Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 11: Lời Hồi Đáp Của Thần
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm sau, Morren đang cầu nguyện.
"Thần Vernes thân ái..."
Vừa mới nói đến đây, gác xép bỗng sáng bừng lên một luồng ánh sáng trắng chói mắt, căn phòng ngay lập tức sáng trưng như ban ngày.
Morren đang nói dở những lời đã chuẩn bị sẵn trong đầu thì giật mình khựng lại.
Cậu hé mắt, không dám tin nhìn vị thần linh đã ba tháng không xuất hiện, rồi ra sức nhéo mạnh vào bắp đùi mình.
Cơn đau ập đến, cậu biết mình không hề mơ.
Nhận ra mình dường như luôn lộ ra vẻ ngây ngô, khờ khạo trước mặt thần linh, Morren vội kìm nén vẻ kinh ngạc, cố gắng tỏ ra bình tĩnh, cổ họng run run, cậu lắp bắp: "Ngài..." (Sao ngài lại tới đây?)
Quả thật cậu vẫn không thể giữ bình tĩnh, dù đã nhìn thấy dung mạo tuấn tú này bao nhiêu lần đi chăng nữa, cảm giác choáng ngợp vẫn không hề giảm bớt.
"Tín đồ, ta nghe thấy cậu đang cầu nguyện." – Khí chất của Vernes lạnh lẽo, hắn vẫn như đóa hoa trên đỉnh núi cao, khiến người ta phải kính sợ.
Morren nuốt nước bọt, chờ đợi nghe tiếp.
Cậu vừa mừng vừa lo khi được thần quan tâm, đồng thời không khỏi xấu hổ – lẽ nào thần nghe được hết những lời cậu "tâm sự" mỗi ngày?
"Cậu..." – Đồng tử Vernes khẽ động, kéo dài giọng điệu như đang suy nghĩ điều gì đó – "Nói ra nguyện vọng của cậu, ta sẽ đáp ứng thực hiện nó."
"Chẳng phải ngài từng nói, ngài không thể ban tặng cho tôi bất cứ điều gì sao?" – Morren quỳ gối, ngẩng đầu, thốt lên nghi vấn.
Vừa dứt lời, cậu mới nhận ra những lời này dường như mang một hàm ý khác.
"...Cậu cảm thấy ta vô dụng?"
Vẻ mặt Vernes không thay đổi nhiều, giọng nói vẫn bình thường, thậm chí trên gương mặt vẫn nở nụ cười ôn hòa không bao giờ tắt.
Thế nhưng Morren không khỏi rùng mình, cậu vội vàng xua tay: "Sao tôi dám nghĩ như vậy!? Chẳng qua là, có phải việc này sẽ khiến ngài phiền lòng không?"
Vernes không nói gì, lặng lẽ nhìn cậu.
Morren hoảng hốt chớp mắt, vội vã cúi đầu. Cậu đương nhiên biết thần linh đang ngầm thúc giục, liền nói ngay: "Tôi hy vọng đàn dê có thể bán được giá cao."
Đây đúng là điều cậu mong muốn nhất gần đây, bởi vì chú cậu đã hứa, chỉ cần bán dê được giá như ý, cậu sẽ có một căn phòng rộng rãi hơn một chút, hoặc là một miếu thờ lớn hơn.
Cậu vừa dứt lời, đã thấy trong gác xép dường như có một vệt sáng di chuyển, lượn lờ quanh người cậu một lúc, sau đó bay ra ngoài qua khe cửa.
Sau đó, Vernes thong thả vung tay, một vầng sáng quen thuộc ngưng tụ trước mặt hắn.
Hắn nhìn vào, vẻ mặt như đang kiểm tra điều gì đó.
Không biết có phải ảo giác hay không, Morren mơ hồ thấy vầng sáng kia đang lớn dần lên.
Cậu không khỏi cảm thấy vô cùng lúng túng, lẽ nào "lòng sùng kính" của cậu lại bị thần linh phơi bày ra, công khai trừng phạt nữa sao?
Thần linh nhìn vầng sáng tín ngưỡng đỏ tươi kia, khẽ cười thành tiếng, dáng vẻ dường như rất hài lòng.
Giây tiếp theo, hắn bị bao trùm bởi ánh sáng trắng, dần dần biến mất khỏi căn phòng của Morren.
"Mùa đông năm nay, ngài sẽ tới nơi này nữa chứ?" – Không biết Morren lấy đâu ra dũng khí, vậy mà lại vượt qua phép tắc mà đặt câu hỏi.
Khi nhìn thấy thần linh sắp biến mất, cậu có chút nôn nóng, âm lượng cũng không kìm nén được mà tăng lên, quên mất rằng người nhà vẫn còn ở tầng dưới.
Tất nhiên là, cậu không chờ được lời đáp lại của thần linh.
Cả căn phòng nhanh chóng trở lại như cũ, bóng Morren bị ánh nến mờ mờ hắt lên vách tường sần sùi, khắc họa rõ nét cảnh cô độc một mình.
Dường như, tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác, chưa từng thật sự diễn ra.
"To mồm kêu cái gì vậy? Morren cậu điên à?" – Dưới lầu vang lên tiếng càu nhàu của Tommy.
Morren định trả lời vài câu, nhưng rồi lại nghe thấy một tiếng "bụp".
Cậu khẽ thở, vểnh tai lắng nghe động tĩnh, cúi đầu xuống thì thấy, ở góc giường có vật gì đó nhô lên trên sàn nhà.
Một viên đá tròn màu bạc trắng rơi xuống.
Rõ ràng trước đó không hề có.
Cậu ngồi xổm xuống, cẩn thận nhặt lên, thấy trên đó có khắc một chữ:
"Sẽ"
Trái tim Morren đập loạn xạ không theo ý muốn.
Một tay cậu vuốt ve phần chữ khắc lõm xuống, một tay vỗ vỗ khuôn mặt đang nóng bừng, khóe miệng không ngừng cong lên.
"Vernes, ngươi xuống trần gian ư?" – Ymirga nheo mắt cười, cất tiếng chào hỏi.
Hắn đang đứng bên ngoài cung điện của mình, nhìn chằm chằm Vernes đang đi tới từ lối vào Thiên Quốc.
Thấy năng lượng tín ngưỡng của người kia rõ ràng đã mạnh hơn, hắn lặng lẽ siết chặt ngón tay trong tay áo.
Vernes khẽ gật đầu, bước chân vẫn không ngừng lại.
Ymirga đợi đến khi người kia đã đi rồi mới thu lại biểu cảm trên mặt, bàn tay giơ lên không trung nắm lấy một đám mây mù.
Hắn cau mày, nói với đám mây: "Vernes lại đi chiêu mộ tín đồ, ta thấy chúng ta phải nhanh tay lên thôi.
Ta với ngươi kết minh, được không?"
Hắn nói xong liền buông tay, đám mây chầm chậm di chuyển, bay về phía cung điện của thần Ottenubo.
Ymirga đứng tại chỗ một lúc, tự nhủ: "Chúng ta cũng chỉ là đang tự vệ, tự vệ mà thôi."
Hắn không quên được lời mà thần Franyi – người có khả năng tiên đoán tương lai – đã nói trước khi chết.
"Ta nhìn thấy Thiên Quốc sụp đổ, Vernes sẽ mở ra cánh cổng dẫn vào Vực Sâu*."
Nữ thần lo lắng thốt lên, sau đó vĩnh viễn ngã xuống, trở thành chất dinh dưỡng cho cây thần.
Lúc ấy, ở nơi đó có ba người, ngoài hắn và Ottenubo, còn có người bạn thân của Franyi – Thần cai quản giấc mơ, Narovella.
Bọn họ tận mắt chứng kiến Franyi ra đi, chính tai nghe thấy những lời này.
Vẻ mặt Ymirga u ám, ngửa đầu nhìn về cây thần màu xanh ngọc bích cao chọc trời, rồi xoay người quay về cung điện.
Ở một bên khác, hai tay Vernes ôm lấy quả cầu đỏ đã to gấp đôi, không ngừng nắn bóp nó như đang nhào bột mì.
Trước mặt hắn có một "gương" lớn, đến gần nhìn kỹ sẽ thấy, đó chẳng qua là một vũng nước kỳ lạ, trong đó đang phản chiếu khung cảnh dưới trần gian.
Trong gương là hình ảnh một căn gác xép nhỏ tối tăm, trên giường có một thiếu niên đang nằm thẳng người ngủ.
Vernes tiến đến gần xác nhận một chút, thấy người kia đang nắm hai tay lại, đặt trước ngực, trong lòng bàn tay cầm một viên đá tròn màu bạc trắng.
Hắn vui vẻ xoa xoa vầng năng lượng tín ngưỡng đẹp đẽ, trong lòng thầm đưa ra kết luận rằng, loài người cần phải thường xuyên gặp nhau để duy trì tình yêu.
Thần linh giơ một ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào đầu của người đang nằm trong vũng nước, mặt nước vì thế mà gợn sóng lăn tăn từng vòng.
Một giây tiếp theo, thần nhìn thấy người kia đưa tay lên gãi gãi mặt mình, nghi hoặc, mơ màng mở mắt ra.
Thân hình Vernes hơi cứng lại, dường như vì giật mình mà phất tay, thu lại vũng nước.
.............!
Thoáng cái đã hai tháng trôi qua.
Đàn dê con lớn rất tốt, béo khỏe, lông dê trơn bóng, chất lượng cũng cao, bán được số tiền lớn chưa từng thấy.
"Trời ơi, cảm tạ sự quan tâm của nữ thần Loami vĩ đại!" – Chú cậu vừa chấm nước bọt đếm tiền, vừa xúc động cảm thán.
Morren đang đứng một bên hỗ trợ ghi chép, nghe được lời chú mình nói, cậu lặng lẽ bổ sung trong lòng: Cảm tạ sự quan tâm của thần Vernes vĩ đại!
Chú cậu vui mừng khôn xiết, ông một mực cho rằng nhờ được thần linh ban phúc vào hồi tháng sáu nên giờ mới có chuyện tốt đến thế này.
Nhưng Morren lại tin chắc rằng, nhất định là do vị thần của cậu đã thực hiện nguyện vọng cho mình mới đúng.
"Mua! Mua lại căn nhà ở trên trấn kia!" – Ông đắc chí gào lên.
"Chuyện này...!Chúng ta không nên để dành chút tiền sao?" – Dì có chút chần chừ. Hai ngày trước bà mới bị ngã trên đường, chẳng may trật khớp chân, giờ đang treo chân cố định một chỗ, nằm ngửa trên ghế nghỉ ngơi.
"Do dự cái gì? Giá tiền sắp lên đến mười hai con số rồi, nhà ở trên trấn thì đi đến miếu thờ thuận tiện hơn nhiều, chúng ta không nên nắm bắt cơ hội tốt này sao? Không nên cảm tạ nữ thần sao?" – Ông phồng mồm trợn mắt – "Tôi đã quyết rồi, đây không phải là tiêu tiền phung phí, đây là đầu tư, đầu tư đó bà có hiểu không? Hahahahaha."
Ông vừa nói vừa che miệng cười.
Morren mím môi, cũng vui vẻ theo.
Trong đầu cậu đang tưởng tượng ra cảnh miếu thờ không ngừng được mở rộng quy mô.
Lúc này, chú đột nhiên kéo tay cậu.
"Morren à, dê đều do con nuôi, không thể không kể đến công lao của con...!Trước đó, chúng ta có chút thành kiến với con.
Nhưng mà ta nhận thấy, nữ thần Loami rõ ràng là bằng lòng khoan dung đứa trẻ này, nếu không cũng sẽ không ban phước cho chúng ta bán được dê với giá cao như thế, để con nuôi chúng nó thật tốt."
Ông nhìn vào mắt cậu, dùng giọng hiền từ: "Chúng ta quyết định, cho phép con cùng tín ngưỡng nữ thần. Ngày thần giáng thế lần này, con đi cùng chúng ta! Dì con với bộ dạng này chắc chắn không đi được, con phải lấp vào chỗ trống của nhà mình đấy! Càng nhiều người, xác suất được chọn càng lớn."
Trong mắt ông, đây là một điều may mắn nhất trần đời, thế nhưng Morren lại cảm thấy như bị sét đánh.
Cậu đã có tín ngưỡng rồi, hơn nữa cậu muốn ở lại căn phòng của mình, một mình chờ vị thần linh mà cậu đã mong đợi bấy lâu vào ngày thần giáng thế sắp tới.
Cậu hoàn toàn không muốn chen chúc cùng một đám tín đồ cuồng nhiệt trong miếu thờ, bị dẫm vào chân đau đớn vô số lần, rồi hy vọng xa vời rằng vị thần trên cao sẽ chọn một người trong vạn người để chiếu cố dù chỉ một chút.
____________________________
*Vực Sâu: Trong Kinh thánh, Vực Sâu là một nơi sâu thẳm hoặc vô biên khó lường.
Thuật ngữ này xuất phát từ tiếng Hy Lạp ἄβυσσος, có nghĩa là không đáy, không thể dò được, vô biên < Dịch tự động từ Wikipedia >.