Tặng Nàng Ngày Xuân - Học Giả Số Một Cấp Quốc Gia Về Lười Biếng thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
4.
Hòa Nghi công chúa có phủ riêng.
Đó là ân điển mà Thái hậu đã xin Hoàng thượng trước khi quy tiên. Vừa đúng vào lễ thành niên, nàng xuất khẩu thành thơ, đối đáp lưu loát, bàn luận kinh sử rành rọt, khiến bệ hạ vô cùng hoan hỉ, thuận theo ý trời mà ban cho nàng một tòa phủ đệ.
Kiếp trước, gã quỷ kia sợ bị nhà ta phát hiện ra manh mối, sợ thân phận bại lộ nên chỉ vài ngày sau khi thành thân, hắn đã nhanh chóng đưa công chúa về phủ riêng, đóng cửa khép kín, sống cuộc đời như chốn thần tiên không ai quấy nhiễu.
Sáng sớm hôm nay, sau khi thay xong y phục, ta dặn dò thị nữ của công chúa không được đánh thức nàng, để nàng nghỉ ngơi cho thật khỏe.
Công chúa là quân, cả phủ An Quốc hầu là thần. Về lễ nghĩa, chúng ta phải đối đãi theo lễ quân thần. Dẫu cả phủ đều kính trọng nàng, nhưng công chúa lại rất thân thiện, dễ gần, lúc nào cũng ôn nhu hiếu thuận, ngày nào cũng đến chỗ Hoàng hậu thỉnh an.
Sáng nay, theo lễ nghi, con dâu phải dâng trà. Chắc chắn công chúa sẽ dậy sớm, dù thực ra đây không phải bổn phận của nàng.
Nhưng đêm hôm qua là đêm động phòng, nàng đã mệt lả. Nhìn sắc mặt nàng tiều tụy, ta chỉ muốn để nàng nghỉ ngơi thêm một chút nữa.
Mẫu thân ta tính tình hiền hòa. Người hầu trong phủ cũng kín miệng, chuyện lớn hay nhỏ đều không để lộ ra ngoài. Dẫu nàng dậy trễ một chút, cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Ta bảo Thư Kỳ dẫn mình đi xem khối ngọc bội.
Gã quỷ kia chính là một tai họa. Dù hắn nói chỉ khi dính máu mới có thể đoạt xác, nhưng ngọc bội lại có tác dụng nuôi dưỡng hồn phách. Biết đâu ngày nào đó, hắn lại bày thêm thủ đoạn khác.
Chậm trễ dễ sinh biến cố. Ta phải nhanh chóng mang ngọc bội này đến chùa Hộ Quốc, càng sớm càng tốt.
Chùa Hộ Quốc nằm trên núi Thanh Nguyên, quanh năm mây mù bao phủ, phong cảnh tựa tiên cảnh.
Xưa kia, Thái hậu từng ở đây tụng kinh lễ Phật, ngày ngày cầu phúc, cúng bái tế lễ. Bệ hạ cũng từng thân chinh tới viếng thăm. Phương trượng nơi đây là đại sư Giác Độ, lòng từ bi quảng đại, tu hành tinh thâm, nổi tiếng trong kinh thành là bậc cao tăng lương thiện.
Chuyện này quan trọng, ta nhất định phải tự mình đi.
Nhưng hôm nay là ngày ta và công chúa tân hôn. Mọi cử chỉ đều dễ bị người khác để ý. Nếu chưa tính toán kỹ mà vội đến chùa Hộ Quốc, e rằng sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Vậy nên chọn ngày nào cho thích hợp đây?
Ta vừa suy nghĩ, vừa cẩn thận gói ngọc bội lại, rồi giấu vào một ngăn bí mật trong thư phòng.
Vừa bước ra khỏi thư phòng, ta đã thấy công chúa đang vội vã đi tới. Dáng đi nhanh, nét mặt có chút lo lắng. Khi nhìn thấy ta, đôi mắt đen láy lập tức sáng bừng.
“Công chúa?”
“Đã muộn thế này rồi! Sắp trễ giờ thỉnh an rồi!” Nàng bước đến bên cạnh, giọng hơi trách móc vì lo lắng, “Chàng… tại sao không gọi ta dậy?”
Có lẽ vì vội, nàng chẳng đeo trang sức rườm rà nào, chỉ khoác một bộ y phục rực rỡ. Dù không trang điểm, gò má nàng vẫn trắng hồng như quả vải mới lột vỏ, môi đỏ răng trắng, vừa duyên dáng vừa yêu kiều.
Không còn dáng vẻ đoan trang, điềm tĩnh nơi yến hội, cũng chẳng phải vẻ tiều tụy, rũ rượi khi bị hành hạ như kiếp trước, lúc này nàng như một thiếu nữ tràn đầy sức sống, tươi tắn rạng rỡ.
Trái tim ta như tan ra.
Trước khi thành thân, ta và nàng chỉ mới quen biết sơ giao. Khi kết hôn, nàng vẫn còn lo lắng, bất an. Kiếp trước, sau khi bị đối xử như vậy, ta ngày càng không còn thấy nàng cười nữa.
Thiếu nữ nào mà không mộng mơ, dù là công chúa cao quý. Giữa thời đại hôn nhân do người khác định đoạt, chắc hẳn nàng từng ôm chút kỳ vọng nơi người chồng sắp cưới. Không mong được ân ái như loan phụng, chỉ mong được tôn trọng như khách.
Hôn nhân này là ván cờ đã định. Thiên tử đã chỉ hôn thì không thể không gả. Ta từng nghĩ đến chuyện hòa ly, nhưng suy đi tính lại, biết khó thực hiện.
Hơn nữa, công chúa cũng không hề muốn rời. Chí ít là nàng không ghét ta. Từ đêm hôm qua, nàng càng thêm gần gũi, tin cậy ta, tựa như một hạt giống vừa mới nảy mầm.
Nếu đã là định mệnh, vậy ta nguyện hoàn thành ước nguyện của nàng — giữ mãi nụ cười này suốt cả đời.
Hoàng Thiên Hậu Thổ chứng giám, Dung Tự nguyện lấy sinh mệnh mình để che chở Hòa Nghi công chúa, bảo vệ nàng bình an cả đời.
Đây là điều ta nợ nàng.
Ta mong công chúa mãi như hôm nay, vui được vui, giận được giận, luôn tràn đầy sức sống.
“Ta chỉ muốn công chúa nghỉ ngơi cho khỏe.” Ta mỉm cười nhìn nàng, thuận theo ý nàng, “Là vi thần suy xét không chu toàn.”
Tim công chúa đập thình thịch. Sau đó, không biết nghĩ đến điều gì, gò má nàng ửng đỏ.
Nàng cúi đầu, lí nhí: “Ta không có ý trách chàng.”
“Ta biết.” Ta nắm tay nàng một cách tự nhiên, dẫn nàng đến sân mẫu thân, “Ăn sáng chưa?”
Công chúa bối rối, định rút tay ra nhưng ta nắm chặt, nàng đành làm như chẳng có gì: “Chưa ăn.”
Thị nữ phía sau cười trộm. Ta mặt không đổi sắc: “Không sao, mẫu thân sẽ chuẩn bị cho chúng ta.”
Thấy nàng vẫn lo lắng, ta an ủi: “Công chúa là cành vàng lá ngọc, lại là hậu duệ quý tộc, không cần ngại ngùng. Mẫu thân hiền hậu, nếu thấy chúng ta cùng đến, bà sẽ rất vui… Mà thật ra, người nên lo lắng là ta mới phải.”
Nàng chớp mắt, ngơ ngác: “Vì sao?”
Ta thấy nàng đáng yêu quá, liền xoa đầu nàng: “Đến là biết ngay.”
Quả nhiên như ta dự đoán, vừa bước vào chính phòng, mẫu thân đã mắng liền một tràng.
“Cẩn Nhiên! Công chúa còn nhỏ, giờ phải nghỉ ngơi cho khỏe. Trời chưa sáng rõ, sao con mang con bé đến đây?” Dung phu nhân kéo tay công chúa, thấy nàng yếu ớt liền xót xa: “Thằng này, còn chẳng biết đưa công chúa đi ăn sáng!”
Rồi dặn người hầu: “Bảo bếp mang bữa sáng lên ngay!”
Ta cười nhạt: “Sớm biết mẹ chuẩn bị đồ ngon thế, con đã dẫn công chúa đến sớm hơn rồi.”
Vì ta tân hôn, cha ta và đại ca được nghỉ phép ba ngày. Hai người đang ngồi trong chính viện uống trà, đánh cờ.
Nghe ta nói vậy, cha ta liếc mắt: “Đã thành thân rồi mà vẫn chưa biết trưởng thành.”
Ông trông nghiêm nghị như hung thần, ngoài kinh thành nổi tiếng dọa trẻ con khóc, nhưng trước mặt gia đình thì chẳng có gì đáng sợ.
Ta làm bộ không thấy, thản nhiên thay công chúa đòi lì xì.
Dường như đã lâu lắm rồi, ta mới được nhìn thấy những người thân ruột thịt sum vầy.
Đang ngẩn ngơ, đại ca đã bê một chiếc rương tặng công chúa, lời ít mà ý sâu: “Em dâu, đây là quà ra mắt.”
Thấy anh gọi “em dâu” tự nhiên đến thế, mẫu thân muốn nói lại thôi. Cha ta ngồi cạnh, nháy mắt ra hiệu liên tục, gần như sắp lòi mắt ra mà đại ca vẫn không hay biết.
Công chúa không hiểu chuyện gì, liền cảm ơn đại ca rồi đưa tay nhận, nhưng ta nhanh tay ngăn lại.
Nàng không biết, nhưng ta thì có.
Chiếc rương trong tay đại ca nhìn nhẹ như bông, nhưng dù công chúa dùng cả hai tay có khi cũng không nhấc nổi.
Ta nhỏ giọng giải thích rồi thay nàng nhận, đặt lên bàn.
Nàng tò mò, đưa tay thử đẩy, nhưng rương nặng như núi, chẳng hề lay động. Cuối cùng đành thu tay, làm như không có gì.
Ta nhìn hết, không nhịn được cười khẽ.
Đại ca ta tính ngay thẳng. Anh chưa lập gia đình, nên không hiểu sở thích nữ nhân. Chắc bên trong rương toàn là những thỏi vàng do anh sai người đúc riêng.
Cha mẹ ta thì khỏi nói, ngoài lì xì ra, tất cả quà tặng đều quý giá.
Những món này không nằm trong sính lễ, là tấm lòng chân thành của họ.
Kiếp trước, gã quỷ không cùng công chúa đi thỉnh an. Sau đó, cha mẹ ta định vào dạy dỗ hắn, lại thấy hắn say mềm như chết.
Dung nhị công tử như không còn tồn tại. Không ai hiểu vì sao hắn thay đổi đến thế, chỉ nghĩ rằng đường công danh bị hủy, không vượt qua nổi.
Ánh mắt họ đầy buồn rầu, nhất là mẫu thân. Bà cho rằng trước đây ta hiền hòa, phóng khoáng là giả tạo, diễn cho bà xem. Tim bà đau như dao cắt, suốt ngày đêm ưu tư, thân thể ngày càng suy yếu.
Mẫu thân bệnh nặng. Gã quỷ chẳng thèm về thăm dù chỉ một lần. May nhờ công chúa tận tâm chăm sóc, bà mới dần hồi phục.
Cha thấy ta ngày càng buông thả, cảm thấy có lỗi với công chúa, có lỗi với bệ hạ. Ông dâng tấu, lấy danh dự và công lao của phủ An Quốc hầu để tạ tội.
Công chúa vào cung xin tha, nói rằng nàng vẫn khỏe, rằng gã quỷ đối xử tốt với nàng.
Chỉ có ta biết, nàng nào có sống tốt.
Dưới ánh mắt ngày càng oán hận của gã quỷ, giữa lời đồn thổi trong kinh thành, dưới sự im lặng ngầm của bệ hạ, nàng bắt đầu tự nghi ngờ bản thân, cho rằng mọi chuyện đều do lỗi mình.
Từ nhỏ đã được dạy làm người lương thiện, suốt đời nàng chỉ biết tự trách, vì một câu nói vô tâm mà chôn vùi tương lai tươi sáng của vị Thám hoa.
Vì thế, ta nợ công chúa không chỉ một mạng.
5.
Trong những ngày sau khi thành thân, ta luôn đi cùng công chúa.
Nàng hòa thuận với mẫu thân ta. Cả phủ An Quốc hầu đều kính trọng nàng. Dường như tình cảm giữa ta và nàng càng thêm gần gũi, ngày càng giống một đôi phu thê mới cưới.
Chiều tối, sau bữa cơm, ta và nàng dạo bước trong sân. Khi nói chuyện về việc khi nào về phủ công chúa, nàng kéo nhẹ tay áo ta, do dự: “Ta thích ở đây.”
Ta cười: “Nếu nàng thích, sau này cứ thường xuyên về đây chơi.”
Nàng ngập ngừng: “Nếu chàng không muốn, ta cũng không cần về phủ.”
Ta ngẩn người, rồi nhìn thẳng vào mắt nàng, hỏi lại: “Vậy còn nàng?”
“Hả?”
“Công chúa có muốn về không?” Giọng ta dịu dàng, “Ta nghe nói phủ công chúa do nàng tự tay thiết kế. Cây cối, cỏ hoa đều do nàng trồng. Đó là ngôi nhà nàng dày công vun vén. Ở đây nàng là con dâu, nhưng trong phủ, nàng mới là chủ nhân. Nàng thật sự không muốn về, hay vì ta nên mới lùi bước?”
Công chúa nhìn ta, im lặng.
Ánh trăng đêm nay đẹp lạ, rải bạc xuống như những mảnh vụn.
Nàng bỗng cúi đầu, khẽ nói: “Bùi Thính Hòa.”
Bùi là họ hoàng tộc. Mấy giây sau, ta mới nhớ ra — đó là tên của nàng.
Thành thân vài ngày rồi mà chúng ta chưa từng chính thức giới thiệu tên thật.
“Ta tên Dung Tự, tự là Cẩn Nhiên.” Nụ cười hiện trên khoé mắt, ta thuận theo nàng chuyển chủ đề, “Công chúa có nhũ danh không?”
“Có, cả tên và nhũ danh đều do Hoàng tổ mẫu đặt.” Nàng nói, “Là Nhiễm Nhiễm.”
Thính Hòa. Nhiễm Nhiễm.
Thái Hậu yêu mảnh đất này tha thiết.
Khi còn khỏe, Người từng dẫn các hoàng tôn đến điền trang ngoại ô, xem nông dân cày cấy. Người luôn tôn trọng họ, mỉm cười thân tình, không hề tỏ vẻ cao quý.
Người quý trọng lương thực, chưa từng lãng phí, thường xuyên cứu tế, quyên góp cho nông dân, cô nhi, quả phụ và các sĩ tử. Người là bậc lương thiện.
Người từng nói, không thích hoa khoe sắc, mà thích lúa trĩu hạt.
Không thích hoàng cung xa hoa, mà thích đồng quê mênh mông, bát ngát. Sau nhiều năm tu hành, quan sát đời sống bách tính, Người thấu hiểu nỗi khổ của dân chúng.
Chính Người đã nuôi dưỡng Hòa Nghi công chúa — người có tâm hồn giống Người.
“Hoàng tổ mẫu nói Người thích nghe tiếng lúa reo trong gió. Người mong ta cũng được nghe âm thanh ấy, nên đặt tên ta là Thính Hòa.” Công chúa chìm vào hồi ức, “Người còn nói mùa bội thu là lúc bách tính vui nhất, đồng ruộng mùa ấy là nơi tươi tốt nhất. Người hy vọng ta luôn tràn đầy sức sống, luôn hạnh phúc, nên gọi ta là Nhiễm Nhiễm.”
Từng chữ, từng câu đều tràn đầy tình yêu thương.
“Thái Hậu luôn nghĩ đến bách tính.” Ta xoa đầu nàng, “Công chúa cũng vậy.”
“Ta không bằng Hoàng tổ mẫu.” Nàng lắc đầu, “Nhưng ta sẽ cố hết sức.”
“Công chúa không phải đã có nhiều kế hoạch rồi sao?” Ta hỏi, “Ví dụ như cải tiến công cụ, hạt giống, phân bón, mở Từ Tế Đường, Nữ Y quán, trường học cho nữ nhân?”
Nàng luôn nỗ lực.
Năm ngoái, đúng lúc hạn hán kéo dài, dù kinh thành đã dẫn nước tưới, hoa màu vẫn chết khô. Mùa màng thất bát, lương thực khan hiếm, giá cả tăng vọt. Lúc ấy, Hòa Nghi công chúa bất ngờ cầu kiến bệ hạ, dâng một bản tấu nhỏ, ghi chép chi tiết các phương pháp cứu trợ thiên tai.
Cha ta lúc đó đang ở ngự thư phòng, nên rõ chuyện này.
Một công chúa lại quan tâm đến tầng lớp thấp hèn, lại ghi chép kỹ càng cách sản xuất phân bón. Bệ hạ không vui, bảo nàng đừng quan tâm đến những việc “dơ bẩn” như thế.
Chỉ có ta biết, từ nhỏ nàng đã đọc nhiều sách, thường theo Thái hậu tiếp xúc nông dân, tự tay trồng trọt ở điền trang. Bên cạnh nàng có không ít kỳ nhân dị sĩ, nên những điều trong tấu chương đều khả thi.
Nhìn khắp kinh thành, chỉ riêng ruộng đất của công chúa là mùa màng không bị ảnh hưởng.
“Cuối cùng, phụ hoàng vẫn không nghe ta.” Ánh mắt Bùi Thính Hòa u ám, “Có quá nhiều điều ta không thể làm được.”
“Vậy để ta giúp nàng.” Ta nói, “Ta là phò mã, dù sao cũng là quan, lại là con trai thứ của An Quốc hầu, hành sự trong triều dễ hơn công chúa.”
Bùi Thính Hòa ngạc nhiên: “Nhưng thân phận phò mã sẽ hạn chế chàng. Dù có lập công, cũng không thể thăng tiến.”
“Sao cũng được.” Ta phủi cánh hoa trên đầu nàng, thản nhiên, “Công lao của ta vốn là công lao của nàng, ghi cho nàng thì được rồi.”
Nàng bật cười, cười đến híp mắt: “Ta chỉ là một công chúa, lập công thì có ích gì chứ?”
Một câu nói tưởng chừng bình thường, nhưng khiến lòng ta thắt lại.
Một công chúa không được trọng dụng, bị dùng như công cụ liên hôn, lập công thì có nghĩa lý gì?
Từ khi bị giam trong thân xác này, ta chưa từng ngừng nghĩ đến điều đó.
Gã quỷ dám ngang nhiên hành hạ công chúa, không chỉ vì nàng là vợ hắn, là “bù đắp” của bệ hạ, mà còn vì nàng là công chúa không chỗ dựa, không sủng ái — một nữ nhân không quyền lực.
Ta phải cảnh giác, đề phòng việc bị đoạt xác lần nữa. Ta sẽ không để ai làm hại nàng.
Nàng có hoài bão, có lý tưởng. Vì sao không thể đứng cao hơn?
Ta đã suy nghĩ điều này rất lâu.
“Công chúa từng nghe đến Thái sư tiền triều Quan Sơn Nguyệt chưa?”
Vị Trạng nguyên tài hoa xuất chúng, một mình vực dậy triều đình suy vong, giúp ba đời thánh quân, quyền lực ngất trời, nhưng cuối đời lại buông bỏ tất cả, rong ruổi giang hồ. Đó là Quan Sơn Nguyệt.
Bà là một nữ nhân — nữ quan đầu tiên, duy nhất trong hàng trăm năm.
Ta hỏi: “Vì sao công chúa không noi theo?”
Đêm buông xuống. Ngôi sao như lọt vào mắt nàng. Nàng ngơ ngác: “Ta… cũng có thể sao?”
Không phải nàng không tin, mà là nàng bàng hoàng, vì chưa từng nghĩ tới — trong lòng chỉ le lói chút mong đợi.
“Đương nhiên.” Ta chắp tay hành lễ trước mặt nàng, ngẩng đầu thản nhiên, “Vi thần nguyện dốc hết sức lực, phục vụ Người.”