Chương 10: Thần Yêu Người Đời (3)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 10: Thần Yêu Người Đời (3)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Các vị thần trở lại Thiên Quốc.
Ít nhiều gì thì họ cũng đều nhận thấy, có một vầng sáng tròn màu đỏ đang bay lượn quanh Vernes – vị thần vốn luôn nhàn rỗi và sống tách biệt. Thỉnh thoảng, nó được Vernes vân vê trong tay, hoặc bay lượn trên đầu hắn. Xem ra Vernes rất thích món đồ chơi mới này.
Các vị thần đứng xung quanh đều mang vẻ mặt khác nhau. Họ tất nhiên biết đây là thứ gì. Đó là thứ mà họ cần để duy trì sự sống, là nguồn năng lượng của chính họ. Thế nhưng, không một ai trong số họ lại công khai phô trương năng lượng tín ngưỡng như vậy. Hơn nữa, Vernes làm sao mà lại có được năng lượng tín ngưỡng?
Thần chiến tranh Ottenubo cười nhạo một tiếng, nói với thần tai họa Ymirga: "Nhìn cái vẻ này của hắn, đúng là chưa từng trải sự đời."
Vernes lướt qua, vai khẽ chạm vào Ottenubo, vẻ mặt lãnh đạm, bước đi tự nhiên về cung điện của mình. Vẻ mặt của Ottenubo trở nên phức tạp.
Đợi đến khi bóng dáng kia hoàn toàn khuất hẳn, Ottenubo cuối cùng cũng không giấu nổi vẻ khinh bỉ trên mặt, trầm giọng nói: "Chuyện này là sao, rõ ràng hắn ta không cần năng lượng tín ngưỡng, tại sao giờ lại bắt đầu chiêu mộ tín đồ? Chẳng lẽ hắn thật sự có dã tâm, muốn khuấy động vị trí của chúng ta?" Đây chính là chuyện mà hắn sợ nhất.
Ymirga nhíu mày, ánh mắt dò xét nhìn về phía cung điện của Vernes, mãi lâu sau mới miễn cưỡng nụ cười, cố tỏ ra mạnh mẽ mà nói: "Ha, ta mặc kệ hắn đi khoác lác ở đâu. Chẳng chịu quản lý bất cứ điều gì, cây thần thiên vị hắn vô cớ thì sao chứ? Loài người ai chẳng có ham muốn, họ sẽ tín ngưỡng hắn vì điều gì? Hiện tại hắn cùng lắm cũng chỉ có một tín đồ, vậy mà hắn lại coi nó như bảo bối của mình..."
Hắn ta nói không ngừng, cho đến khi một làn gió mát trên Thiên Quốc thổi qua, cuốn theo một chiếc lá xanh ngắt như ngọc bay đến, thẳng thừng đập vào má trái hắn như một cái tát. Ymirga nghiêng đầu, cắn răng phủi chiếc lá xuống, trên má hắn vẫn còn hằn lại một vệt đỏ. Còn chiếc lá kia thì đã hóa thành một tia sáng và tan biến trong tích tắc. Hắn tức đến nỗi miệng lưỡi ngứa ngáy, nhưng rồi lại phải cố tỏ ra ung dung tự tại.
Ottenubo vốn định cười, nhưng khóe miệng hắn còn chưa kịp nhếch lên đã sực tỉnh, đây chính là kẻ được cây thần ưu ái mà hắn ghét cay ghét đắng, lập tức cảm thấy ngay cả vẻ mặt xấu xí của Ymirga cũng chẳng còn đáng để cười nữa.
Để tìm hiểu về nguồn gốc của các vị thần, phải quay ngược về hàng trăm triệu năm trước. Khi ấy, thần Sáng Thế cảm thấy mệt mỏi khi phải cai quản trật tự vạn vật, ngài đã chọn chìm sâu vào giấc ngủ và không bao giờ tỉnh lại. Trước đó, ngài đã gieo xuống một hạt giống. Sau khi cây thần lớn lên và kết trái, các vị thần đã ra đời từ đó. Khi sinh ra, họ đã chia nhau cai quản vạn vật, vì không được thần Sáng Thế ưu ái ban cho sức mạnh, nên họ chủ yếu dựa vào năng lượng tín ngưỡng. Thần linh có được càng nhiều năng lượng tín ngưỡng, thì năng lực của họ sẽ càng mạnh. Thế nhưng, khi vị thần cuối cùng được sinh ra, thế gian đã không còn việc gì cần quản lý nữa, vị thần may mắn ấy không chỉ không cần "công việc", mà cũng không cần năng lượng tín ngưỡng. Hiển nhiên, vị thần đó chính là Vernes.
"Hy vọng hắn sẽ không đạp chúng ta xuống." – Ottenubo không hề nhận ra lời mình vừa nói ra hèn mọn đến nhường nào. Hắn tự cho rằng mình rất có khí thế mà phẩy ống tay áo, rồi rời khỏi Ymirga. Hai vị thần cai quản chiến tranh và tai họa vẫy tay chào tạm biệt nhau ở lối vào Thiên Quốc.
Có lẽ Vernes sẽ biết về cuộc đối thoại của họ về hắn, hoặc không. Tóm lại, hắn cũng không muốn dành chút suy nghĩ nào về chuyện đó, mà đang tập trung tinh thần ngắm nghía món đồ chơi mới của mình. Một viên năng lượng tín ngưỡng tròn tròn, nho nhỏ đang bay lượn lên xuống trong cung điện của hắn, lúc thì biến thành hình dáng một con thỏ, lúc thì biến thành một chú dê con. Thỉnh thoảng, nó lại bay đến bên cạnh hắn, trông giống một quả bóng cao su nhỏ, va đập rồi nảy lên rất cao. Trên mặt Vernes nở một nụ cười nhàn nhạt – thú vui ấu trĩ của thần linh lại đơn giản đến vậy.
Thế nhưng, một người bình thường như Morren tất nhiên không biết những chuyện này, cậu vẫn đang chìm đắm trong khoảnh khắc cuối cùng khi bị thần linh phơi bày những suy nghĩ thầm kín khiến cậu xấu hổ. Cậu che mặt ngồi dưới đất, từng chút một hồi tưởng, ước gì lúc đó cậu có thể cư xử tự nhiên hơn một chút thì tốt biết bao nhiêu. Đáng tiếc là, cả người cậu lập tức ngẩn ngơ, mãi cho đến khi hoàng hôn vụt tắt, thần linh biến mất khỏi căn phòng, cậu mới một lần nữa tìm lại được khả năng nói chuyện. Trong lòng cậu có rất nhiều nuối tiếc. Morren không khỏi mong đợi, nửa năm nữa khi mùa đông đến, vào ngày mười hai tháng hai, liệu thần có trở lại không? Liệu thần có một lần nữa xuất hiện trước mặt cậu hay không?
Từ dưới tầng truyền lên tiếng nói chuyện của cả nhà chú dì, Morren nghe thấy dì hưng phấn hét lên một tiếng chói tai: "Ôi chao! Thật sự may mắn vô cùng, sao mà lại may mắn đến thế, Tommy con nói xem đây là sự thật sao?"
"Tất nhiên rồi mẹ, cả nhà chúng ta đều chính tai nghe thấy!"
Morren nghe một lúc, cẩn thận bước ra ngoài. Vì vừa mới gặp thần linh, cậu còn chưa làm xong bữa tối, giờ phải tranh thủ nấu nướng cho xong. Vừa đi xuống tầng, cậu đúng lúc nhìn thấy người chú với khuôn mặt đỏ bừng, chỉ nghe thấy ông cười lớn ba tiếng, đi tới vỗ vai Morren, hô to: "Morren, đứa trẻ ngoan, con nhất định chưa biết, nữ thần Loami thân ái đã ban phúc cho chúng ta cùng gia tộc Squier, trong vòng ba năm, gia súc đều sẽ cực kỳ khỏe mạnh!"
Dì của Morren không ngừng vỗ đùi đen đét, liên tục lặp lại: "Cực kỳ may mắn, vô cùng may mắn." Morren chân thành chúc mừng một câu, bắt đầu đi luộc khoai tây. Chú cậu đi đi lại lại một lúc, rồi tiến đến nói với cậu: "Những năm nay con cũng vất vả rồi, nếu đàn dê nhà chúng ta có thể kiếm được chừng này tiền, ta sẽ chuẩn bị cho con một căn phòng lớn hơn, cả nhà chúng ta sẽ chuyển lên thị trấn!" Chú giơ lên năm ngón tay, trên mặt lộ rõ những ao ước về tương lai. Morren cũng có chút xao động. Nhưng điều mà cậu nghĩ đến lại là, quy mô của miếu thờ có thể trở nên lớn hơn.
Lúc ăn cơm, cậu tỏ vẻ lơ đãng mà bắt chuyện: "Chú ơi, bình thường mọi người cầu nguyện thần linh thì có cần chuẩn bị gì cụ thể không?" Tommy đặt bát đũa xuống, mặt đầy cảnh giác nhìn cậu, hỏi: "Ơ kìa Morren, cậu hỏi điều này làm gì? Đừng nói là cậu định đi cầu nguyện nữ thần đấy nhé." Ông chú cũng cau mày nhìn sang, ông ấy có cùng nghi vấn với Tommy. Morren vội vàng xua tay, giải thích: "Không phải đâu, chỉ là cháu tò mò một chút thôi." Tâm trạng của dì hôm nay có lẽ tốt một cách lạ thường, bà trả lời: "Bất cứ lúc nào muốn nói chuyện với thần linh, chỉ cần thành kính, tất nhiên thần sẽ nghe thấy. Hôm nay ở trong miếu thờ, dì là người thành kính nhất nên mới được nữ thần coi trọng đấy!" Thậm chí bà còn đặt thìa sang một bên, hai tay đan vào nhau, đặt dưới cằm, một lần nữa bày ra dáng vẻ thành kính cầu nguyện. Morren ca ngợi bà vài câu, lặng lẽ ghi nhớ những lời này vào lòng.
Vì vậy, rất nhiều ngày sau đó, buổi tối cậu đều quỳ gối trong căn phòng nhỏ của mình, cầu nguyện với tấm vải trắng tinh. Có đôi lúc cũng không hẳn là cầu nguyện, cậu chẳng qua chỉ lảm nhảm vài câu chuyện sinh hoạt đời thường hàng ngày mà thôi.
Ví dụ như:
"Thần Vernes thân ái, việc thu hoạch mùa màng cuối cùng cũng đã kết thúc. Sáng sớm hôm nay, tín đồ Morren của ngài đã ăn một quả trứng gà, buổi sáng đưa đàn dê con đến nơi mà chúng ta gặp gỡ lần đầu để ăn cỏ, lúc xế chiều đi ngang qua nhà của Jimmy, tôi nghe thầy giáo của cậu ấy giảng bài, học được rất nhiều điều. Buổi tối ăn khoai tây chiên và súp nấm. Tôi vừa mới tắm rửa xong, tắm xong thì thấy mệt lả. Hôm nay cũng là một ngày vui vẻ, chúc ngài mọi chuyện đều tốt. Đến từ Morren, tín đồ trung thành của ngài."
Morren quỳ xuống đất, nhắm mắt lại, lẩm bẩm. Cậu biết, thần sẽ không nghe thấy mấy lời lảm nhảm của mình, nên cái gì cũng dám báo cáo. Nếu không, cậu nhất định sẽ nghĩ trước nội dung để nói, sau đó sẽ không tự nhiên mà nói năng lộn xộn. Nếu như thần linh lúc nào cũng có thể nghe thấy lời cầu nguyện của tín đồ, vậy thì những vị thần có việc cần cai quản chẳng phải sẽ phiền chết đi được hay sao.
Thời tiết dần dần chuyển lạnh, đã ba tháng trôi qua kể từ ngày thần giáng thế. Ban đầu, Morren mỗi tối đều "cầu nguyện" như vậy, việc này dường như đã trở thành một cách ghi chép nhật ký riêng của cậu. Thế nhưng, một tuần nay bận rộn việc thu hoạch mùa màng, suốt bảy ngày rồi cậu không hề cầu nguyện với thần linh. Báo cáo xong xuôi, cậu nằm lên giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
"...Đến từ Morren, tín đồ trung thành của ngài."
Vernes ngồi trong cung điện trống trải, nghe rõ mồn một câu nói cuối cùng kết thúc, rồi mím môi. Hắn nắm trong tay một vầng sáng màu đỏ nhạt, nhỏ hơn một vòng so với ba tháng trước. Hơn nữa, màu sắc càng ngày càng có xu hướng chuyển sang màu trắng. Màu đỏ là lòng ái mộ, màu vàng là mong đợi được thỏa mãn ham muốn, màu đen là ý đồ lợi dụng bẩn thỉu, còn màu trắng, chỉ dừng lại ở sự tôn kính. Chỉ có duy nhất sự tôn kính mà thôi. Vernes nắn bóp năng lượng tín ngưỡng một hồi, rũ thấp mi mắt, không biết đang suy nghĩ gì. Thế nhưng, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được, thần linh không còn vui vẻ như ba tháng trước. Món đồ chơi của hắn đã co lại rồi.