Chương 13: Thần và Phàm Nhân (6)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 13: Thần và Phàm Nhân (6)

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"...Tôi chỉ muốn gặp ngài." - Morren đáp lại, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Cậu lúng túng, không dám nhìn thần linh, nhưng nghĩ lại thì vẫn dứt khoát lựa chọn nói ra suy nghĩ của chính mình, đằng nào thì chuyện cũng đã rồi.
Lần đầu tiên gặp mặt, thần linh chẳng phải đã biết thừa lòng ái mộ của mình đối với ngài rồi hay sao?
Thế là, cậu lại thoải mái ngẩng đầu lên, ánh mắt táo bạo nhìn Vernes, gần như là "tham lam" mà ghi nhớ từng đường nét của đối phương vào trong đầu.
Vernes: "......"
Có lẽ thần linh cũng cảm thấy khó xử khi bị ánh mắt nóng rực như lửa ấy nhìn chằm chằm, hắn "ừ" một tiếng, không bận tâm đến chuyện này nữa.
Đúng lúc này, Morren nghe thấy tiếng dì đang gào thét ầm ĩ ở bên ngoài.
"Morren? Morren?!" - Bà cuống quýt gọi to tên Morren, nghe kỹ thì có thể nhận ra được vẻ hoảng sợ trong đó.
Morren tin chắc rằng, nếu như không phải vì đi lại khó khăn, bà nhất định sẽ dứt khoát đập cửa phòng của cậu.
"Rốt cuộc chuyện này là sao?" - Dì của cậu nằm mơ cũng không nghĩ đến, vị thần linh cao quý không thể với tới lại xuất hiện ở trong nhà bọn họ.
Không biết bà sẽ nghĩ như thế nào về luồng sáng trắng chói mắt ấy nữa, sẽ cho rằng đó là phép màu hay sao?
"Thần linh kính mến, cho phép tôi đi ra ngoài một chút." - Morren biết rằng mình không thể để dì tiếp tục vô tình quấy rầy thần linh được nữa.
Mặc dù rất bất kính, nhưng cậu không thể không đi ngăn bà lại.
Vernes khẽ gật đầu, sau khi Morren đứng dậy thì bỗng nhiên nói một câu: "Cậu có thể gọi ta là Vernes."
Morren đi tới cửa, chân nhũn ra, suýt chút nữa vấp ngã.
Cậu cố giữ vẻ bình tĩnh, quay đầu, chân thành đáp lời: "Ngài cũng có thể gọi tôi là Morren!"
Sau đó gấp gáp chạy ra ngoài.
Cậu không quên, thần linh luôn gọi cậu là "tín đồ", một cách xưng hô cứng nhắc, đầy vẻ xa cách và không thể vượt qua ranh giới.
Bây giờ thần linh lại chủ động muốn rút ngắn khoảng cách với cậu, ôi chao!
Cậu không kìm được mà nở nụ cười, đóng chặt cửa, tựa người vào cánh cửa để ổn định lại hơi thở và nhịp tim một chút.
Thế nhưng, niềm vui thầm kín này của cậu không kéo dài được bao lâu, bởi vì khi cậu vừa ra khỏi phòng, thì đã phải đối diện với đôi mắt trừng trừng của dì.
"Morren, rốt cuộc, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?" - Hai tay bà chống xuống bàn, đứng một chân.
Cả khuôn mặt bà đỏ bừng, chỉ thiếu điều xông đến véo mũi Morren, nói tiếp - "Trong phòng mày, đó là cái gì thế? Không phải mày đi theo chú để diện kiến nữ thần rồi hay sao, chạy về nhà làm cái gì!! Có phải đã rước họa vào thân từ thần linh rồi hay không..."
Bà vừa nói vừa nghĩ, há miệng hít một hơi thật dài, bị chính suy đoán có vẻ đúng sự thật của mình dọa đến mức muốn ngất xỉu.
Morren từ nãy đến giờ chưa kịp nói lời nào, bây giờ vội vàng đỡ cánh tay của dì, trong giọng nói còn có một niềm kiêu hãnh nho nhỏ, trả lời: "Dì, không phải vậy đâu.
Là thần linh mà con tín ngưỡng giáng lâm đến đây."
Dì trợn mắt trắng dã, dường như không nghe cậu nói gì.
"Con đã từng nói, con có tín ngưỡng một vị thần linh." - Morren đành bất đắc dĩ đỡ bà ngồi xuống ghế - "Nhưng thần linh Vernes kính yêu không có nhiều tín đồ, cho nên, con mới tự ý mời ngài giáng lâm...!Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm.
Tóm lại, trước hết dì cứ giữ im lặng, được không ạ?"
Ánh mắt của dì thẫn thờ, quay đầu lại, nắm chặt tay Morren.
Miệng vẫn há hốc, trông có chút ngơ ngác.
Morren không còn cách nào khác, đành gỡ tay bà ra, dặn dò: "Chớ làm quấy rầy thần linh, xin dì đó!"
Sau đó, cậu xoay người trở về phòng, lúc tới gần cửa thì nghiêng đầu nhìn dì một cái.
Bà đang nhìn về phía cậu, lồng ngực phập phồng, che miệng, theo bản năng lắc đầu.
Cũng may, trông có vẻ dì sẽ không tiếp tục lên tiếng.
Morren thở dài một hơi, mở cửa bước vào.
Thế nhưng, cậu nhận thấy, cảnh tượng bên trong khác hẳn lúc cậu rời đi.
Vào giờ phút này, có những quầng sáng lớn nhỏ vây quanh người thần linh, trông giống hệt "lòng ái mộ" của cậu, chỉ là màu sắc của cái lớn, cái nhỏ thì khác nhau.
Morren ngơ ngác đứng ở cửa, nhìn những quầng sáng màu đỏ trộn lẫn màu đen, màu đen trộn lẫn với màu vàng, trong lòng cậu bỗng dưng dâng lên một cảm giác bất an chưa từng xuất hiện từ trước đến nay.
Không, cậu xem xét kỹ lưỡng một chút, mới nhận ra cảm xúc ấy từ đâu mà đến: Dường như kho báu của cậu đã bị phát hiện mất rồi!
Lần đầu tiên gặp mặt, thần linh đã nói với cậu, những quả cầu lớn nhỏ này chính là "năng lượng tín ngưỡng".
Ban đầu, Vernes chỉ có một quầng sáng đỏ ửng đến từ cậu, nhưng bây giờ, tại sao bỗng dưng lại có nhiều người khác tín ngưỡng đến thế?
Morren lặng lẽ nhìn vị thần linh đang đứng giữa những quầng sáng, nhận ra hắn đang nhíu mày.
Sau đó, thần linh tiện tay bắt lấy một khối năng lượng tín ngưỡng, từng ngón tay chậm rãi nắm lấy, động tác như đang dùng sức thật mạnh siết chặt, dường như muốn bóp nát quầng sáng ấy.
Mà thật sự thì hắn cũng làm như vậy.
Thế nhưng mà, quầng sáng màu đỏ vàng pha lẫn ấy nhanh chóng tái tạo lại sau khi bị bóp nát.
Sau đó, sắc mặt của thần linh càng lúc càng tệ, hắn phẩy tay áo, năng lượng tín ngưỡng giăng khắp phòng cũng biến mất.
Chỉ còn sót lại một khối năng lượng trông thật quen mắt.
Đó là một quầng sáng đỏ rực vừa tròn vừa lớn, đang ngưng tụ trên vai thần.
"......" - Morren không kìm được xúc động, mở miệng hỏi: "Ngài, có tín đồ mới rồi à?"
Cậu vừa hỏi xong đã thấy có chút hối hận.
Tâm trạng của cậu vốn không được tốt lắm, thần linh có nhiều tín đồ hơn vốn là một chuyện đáng vui mừng, mà cậu lại ích kỷ, hy vọng chỉ có một mình mình tín ngưỡng thần linh mà thôi.
Thật sự là quá đê hèn rồi.
Nghĩ như vậy, Morren hơi ngừng lại, định xoay chuyển tình thế một chút: "Vậy thì có lẽ, chúng tôi có thể cùng nhau tập hợp lại, xây dựng một miếu thờ cho ngài."
Giọng nói của cậu vang lên rõ ràng, rành mạch, thế nhưng ánh mắt lại tránh né vị thần linh.
Bởi vì, cậu nói lời trái với lương tâm.
Vừa nghĩ đến chuyện cậu sẽ không còn là tín đồ duy nhất của thần linh, sự háo hức của cậu giảm xuống đến mức không thể kiểm soát được.
Không phải là vì xác suất một trăm phần trăm sẽ được thần linh ban phước, mà là, cậu cảm thấy mới vừa rút ngắn được khoảng cách với thần linh, thì giờ lại bị đẩy ra xa.
Thần cũng sẽ nghe được những lời cầu nguyện của người khác, cũng sẽ không xuất hiện trong căn phòng của cậu nữa.
"...Không có."
Dường như, trong khoảnh khắc, cậu nghe thấy Vernes đang nói chuyện, Morren không biết có phải mình nghe nhầm hay không, bởi vì giọng nói ấy có chút khác thường, dường như có chút ủ rũ.
"Không có tín đồ khác." - Vernes lặp lại một lần, phủ nhận.
Hắn hơi hất cằm, khuôn mặt đầy vẻ bình tĩnh và tự nhiên.
Thế nhưng đôi mắt xinh đẹp ấy lại chớp nhanh hai lần.
Morren tự nhủ, nhất định không thể để lộ vẻ vui mừng như điên được, đó là không tôn trọng thần linh.
Thế nhưng cơ thể cậu lại quá thành thật, chẳng mấy chốc đã nở một nụ cười rạng rỡ.
Rõ ràng là, thần linh không có tín đồ là một chuyện có chút đáng thương và đáng buồn, nhưng Morren lại không khỏi vì thế mà vui sướng, cậu thật sự là một kẻ xấu xa mà.
"...Morren, nói ra nguyện vọng của cậu đi." - Thần linh nói như vậy.
Chuyện quan trọng nhất của ngày thần giáng thế, chính là thần linh ban phước.
Mặc dù, ngay từ đầu Vernes đã thản nhiên nói, hắn không có gì để ban tặng tín đồ.
Nhưng qua hai lần gặp mặt, hắn không hề keo kiệt mà ngỏ ý muốn thực hiện nguyện vọng của Morren.
Tựa như, lời giải thích ban đầu ấy chỉ là một cách từ chối.
Morren suy nghĩ hai giây, dè dặt mở lời: "Tôi muốn, có thể gặp ngài thường xuyên."
Cậu biết, nguyện vọng của mình cực kỳ tham lam, nhìn mà xem, ngay cả thần linh cũng nhướn mày sau khi nghe cậu nói vậy.
Nhưng, vừa nghĩ tới chuyện tận ba năm sau mới gặp lại, cậu không nhịn được mà muốn bày tỏ suy nghĩ này ra.
Ngày kết thúc vụ mùa hôm đó không phải ngày thần giáng thế, nhưng thần linh vẫn tìm cậu.
Điều đó có phải mang ý nghĩa rằng, ngày bình thường cậu cũng được phép gặp thần linh đúng không?
Morren cúi đầu, thấp thỏm chờ đợi lời từ chối của đối phương.
Vernes chần chừ mấy giây, chậm rãi đáp lại một câu: "Có thể."
Ngay sau đó, quầng sáng màu đỏ trên vai Vernes đột nhiên lắc lư hai cái, trông thật giống như một quả bóng nảy, sống động nhảy nhót lên đầu thần linh.
Giống hệt tâm trạng của Morren lúc này.
.......!
Ngày thần giáng thế kết thúc.
Tâm trạng của Ottenubo không quá vui vẻ, bởi vì thời đại hiện giờ đang sống trong hòa bình, số lượng tín đồ tín ngưỡng hắn ngày càng ít đi, sụt giảm một cách nghiêm trọng.
Lần này hắn giáng xuống miếu thờ của mình, phát hiện đã mất đi một phần ba số tín đồ.
Hắn đã từng là một trong số hai vị thần linh mạnh nhất, bây giờ lại bị Ymirga giẫm đạp dưới chân.
Dù sao thì, tần suất xuất hiện tai nạn cũng cao hơn, không ít loài người muốn cầu bình an, thế nên đều chạy đi tín ngưỡng hắn ta.
Thế nhưng trong số các vị thần, thần Ottenubo không phải là người có tâm trạng kém nhất.
Sắc mặt của Loami còn tệ hại hơn hắn gấp trăm lần.
Vị nữ thần hay giả bộ từ bi kia, hôm nay ngay cả vẻ vui vẻ cũng không muốn thể hiện, không khí nặng nề đủ để các vị thần xung quanh rối rít đứng cách xa nàng.
"Chờ một lát." - Nàng bỗng nhiên nhìn thấy vị thần có mái tóc màu bạch kim đang từ lối vào Thiên Quốc đi tới, cũng chính là kẻ đầu sỏ khiến tâm trạng nàng xấu đi - Vernes.
Loami ném cái khuôn đúc hình bông lúa đã bị lõm xuống đất, cả người thoăn thoắt đi đến trước mặt Vernes.
Thế nhưng, nàng không lên tiếng ngay lập tức, mà dừng lại một lúc lâu mới mở lời: "A ha, ban nãy ngươi đột nhiên xuất hiện, hay là chúng ta thương lượng một chút.
Hôm nay, không ít tín đồ của ta hỏi tên của ngươi, nếu ngươi cùng lên tiếng chào hỏi với ta, ta sẽ giúp ngươi truyền bá một chút, haha?"
Từ đầu đến cuối đều có tiếng cười, thế nhưng gương mặt nàng không hề nở nụ cười nào.
Vernes lắc đầu, nói một câu: "Không cần, cảm ơn ngươi."
Nói xong rồi đi, trái ngược với dáng vẻ tiêu sái của hắn, thần Loami tức mình đến giậm chân tại chỗ.
Ottenubo âm thầm quan sát một lúc, tiến lên hỏi: "Loami, nghe nói hôm nay tên kia đi theo ngươi đến miếu thờ?"
Hắn ta như đang không để ý, thuận miệng nhắc tới.
Sau đó, thật sự nghe được Loami nghiến răng nghiến lợi trả lời: "Đúng thế, tín đồ của ta còn bị hắn lấy mất một phần, ta cũng không biết hắn định làm loạn điều gì!"
"Là vậy à." - Ottenubo nheo mắt.
Im lặng một lúc lâu, hắn bỗng nhiên mở lời: "Ngươi biết chuyện Franyi qua đời, là như thế nào không?"
Loami nghe thấy vậy thì cau mày, trong ánh mắt tỏ rõ vẻ không vui.
Đối với bọn họ mà nói, nhắc tới chữ "qua đời" là một điều cấm kỵ.
Tất nhiên, nàng vẫn nhớ đến vị thần cai quản trí tuệ kia, sự tích nàng ngã xuống dưới gốc cây thần được truyền đi khắp Thiên Quốc.
"Ngươi có chút hứng thú nào với lời tiên đoán của vị nữ thần đó trước khi nàng qua đời không?"
Ottenubo thoáng cười, giọng nói cố tỏ ra vẻ huyền bí.
Tựa như, chẳng qua hắn đang chuẩn bị kể một câu chuyện thú vị nhưng ít người biết đến mà thôi.
Nhưng, hiển nhiên là câu chuyện này không hề thú vị.
Điều thú vị chính là, sau khi nghe xong, nét mặt của Loami hiện đầy vẻ kinh hoàng và không dám tin..