Chương 8: Nghi vấn đầu tiên

Tận Thế Vui Vẻ

Chương 8: Nghi vấn đầu tiên

Tận Thế Vui Vẻ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc quét hình không mất quá nhiều thời gian, cùng lắm chỉ khoảng năm phút.
Các phòng quét hình lớn bằng nhà vệ sinh, xếp san sát nhau, bên trong đều có sẵn ghế ngồi.
Trước khi Nguyễn Nhàn cất túi đồ, anh lặng lẽ xé tờ giấy có ghi tên "Trương Á Triết" xuống giấu đi, sau đó dùng vạt áo lau sạch dấu vết.
"Loại đồ hộp này là do khu trú ẩn phân phát à?" Tựa vào cửa phòng quét hình, Nguyễn Nhàn đưa cánh tay ra, Đường Diệc Bộ liền đỡ lấy anh.
"Đúng vậy. Những người thăm dò sẽ được phát đồ ăn khẩn cấp, ăn một hộp là hết một hộp. Theo lý thuyết, mỗi hộp đều có số hiệu riêng." Đường Diệc Bộ liếc nhìn chiếc hộp đã mất nhãn, khao khát được giải thích lại trỗi dậy: "Nếu đây là thứ anh nhặt được ở bên ngoài thì sẽ được tính là tài sản riêng của anh."
Nguyễn Nhàn khẽ nhíu mày, nhét chiếc hộp vào túi. Bây giờ, anh chỉ biết nó đến từ phế tích. Có thể nó rơi ra từ một thi thể nào đó, hoặc cũng có thể rơi xuống từ đại sảnh cùng lúc khi nó sụp đổ. Nếu lão Trương không đặc biệt nhắc đến chuyện đồ hộp, anh đã nghĩ rằng đối phương sơ ý làm mất nó. Nếu số hiệu của hộp đồ ăn không phải là duy nhất, anh cũng có thể cân nhắc rằng nơi này có hoặc đã từng có một "Trương Á Triết" khác. Nhưng bây giờ chỉ còn một khả năng duy nhất: lão Trương đang nói dối. Hơn nữa, lời nói dối này lại chẳng có chút ý nghĩa nào — hắn ta hoàn toàn có thể nói mình đã làm mất nó.
"Phòng bếp sẽ tái chế những hộp đồ ăn này như thế nào?" Nguyễn Nhàn dời ánh mắt khỏi nụ cười quá mức tiêu chuẩn của đối phương.
"Kiểm tra độc tố, xử lý diệt khuẩn rồi nghiền thành bột để làm gia vị."
Nghe nói kiểm tra độc tố rồi lại làm thành gia vị, Nguyễn Nhàn mới nhẹ nhõm thở ra. Anh đột nhiên trầm mặc, tập trung sự chú ý vào việc điều khiển đôi chân, sau đó đi theo Đường Diệc Bộ trở lại khu kiểm tra màu trắng rồi đi thẳng đến cửa.
Phía sau cánh cửa là một đại sảnh rộng rãi. Bốn phía đại sảnh xây không ít cổng vòm đơn sơ, chính giữa là một cái bệ hình vòng. Mấy nhân viên đang bận rộn thao tác những màn hình lớn lơ lửng giữa không trung, ngay trên bệ tròn. Một đống thiết bị chất đống ở góc đại sảnh, những màn ánh sáng chiếu xung quanh khiến không gian này không đến mức quá lộn xộn. Trong sảnh không có quá nhiều người, nhưng cũng khá náo nhiệt với những người qua lại. Nhưng không chỉ có mỗi con người qua lại. Những robot với tạo hình khác nhau đang khéo léo đi bên cạnh con người. Những con robot ba chân cao lớn bước qua ngay trên đầu bọn họ.
Nguyễn Nhàn không thể không khó khăn lùi lại hai bước để nhường đường cho một cỗ máy có hình dạng giống đà điểu không đầu. Khớp nối của cỗ máy kia được thiết kế rất tinh vi, Nguyễn Nhàn suýt nữa dán mắt vào nó, mãi đến khi bị Đường Diệc Bộ kiên quyết kéo đi về hướng một cổng vòm khác.
So với bên kia, cổng vòm này còn quạnh quẽ hơn không ít. Trên đỉnh cổng vòm có biểu tượng con rắn quấn quanh một cây đinh. Mùi thuốc bay ra từ hành lang bên trong, toàn bộ không gian tràn ngập hơi lạnh.
Chưa đi được mấy bước, Nguyễn Nhàn đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Lão Trương vẫn mang dáng vẻ bẩn thỉu ấy. Hắn ta đang đứng trước một cánh cửa, dùng sức cầm khăn tay lau tay. Như thể phát hiện ra ánh mắt của Nguyễn Nhàn, hắn ta nghiêng mặt qua nở một nụ cười nhiệt tình.
"Cậu chính là người mới đến, để tôi nhớ lại...!Nguyễn Lập Kiệt, đúng không? Haiz, chuyến này tôi đi suýt nữa làm hỏng việc, bây giờ cũng không còn nhiều người sống sót đồng ý tham gia hoạt động nữa. Lúc đầu tôi nên đi đón cậu, kết quả đột nhiên mất dấu tín hiệu, cũng may 231 đã tìm được cậu rồi. Xin lỗi, xin lỗi." Lão Trương nở nụ cười rất chân thành, vừa nói vừa dùng khăn tay kỳ cọ vết bẩn trên lòng bàn tay.
"Đâu có, bây giờ ai cũng khó khăn, mọi người chịu tiếp nhận tôi đã là tốt bụng lắm rồi." Nguyễn Nhàn thuận nước đẩy thuyền.
"Đương nhiên rồi." Lão Trương liếc Đường Diệc Bộ đang giả vờ như không tồn tại, rồi lại chuyển ánh mắt về phía Nguyễn Nhàn: "Sao nào, có chỗ nào không thoải mái không? Lần đầu tiên tiêm chip phụ trợ có thể sẽ có vài phản ứng không tốt. Cậu muốn đi vào kiểm tra sức khỏe đúng không? Nếu có bất kỳ khó chịu nào, nhất định phải nói cho bác sĩ đấy."
"Anh Trương thì sao?...Tôi vừa mới nghe loáng thoáng, anh đến thăm mấy người anh Trì à?"
"Đúng vậy, tiện thể báo cáo với lãnh đạo một tiếng."
"Tôi có thể vào thăm một chút không? Anh Trì và Tiểu Đinh rất quan tâm đến tôi, tôi cũng muốn gặp họ." Nguyễn Nhàn nhìn chằm chằm vào mắt Trương Á Triết. Bàn tay đang nắm tay anh của Đường Diệc Bộ hơi siết chặt, không nói một lời nào.
"Được chứ. Dù sao 231 cũng ở đây, Khâu Nguyệt sẽ không nói gì đâu, đừng ở quá lâu là được."
Cuối cùng, lão Trương đã lau tay xong. Hắn ta đưa tay lên cánh cửa nhấn một cái. "Trương Á Triết, khách đến thăm xin thông qua." Theo một giọng nói điện tử trung tính, cánh cửa từ từ mở ra.
"Lão Trì!" Trương Á Triết vừa vào cửa đã bật cười ha hả, nhào về phía lão Trì đang nằm trên giường. Căn phòng này không nhỏ, có khoảng năm giường bệnh. Trong đó, ba chiếc dựa vào cửa sổ giả lập đều có người đang nằm, giường của Trì Lỗi gần cửa nhất, tiếp theo là Tiểu Đinh đang ngủ say. Chiếc giường trong góc có kéo rèm nên không nhìn rõ bên trong là ai. Trên bệ cửa sổ giả lập có mấy chậu hoa lưu ly. Những bông hoa nhỏ màu xanh vô cùng đẹp mắt dưới ánh mặt trời nhân tạo.
Trì Lỗi đang nằm trên giường bệnh, để trần phần lưng. Phần lưng nghiêng của anh đã được băng bó xong. Một đám robot nhỏ hình cầu đang bận rộn di chuyển xung quanh vết thương. Lão Trương vừa vỗ một cái vào giường, mấy quả cầu suýt nữa rơi ra khỏi lưng Trì Lỗi.
"Lão Trương?! Đồ súc sinh, ông chạy đi đâu?" Trì Lỗi chống người lên, đây là lần đầu tiên Nguyễn Nhàn thấy hắn ta cười.
"Còn có thể đi đâu được, gần Mồ hoang chứ sao. Nghe nói các ông cũng gặp phải Phúc Hành Liêm? Tôi định đi bắt tín hiệu, kết quả gặp phải một con, suýt nữa thì chạy mất cả giày dép." Trương Á Triết xoa xoa mũi, "Ông không sao chứ?"
"Vết thương nhỏ thôi, một tuần là khỏi. Dù sao cũng không phải ở đâu cũng có người sống sót." Trì Lỗi nghiêng đầu nhìn Nguyễn Nhàn một chút: "...Cậu qua đây làm gì, đã đi kiểm tra sức khỏe chưa?"
"Vẫn chưa, tôi sẽ đi ngay đây. Chỉ đến thăm các anh thôi." Nguyễn Nhàn chân thành đáp. Tạm gác nguyên nhân về lão Trương sang một bên, đây cũng không hoàn toàn là lời nói dối.
"Gắt gỏng với người trẻ tuổi làm gì, người ta quan tâm ông đấy. Hơn nữa có 231 ở đây thì còn có thể xảy ra chuyện gì được chứ?" Lão Trương tặc lưỡi hai tiếng: "Ăn gì không, có cần tôi đi lấy cho mấy người vài miếng bánh đậu muối không? Mấy cái đó chắc đã ăn gần hết trước khi xuất phát rồi nhỉ."
"Ông không sợ phòng bếp đánh chết à?" Quả nhiên sự chú ý của Trì Lỗi đã bị dời đi. Không biết có phải nghe được từ "bánh đậu muối" quan trọng này hay không mà Tiểu Đinh nằm trên giường bệnh bên cạnh đột nhiên chép miệng một cái.
Nguyễn Nhàn cố gắng giữ biểu cảm, xấu hổ mỉm cười với Trì Lỗi, không lên tiếng nữa. Trương Á Triết này giao tiếp rất tự nhiên với Trì Lỗi. Nghe cuộc nói chuyện sẽ thấy chi tiết ký ức của hai người rất trùng khớp. Lão Trương nhiệt tình quan tâm mình cũng là thật, không giống như đang che giấu chuyện gì. Nếu không phải nhặt được chiếc hộp đáng ngờ kia, Nguyễn Nhàn sẽ không hề có chút nghi ngờ nào vào cuộc đời.
"Trương Á Triết?" Một giọng nam bình tĩnh truyền từ trong rèm ra.
"Ôi, thủ lĩnh!" Lão Trương vội vàng đứng thẳng nghiêm chào: "Báo cáo, Trương Á Triết đại nạn không chết, đã trở về rồi!"
Tấm rèm tự động trượt ra, một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đang tựa ở đầu giường, trong tay còn cầm một tờ giấy điện tử. Ánh nắng vượt qua chậu lưu ly nhỏ chiếu lên cơ thể mảnh khảnh kia khiến hắn ta trông càng thêm gầy gò.
"Trở về thì tốt rồi. Đừng coi nhẹ bản thân mình nữa, có chỗ nào khó chịu cứ bảo Khâu Nguyệt xem cho. Ông là người thăm dò tuyệt vời nhất của chúng ta, không thể ngã xuống được." Người đàn ông mệt mỏi gật đầu. Hắn ta hơi dừng ánh mắt trên người Nguyễn Nhàn, nhưng cũng không hề có ý định mở miệng nói chuyện.
"Rõ!" Lão Trương ưỡn thẳng sống lưng.
"Nhân tiện, vừa rồi Trì Lỗi báo cáo với tôi rằng hy vọng có thể đổi máy móc phụ trợ. Đội ngũ của các ông đã sử dụng 231 sắp được hai năm rồi, ông có suy nghĩ gì không?"
"Lão Trì là dân kỹ thuật trong đội, tôi nghe lời ông ấy." Lão Trương lập tức nói, tiếp đó lại nghiêng đầu sang chỗ khác: "Mà lão Trì à, 231 đã làm gì vậy?"
"Chống lại mệnh lệnh. Cộng thêm thông số chữa bệnh sai sót, nó tiêm cho Tiểu Đinh hơn nửa bình thuốc thư giãn trong khi chiến đấu. Đã trục trặc mấy lần rồi, tôi nghĩ nên đưa nó đến chỗ Quan Hải Minh."
"Nghe lời ông hết. Chờ Tiểu Đinh tỉnh lại, chúng ta sẽ bàn bạc rồi đến chỗ Quan Bác đổi một cái khác. Cách đây không lâu, chỗ Tiểu Trịnh mới có thêm mấy cái, chắc là có thể đổi được."
Nguyễn Nhàn nhìn về phía Đường Diệc Bộ. Đường Diệc Bộ vẫn đứng bên cạnh đỡ lấy anh rất vững vàng, giống như thể không nghe thấy gì vậy.
"Thôi. Đến bao giờ mấy người quyết định xong thì nhớ viết báo cáo đấy." Người đàn ông kia ôn hòa cười, buông tờ giấy điện tử xuống.
"...Tôi mới rời đi một lúc mà ông đã ngồi dậy rồi. Điền Hạc, ông nói xem, không thể nghe lời một chút nào à." Khâu Nguyệt cầm một túi vải đi vào phòng. Trong giọng nói của cô ta tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, nhưng trên mặt lại có một nụ cười nhẹ. Cô ta đặt túi vải lên trên bàn nhỏ cạnh giường bệnh của người đàn ông, lấy mấy chiếc hộp vuông vức bên trong ra, sau đó mới ngẩng đầu: "Ồ, Tiểu Nguyễn, cậu cũng ở đây sao."
Thủ lĩnh khu trú ẩn — hoặc có thể nói là Điền Hạc hơi động đậy, đổi một tư thế thoải mái hơn. Không biết có phải là ảo giác của mình hay không mà Nguyễn Nhàn luôn cảm thấy ánh mắt Điền Hạc nhìn về phía Khâu Nguyệt có chút phức tạp.
"Điền Hạc, chuẩn bị ăn cơm." Giọng nói của Khâu Nguyệt rất dịu dàng, "Tiểu Nguyễn, cậu cũng tranh thủ đi. Bây giờ các bác sĩ đang xuống đại sảnh ăn cơm, cũng không còn nhiều người lắm. Tốt nhất là kiểm tra xong trước giờ cơm tối, nếu không sẽ phải đói bụng đến tận đêm."
"Ừm, cảm ơn chị Khâu." Nguyễn Nhàn gật đầu, khóe mắt liếc qua Trương Á Triết đang nói đùa với Trì Lỗi ở một bên.
Nhưng mà vừa ra khỏi cửa, Đường Diệc Bộ lại dẫn anh đi về phía cổng vòm lúc mới đến.
"Chúng ta không đi kiểm tra sao?"
"Khâu Nguyệt nói lát nữa, vừa rồi bác sĩ cuối cùng cũng rời khỏi phòng rồi."
Đường Diệc Bộ đưa lưng về phía camera, vẻ mặt nghiêm túc: "Nghe ông Trương nói, không chừng tối nay sẽ có bánh đậu muối, nếu đến chậm sẽ không còn đâu. So với việc bị đói, tôi muốn được ăn cơm sớm hơn một chút."
"...Cậu cần ăn cơm?"
Đường Diệc Bộ nghiêng đầu: "Không phải anh cũng cần sao?"
"Thế nhưng trong đại sảnh —" Nhìn thế nào cũng thấy những máy móc trong đại sảnh, không giống như cần ăn gì cả.
"Những cái kia đều là kỹ thuật mới." Đường Diệc Bộ có chút bất mãn: "Là mô hình cũ kỹ, tôi phải hấp thu nhiệt lượng để duy trì cơ thể mình hoạt động được. Bánh đậu muối chính là nguồn cung cấp nhiệt lượng rất tốt."
"..." Hình như không giống với robot hình người trong tưởng tượng của anh lắm. Anh vô cùng nghi ngờ robot hình người trước mặt có niềm yêu thích đặc biệt với bánh đậu muối.
Đáng tiếc, kế hoạch ăn tối của Đường tiên sinh cũng không thành công. Bọn họ mới đi ra khỏi cổng vòm mấy bước, Đường Diệc Bộ đã dừng lại, trên mặt chậm rãi hiện ra vẻ cô đơn.
"Sao vậy?" Nguyễn Nhàn nín thở tập trung.
"Có một bác sĩ mới trở về." Bữa cơm tối đã tan tành, lúc này nụ cười tiêu chuẩn của Đường Diệc Bộ có chút miễn cưỡng. "Hoặc có thể nói là một người kiêm chức bác sĩ vừa trở về."
"Phòng số 19, tiến sĩ Quan – Quan Hải Minh."