Chương 9: Tín ngưỡng màu đỏ

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 9: Tín ngưỡng màu đỏ

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Morren nghĩ rằng, có lẽ vị quý ông kia không muốn dáng vẻ "quần áo xộc xệch" của mình bị người ngoài nhìn thấy. Vì vậy, sau khi cơn đau nhói qua đi, cậu vẫn lễ phép cúi mắt nhìn xuống đám cỏ dưới chân, tay túm lấy dê con, đồng thời không ngừng nói lời xin lỗi.
Cậu vừa túm được chân một con dê thì đã bị nó kéo lảo đảo.
Morren khó khăn lắm mới ôm được nó, rồi lần thứ một trăm mở miệng nói "Thật xin lỗi" với vị quý ông mà cậu đã vô tình va phải.
Có lẽ, dáng vẻ chật vật, hoảng sợ lại có chút buồn cười của cậu đã bị đối phương nhìn thấy hết.
Vị quý ông cao quý, thanh nhã kia khẽ cười, đứng dậy và nói: "Không có gì, bọn chúng rất đáng yêu."
Vóc dáng đối phương rất cao, tạo thành một cái bóng mờ che khuất ánh nắng đang chiếu vào Morren.
Sau đó, cậu nghe thấy tiếng vải bị xé.
Vị quý ông xé một mảnh vải từ tay áo mình, đưa cho cậu.
"Cậu có thể che mắt lại," hắn nói.
Morren vốn đang lùa đàn dê con đi, nghe vậy cũng gật đầu, kính cẩn nhận lấy, dù cậu không hiểu vì sao mình lại phải làm thế.
Vừa chạm vào chất liệu của mảnh vải kia, Morren không kìm được mà vuốt nhẹ hai lần.
Cảm giác này rất khó hình dung, giống như cậu đang nhúng tay vào một thùng nước đầy ắp, khiến nước tràn ra ngoài vậy.
Kỳ diệu, thoải mái và vô cùng trơn nhẵn.
Nhưng tay cậu có chút run rẩy, trong lúc lơ đãng đã chạm vào tay đối phương.
Morren còn chưa kịp phản ứng, đã thấy tay mình trực tiếp bị đốt cháy.
Ngọn lửa lan rất nhanh từ điểm chạm giữa hai người, cháy khắp các ngón tay cậu.
"Aaaa!" Morren đau đớn kêu lên, lập tức khụy gối xuống đất, ôm lấy cánh tay mình, không ngừng vẫy tay cố dập tắt ngọn lửa quỷ dị kia.
Đối phương hơi sững sờ, ngồi xổm xuống ngăn lại động tác của Morren, rồi nắm lấy bàn tay đang bị ngọn lửa mãnh liệt thiêu đốt của cậu.
Ngọn lửa tắt ngúm trong chớp mắt, chỉ còn lại vết cháy xém đen xám trên tay, minh chứng cho việc nó từng tồn tại.
"...Cảm ơn ngài." Morren giật mình hoảng sợ, ngẩng đầu lên.
Sau lời cậu nói, đôi tay lạnh lẽo như ngọc của người kia liền rút về.
Một lần nữa, nước mắt Morren lại chảy đầy mặt, nhưng không phải vì bị lửa đốt đau nhói, mà vì đôi mắt cậu đau đớn khi không kịp né tránh, một lần nữa nhìn rõ đối phương.
Mắt cậu ngay lập tức dâng lên cảm giác đau nhói từng chút một, nhưng không chịu khép lại, hay nói đúng hơn là quên mất phải khép lại.
Quả thực là...!anh tuấn đến mức không giống người phàm.
Đó thực sự là một vẻ đẹp siêu phàm thoát tục, thiêng liêng đến mức không thể xâm phạm.
Dường như ngay cả việc nhìn từ xa cũng là một sự khinh nhờn đối với đối phương.
Morren há hốc miệng, đôi mắt đẫm nước mờ mịt nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của đối phương.
Sau đó, một mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng lướt qua chóp mũi cậu.
Giây tiếp theo, đôi mắt cậu đã được che bằng tấm vải mềm mại như mây kia.
"Đừng cố gắng nhìn thẳng vào ta, cậu sẽ bị mù đấy," đối phương khẽ thở dài một hơi.
Morren im lặng một lúc, không thể kiểm soát được toàn thân mình, bắt đầu run rẩy không ngừng.
Cậu không phải đồ ngốc, đương nhiên có thể ý thức được rằng, người trước mặt có thân phận cao quý không thể với tới được.
Từ vẻ ngoài của đối phương, cho đến chuyện vừa mới xảy ra, tất cả đều đang chứng tỏ thân phận đặc biệt và tôn quý của hắn.
Không thể nhìn thẳng, không thể chạm vào, không giống người phàm, mà có lẽ vốn dĩ đã không phải người phàm, mà là Đấng ngự trị, đứng trên vạn vật.
Là thần linh sao...?
Morren quỳ xuống, cúi rạp người sát đất, nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt.
Bộ dạng cậu trông như đang khốn khổ đến tột cùng, thế nhưng đó cũng chỉ là một chút phản ứng sinh lý mà thôi.
Có lẽ vì thái độ quá đỗi dịu dàng của đối phương, nên trong lòng cậu lại điềm tĩnh đến lạ.
Morren rõ ràng nhận ra thân phận của hắn, thế nhưng không cảm thấy quá hoảng sợ, ngược lại là kinh ngạc nhiều hơn.
"Xin ngài khoan dung." Cậu cúi đầu, giọng nói không được ổn định.
Vị thần linh tốt bụng không rõ tên này cũng không có phản ứng quá mức.
Hắn tự nhiên chấp nhận sự khuất phục của loài người, ôn hòa cất tiếng hỏi: "Cậu là tín đồ của vị nào, tại sao không tham gia ngày thần giáng thế?"
Thật giống như hắn chỉ đơn thuần tò mò.
Morren cứng họng, lắp bắp mở miệng: "Tôi, tôi không có tín ngưỡng ai cả."
Mặc dù bị tấm vải che mắt nên không nhìn thấy gương mặt của thần linh, nhưng cậu có thể cảm nhận được đối phương kinh ngạc trong phút chốc.
Cũng đúng, loài người làm sao có thể không có tín ngưỡng được cơ chứ.
Đó là điều không thể tưởng tượng nổi, hệt như một vị thần linh không có tín đồ vậy.
Morren nặn ra một nụ cười khổ, cậu bỗng dưng cảm thấy có chút xấu hổ.
Nói thật thì, cậu rất ít khi thấy xấu hổ vì xuất thân của mình, cho dù những người xung quanh có đàm tiếu về xuất thân của cậu, thì bản thân cậu chưa bao giờ thấy mình thấp kém hơn người khác.
Nhưng chẳng biết vì sao vào lúc này, cậu chỉ muốn trốn tránh đối phương vì những chuyện cũ kia.
Đứa trẻ có xuất thân bi thảm thì nhất định sẽ không có quyền được thần linh thương yêu ư?
Morren bấu chặt ngón tay vào quần, không biết thần linh có giống như những lời cảnh cáo thường xuyên mà người nhà cậu nói với cậu hay không, có thấy không vui và tức giận vì sự tồn tại của cậu hay không.
"Thì ra là vậy à." Thần linh đáp lại, bình tĩnh ngồi tại chỗ.
Tay chân Morren có chút luống cuống.
Cậu bị mấy con dê nhỏ vừa bị cậu lùa đi đụng vào bả vai, ngay lập tức bắt đầu đánh vật với bọn chúng một lần nữa.
Dường như thần linh thấy bọn chúng khá thú vị, từng chú dê con đứa trước ngã xuống đứa sau lại bò dậy. Morren đang che mắt lại nên rất khó khăn để bắt được chúng.
Cuối cùng, cậu đành vừa lùa dê vừa ấp úng bày tỏ: "Xin hỏi, tên họ của ngài là gì? Tôi có thể đến miếu thờ của ngài để tạ tội được không..."
Bây giờ cậu dắt dê về nhà, thần linh không giáng tội cậu và đàn dê là do thần linh có lòng từ bi, cậu không thể được voi đòi tiên.
"Vernes."
Thần linh cũng không ngần ngại nói ra tên của mình.
Thế nhưng sau khi nghe xong, Morren lúng túng đến mức bối rối cả lên, bởi vì cậu chưa từng nghe qua cái tên này, cũng không biết ngài ấy cai quản điều gì, đương nhiên là cũng không tìm được miếu thờ của ngài ở đâu.
Nhưng bây giờ cậu mà hỏi nữa thì sẽ thể hiện sự mạo phạm đến thần linh mất.
Cậu cho rằng vì mình không có tín ngưỡng, cho nên hiểu biết không nhiều về những vị thần của Thiên Quốc.
Song, lời nói tiếp theo của thần linh có chút gây chấn động:
"Ta không có miếu thờ."
Morren ngơ ra tại chỗ, tại sao lại không có miếu thờ cơ chứ?
Các tín đồ sẽ tự động xây dựng miếu thờ cho thần linh mà họ tín ngưỡng, nếu không có, đến ngày thần giáng trần, họ sẽ giáng xuống nơi nào để chúc phúc cho tín đồ đây?
Ngữ điệu của Vernes vẫn đều đều, hết sức tự nhiên, nói: "Ta cũng không có tín đồ."
"Vì sao ạ?!" Morren ngay lập tức kinh ngạc thốt lên, đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi ở thế giới này.
Cậu đột nhiên nhớ đến, hôm nay chính là ngày thần linh giáng trần, mà vị thần linh này lại xuất hiện ở một vùng đồng cỏ hoang vắng.
Đó là bởi vì, thần không có nơi để đi...!đúng không?
"Ta không có việc cần cai quản, hiển nhiên là loài người cũng không có điều gì có thể cầu nguyện với ta." Trong giọng nói của hắn mang theo một tiếng cười khẽ, liên tiếp trả lời bằng ba câu phủ định.
Có thể là do Morren bị ảnh hưởng tâm lý, cậu luôn cảm nhận được trong những câu nói đó có phần tịch mịch.
"Tôi, tôi, nếu như ngài không chê, tôi..." Morren nuốt nước miếng, đầu nóng lên, "Tôi có thể làm tín đồ của ngài!"
Thật ra cậu không phải một người lỗ mãng, nhưng thỉnh thoảng cũng có chút xốc nổi.
Ý tưởng vừa mới thốt ra khỏi miệng này đã được nhen nhóm và ghim sâu vào lòng cậu kể từ lúc thần linh cầm lấy tay cậu dập lửa.
Khi đó, cậu nghĩ rằng mình không có tư cách.
Nhưng bây giờ, một thần linh không có tín đồ liệu có khước từ một người không tín ngưỡng ai như cậu hay không?
"...! Cậu phải biết rằng, ta không có bất kỳ điều gì có thể ban cho cậu." Vernes hiếm khi ngập ngừng đến vậy, có thể nhận ra hắn cũng cảm thấy ngạc nhiên bởi lời đề nghị của Morren.
"Tôi muốn làm tín đồ của ngài." Morren đỏ mặt, lặp lại một lần nữa.
Cậu không khỏi vui mừng khi đôi mắt mình đang bị bịt kín.
Nếu không, nội tâm đang vô cùng thẹn thùng của cậu sẽ bị ánh mắt cố tình né tránh thần linh của cậu làm bại lộ.
"...Nếu như cậu nguyện ý," Vernes đáp lại như vậy.
.........!
Morren nhấc roi lên, lùa đàn dê con về chuồng, trên cổ tay vẫn buộc tấm vải trắng tinh ban nãy.
Vẻ mặt cậu có chút hưng phấn, đóng chuồng dê lại thật kỹ, sau đó chạy thật nhanh về căn phòng nhỏ của mình, sắp xếp lại vài món đồ đạc đơn sơ, quét dọn không còn một chút bụi bặm nào.
Cậu tháo miếng vải xuống, buộc lên đầu giường, nghiêm túc đi tắm rửa, thay một bộ quần áo trang trọng đã tìm thợ may làm từ năm ngoái.
Mọi thứ đều đã được chuẩn bị ổn thỏa, Morren hít thở sâu hai lần nặng nề, hai tay chắp vào nhau, giơ lên trước ngực, quỳ gối xuống đất làm động tác cầu nguyện:
"Tín ngưỡng của con, không gì là không làm được, con dân yêu quý của thần Vernes thân ái, thỉnh cầu ngài nghe thanh âm của con, giáng xuống nơi thế gian khổ hạnh này.
Con sẽ vĩnh viễn mang lòng cảm tạ và ca tụng, tuân theo ý chỉ của ngài, dùng cuộc đời còn lại hiến dâng cho ngài..."
Morren đọc thuộc lòng lời cầu nguyện mà ngày thường cậu vẫn thường nghe người nhà đọc.
Khung cảnh yên lặng khoảng một, hai giây, Morren đang nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được một tia sáng trắng đang bừng lên trong căn phòng nhỏ của cậu.
Trong lòng cậu thấy lo lắng, bất an, e sợ rằng thần linh sẽ cảm thấy cậu tiếp đón không được chu đáo.
Dù sao cũng do cậu chưa suy nghĩ thấu đáo đã vội vàng nói ra một lời ngu ngốc như thế này: "Phòng của tôi chính là miếu thờ của ngài.
Chờ khi tôi có năng lực, tôi sẽ dựng lên một miếu thờ với kiến trúc hùng vĩ nhất vì ngài..."
Không ngờ được rằng thần linh hiền lành, rộng lượng cũng nguyện ý nghe theo cậu, dự định dùng một nửa ngày thần giáng thế còn lại giáng xuống nhân gian một lần...!
Có lẽ thần cũng cảm thấy tò mò vì không có kinh nghiệm trải qua việc này nhỉ?
Morren vì khẩn trương mà khiến lông mi vô thức run lên.
Cậu nghe thấy một âm thanh quen thuộc vang lên trong căn phòng nhỏ bé này:
"Cậu có thể mở mắt ra.
Khi ta có được tín ngưỡng của cậu, cậu cũng có quyền được nhìn thấy ta." Vernes đứng giữa căn phòng, xung quanh có một vòng sáng trắng trong suốt chói lòa, càng lộ ra vẻ thần thánh, thiêng liêng.
Hắn mỉm cười, thấy có chút mới lạ nên giơ tay trái lên, nhìn vầng sáng màu đỏ thẫm trên tay.
Morren ngây người, duy trì tư thế cầu nguyện, không rõ vì lý do gì mà nhìn sang.
"Sức mạnh tín ngưỡng." Vernes chau mày, trông có chút kinh ngạc.
Thần linh không có bất kỳ tín đồ nào, đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với vật này.
Ngón tay của hắn hơi gập vào rồi lại mở ra, ánh sáng màu đỏ cũng theo đó mà lóe lên, giống như một ngọn lửa nhỏ.
Sau đó, hắn dịu dàng, dùng đôi mắt trong veo của mình nhìn Morren đang ở dưới tầm mắt, cả người cậu như biến thành một con tôm luộc, chậm rãi mở miệng nói:
"Tín ngưỡng màu đỏ, có nghĩa là...!tín đồ có lòng ái mộ."
Morren chợt ngẩng đầu lên, trái tim đập nhanh như muốn vọt lên cổ họng.
Đối diện với ánh mắt mang vẻ trêu chọc của thần linh, cậu mới chậm chạp ý thức được, tình cảm thầm kín nhỏ bé của cậu, khi ở trước mặt thần linh, cuối cùng vẫn không lẩn trốn được.