Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Thần Giáng Lâm: Lời Cầu Nguyện Và Sự Thật
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Không, chú, con không thể đi..." - Vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt Morren, đầu óc cậu nhanh chóng tìm kiếm một lý do để từ chối 'vinh dự' này.
Ông chú nhíu mày lại, sau đó giãn ra thành nụ cười vui vẻ, lớn tiếng trấn an: "Hầy, Morren, ta biết con là một người biết thân biết phận, ta đã bàn bạc cùng với dì con rồi, chẳng cần phải lo! Hãy tận hưởng thật tốt lần đầu gặp mặt nữ thần, giữ lòng thành kính, nữ thần sẽ tha thứ cho con dân của ngài, dù con đã mang tội lỗi từ khi sinh ra."
Ông nói như thể đó là điều hiển nhiên, tạo cho người nghe cảm giác như đang ban ơn.
Morren nhiều năm qua nghe mãi thành quen, nên mới không bị tẩy não hoàn toàn.
"...Chú, con đã tín ngưỡng thần linh khác rồi."
Morren im lặng một lúc, rồi quyết định nói thẳng.
Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng, một giọng nói mách bảo cậu rằng: Nói ra sẽ gặp phiền phức.
"Ai?" - Ông chú hơi sửng sốt, vẻ mặt ông càng lúc càng khó coi.
Ông định nói rồi lại thôi, cuối cùng kìm nén lời lẽ đang chực tuôn ra, quyết định hỏi tên thần linh trước, phòng khi trong lúc giáo huấn Morren, ông lại vô tình mạo phạm đến vị thần đó.
"Vernes." - Một khi đã bắt đầu nói thật, những lời Morren thốt ra sau đó đều không chút dối trá.
Cậu rũ mắt, giọng cậu khẽ hạ xuống, trong lòng cảm thấy áy náy vì liên tục gọi thẳng tên húy của thần linh.
Biểu cảm của ông chú trở nên vô cùng phức tạp.
Ông thở dài một hơi, vỗ đầu Morren: "Thằng nhóc này, muốn lừa ta đấy à, nhưng con còn non lắm, bịa ra một cái tên không có thật thì được ích gì? Hay là con vẫn còn có điều canh cánh trong lòng, không sao cả, hôm đó ta sẽ dẫn con đi theo.
Cứ thế mà làm nhé.
Mấy ngày hôm nay nhớ cầu nguyện với nữ thần Loami cho thật thành tâm vào."
Tất nhiên, ông cũng chưa từng nghe qua cái tên Vernes, vị thần linh không ai biết đến này giống như một điểm mù trong nhận thức của loài người.
Nói xong, ông trừng mắt nhìn cậu, ôm số tiền bước vào phòng.
Dì cũng liếc Morren, nói thêm: "Dì không hiểu con khó chịu chuyện gì, trách chúng ta trước đây không dẫn con đi theo ư? Hãy giữ thể diện cho người lớn một chút chứ, Morren?"
Hai vợ chồng người tung kẻ hứng đến mức này, Morren đương nhiên cũng biết cậu dường như không có cơ hội phản kháng nào.
Dù sao chú dì cũng có công ơn nuôi dưỡng cậu, mặc dù lý do 'chiếm chỗ trống' của cậu không rõ ràng chút nào, thì cậu cũng không thể không nghe theo sự sắp đặt của họ.
Trong lòng Morren cảm thấy khó chịu, cậu muốn mấy ngày sau phải nói rõ ràng chuyện này với vị thần linh thân yêu của mình, cầu xin ngài tha thứ...!
Nhưng nếu lần này cậu bỏ lỡ ngày thần giáng thế, chẳng phải lần gặp mặt tiếp theo sẽ là ba năm sau sao?
Tâm trạng tồi tệ của cậu kéo dài suốt mấy ngày liền, thậm chí đến lúc bọn họ chuyển nhà đến căn lớn hơn ở trên thị trấn, tâm trạng cậu cũng chẳng khá hơn chút nào.
Mỗi ngày, từ sáng đến tối, Morren đều dốc bầu tâm sự với thần linh, nhưng chẳng đợi được lời hồi đáp từ ngài.
Rõ ràng, hai tháng trước, thần đã từng giáng thế một lần, lúc ấy còn hẹn rằng mùa đông này ngài sẽ tới...!
Có phải thần không nghe được lời cầu nguyện của cậu rồi không, hay là ngài không muốn nghe những lời 'ngụy biện' cho hành động 'thay lòng đổi dạ' của cậu?
Morren bị chính suy đoán của mình dọa đến mức cả người ngây dại.
Thái độ của cậu như vậy khiến cho cả nhà chú dì đều cho rằng cậu đang "vui mừng đến ngớ ngẩn", "choáng váng đầu óc vì nhận được ân phước lớn".
Sáng sớm ngày thần giáng thế, Morren, với đôi mắt thâm quầng, bị Tommy đánh thức.
Rạng sáng cậu mới đi ngủ, suốt cả đêm cậu gần như quỳ gối không ngừng cầu nguyện.
Tommy thô bạo vuốt gel lên tóc cậu, vừa vuốt vừa chê bai mái tóc nâu của Morren.
"Xin cậu, lát nữa đến đó đừng có bày ra vẻ ngây thơ chưa trải sự đời như thế." - Cậu ta đưa cho cậu một cái nơ nhỏ dự bị của mình, cảnh cáo như vậy.
Morren thậm chí không có sức để đáp lời, cậu đi theo chú và Tommy lên đường, càng lúc càng cảm thấy việc mình làm là vô cùng sai trái.
Một người không tín ngưỡng thần Loami như cậu, chen vào miếu thờ của người ta đã là không phải, chứ đừng nói đến vị thần linh 'đáng thương' của cậu, người chỉ có duy nhất cậu là tín đồ.
Nếu như ngay cả cậu cũng "phản bội" ngài, thì hẳn ngài sẽ đau lòng lắm.
Nói không chừng, sau mấy ngày Vernes không nghe được cậu cầu nguyện, có khi ngài không biết cậu đã chuyển nhà rồi.
Bởi vậy cho nên, nếu thần linh có xuất hiện ở căn gác xép nhỏ kia, ngài cũng sẽ chỉ thấy một căn phòng trống không.
Morren càng nghĩ càng thấy nghẹt thở.
Cậu ngồi im trong xe ngựa thuê, nhìn thấy kiến trúc miếu thờ to lớn sừng sững đằng xa cùng với một nhóm tín đồ cuồng nhiệt đang đổ xô vào cửa, nắm chặt hai bàn tay.
Sau đó, cậu căng chặt các bắp cơ, cong lưng, đầu gối dồn sức, im lặng đếm ba tiếng trong lòng, rồi dứt khoát nhảy xuống xe.
"A..."
Bởi vì xe ngựa vẫn đang đi nhanh, nhảy xuống thì chân cậu đã tê rần, không khỏi rên lên một tiếng đau đớn.
Cậu ngã bất ngờ, khiến hai bàn tay ma sát với mặt đường, rách cả da.
Thấy vài chiếc xe ngựa đang lao tới, Morren vội vàng lăn một vòng để tránh đường cho chúng.
"Morren?! Mày làm gì đấy!" - Sau lưng cậu văng vẳng tiếng ông chú gào thét, nhưng âm thanh đó càng lúc càng nhỏ dần.
"Nó điên rồi, ba, đừng để ý nó nữa! Chúng ta đã không chen lên được phía trước nữa rồi đây này!" - Tommy phát cáu, thúc giục xe ngựa tiếp tục đi tới.
Morren cắn răng, bịt tai lại, không nghe thêm gì nữa.
Sau khi cậu bò dậy rồi chạy như điên về hướng ngược lại.
Cậu cảm thấy mình đúng là điên rồi, tại sao lại có thể phán đoán sai lầm đến thế chứ.
Sáng sớm hôm nay, cậu đáng lẽ không nên đi ra ngoài.
Để báo đáp công ơn nuôi dưỡng, bất kể cậu dùng cách nào khác vẫn sẽ ổn thôi.
Thế nhưng làm sao có thể lừa dối chuyện tín ngưỡng thần linh được chứ.
Có thể lừa người khác, nhưng không thể lừa gạt thần linh, cũng không thể lừa gạt chính mình.
Morren dùng tốc độ nhanh nhất để chạy, trong lồng ngực thật sự giống như đang có một điều gì đó không ngừng thúc giục, chống đỡ cậu không ngã quỵ vì hô hấp dồn dập dẫn đến thiếu oxy.
Nhưng thể lực vẫn là có hạn, cậu nhanh chóng cảm giác được đôi chân mình mất hết sức lực, hệt như bông vải mềm nhũn, trong cổ họng cũng cảm thấy một vị rỉ sét nhàn nhạt.
Nếu như không có ý chí kiên cường chống đỡ, sợ rằng Morren đã ngã quỵ xuống đất rồi.
Thế nhưng cậu vẫn kiên trì chạy về nhà mới, trong lúc dì vẫn đang ngạc nhiên hỏi han thì cậu lập tức vọt thẳng vào phòng mình.
Không có.
Chẳng có gì cả.
Morren chỉ ngừng lại một giây, sau đó đóng cửa thật nhanh, rồi lại tiếp tục chạy ra ngoài.
Cậu mệt mỏi tột độ, nhưng có lẽ thần linh đang chờ cậu ở căn gác xép trên vùng nông thôn nhỏ ấy.
Nghĩ đến đây, cậu lại cảm thấy mình có thể gắng gượng thêm chút nữa.
Nhưng từ thị trấn về nông thôn quá xa, cậu có thể từ miếu thờ chạy về nhà, nhưng không thể chỉ dựa vào đôi chân mà chạy về đến đó được.
Bước chân cậu không dừng lại, từ cửa chính lao ra ngoài như một tia chớp, đồng thời tính toán xem nên đi đâu để tìm một chiếc xe ngựa.
Tiếng thét the thé của dì vang lên, bà vẫn đang la lớn tên cậu.
"Dì, thật xin lỗi, sau khi trở về con sẽ giải thích cho mọi người!" - Morren không quay đầu lại đáp, bước đi thật nhanh.
"A a a a a!"
Bước chân cậu bỗng "xoẹt" một tiếng vì ma sát với mặt đường, tạo thành một vệt dài trên đất.
Morren khốn khổ dừng lại, nghe tiếng hét chói tai của dì, suy đoán rằng bà đang đi đứng không tiện, chỉ sợ là ban nãy cuống quýt muốn ngăn cậu lại nên đã ngã xuống đất rồi?
Nghĩ đến đây, Morren cũng không dám không quay lại nhìn.
Cậu vội vàng đi vào cửa, vừa nghiêng đầu nhìn vào trong, đã thấy cửa sổ tầng một tỏa ra một ánh sáng trắng chói mắt, mà đó chính là phòng của cậu.
Morren tròn mắt kinh ngạc một lúc, rồi chạy vội về phòng.
Dì đang run rẩy đưa tay chỉ vào ánh sáng ở bên trong, khuôn mặt đầy vẻ khiếp sợ và kinh hãi.
Morren tiện tay chỉnh sửa lại mái tóc rối bời một chút, hít thở ngưng bặt, cậu mở cửa đón ánh sáng, sau đó mạnh tay đóng sập lại.
Thần vẫn giáng lâm ở đây.
"Thần linh Vernes thân ái, tín đồ Morren của ngài sẽ vĩnh viễn mang lòng biết ơn và ca ngợi, nguyện hiến dâng cuộc đời còn lại cho ngài!"
Nhịp thở của Morren vẫn dồn dập như cũ, cậu dứt khoát quỳ gối, nhìn vạt áo trắng dài thanh khiết, thiêng liêng ấy, cúi rạp mình xuống đất.
"...!Sao cậu không đến miếu thờ của thần Loami?"
"...Dạ?"
Morren nghĩ mãi không ra, câu đầu tiên mà thần nói lại có nội dung như thế này.
Cậu ngạc nhiên ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt của Vernes có chút mơ màng, giữa ấn đường hiện lên chút ngờ vực, dường như đang chất vấn cậu 'Tại sao nói mà không giữ lời'.
Cho nên, thần linh vẫn nghe thấy lời cầu nguyện vài ngày trước của cậu đúng không?
Morren nuốt nước bọt, chớp mắt nhìn vị thần, cố gắng sắp xếp, khởi động lại vốn từ ít ỏi của bản thân, nhưng đầu óc cậu cứ như ngừng hoạt động, nhão nhoét thành một bãi dịch nhầy.
Ba mươi phút trước.
Trong miếu thờ của nữ thần cai quản gia súc và mùa màng Loami, mấy chục ngàn tín đồ trung thành đang chen chúc nhau, trên mặt họ tràn đầy sự nhiệt tình đến mức quá đà.
Miếu thờ vốn vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng quần áo xào xạc.
Mọi người vẫn duy trì sự tĩnh lặng này, bởi vì, quấy rầy thần linh là một việc không thể tha thứ.
Chiếc đồng hồ được treo trên mái vòm của miếu thờ gõ ba tiếng coong coong, mọi người đồng loạt nhắm mắt lại, hai tay đặt trước ngực, miệng lẩm bẩm: "Nữ thần Loami vĩ đại, mời ngài nghe âm thanh của con, hạ xuống nhân gian đầy khổ ải này.
Tín đồ của ngài sẽ vĩnh viễn mang lòng cảm tạ và ca ngợi, tuân theo ý chỉ của ngài, nguyện hiến dâng cuộc đời còn lại cho ngài..."
Họ vừa dứt lời, trên bục cao của miếu thờ hiện ra một vị nữ thần tóc vàng, mắt xanh, hình dáng thánh khiết.
Mái tóc vàng của ngài dài tới mắt cá chân, tay cầm một bông lúa, trên khuôn mặt từ bi nở nụ cười cứng nhắc.
Đúng vậy, nụ cười cứng nhắc.
Nữ thần Loami trông có vẻ không tự nhiên cho lắm.
Một đám tín đồ đang trong tâm trạng kích động trợn tròn mắt nhìn, sau lưng của nữ thần...!
Sao lại có một vị thần linh xa lạ ở đây?!
Miếu thờ yên tĩnh bỗng vang lên vài tiếng kêu xôn xao, chuyện này trước giờ chưa từng xảy ra, trong miếu sao lại có đến hai vị thần linh cùng xuất hiện! Ngoài vị thần nông nghiệp Loami mà họ kính yêu, còn có một người đàn ông tuấn mỹ như thần với mái tóc bạch kim.
Mấy chục ngàn đôi mắt đều nhìn về phía Vernes, mà hắn chỉ nhẹ nhàng nhíu mi, quét mắt một vòng quanh tất cả những người có mặt, sau đó mặc kệ vầng sáng bao quanh mình, biến mất khỏi miếu thờ.
Mà những người vô tình nhìn thấy hắn, nước mắt lập tức tuôn rơi như mưa.
Nữ thần Loami, bị cướp mất hết hào quang, ho nhẹ một tiếng, rốt cuộc cũng kéo lại được sự chú ý của các tín đồ.
Cuối cùng đám người này cũng không còn vừa xoa đôi mắt đau nhói, vừa nói những lời chói tai kiểu: "Vị thần linh kia là ai thế, tôi phải tín ngưỡng ngài ấy!" nữa.
Ngay trong sân nhà mình mà dám nói bậy nói bạ như thế, quả thực là hoang đường!
Loami cố gắng giả bộ ôn hòa, bình tĩnh, thật ra trong lòng cực kỳ căm phẫn mà bóp chặt khăn tay.
Không thể không nói, vị Vernes bị nghi ngờ có "dã tâm cực lớn" ấy, lý do hắn đến chuyến này thật ra rất đơn thuần.
Chẳng qua là bởi, tín đồ duy nhất của hắn, trong lúc vô cùng đau khổ cầu nguyện, luôn lặp đi lặp lại hai câu:
"Vào ngày thần giáng thế, tôi không thể không đến miếu thờ của nữ thần Loami..."
"Nhưng tôi chỉ muốn gặp ngài mà thôi."