, vẫn còn phát ra ánh huỳnh quang.
Từ tầng trên vọng xuống tiếng thút thít đứt quãng và tiếng trò chuyện, nhưng không hề có tiếng bước chân.
Ba người lạ mặt kia vẫn còn ở đó.
"Mùi thịt thối, nhưng không phải của người. Tôi ngửi thấy mùi của Phúc Hành Liêm." Sau khi mở một cánh cửa mục nát trên cầu thang, Nguyễn Nhàn đột nhiên dừng bước: "Nơi này cũng có Phúc Hành Liêm sao?"
"Ở đâu cũng có Phúc Hành Liêm, chúng ăn mọi thứ." Đường Diệc Bộ nhỏ giọng nói, "Thậm chí chúng còn gặm thi thể máy móc, cho dù những bộ phận nhân tạo đó không có bất kỳ giá trị dinh dưỡng nào đối với chúng."
"Tôi nghĩ lần này nó lại là kẻ bị ăn." Nguyễn Nhàn hạ giọng thấp hơn nữa.
Âm thanh gặm nhấm yếu ớt vọng đến từ giữa cầu thang, nhỏ nhẹ như một cô gái yểu điệu đang thưởng thức gan ngỗng.
Đường Diệc Bộ tắt đèn, đi lên trước Nguyễn Nhàn, hai người cẩn thận tiến lên.
Nguyễn Nhàn nhìn thấy thứ ẩn mình trong bóng tối.
Khác với tưởng tượng của anh, không hề có quái vật nào bị nhốt trên cầu thang.
Thấy họ đến gần, thi thể Phúc Hành Liêm đang bị nuốt chửng trượt xuống tường.
Bức tường vốn trơn bóng bằng phẳng giờ đây nhô ra gập ghềnh như bề mặt mặt trăng, ở giữa có một cái lỗ đen to bằng chậu rửa mặt, mép lỗ còn lởm chởm những răng nanh nhọn hoắt.
Lấy cái miệng lớn kia làm trung tâm, trên bức tường lóe lên từng tia sáng xanh, không ngừng lao về phía cái miệng đó theo quỹ đạo phóng xạ.
Một lời mời gọi đẹp đẽ nhưng chết chóc.
Nhưng hai vị khách được mời đều không hề ngốc.
"Đây là Biển phế tích, thứ này có thể được coi là động vật biển sâu không?" Nguyễn Nhàn 'chậc' một tiếng: "Một loài mới hay là...?"
"Máy móc sinh mệnh." Đường Diệc Bộ nói, rồi cẩn thận bước qua mấy cái chân của Phúc Hành Liêm: "Nó đang hấp thụ tế bào nhân tạo trong dạ dày Phúc Hành Liêm."
Thấy hai người không mắc mưu, cái miệng quái vật kia há ra rồi đóng lại hai lần, ánh sáng cũng dần tối đi.
Nó cố gắng duỗi cái miệng dài ra, hút xác của Phúc Hành Liêm lên một lần nữa.
Trong cầu thang trống trải mà yên tĩnh, đoạn đường tiếp theo rất thông suốt.
Nguyễn Nhàn không quan tâm đến tầng hai, tầng ba tràn ngập mùi thuốc, mà trực tiếp dẫn Đường Diệc Bộ đi tới tầng bốn của phế tích bệnh viện.
Tiếng khóc nức nở và tiếng nói nhỏ đang cách họ chưa đầy mười mét.
Không biết có phải do thuốc men bị rò rỉ hay không mà tầng bốn mọc đầy thực vật.
Vừa mở cửa cầu thang, Nguyễn Nhàn suýt nữa trượt chân vì lớp rêu dinh dính.
Những cây nấm nhạt màu tỏa ra ánh huỳnh quang màu ngà sữa vui mắt trong bóng đêm, tất cả mọi thứ trước mắt phảng phất như một giấc mộng.
Nguyễn Nhàn gật đầu với Đường Diệc Bộ, hắn hiểu ý bật đèn lên.
Khi ánh đèn sáng lên, tiếng nức nở và nói chuyện nho nhỏ cách đó không xa lập tức im bặt, tiếng kim loại ma sát 'tạch tạch' vang lên, chắc chắn đối phương đã rút súng ra.
Nguyễn Nhàn nắm chặt súng máu trong tay, tựa vào góc tường: "Đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ đến tìm đồ."
"Người phía đông." Người cách đó không xa hạ giọng, "Làm sao bây giờ? Tình trạng của Lục Minh thế này không thể đi được. Chúng ta không thể liều mạng với họ."
"Họ vốn có thể không cần chào hỏi mà trực tiếp loại bỏ chúng ta. Có lẽ không phải là có ác ý thật..." Giọng nữ kia đáp.
"Hay cứ thử nói chuyện xem sao, đám người phía đông sẽ không phái người quan trọng đến nơi nguy hiểm này đâu."
Người còn lại chỉ thống khổ lẩm bẩm.
Nguyễn Nhàn nhếch miệng, bước ra khỏi góc tường trước một bước.
Anh giơ cao hai tay: "Chúng tôi vừa tới Biển phế tích, là bị người của thuyền Tẩu Thạch ném đến để tìm đồ... Vốn cho rằng nơi này ngoại trừ chúng tôi ra thì không còn ai khác, không ngờ giữa đường lại nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, nên mới lặng lẽ đến xem thử."
Đường Diệc Bộ lập tức đi theo ra, trong tay hắn chỉ cầm thiết bị chiếu sáng dùng để định vị, dáng vẻ ôn hòa vô hại.
Lời Nguyễn Nhàn nói có vài phần đáng tin cậy.
Mặc dù đã cố gắng che giấu nhưng mấy người đối diện vẫn thả lỏng hẳn ra.
Giữa họ là một mảng cỏ lớn rất giống cỏ lau, trên ngọn cỏ mọc lên những quả màu xanh rất giống quả lý gai(*), tỏa ra ánh sáng màu lục.
Chân trái của một người đối diện đang cắm vào bụi cỏ, ngồi ở mép bụi cỏ rên rỉ thống khổ.
"Đây là..." Đường Diệc Bộ định lên tiếng nhắc nhở.
"Tôi biết." Nguyễn Nhàn ngắt lời hắn.
Anh đã nhìn thấy thứ này trong bản giám định "bảo vật" mà nhóm tặc đất đưa cho.
Họ gọi nó là cỏ sáng tắt, quý giá như một loại thuốc.
Nguyên nhân quý giá thì không thấy ghi rõ, chỉ nói rằng sau khi xử lý cành lá của nó có thể dùng làm nguyên vật liệu chế tạo công cụ.
Sau đó còn kèm theo một câu cảnh báo đỏ rực: "Cực kỳ nguy hiểm, cẩn thận với ánh sáng lấp lóe."
Hiển nhiên, mục đích của đám người đối diện không phải là cành lá.
Một cái túi đang được mở ra ngay bên cạnh người bị thương, bên trong chứa đầy trái cây sáng tắt, ánh sáng xanh nhạt tươi mát chiếu sáng miệng túi.
"Họ vẫn luôn làm như vậy, tùy tiện ném người vô tội đến." Người phụ nữ kia đứng lên.
Cô ta khoảng chừng hai ba mươi tuổi, hai gò má hóp sâu, cả người có chút buồn bã ủ rũ: "Họ không đưa bản đồ cho hai người đúng không?"
"Đúng vậy." Nguyễn Nhàn quan sát kỹ sắc mặt cô ta.
"Nếu hai người cũng tìm đồ trong bệnh viện này, có tìm được máy phun sương cầm máu và cưa xương không?" Người phụ nữ lau mồ hôi trên mặt: "Thuốc phun sương cầm máu của chúng tôi không đủ. Nghe này, chúng tôi có thể đưa cho hai người một phần bản đồ điện tử để trao đổi. Hai người... hai người có không? Ba bình phun sương là được, cưa xương dùng xong sẽ trả lại."
Đúng là trong ba lô có một cây cưa xương.
Anh đã nhìn thấy Đường Diệc Bộ nhét năm sáu bình thuốc phun sương cầm máu vào ba lô.
"Cậu để ý không?" Nguyễn Nhàn quay đầu nhìn Đường Diệc Bộ.
"Nghe anh." Hiển nhiên Đường Diệc Bộ đã chuyển sang chế độ quan sát.
"Có thể, nhưng mấy người phải đưa bản đồ ra trước." Nguyễn Nhàn hắng giọng.
"Vậy hai người ném cưa xương qua đây trước đi." Người phụ nữ cao gầy cắn môi.
Cô ta không đeo vòng tay điện tử, chỉ cầm lấy mặt dây chuyền treo trên ngực.
Một màn ánh sáng mờ ảo xuất hiện trước mặt cô ta: "Nhận được cưa xương, tôi sẽ lập tức chuyển bản đồ qua."
Nguyễn Nhàn lấy cưa xương từ trong ba lô, dứt khoát ném sang một bên, kim loại rơi xuống đất phát ra tiếng vang thanh thúy.
Ngay một giây sau, vòng tay của anh liền vang lên những tiếng 'tích tích' liên tiếp báo hiệu nhận được dữ liệu.
"Nhanh, nhanh!" Sau khi gửi bản đồ, người phụ nữ lập tức chuyển sự chú ý sang chỗ khác: "Lão Hồ, anh đè hắn ta lại, chúng ta phải cắt chân hắn ta đi."
"Không có thuốc gây tê!"
"Chuẩn bị viên bổ máu, thuốc gây tê tính sau!"
Người phụ nữ cắn răng, cây cưa đã được khử trùng xong lập tức cắt đứt da thịt.
Những tiếng 'kẽo kẹt' khiến người ta tê dại cả da đầu, người đàn ông bị cưa chân phát ra một tiếng gào thét không giống tiếng người.
"Lão Hồ, giữ chặt hắn ta lại! Động đậy sẽ xảy ra chuyện!"
"Nếu... nếu không tôi cho hắn ta một viên đom đóm, hôm nay tôi còn một viên."
"Không được, Lão Phàn đã nói một ngày chỉ được dùng tối đa ba viên đom đóm. Hôm nay Lục Minh đã ăn đủ ba viên rồi."
"Hắn ta cứ kêu như thế sẽ dẫn Phúc Hành Liêm đến!" Người đàn ông kia vội la lên: "Hết hy vọng rồi! Lần này mang về nhiều tài liệu như vậy, Lão Phàn sẽ không để ý đến việc chúng ta tiêu hao thêm một viên đâu. Bên cạnh còn có hai tên nhóc kia đang nhìn chằm chằm, chuyện này phải càng nhanh càng tốt!"
"Thế nhưng..."
Nguyễn Nhàn lẳng lặng nghe hai người đối thoại.
Từ khi anh ném cưa xương qua, thỉnh thoảng người đàn ông kia vẫn còn vội vã cuống cuồng nhìn nó, nhưng người phụ nữ lại hoàn toàn dồn sự chú ý lên người đồng bạn bị thương.
Rất kỳ lạ, xung quanh không có dấu vết động vật cũng không có xà ngang rơi xuống.
Nếu như trúng phải cạm bẫy thông thường thì không cần dùng cách cưa bỏ cực đoan này.
Nguyễn Nhàn không thể nghĩ ra nguyên nhân đối phương bị thương.
Trong lúc anh đang nghi ngờ, bụi cỏ sáng tắt trước mặt lóe lên một cái.
Cảm giác đó vô cùng kỳ dị, vừa rồi bụi cỏ giống như một hình chiếu bị hỏng, vặn vẹo một lúc rồi biến mất tại chỗ, nửa giây sau lại lóe lên.
Chỉ trong nửa giây ngắn ngủi, Nguyễn Nhàn đã nhìn rõ chân của người đàn ông kia.
Anh lùi về sau một bước, lưng anh đụng vào ngực Đường Diệc Bộ.
Cái chân kia sưng phồng không chịu nổi, to gấp khoảng ba lần cái chân còn lại.
So với việc sưng bình thường, nó giống một cái chân bù nhìn bị nhét quá nhiều cỏ hơn – vô số cây cỏ xanh tươi ướt át dính đầy vết máu chui ra từ vết nứt trên chân hắn ta, đồng thời còn đang không ngừng sinh trưởng.
Người phụ nữ kia đang cố gắng cưa phần bẹn đùi của người bị thương, muốn nhanh chóng cắt bỏ cái chân bị dị biến này đi.
Khi toàn bộ bụi cỏ lóe lên, người bị thương phát ra tiếng kêu càng thêm tê tâm liệt phế.
Người đàn ông bên cạnh hắn ta nhanh chóng lấy ra một viên thuốc nhỏ bằng hạt đậu Hà Lan từ trong túi.
Nó hơi nhấp nhô trong lòng bàn tay hắn ta, tỏa ra ánh sáng xanh chói mắt, đúng là hơi giống đom đóm.
Nguyễn Nhàn có thể ngửi thấy mùi ngọt ngào như bơ từ nó.
Chẳng biết tại sao anh lại chán ghét mùi vị đó theo bản năng.
Người đàn ông thở ra một hơi, do dự mấy giây, cuối cùng cũng nhét viên thuốc đó vào miệng người bị thương.
"Hồ Kiên!" Người phụ nữ cầm cưa xương rít lên một tiếng.
Người bị thương lại lập tức im lặng trở lại.
Xuyên qua bụi cỏ, Nguyễn Nhàn thậm chí nhìn thấy vẻ mặt mê say của người kia.
Nhưng sự mê say đó lại vô cùng ngắn ngủi.
Không đến nửa phút, người đàn ông vừa rồi còn gào thảm thiết đã há miệng thật to.
Đám cỏ mọc ra từ mũi và miệng của hắn ta với tốc độ mắt thường có thể thấy, lấp đầy mắt và tai hắn ta.
Vết thương mà người phụ nữ sắp cắt gần hết cũng mọc cỏ, sau đó lan ra cơ thể, cánh tay.
Cả người hắn ta mềm nhũn sưng phồng lên.
Người phụ nữ vẫn đang quỳ trên mặt đất, cầm cưa xương dính đầy máu, trên mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt: "Lục, Lục Minh..."
Như thể nghe được tiếng gọi, người bị thương kia đứng lên.
Tư thế của hắn ta mềm oặt một cách quái dị, lội qua vũng máu tươi của chính mình.
Nhưng hắn ta không đi về phía đồng bạn mà lại nhào vào bụi cỏ phía sau.
Âm thanh rơi xuống nhẹ gần như không nghe thấy, rất nhanh bụi cỏ đó lại rậm rạp hơn một chút.
"Hắn, hắn ta bị lây nhiễm. Lâm Lâm, hắn ta bị lây nhiễm, là chúng ta quá chậm trễ." Người đàn ông được gọi là "Hồ Kiên" thì thào nói: "Sớm biết thế thì nên dẫn theo Lão Phàn đi cùng, mẹ nó, vào lúc quan trọng lại không tìm được người..."
Cưa xương trượt khỏi tay người phụ nữ, cô ta vùi mặt vào hai tay, bả vai run dữ dội.
"Tôi rất xin lỗi." Nguyễn Nhàn khẽ nói, "Mấy người còn cần thuốc phun sương cầm máu nữa không?"
"Không cần." Người phụ nữ kia run rẩy đứng lên, dùng sức sụt sịt mũi.
Cô ta nhặt cái túi dính đầy máu bên chân lên, ôm chặt nó vào lòng: "Anh, anh nhìn đi... Nơi này chính là chỗ nguy hiểm như vậy, hoàn toàn không nên để người mới xuống. Nếu không phải lần này thiết bị của chúng tôi có hạn, tôi có thể đưa hai người đi."
"Cảm ơn. Nhưng chúng tôi đã thu thập đủ đồ rồi." Nguyễn Nhàn trấn an cười, anh có thể đoán ra cô ta muốn nghe điều gì.
Quả nhiên, vẻ mặt của người phụ nữ dịu đi một chút, nhưng đôi mắt vẫn đỏ bừng: "Anh là người không tệ, không thích hợp với ổ thổ phỉ phía đông."
"Nếu anh và bạn mình sống ở đó không nổi, trên bản đồ có thông tin, hai người có thể đến thuyền Cực Lạc nương tựa." Cô ta thao tác xong thiết bị định vị trong tay, lại bổ sung hai câu: "Thuyền trưởng thuyền Tẩu Thạch là một tên khốn không coi người ra gì, hai người gặp sẽ biết. Điều kiện sinh hoạt ở chỗ chúng tôi tốt hơn nhiều, hoan nghênh hai vị đến bất cứ lúc nào."
Hai bộ đồ kim loại rơi xuống từ trần nhà.
Sau khi nhét chiến lợi phẩm và cưa xương vào cái bao sau lưng, đôi nam nữ còn lại bước vào bộ đồ kim loại, nhanh chóng được kéo lên trần nhà theo dây thừng.
"Thuyền Cực Lạc." Nguyễn Nhàn dồn sự chú ý lại mặt cỏ trước mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm.
"Thú vị, cô ta không có dấu hiệu nói dối." Đường Diệc Bộ đang lấy dao từ trong ba lô ra, đôi mắt vẫn luôn nhìn về phía bụi cỏ sáng tắt.
"Đó là bởi vì cô ta tin lời mình nói là sự thật." Nguyễn Nhàn hừ một tiếng: "Thỉnh thoảng con người sẽ như vậy."
Theo lời người đàn ông kia, đối phương vốn nên là đội ngũ bốn người, mà vừa rồi chỉ có hai bộ đồ kim loại rơi xuống.
Người tiếp ứng phía trên có thể căn cứ vào nội dung giao tiếp để điều chỉnh số lượng bộ đồ, không thể có chuyện thiết bị có hạn.
Giọng nói của cô ta chân thành thì chân thành, nhưng thuận tay mang cả cưa xương đi cũng không hề mập mờ.
Cả người tràn ngập mâu thuẫn.
Anh cũng không hề có chút ấn tượng tốt nào với hai người đó.
Thấy Đường Diệc Bộ có vẻ kích động với bụi cỏ đó, Nguyễn Nhàn cũng rút dao trong ba lô ra, quyết định tạm thời gác lại đề nghị của người phụ nữ kia: "Đường Diệc Bộ, vừa rồi tôi đã quan sát một chút, những ngọn cỏ này trước khi lấp lóe sẽ..."
"Sẽ run rẩy ba lần." Đường Diệc Bộ nhún vai, cắt cỏ 'răng rắc răng rắc': "Tôi cũng phát hiện ra. Từ tình trạng vừa rồi, ánh sáng lấp lóe có thể là cách chúng săn mồi – lách vào cơ thể sau đó cắm rễ sinh trưởng."
Nguyễn Nhàn hơi kinh ngạc: "Quả của nó..."
"Một mùi bơ, thành phần gây mê. Nhìn có vẻ chưa đến lúc chín, dưới đáy quả còn sót lại cánh hoa. Nhưng nếu chúng đã có thể nở hoa kết trái ở nơi này, chúng ta phải cẩn thận với thứ thụ phấn." Đường Diệc Bộ vừa nói vừa bó cỏ lại: "Anh muốn nói những điều này sao?"
Nguyễn Nhàn thu lại vẻ kinh ngạc.
Đến khi anh nhận ra, một nụ cười đã tự nhiên nở trên môi anh.
Đường Diệc Bộ dừng động tác nhét cỏ vào ba lô: "Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh cười như vậy. Nguyễn tiên sinh, lời tôi vừa nói có vấn đề gì sao?"
"Không có, chúng ta đi thôi." Xem ra lần này anh không cần đặc biệt đi chậm lại vì đối phương nữa, loại cảm giác này cũng không tệ chút nào.
Nhưng sau khi trở lại địa bàn của đám tặc đất, tâm trạng tốt đẹp vi diệu của Nguyễn Nhàn nhanh chóng biến mất tăm.
"Ồ, Lão Đồ nói không sai, đúng là hai tên ẻo lả, hiếm có hiếm có."
Cách một căn phòng kính nhỏ, một người đàn ông trung niên cơ bắp rắn chắc đang ngồi trên ghế.
Ông ta để đầu đinh, râu quai nón cắt tỉa cẩu thả, ngũ quan cứng rắn đoan chính.
Nhưng kết hợp với vẻ mặt láu cá vô lại ấy, một chút chính khí đã biến mất hết.
Người kia duỗi lưng một cái, cầm bình rượu trên bàn lên, xiêu vẹo đi về phía họ.
Sau đó ông ta cúi đầu xuống, ánh mắt ngả ngớn xuyên qua lớp kính chống đạn thật dày, lướt qua mặt hai người.
Sau khi quan sát, ông ta huýt sáo một cái, thậm chí còn dùng đốt ngón tay gõ lên tấm kính trước mặt Nguyễn Nhàn mấy lần.
"Lần đầu tiên ông đây thấy tiếc vì mình không thích đàn ông. Haiz, thật lãng phí."