Chương 44

Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Thiên Kim Giả Có Nỗi Khổ Mà Không Nói thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dĩ nhiên Tạ Sở nghe rõ sự châm chọc trong giọng nói lạnh lẽo của Minh Kiều, khẽ nhíu mày, trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm.
Xem phản ứng hiện tại của Minh Kiều, cái đầu ngu xuẩn kia của nàng hiển nhiên chưa từng nghi ngờ đến anh.
Còn về Minh Lang, dù sao thì dì ta vẫn còn sống sờ sờ, trong tình huống chỉ nghi ngờ không có chứng cứ, tiết lộ những nghi ngờ này cho Minh Kiều, thì xét theo tình cảm của Minh Kiều đối với anh, nàng khẳng định sẽ không tin tưởng, có khi còn cãi vã ầm ĩ cũng nên.
Tạ Sở nghĩ vậy lại cảm thấy khá hả hê, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Đeo mặt nạ đã quá lâu, nên dù có một mình cũng chỉ giữ lại vẻ ngoài hời hợt.
"Minh Kiều, thực ra anh muốn hẹn em ra ngoài gặp mặt một lần, nói chuyện về tương lai của chúng ta."
Giọng nói Tạ Sở rất nhẹ nhàng, mang theo sự quan tâm chân thành đặc biệt, thái độ lại rất gần gũi, không khiến người ta khó chịu chút nào: "Hơn nữa mấy ngày nay em không ra ngoài rồi, bình thường các buổi tiệc tùng cũng không thấy em đến, anh rất lo. Vậy nên, đi ra ngoài gặp một lần đi, hay để anh đến gặp em cũng được."
Minh Kiều châm biếm: "Anh nghĩ bây giờ còn ai mời tôi nữa chứ? Bây giờ tôi đi ra ngoài ngay cả cửa nhà người khác cũng không dám bước vào."
"Sẽ không đâu." Tạ Sở dùng lời lẽ ngọt ngào khuyên nhủ, tràn đầy sự nghiêm túc và nhiệt huyết đặc trưng của người có tính cách sôi nổi: "Cái giới này tuy có thói đời bạc bẽo, nhưng chắc chắn cũng có bạn bè thật lòng đáng tin cậy, em đừng vội tự nhốt mình như vậy chứ."
Anh nói tiếp, giọng điệu có vẻ ngượng nghịu: "Minh Kiều, có phải em đang giận anh mấy ngày nay không đi tìm em, cảm thấy anh cũng là kẻ hám danh lợi không?"
"Thực ra không phải vậy, anh chỉ lo em không muốn gặp anh thôi." Giọng anh trầm thấp, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lòng tự trọng của em mạnh như thế, lỡ đâu cho rằng anh đang thương hại em, em lại đẩy anh ra... Anh cũng cần giữ thể diện chứ?"
Minh Kiều nghe xong rất... khâm phục, đúng là đối thủ xứng tầm. Nàng thừa nhận Tạ Sở diễn xuất còn đỉnh hơn cả mình, cũng bám sát nguyên mẫu nhân vật, khả năng trắng trợn đổi trắng thay đen đúng là công phu tuyệt diệu.
Hệ Thống cũng rất cảm thán: [Kí chủ, đây chính là thực lực của trường phái diễn xuất sao?]
Trách không được trong nguyên tác, dì út và nguyên chủ đều thất bại thảm hại, vị này vẫn ung dung tự tại như Lã Vọng câu cá. Đây chính là sự chênh lệch thực lực giữa hai bên.
Cái thế giới đầy màu sắc này còn có ai đơn giản nữa không?
Màn trình diễn được Minh Kiều và Hệ Thống cùng lúc công nhận của Tạ Sở hiển nhiên còn chưa kết thúc: "Lần trước anh gặp em trong bữa tiệc, nhiều lần muốn nói chuyện với em nhưng em thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn anh. Lúc ấy anh đã nghĩ, nếu em không để ý tới anh hay cãi nhau với anh thì sẽ thành trò cười cho thiên hạ mất."
Minh Kiều quyết định tôn trọng 'đồng nghiệp' này, không thể để anh ta diễn một vai quá thảm hại được, nàng hừ lạnh một tiếng: "Anh đúng là giỏi ăn nói ngọt ngào, vậy anh, anh vẫn muốn giải trừ hôn ước với tôi sao?"
Thái độ của nàng rất cứng rắn, nhưng câu nói cuối cùng giọng nói lại nhỏ dần, hiển nhiên là có vẻ không đủ tự tin, lo lắng Tạ Sở vẫn muốn giải trừ hôn ước với nàng.
Tạ Sở hơi đắc ý vì mọi chuyện đúng như dự đoán, nhưng điểm đắc ý này chỉ chiếm một phần rất nhỏ, phần nhiều chỉ là sự cảm thán hời hợt và lạnh lùng mà thôi.
Anh muốn loại bỏ Minh Kiều, tiêu diệt nàng, không liên quan đến yêu hay ghét, chỉ vì đối phương ngáng đường của anh, không thể giúp đỡ hay mang lại lợi ích thiết thực cho anh.
Anh không hiểu được tình cảm nồng cháy như Minh Kiều dành cho anh, có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không dành cho bất kỳ ai.
"Anh cũng không quá muốn giải trừ hôn ước như vậy." Trong lòng anh lạnh như băng, giọng điệu lại có phần do dự: "Ngay từ đầu em và Đường Hiểu Ngư đã nhầm lẫn thân phận, hôn ước của chúng ta cũng là một sai lầm. Anh thật sự rất thích em, nhưng chuyện này khiến cả ba chúng ta đều rất khó xử, lúc ấy đầu óc anh rối bời nên muốn gỡ bỏ tất cả những sai lầm này."
Anh thở dài thườn thượt, ngay cả giọng nói cũng không còn nhẹ nhàng nữa, như thể đã bị chuyện này dây dưa đã lâu, vô cùng phiền não: "Anh lo sau này bị người ta bàn tán đã là chuyện nhỏ, trong lòng chúng ta mắc kẹt, sống không hạnh phúc cả đời này mới là tệ nhất."
Có lý có tình, diễn xuất nhập tâm, nếu như chưa biết anh ta đã làm cái gì, Hệ Thống còn phải tin lời anh ta nói đều là sự thật.
Nhưng phía đối diện tuy có kỹ năng diễn xuất bậc thầy, kí chủ bên mình cũng không hề kém cạnh. Ví dụ như hiện giờ, ngay cả không cần suy nghĩ nhiều, nàng đã thả lỏng giọng nói, mang theo sự áy náy và có chút bối rối: "Thật vậy sao? Sao anh không nói với em?"
Nàng phiền muộn thở dài: "Anh biết mấy ngày nay em muốn đánh anh đến mức nào không."
Tính cách của nguyên chủ vốn dĩ rất cứng rắn, không thể hiện sự yếu đuối, ngay cả với người mình thích cũng vậy, cùng lắm thì thái độ chỉ tốt hơn một chút.
Cho dù trong tình cảnh bị động, cố níu giữ người ta thì cũng là thái độ kiểu "tôi đang ra lệnh cho anh".
Tạ Sở không thấy có vấn đề gì, thế này mới đúng là Minh Kiều.
Anh lại tốt bụng cười, dỗ dành Minh Kiều một lúc lâu mới quay lại chủ đề ban đầu: "Gặp mặt một lần đi, Minh Kiều."
"Được."
Minh Kiều đồng ý không chút do dự.
***
Thấy Minh Kiều và Tạ Sở hẹn xong địa điểm gặp mặt, cúp điện thoại, Hệ Thống vội vàng hỏi: [Kí chủ, cô nghĩ thế nào mà lại đồng ý rồi? Vị đại sư diễn xuất kia đang chờ sẵn một xe tải cơm hộp để 'tặng' cô đấy.]
*Nhận cơm hộp: Một nhân vật vì tình tiết hoặc kịch bản sắp đặt mà chết đi hoặc hết vai, nói ngắn gọn là "bay màu" khỏi dòng thời gian.
[Dù có bao nhiêu 'cơm hộp' muốn 'tặng' ta, anh ta cũng không thể ra tay giữa ban ngày ban mặt, nhất là khi anh ta cũng có mặt ở đó.] Ngữ khí Minh Kiều bình thản, nàng đứng lên định trở về phòng chọn quần áo để đi ra ngoài.
[Trừ phi anh ta trực tiếp sai Thợ săn giải quyết ta trên đường đi gặp anh ta, nhưng anh ta sẽ không làm vậy.]
Hệ Thống suy nghĩ: [Bởi vì giờ là ban ngày?]
Giết người giữa ban ngày ban mặt thì ngay cả Thợ săn cũng không dễ dàng thực hiện. Cái khó không phải là giết người hay chạy trốn, mà là sẽ gây ra ảnh hưởng, thu hút sự chú ý.
[Cũng bởi vì bọn họ chắc chắn không rõ sự thật về ta.] Trong lúc nói chuyện, Minh Kiều đã đi vào phòng: [Ta bị thương nặng thế nào, ngươi biết rất rõ. Thợ săn càng không thể không biết điều đó, hắn và Tạ Sở nhất định sẽ đưa ra rất nhiều giả thuyết về việc ta chưa chết, nhưng dù giả thuyết thế nào cũng cần phải kiểm chứng mới có thể có được kết quả chắc chắn.]
[Tạ Sở người này quả thực rất bình tĩnh.] Nàng mỉm cười, rồi lại giống như nghĩ đến gì đó, ý cười trở nên trào phúng: [Cũng có thể là do dì út gây áp lực cho anh ta, khiến anh ta phải cẩn thận.]
Nếu dì út không đột nhiên nghi ngờ mà nhúng tay vào, chắc Tạ Sở cũng không cần quan tâm rốt cuộc nàng có bí mật gì hay không, đó là chuyện của Thợ săn phải đau đầu, anh ta chỉ cần chờ kết quả tử vong của nàng là được.
Nói vậy dì út vẫn có chút hữu ích, nhưng không phải là tác dụng như nàng dự đoán.
[Nhưng mà dù nói thế nào, Tạ Sở quả thực rất có tâm kế. Bỏ qua diễn xuất xuất sắc của anh ta, chỉ riêng hành động đột nhiên hẹn ta gặp mặt đã rất có thâm ý.]
Hệ Thống nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát: [Kí chủ, ý của cô là anh ta đột nhiên hẹn cô ra ngoài, ngoại trừ muốn thăm dò bên cạnh cô có dị năng giả bảo vệ hay không, còn có dự định là nếu thật sự có, vậy bên chúng ta sẽ rất bị động, không kịp chuẩn bị nhiều, dễ dàng bị anh ta nhận ra sơ hở.]
Minh Kiều lấy một chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu từ trên móc áo, trên mặt bộc lộ khen ngợi: [Càng ngày càng thông minh, Hệ Thống à, khá lắm đấy.]
Hệ Thống thấy nàng quyết tâm muốn ra ngoài, không khỏi cảm thán: [Nhưng cô nhận lời nhanh quá, lỡ như anh ta đưa ra chiêu bất ngờ, liên thủ với Thợ săn tự mình ra tay thì sao?]
[Đó chỉ là một khả năng thôi.] Minh Kiều chọn áo sơ mi xong, lại bắt đầu chọn trang phục khác phù hợp với nó: [Đơn thuần nhìn phong cách làm việc mà Tạ Sở thể hiện ra, ngươi sẽ biết anh ta cẩn thận đến mức nào, anh ta sẽ không để bản thân dính dù chỉ một chút nghi ngờ liên quan đến cái chết của ta. Hơn nữa nếu ta không đồng ý gặp mặt anh ta, ngược lại anh ta sẽ nghi ngờ.]
[Thái độ của ta bây giờ cũng đại diện cho thái độ của người bảo vệ phía sau ta, ta không đi gặp anh ta cũng đại diện cho không chỉ dì út nghi ngờ anh ta, người bảo vệ đang nghi ngờ anh ta, mà quan trọng nhất là ta cũng đang nghi ngờ anh ta.]
[Dì út nghi ngờ chỉ có thể mang lại áp lực nhất định cho anh ta, anh ta sẽ cho rằng dì út chỉ là người khôn khéo, nghi ngờ thì cũng chỉ là nghi ngờ, nhưng người bảo vệ và ta nghi ngờ thì có nghĩa là chúng ta đã khóa chặt mục tiêu là anh ta.
Bị điều tra đơn thuần vì nghi ngờ khác hẳn với bị điều tra khi đã khóa chặt mục tiêu, ý nghĩa hoàn toàn không giống nhau.]
Hệ Thống hàng vạn lần không nghĩ tới, chỉ nói mấy câu điện thoại mà còn nhiều bí ẩn đến vậy.
Trong khoảnh khắc hoảng hốt, nó còn cho rằng nguyên tác không phải là câu chuyện hào môn cẩu huyết gì, mà là truyện gián điệp chiến tranh.
Hệ Thống: [Kí chủ, người thông minh các cô đều là than tổ ong thành tinh!]
Tâm cơ vừa nhiều vừa thâm sâu!
Nhưng ngẫm lại cách nguyên chủ và Tạ Sở ở bên nhau, nhìn thì có vẻ nguyên chủ được cưng chiều, được dỗ dành, nhưng người luôn nắm quyền chủ động trong tay lại là Tạ Sở.
Càng đừng nói hiện giờ còn có thêm lợi thế từ việc hủy hôn, với mức độ quan tâm của nguyên chủ dành cho Tạ Sở, tuyệt đối sẽ không từ chối lời mời hẹn của anh ta, trừ phi đã nghi ngờ anh ta.
Nghĩ đến đây nó cũng không có gì để nói, những nguy cơ cần phân tích thì nó và kí chủ đều đã bàn bạc kỹ lưỡng một lần rồi. Quả thật Tạ Sở không thể lừa người ra ngoài rồi trực tiếp ra tay được, dựa trên nhiều yếu tố thì điều đó sẽ không xảy ra.
Đương nhiên dù có chuyện ra tay cũng không phải vấn đề quá lớn, có lẽ bản thân Tạ Sở đã có tài năng, lại thêm một tên Thợ săn hung tàn, nhưng thân thủ của kí chủ bọn họ đã được rèn luyện kha khá, còn có thêm mười vạn volt của nó, không sao cả.
Nếu còn có cao thủ khác, vậy mới đáng lo, nhưng đánh không lại thì chạy thôi.
Nó chấp nhận quyết định của Minh Kiều, Minh Kiều lại cười giải thích cho nó: [Ta đồng ý nhanh gọn như vậy không hoàn toàn dựa trên tính cách cẩn thận của anh ta.]
[Vậy là vì sao?]
[Cần gì phải giữ chữ tín với kẻ địch, cứ nhận lời trước rồi đến lúc đó có đi hay không là do chúng ta quyết định.] Minh Kiều thay quần áo xong, nhẹ nhàng lắc đầu: [Hệ Thống ơi, tư duy của ngươi vẫn còn quá chính trực.]
Nàng đánh giá quần áo của mình, nghĩ đi nghĩ lại chọn ra một chuỗi vòng tay hoa linh lan màu trắng đeo trên cổ tay: [Ví dụ như bây giờ, cho dù ta thay quần áo xong, ngồi xuống suy nghĩ lại, đổi ý không đi vẫn kịp.]
Hệ Thống: Không thể phản bác được.
[Tôi còn phải học hỏi cô nhiều lắm, kí chủ à.]
Hệ Thống đề nghị: [Nhưng tôi biết cô chắc chắn phải đi gặp Tạ Sở, có cần thông báo cho nhân vật chính một tiếng, hay gọi em gái cô tới đây không?]
Ánh mắt Minh Kiều bình tĩnh, hiển nhiên nàng đã nghĩ đến vấn đề này: [Hai ngày nay rõ ràng Đường Hiểu Ngư đang vướng bận chuyện gì đó, nếu không phải chuyện liên quan đến sống chết thì không cần làm phiền cô ấy.]
Nàng không nhắc đến Minh Duyệt, đột nhiên nàng hỏi một vấn đề vô cùng đột ngột: [Tiểu Ảnh bây giờ đang ở đâu?]
Hệ Thống sững sờ vài giây: [Hôm nay nàng ta vẫn tới, ngay gần đây thôi.]
Kí chủ muốn thuê người ta làm vệ sĩ?
Hình như cũng không phải là không được, kí chủ dù gì cũng là sếp của nàng ta, làm thêm một việc cho sếp thì được thêm một phần tiền lương.
Nhưng vấn đề lớn nhất là...
[Tiểu Ảnh có mục đích không rõ ràng. Kí chủ, tôi cho rằng chúng ta có thể học cách ung dung chờ thời như Tạ Sở, không thì mượn hai phần cẩn thận của nhân vật chính cũng được.]
[Ta chưa muốn tiếp xúc gần với nàng ta ngay lúc này.] Minh Kiều cười, tràn đầy thoải mái và tự tin: [Ngươi giúp ta theo dõi nàng ta, xem xem nếu ta xuất hiện trong tầm mắt nàng ta, nàng ta có theo dõi ta không?]
Hệ Thống: [À, được thôi.]
Trông kí chủ cứ như nghĩ thông được một số chuyện mà nó không nghĩ ra, hơn nữa còn đã có tính toán trước.
Thế nên có phải nó lại bỏ qua cái gì rồi không?