Chương 43

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nụ cười trong trẻo như hoa lê của Đường Hiểu Ngư lập tức tan biến, gương mặt đông lại thành băng giá: "Bà ấy nói gì?"
Quản gia Kiều, đúng như tên gọi, là quản gia của nhà họ Minh. Cả gia đình bà đều làm việc cho nhà họ Minh, bản thân bà cũng đã phục vụ ở đây gần hai mươi năm. Nếu ngay cả bà cũng không thể tin tưởng được, vậy toàn bộ trên dưới nhà họ Minh chẳng mấy chốc sẽ sụp đổ.
Đường Hiểu Ngư không trực tiếp yêu cầu bà điều tra dì út, chỉ giới hạn phạm vi điều tra trong nội bộ gia tộc, lẽ đương nhiên cũng không đụng chạm đến Thời Nhan, người đang điều tra dì út theo một hướng khác.
Nhưng chuyện máy nghe lén đã xuất phát từ dì út, cho dù không trực tiếp điều tra dì ấy thì dì ấy cũng không thể thoát khỏi liên can.
Mà chuyện này Đường Hiểu Ngư không cần giấu Minh Duyệt làm gì, Minh Duyệt đương nhiên cũng rất rõ ràng từng bước đi trong đó. Cô không có ở đây, quản gia Kiều báo cáo cho Minh Duyệt cũng vậy.
Trong đôi mắt tròn của Minh Duyệt, ánh mắt tối sầm lại: "Quản gia Kiều nói người giúp việc trong nhà đúng là có vấn đề."
Cô bé vừa nói vừa lấy ra một túi hồ sơ đưa cho Đường Hiểu Ngư xem.
Đường Hiểu Ngư trong một đêm nhìn thấy túi hồ sơ hai lần, vẻ mặt có chút kỳ lạ, nhất thời không biết có nên mong chờ nhìn thấy thứ gì đó khác trong túi hồ sơ này hay không.
Minh Duyệt hiển nhiên đã kiểm tra đồ vật bên trong, lại nói: "Quản gia Kiều nói còn có vài đoạn ghi âm trong thẻ nhớ, chúng ta có thể cắm vào máy tính để nghe lại."
Đường Hiểu Ngư đưa tay sờ, quả nhiên sờ được một vật giống USB ở dưới đáy túi hồ sơ: "Bà ấy có nói là về chuyện gì không?"
Minh Duyệt nói: "Là ghi âm những cuộc nói chuyện phiếm của một số người giúp việc đã bị sa thải."
Ánh mắt Đường Hiểu Ngư hơi nheo lại, cô không cần nghe cũng đã biết là cái gì.
Sau khi cô trở về nhà họ Minh, nghe được người giúp việc bàn tán về thân thế của cô, nói cô ở bên ngoài mười mấy năm nên không có tình cảm với người trong nhà, về cơ bản thì vẫn kém hơn Minh Kiều khi đem ra so sánh.
Đương nhiên đây là lời đồn đại "nhẹ nhàng" nhất trong vô số những lời khác, nghe uyển chuyển nhất.
Sau đó chị cả tra ra là Minh Kiều giật dây bọn họ đồn đại linh tinh để cô bị xa lánh, đồng thời chuyện cô là con gái riêng cũng bùng phát. Cuối cùng người giúp việc bị sa thải, Minh Kiều bị đuổi ra khỏi nhà.
Nghĩ đến cuộc trò chuyện với Minh Kiều cách đây không lâu, nhớ về quá khứ không phải đã xa xôi, Đường Hiểu Ngư lại có cảm giác như đã trải qua mấy đời.
Nhưng cô cũng hiểu quản gia Kiều sẽ không đột nhiên khơi lại chuyện cũ, nếu đã khơi lại thì chắc chắn có ẩn tình gì khác.
Quả nhiên Minh Duyệt nhăn mặt, giọng điệu hơi oán giận: "Những người này thật hai mặt, bên ngoài thì nhận lợi ích từ chị ấy, nói xấu chị, giở trò với chị. Trên thực tế bọn họ còn bị người khác sai khiến, lại đi nói xấu ngược lại chị ấy, châm ngòi thổi gió hai chiều."
"Chị ấy" ở đây chính là Minh Kiều.
Mà người khác, còn có thể là ai nữa, chính là dì út.
Đường Hiểu Ngư nghĩ vậy thì cảm thấy châm chọc, đồng thời cũng khó hiểu vì dì út tốn công tốn sức. Cô lấy tài liệu giấy tờ trong túi hồ sơ ra xem.
Phía trước là danh sách những người giúp việc có vấn đề, bao gồm những người đã bị sa thải và những người chưa bị sa thải, ghi rõ họ đã ở đâu, khi nào, truyền tin đồn cho ai, được ghi rất chi tiết.
Danh sách những nghi phạm đặt máy nghe lén cũng được lập riêng, trên đó ghi lại ngày họ đến gần hoặc ra vào phòng Minh Kiều, sau đó là một phần chữ đỏ đánh dấu để chờ xác minh thêm.
Những chuyện này đều không ghi rõ có liên quan đến dì út, nhưng khi tổng kết lại, manh mối lại mơ hồ chỉ về phía dì út.
Trên mấy tờ giấy cuối cùng là hồ sơ điều tra lần hai về tin đồn Đường Hiểu Ngư là con gái riêng.
Phía trên vẫn có tên Minh Kiều, nhưng vị trí đứng sau màn kịch vốn thuộc về nàng đã bị dì út thay thế.
Ánh mắt Đường Hiểu Ngư dừng lại rất lâu trên tờ giấy, không nói một lời.
Minh Duyệt biết cô đang nhìn cái gì, vẻ mặt có hơi phức tạp.
Cô bé nhớ rõ ngày mọi chuyện vỡ lở, Minh Kiều thừa nhận là nàng làm, không chỉ thừa nhận, mà còn vô cùng kiêu ngạo, không chút che giấu.
Lúc ấy cô bé cũng có mặt, ngay tại sảnh lớn trước mắt này, bầu không khí áp lực còn đáng sợ hơn cơn bão trước khi sóng thần ập đến.
Minh Kiều lại tuyệt không sợ, càng không có bất kỳ sự kiềm chế nào. Sau khi nàng thừa nhận trước mặt chị cả rằng đều do nàng làm, liền vẻ mặt oán độc chỉ vào Đường Hiểu Ngư, lạnh lùng như băng, nói: "Làm gì có lý do gì khác, tôi chỉ muốn thấy cô ta xui xẻo, muốn nhìn cô ta khó chịu thôi. Tôi ghét cô ta, ghét đến mức muốn cô ta chết."
Biểu cảm điên cuồng đó, giọng nói sắc bén đó khiến Minh Duyệt cảm thấy vô cùng thống khổ và thất vọng, cũng là ác mộng mà cô bé không thể xua tan trong rất nhiều ngày sau đó.
Cho dù là giờ đây Minh Duyệt nhớ tới lời Minh Kiều nói ngày đó, cùng với cuộc cãi vã phía sau, đều cảm thấy rùng mình.
Cô bé lại ngước mắt lên nhìn Đường Hiểu Ngư, phát hiện cô không bị gợi lên những hồi ức đáng ghét, cũng không có cảm xúc giằng xé mâu thuẫn, chỉ đang trầm tư với một thái độ lý trí tuyệt đối.
"Chị, chị đang nghĩ gì vậy?"
Có lẽ là trong mắt cô bé lộ ra vẻ lo sợ và nghi hoặc, khi Đường Hiểu Ngư nói chuyện với cô bé, giọng nói như hoa lê rơi xuống, mang theo sự dịu dàng cực nhẹ, ngay cả đầu ngón tay vuốt ve gương mặt cô bé cũng mềm mại, dịu dàng: "Chị đang suy nghĩ chuyện em đang suy nghĩ."
Minh Duyệt cắn môi: "Chúng ta oan uổng chị ấy sao?"
Đường Hiểu Ngư: "Rốt cuộc có tham gia hay không, tham gia bao nhiêu, chỉ mình cô ấy rõ nhất."
"Vậy..." Minh Duyệt ngập ngừng hỏi: "Chị ấy biết dì út đã lợi dụng chị ấy không?"
Cô bé không ngốc, theo đó mà suy nghĩ rất nhiều chuyện trong quá khứ, thực ra đều có bóng dáng của dì út. Dì út kia có phải vẫn luôn lợi dụng Minh Kiều hay không?
Đường Hiểu Ngư chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên của cô bé, hơn nữa còn chắc chắn: "Cô ấy biết."
Minh Duyệt giật mình, khó hiểu:"Vì sao?"
Nếu như cho tới nay tất cả mọi chuyện đều là Minh Kiều bị dì út lợi dụng, mà không phải dì út nhượng bộ nàng, vả lại nàng cũng biết dì út lấy nàng làm công cụ, vì sao còn...
Đường Hiểu Ngư chậm rãi buông tay xuống, đặt lên vai Minh Duyệt: "Cô ấy mặc cho dì út lợi dụng mình, tóm lại là vì dì út rất quan trọng đối với cô ấy."
Ánh mắt Minh Duyệt run rẩy, rất nhanh cúi đầu. Dì út quan trọng, chẳng lẽ mấy người các cô không quan trọng sao?
Cô bé có thể hiểu được nhưng lại không thể lý giải. Một người cố nhiên lại muốn buông bỏ người đối xử tốt với nàng, ngược lại lại nhượng bộ người làm tổn thương nàng.
Chợt nghe Đường Hiểu Ngư lại nói: "Mà quan hệ giữa cô ấy và mọi người... Có một câu gọi là nước đổ khó hốt."
Thân thể Minh Duyệt cứng đờ, sự uể oải và bi ai lớn lao bao trùm lấy cô bé, chẳng phải là nước đổ khó hốt sao. Dù gì trước khi Đường Hiểu Ngư trở về, chưa kể mẹ và chị cả, cô bé còn chưa từng lén lút trò chuyện với Minh Kiều.
Nhưng sự uể oải qua đi thì sinh ra cơn tức giận lớn hơn, nói đi nói lại vẫn là dì út quan trọng hơn. Sau khi hai người chiến tranh lạnh rồi cãi nhau thì giống như người xa lạ, cũng chẳng thấy Minh Kiều đến níu kéo, dù chỉ một lần.
Lực trên vai không nhẹ không nặng, đánh thức cô bé khỏi dòng suy nghĩ của mình.
Minh Duyệt chậm rãi ngẩng đầu, có chút tủi thân, còn có chút không cam lòng: "Chị, em tức quá đi!"
Rất giận chị ấy.
Đường Hiểu Ngư nhẹ giọng nói: "Chị biết."
Cô luôn có thể bình tĩnh như vậy, cho dù ngày đó Minh Kiều cuồng loạn nói muốn nhìn cô chết, cô cũng rất bình tĩnh.
Không, có lẽ là lạnh lùng thì đúng hơn.
Khi đó ánh mắt của cô giống như mặt hồ đóng băng, nhìn lại, sự bình tĩnh đó khiến người ta run rẩy. Dường như dành thêm một phần cảm xúc cho Minh Kiều đều là lãng phí, cho dù là chán ghét.
Khi đó cô không thèm để ý đến Minh Kiều, hiện tại lại khác.
Minh Duyệt nghĩ, nhưng cô bé không biết sự thay đổi như vậy giữa Đường Hiểu Ngư và Minh Kiều là tốt hay xấu.
"Chị, lỡ như một ngày nào đó chị ấy biết chị..."
"Cô ấy sẽ biết thôi." Đường Hiểu Ngư nói: "Đến thời điểm thích hợp chị sẽ nói cho cô ấy."
Minh Duyệt không thể tưởng tượng khi đó Minh Kiều sẽ phản ứng như thế nào, nhưng cô bé càng nghĩ càng không hiểu: "Chị một chút cũng không giận chị ấy sao?"
Tình cảm của cô bé và Minh Kiều có tốt có xấu. Chỗ tốt khiến cô hoài niệm, không thể dứt bỏ, chỗ xấu làm cho cô bé cứ nhớ tới thì lại lạnh cả tim, không muốn để ý đến nàng dù chỉ một chút.
Nhưng mối quan hệ giữa Đường Hiểu Ngư và Minh Kiều vẫn luôn rất tồi tệ, tệ đến mức nếu là người khác, muốn giết chết Minh Kiều cũng không có gì lạ.
Đường Hiểu Ngư khẽ lắc đầu, đôi mắt đen kịt trải ra một khoảng sương mù, không còn lạnh lẽo như trước, nhưng vẫn khiến người ta đoán không ra cô đang nghĩ gì: "Nghỉ sớm đi."
***
Đêm đã rất khuya, Đường Hiểu Ngư lên lầu nghỉ ngơi, Minh Duyệt vẫn chưa buồn ngủ.
May mắn thay, ngày mai là thứ bảy, cô bé ngủ muộn một chút cũng không sao.
Sau khi xác nhận Đường Hiểu Ngư đã trở về phòng, lúc này cô bé mới rón rén đi đến trước tủ lạnh, mở cửa tủ ra ngẩn người nhìn hộp kem đóng gói quen thuộc.
Đó là bao bì mà tiệm kem gần phòng sách mới có, mà Đường Hiểu Ngư cho tới bây giờ chưa từng có thói quen hay sở thích mua đồ ăn vặt. Trước kia điều kiện kinh tế của cô cũng không cho phép, dần dà mọi thứ đều có thể trở thành thói quen.
Mà thói quen mua đồ ăn vặt này lại thuộc về một người khác.
Một người sinh ra đã lớn lên trong hoàn cảnh giàu có và cưng chiều, không thiếu thứ gì, nhưng hết lần này tới lần khác lại muốn tranh giành mọi thứ. Một người mà cô bé giờ càng ngày càng nhìn không hiểu, hai mặt với mọi người, khiến cô bé suýt chút nữa sinh ra ghen tị và bất bình với chính mình khi đeo mặt nạ.
Đường Hiểu Ngư nói cứ hài lòng là tốt rồi.
Thế nào mới tính là hài lòng, cô bé lại muốn cái gì?
Minh Duyệt không thể tránh khỏi việc nhận ra, khi biết có một số việc không phải Minh Kiều làm, trong lòng cô bé thoải mái hơn rất nhiều, một số sự kiên trì vốn không còn cố chấp cũng đã dao động.
Sự thoải mái này, khi nghĩ về dì út, cô bé thậm chí cảm thấy buồn bã và bối rối, nhưng cũng không thể tách rời.
Nhìn như vậy không phải là thứ hạng của những người tệ hại nhất của Minh Kiều và dì út chỉ đổi chỗ cho nhau thôi sao? Tất nhiên dì út làm ra chuyện đáng ghét hơn, độc ác hơn.
Nhưng Minh Kiều không phải là người chủ mưu tất cả, cô bé đã cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Từng đợt khí lạnh ùa vào mặt, Minh Duyệt bỗng nhiên dâng lên nỗi quẫn bách không biết phải làm sao, vươn hai tay che gò má.
Còn Minh Kiều nữa, nói với cô bé cái gì mà hãy tránh xa những người khiến mình không vui, hãy chăm sóc tâm trạng của mình trước tiên.
Nói dễ nghe như vậy, chị ấy làm được sao?
Minh Duyệt chậm rãi buông tay xuống, cô bé muốn gì? Cô bé muốn biết rõ Minh Kiều đang nghĩ gì.
Nếu Minh Kiều có thể đối tốt như vậy với người mới quen chưa được bao lâu, vậy cô bé cứ lấy thân phận này mà qua lại với nàng là được rồi, qua thời gian dài cô bé sẽ có thể hiểu rõ Minh Kiều đang nghĩ gì.
Có lẽ khi hiểu rõ, cô bé cũng sẽ có thể hoàn toàn suy nghĩ rõ rốt cuộc mình muốn gì, mà cũng chỉ khi suy nghĩ rõ mình muốn gì, cô bé mới có thể hài lòng.
Nghĩ kỹ nên làm thế nào, Minh Duyệt chỉ cảm thấy thanh thản, ngay cả hộp kem trước mắt cũng trở nên dễ nhìn hơn, cô bé nhanh chóng lấy ra một chiếc.
Đợi đến khi cảm giác mềm mại lạnh buốt tan chảy trong miệng, cô bé mới nhận ra mình đã làm gì.
Minh Duyệt cẩn thận quay đầu nhìn xung quanh, không ai phát hiện tối nay cô bé ăn vụng kem.
Tuyệt vời, cô bé thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa tủ lạnh lại rồi chạy về phòng mình.
***
Chủ nhật.
Theo dự đoán của Đường Hiểu Ngư, ít nhất là một thời gian nữa cô mới gặp lại Minh Kiều.
Minh Kiều cũng suy đoán gần đây Đường Hiểu Ngư không rảnh bận tâm đến mình, đang muốn chuyên tâm gây dựng sự nghiệp, trau dồi kỹ thuật – kỹ thuật trên mọi phương diện, tiện thể xác nhận lại động tĩnh của Tiểu Ảnh. Xem nàng ta đột nhiên xuất hiện ở gần rốt cuộc là trùng hợp hay có nguyên nhân khác, hoặc là nguyên nhân xuất hiện có liên quan đến mình.
Nhưng người ta thường nói kế hoạch không bằng biến hóa, những lời này áp dụng cho tất cả người trong cuộc. Dù là nửa người xem, nửa chuẩn bị sẵn sàng lên sân khấu biểu diễn như Minh Kiều cũng vậy.
Ví dụ như bây giờ nàng không nghĩ tới, Tạ Sở đang cực lực hạ thấp sự tồn tại của mình trước mặt nàng lại đột nhiên gọi điện thoại cho nàng.
Giờ khắc này, ánh mắt Minh Kiều rất kỳ lạ nhìn chằm chằm chiếc điện thoại màu trắng mây mà mình dùng hằng ngày, như thể nó đột nhiên biến thành một cái miệng độc có thể cắn người.
Hệ thống còn phản ứng mạnh hơn nàng, giống như thứ nàng đang cầm trong tay chính là một bao thuốc nổ, như gặp phải kẻ địch lớn: [Vô sự mà ân cần, chẳng gian cũng là trộm. Ký chủ, cô có nhận không? Định nhận thế nào?]
Minh Kiều không đoán được nó thật sự đang căng thẳng hay đang đùa giỡn, giật khóe miệng: [Ta nhận bằng tay.]
Nói xong không tiếp tục đùa với hệ thống nữa, nhanh chóng nhận điện thoại, hơn nữa trước tiên giành thế chủ động: "Anh tìm ai? Nếu gọi nhầm, giờ cúp máy vẫn còn kịp."