Chương 6: Cuộc Chiến Bất Ngờ

Tận Thế Vui Vẻ

Chương 6: Cuộc Chiến Bất Ngờ

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mười phút trước.
Trì Lỗi vò nát tờ giấy, rồi lại nhặt vài lá sen khô cuộn tròn, châm lửa đưa lên miệng hít một hơi thật dài.
Mùi vị của thứ này kém xa thuốc lá, nhưng trong thời buổi vật tư thiếu thốn, nó cũng có thể giúp giảm cơn nghiện.
Cỗ máy quét mới lắp đặt trước mặt không có phản ứng. Nếu lão Trương cách họ tầm năm cây số, kiểu gì cũng có thể tìm được một ít thông tin.
Nhưng trên màn hình nhấp nháy chỉ hiện lên khoảng không trống rỗng.
Hắn ta phả mạnh một làn khói thuốc.
"Anh Trì." Đinh Trạch Bằng theo sau, cúi đầu thấp: "Có cần em giúp sửa lại ăng-ten không?"
"Không cần, lúc nào cần giúp tôi sẽ gọi cậu, bây giờ phải quan sát lều vải." Trì Lỗi không quay đầu lại, chỉ nhìn chằm chằm màn hình.
"231 vào rồi." Đinh Trạch Bằng lập tức nói.
"Cậu cảm thấy người mới đến thế nào?" Trì Lỗi không đáp lời mà chuyển sang chuyện khác.
"Không phải 231 nói anh ấy là nhân viên phục vụ sao? Anh Nguyễn có chút bối rối, chắc là còn chưa thích nghi, những cái khác đều ổn cả."
Trì Lỗi cười khẩy một tiếng, lại phả ra một làn khói thuốc: "Hãy dùng trực giác của cậu.
Thằng nhóc kia không hề đơn giản, ánh mắt cậu ta nhìn khẩu súng không giống một người bình thường...!Cậu ta đi lại không thuận tiện?"
"Vâng, nhưng vấn đề không lớn, một thời gian nữa sẽ có thể tự do hành động.
Dựa theo chẩn đoán của 231, cũng chỉ có đầu óc có chút rắc rối — hình như Nguyễn Nhàn đã chịu kích thích dẫn đến mất một phần ký ức, cộng thêm vết nhiễm trùng ở cổ không thể để lộ ra ngoài ánh sáng."
"231 không có tin tức về lão Trương sao?"
"Nói là không thấy, chỉ nhìn thấy lão Trương muốn đi tìm người sống sót.
231 sẽ không lừa em đâu.
Anh Trì, thuốc cũng đã dùng rồi, chắc chắn Nguyễn Nhàn không phải đến từ trong thành.
Trên người anh ấy cũng không có vũ khí gì..."
"Tôi không thích vẻ mặt của cậu ta." Trì Lỗi dứt khoát ngắt lời, "Lúc thế giới diệt vong cậu còn nhỏ lắm, không hiểu cũng là chuyện bình thường.
Phục vụ quán cà phê? Vẻ mặt đó cũng không giống như vậy.
Nhỡ may là một thiếu gia nào đó từng chỉnh sửa gen đến đây gây ra một mớ rắc rối thì sao.
Trong căn cứ có một Quan Hải Minh đã đủ phiền phức rồi."
Đinh Trạch Bằng không nói thêm lời nào.
Mỗi lần nhắc đến thế giới trước khi hủy diệt, cậu ta đều không thể nói tiếp được.
Thấy Đinh Trạch Bằng im lặng, Trì Lỗi mệt mỏi nở nụ cười.
Hắn ta đưa thuốc lên miệng, vỗ nhẹ gáy cậu nhóc: "Để ý một chút đi, không có gì sai đâu."
Tiếp theo hai người im lặng một lúc, chỉ chăm chú nhìn màn hình quét trống rỗng.
"Anh Trì, anh nói anh Trương sẽ không..."
"Thôi đi, không ai bảo cậu bị điếc đâu mà cứ hỏi thế."
"Anh Trì!"
"Không phải tôi bảo cậu — ĐM!" Khóe mắt Trì Lỗi thoáng thấy cái bóng đen nhiều chân, hắn kịp thời phản ứng, dùng hết sức đẩy Đinh Trạch Bằng ra.
Cái chân sắc nhọn cứa rách lưng Trì Lỗi, máu lập tức tuôn ra.
"Là Phúc Hành Liêm, chạy!" Trì Lỗi hét lên.
Hai người không kịp để ý đến cỗ máy vừa mới lắp đặt xong mà nhanh chóng chạy xuống núi.
Kết quả còn chưa chạy được hai bước đã thấy một con Phúc Hành Liêm khác chắn ngang trước mặt họ.
Nó duỗi cái chân như lưỡi dao ra, hất cái bụng to tròn mềm nhũn chặn mất con đường chạy trốn thuận tiện nhất.
Trì Lỗi bắn hai phát súng.
Phúc Hành Liêm da dày, bắn vào bụng nó chẳng có ý nghĩa gì, mắt và khớp nối mới là điểm yếu chí mạng.
Đáng tiếc vết thương ở lưng lại làm chậm chân anh ta — Phúc Hành Liêm không chuyển động, hắn ta không bắn trúng phát nào.
Máu bắt đầu nhỏ xuống đất.
Đinh Trạch Bằng nuốt nước bọt.
Cậu ta vội vàng lắp gậy laser, xông lên mấy bước, dùng lưng mình che chắn cho vết thương ở lưng Trì Lỗi, chĩa gậy vào một con đang tiến đến gần từ phía sau.
"Hai con." Trì Lỗi hít một hơi lạnh, "Mẹ kiếp, sao chúng lại chạy đến tận đây?"
"Anh Trì, thời gian tuần tra trong thành..."
"Tôi biết rồi.
Chắc 231 đang đến, đợi cậu ta ổn định tình hình, chúng ta sẽ cùng nhau tìm chỗ ẩn nấp...!Tiểu Đinh, đừng cố tấn công, đây không phải thứ con người có thể đối phó!"
Đinh Trạch Bằng thở phào một hơi, thay đổi tư thế cầm gậy.
Cách đó hàng trăm mét, trên một con đường khác bị chặn lại.
Đường Diệc Bộ đột nhiên dừng lại.
"Sao thế?"
"Kia là Phúc Hành Liêm." Đường Diệc Bộ nhìn về phía con quái vật, dùng giọng điệu thân thiện như giáo viên mầm non giới thiệu: "Anh đã từng giết một con rồi."
"...Cảm ơn đã giải thích." Nguyễn Nhàn chết lặng nói.
"Tôi phải dùng súng để giải quyết."
"Ừm." Nguyễn Nhàn đáp, rồi nhướng mày.
Với thân thủ của Đường Diệc Bộ ở khu phế tích, hoàn toàn không giống như cần phải dùng súng.
"Cảm ơn đã hiểu." Đường Diệc Bộ buông lỏng hai tay.
Nguyễn Nhàn vốn đang được ôm ngang thì rơi bịch xuống đất, đột nhiên ngây người ra.
Nguyễn tiên sinh chậm rãi ngồi dậy, xoa xoa phần lưng đau nhức, kinh ngạc nhìn Đường Diệc Bộ.
Động tác của Đường Diệc Bộ rất dứt khoát, hai cánh tay đã trang bị súng xong xuôi.
Hình như hiểu nhầm ánh mắt của Nguyễn Nhàn, hắn tặc lưỡi một cái rồi ném cho anh một khẩu súng, sau đó giơ ngón cái lên.
Trên khuôn mặt không biểu cảm của hắn hiện lên một nụ cười rạng rỡ nhưng có chút giả tạo.
"Không cần lo lắng, khoảng cách này nằm trong tầm bảo vệ của tôi.
Anh sẽ không sao đâu."
"..." Cơ mặt Nguyễn Nhàn co giật.
Đường Diệc Bộ lao lên, đạp vào một tảng đá lớn trên đường núi, chân mượn lực từ bụng Phúc Hành Liêm, lật mình sang một bên chiến trường một cách điệu nghệ.
Hai con Phúc Hành Liêm ở trước mặt còn lớn hơn con ở khu phế tích, phần bụng cao gần hai mét.
Nguyễn Nhàn ngồi dưới đất rất khó nhìn rõ tình hình bên kia.
Nguyễn Nhàn hít thở nhẹ nhàng, quan sát kỹ khẩu súng trong tay.
Anh vừa nhanh chóng phán đoán cách sử dụng, vừa cố gắng phân biệt các loại âm thanh trong trận chiến.
Chuyện bây giờ đã rất rõ ràng.
Đường Diệc Bộ sở hữu cơ thể cực kỳ giống con người, nhưng từ cách nói chuyện thì rõ ràng hắn không phải con người.
Tổng hợp lại những thông tin hiện có, anh chắc chắn hắn có liên quan đến robot hình người mà Đinh Trạch Bằng đã nhắc đến cần đề phòng.
Nghiên cứu về robot hình người vẫn luôn tiếp tục, nhưng tiến triển thực sự không mấy khả quan.
Từ trăm năm trước con người đã bắt đầu ý định chế tạo robot hình người, nhưng ngay cả khi anh sắp chết, về mặt kỹ thuật vẫn còn rất xa mới hoàn thành — không có quá nhiều công việc nhất định phải cần người làm.
Cảnh sát sẽ có chó robot cỡ lớn, quân đội sẽ có xe tăng thông minh, thậm chí người máy giúp việc cũng chỉ lớn bằng một thùng rác.
Trong sự so sánh đó, ngoại hình giống con người có chi phí quá cao, cũng không được ưa chuộng như mọi người vẫn nghĩ.
Thực tế ảo phát triển càng hoàn hảo, phát triển AI độc lập mới là lựa chọn kiếm tiền nhanh nhất.
Bỏ qua con đường vòng vèo "để phần cứng giống người", chỉ cần phối hợp một hình ảnh ảo trước cùng với kích thích não bộ thích hợp là có thể thỏa mãn đa số nhu cầu của mọi người.
Để đảm bảo đầu tư ổn định, chính Nguyễn Nhàn cũng có một đội AI riêng.
Đáng tiếc dự án còn chưa hoàn thành, anh liền bị bắn xuyên đầu.
Cho đến bây giờ, nhìn từ thái độ thì chắc Đường Diệc Bộ coi mình là đồng loại.
Trong hiệp ước hợp tác cần giữ bí mật, chắc cũng có liên quan đến tình trạng thực tế của Đường Diệc Bộ.
Nếu Đường Diệc Bộ cần một đồng loại, mình "tạm thời ngụy trang" cũng tốt hơn là "bị diệt khẩu ngay lập tức".
Nguyễn Nhàn kích hoạt khẩu súng, chăm chú nhìn chiến trường cách đó hàng trăm mét.
Có thể khiến nó co rút lại để ngăn chặn một con Phúc Hành Liêm, nhưng khi bị hai con vây quanh thì không thể dùng lại chiêu này.
Con Phúc Hành Liêm chắn đường thỉnh thoảng động đậy sẽ để lộ ra tình hình trong chiến trường — Đinh Trạch Bằng rất thành thạo vung vẩy gậy laser, đã chặt được vài cái chân của một trong số chúng.
Anh Trì bị thương, đang cầm súng bắn liên tục.
Trong phút chốc cũng không thể nhận ra bên nào đang chiếm ưu thế.
Nguyễn Nhàn giơ súng lên, chăm chú nhìn động tác của Phúc Hành Liêm.
Tấn công lung tung sẽ chỉ chọc giận chúng, nhất định anh phải nắm đúng thời cơ — thành công ở đại sảnh khu phế tích chỉ là may mắn, nếu không phải trên trần nhà vừa vặn có mấy tấm thép lung lay sắp đổ, Nguyễn Nhàn không nghĩ mình có thể xử lý được thứ đó.
Sau một tiếng súng vang lên, tiếng gào thét chói tai lọt vào tai Nguyễn Nhàn.
Một con có phần bụng cồng kềnh trong số đó không động đậy được nữa.
Một con khác cũng hành động dần dần chậm chạp.
Đường Diệc Bộ một tay cầm súng, một tay khác dìu anh Trì đang bước đi loạng choạng.
Hai người lướt qua trên bụng con quái vật, chạy về phía Nguyễn Nhàn.
Tiểu Đinh bắt chước theo, cũng nhảy theo sát Đường Diệc Bộ—
Bụng của nó vốn đã mềm, sau một trận chiến lại dính không ít chất nhầy.
Đinh Trạch Bằng lảo đảo một cái, ngã xuống từ cái bụng cao hai mét.
Đường Diệc Bộ lập tức dừng bước, quay đầu bắn thêm mấy phát.
Con côn trùng kia dường như phát điên, nó vung vẩy chân nhưng lại không hề có ý định chạy trốn.
Phần bụng dày đặc của nó đột nhiên xẹp xuống, ba thứ giống đuôi bọ cạp chui ra từ cuối phần bụng căng phồng, đâm về phía Đinh Trạch Bằng.
"Là gai đuôi, thứ này muốn chết chung với chúng ta!" Anh Trì khàn giọng hô, "231, dùng bom!"
"Nó đã bị mù." Giọng nói của Đường Diệc Bộ vẫn rất ổn định, tiếp tục bắn: "Vụ nổ sẽ thu hút chim trinh sát, không phải phương án tốt nhất."
"Dù sao thời gian tuần tra của chim trinh sát cũng sắp đến rồi, kịp thời trốn đi sẽ không sao!" Đinh Trạch Bằng giãy giụa đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, chật vật lê chân tránh né.
Giọng nói của anh Trì trở nên gay gắt: "Tiểu Đinh! Thằng nhóc khốn kiếp, mau tới đây!"
Cả người con quái vật đã chi chít vết thương do đạn bắn, nó bám sát Đinh Trạch Bằng mấy bước.
Những cái chân đen đứt gãy như lưỡi dao nhọn vung vẩy, cái đuôi dính đầy chất nhầy đâm loạn xạ như phát điên.
Đinh Trạch Bằng mím môi nhìn sang bên này một chút, không đến gần mà bắt đầu dẫn nó đi xa hơn.
"Chạy đi đâu? Chạy về đây!" Anh Trì gầm lên, trơ mắt nhìn con quái vật thoát khỏi tầm bắn của mình: "231, bom, đây là mệnh lệnh!"
"Tôi chỉ có thể đưa theo hai người, bây giờ ba người đều đang trong tình trạng không tiện hành động.
Vụ nổ sẽ thu hút chim trinh sát, chắc chắn sẽ có một người không thoát khỏi sự dò xét.
Mà giết chết Phúc Hành Liêm cần năm phút, cuộc tuần tra sẽ diễn ra sau năm phút bốn mươi giây.
Bốn mươi giây còn lại, theo lý thuyết tất cả mọi người đều có thể sống sót...!Nếu Đinh Trạch Bằng không may hy sinh, tôi sẽ lập tức dẫn hai người đi ẩn nấp."
"...Cậu dùng bom trước, sau đó dẫn hai đứa nhóc đi.
Tôi từ bỏ quyền hạn của mình đối với cậu." Anh Trì vùng thoát khỏi tay Đường Diệc Bộ, ngồi bệt xuống đất thở hổn hển: "Không thể để Tiểu Đinh mạo hiểm, hai đứa bọn họ còn trẻ, nếu muốn chết thì nên để tôi chết."
"Không." Đường Diệc Bộ không ngừng động tác trên tay, "Nhất định tôi phải lựa chọn phương án để tất cả cùng sống sót, đây là quy định."
Giọng nói của hắn vẫn vô cùng bình tĩnh.
"Cậu—" Anh Trì tức giận đến mức suýt ngất xỉu, suýt nữa thì không cầm chắc súng trong tay.
"Tiểu Đinh, lại đây!" Nguyễn Nhàn lại đột nhiên hét lên, "231 có cách rồi—!"
Nghe thấy 231 có cách, Đinh Trạch Bằng ngoan ngoãn đổi hướng, khập khiễng chạy lại từ cách đó hàng trăm mét.
"Cậu làm loạn cái gì nữa?! Tôi cho cậu biết...!" Anh Trì đang định trút giận, đột nhiên ngã xuống đất như đã mất đi ý thức.
Đường Diệc Bộ liếc nhìn Nguyễn Nhàn một cách đầy ẩn ý.
"Mất máu quá nhiều, phản ứng sinh lý của hắn ta sẽ không nói dối.
Cậu cũng đang chờ hắn ta ngất xỉu, phải không?" Nguyễn Nhàn thở dài.
Ngay lúc này.
Trái tim đập thình thịch như nổi trống, trong tai tràn ngập tiếng máu chảy.
Nguyễn Nhàn liều mạng thở dốc, hai tay giữ vững nòng súng.
Thời gian như trôi chậm lại, động tác của quái vật rõ ràng và chậm chạp.
Kết hợp hướng gió, tình trạng vũ khí và khoảng cách, anh phát hiện mình có thể dự đoán được vị trí cần bắn trúng — cảm giác đó vô cùng kỳ diệu, vừa dị thường lại tự nhiên.
Giống như xuất phát từ bản năng, gần như có thể bỏ qua quá trình tính toán.
Giống như xoay người nhặt một chiếc lá rụng.
Loại cảm giác này đã từng xuất hiện ở khu phế tích, nhưng lần này nó càng mãnh liệt hơn.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Đinh Trạch Bằng, Nguyễn Nhàn nổ súng về phía con quái vật phía sau.
Trong tầm mắt của cậu nhóc, mỗi một viên đạn đều bắn vào nơi Đường Diệc Bộ đã từng bắn trúng.
Vết thương tăng lên gấp bội, động tác của Phúc Hành Liêm đang phát cuồng dừng lại vài giây.
Đường Diệc Bộ thừa cơ xông lên phía trước, vừa bắn vừa húc Đinh Trạch Bằng sang một bên — cậu nhóc té ngã và không đứng dậy nữa.
Nguyễn Nhàn chắc chắn mình đã nhìn thấy Đường Diệc Bộ thu hồi một thứ giống ống tiêm không kim.
Đường Diệc Bộ vứt súng xuống.
"Bắn vào chỗ dưới giác hút của nó!" Nụ cười giả tạo trên mặt đã biến mất, Đường Diệc Bộ nhảy lên bụng của Phúc Hành Liêm.
Nguyễn Nhàn không chút do dự làm theo.
Bị đánh trúng chỗ nhạy cảm, Phúc Hành Liêm phát cuồng cong người lên theo bản năng.
Động tác này khiến đuôi nó rụt về sau, phần bụng lại phồng lên lần nữa.
Đường Diệc Bộ trực tiếp ôm chặt một cái đuôi, dứt khoát giật xuống, kéo theo cả một đống nội tạng sền sệt.
Thừa lúc Phúc Hành Liêm còn chưa kịp phản ứng, hắn dùng cái đuôi tráng kiện làm vũ khí, đâm mạnh vào phần bụng mềm mại của Phúc Hành Liêm xuống bùn đất.
Toàn bộ quá trình thô bạo và chính xác như mãnh thú săn mồi.
Giống như Nguyễn Nhàn đã từng thấy, Phúc Hành Liêm bị vỡ bụng rất nhanh đã không động đậy được nữa.
Đường Diệc Bộ vỗ vỗ tay, nhặt súng dưới đất cài lên thắt lưng, sau đó nâng Đinh Trạch Bằng lên.
Hắn thoải mái quay trở lại đường cũ, đặt Đinh Trạch Bằng đã bất tỉnh ở bên cạnh anh Trì đang hôn mê.
"Làm sao bây giờ?" Sau khi ổn định cảm xúc kinh ngạc và lo lắng, Nguyễn Nhàn hỏi: "Còn chưa đến một phút.
Tôi vẫn không thể đi, không phải cậu không thể đưa theo ba người sao?"
"Tôi sẽ khống chế để họ hôn mê trong hai giờ." Đường Diệc Bộ buông tay, "Vậy là đủ."
"Nhưng mấy người vừa nói, chim trinh sát..."
"Đúng vậy, chính là chúng." Giọng điệu giới thiệu khiến người ta tức giận của Đường Diệc Bộ lại xuất hiện lần nữa, hắn chỉ vào đám chim đang bay về hướng này.
Sau đó làm một động tác tay đơn giản.
Bầy chim thoáng đổi hướng, bay khỏi khu vực này.
Một con bay ra khỏi bầy chim ngay ngắn, sà cánh hạ xuống đậu trên ngón trỏ của Đường Diệc Bộ.
"Chim trinh sát." Đường Diệc Bộ đưa tay ra cho Nguyễn Nhàn xem: "Trong thành dùng thứ này để dò tìm tung tích con người."
Chim trinh sát trông hơi giống chim sẻ, lông vũ chủ yếu có màu xám, rất dễ ẩn nấp trong rừng cây.
Đầu nó không có mắt hay mỏ chim, ở chính giữa chỉ có một thứ giống camera.
Cơ thể không khác chim thật là bao.
Nguyễn Nhàn cố gắng nén cơn rùng mình để bình tĩnh quan sát nó.
Đường Diệc Bộ đanh mặt lại, dùng lòng bàn tay xoa xoa cái đầu dị dạng của con chim.
"Nếu dùng để dò tìm tung tích con người, anh Trì và tiểu Đinh phải làm sao bây giờ?" Nguyễn Nhàn đặc biệt loại trừ mình ra.
"Họ sẽ không bị phát hiện."
Đường Diệc Bộ rụt tay lại, mặc cho chim trinh sát bay loạn xạ.
"...Tôi đã dùng quyền hạn quản lý để sửa nhật ký của bầy chim rồi."
Nguyễn Nhàn quay mặt sang một cách máy móc.
Nhất định phải giấu kỹ, anh nghĩ.
Hình như vừa mới có thêm một lý do để bị Đường Diệc Bộ diệt khẩu sau khi bại lộ.