Chương 14: Lòng Tin, Lễ Vật và Phán Xét

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 14: Lòng Tin, Lễ Vật và Phán Xét

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"...Tóm lại, mọi chuyện chính là như những gì con đã nói." - Hai tay Morren đàng hoàng đặt lên đầu gối, kể lại chuyện cậu quen biết thần linh dưới ánh mắt đầy áp lực từ ba người thân còn lại.
"......"
Đáp lại cậu là một sự trầm mặc kéo dài, thậm chí đến cả Tommy cũng không lên tiếng.
Bọn họ chưa thể tiêu hóa được sự khiếp sợ này.
Nếu như không có dì làm chứng, chắc hẳn họ vẫn sẽ nghĩ "Vernes" chỉ là cái tên Morren bịa ra.
"Morren, nếu như điều con nói là thật, con có biết như thế có nghĩa là gì không?" - Giọng chú từ trước đến nay chưa bao giờ nghiêm túc đến thế.
Tay ông từ lúc trở về nhà đã có chút run rẩy, bây giờ cũng vậy.
Ông cầm ly trà, nhưng tay không kìm được mà run rẩy, khiến nước trà tràn ra ngoài rất nhiều.
"Vị thần linh kia cai quản điều gì? Morren, con phải giới thiệu ngài với chúng ta, con là người gần gũi với thần linh, đây chính là ân huệ tốt nhất trần đời!" - Bây giờ, dì đang là người bình tĩnh nhất trong tất cả, bà đã hiểu rõ chuyện này từ trước, đã nghĩ xa đến mức làm thế nào để 'bám víu' thần linh.
Suy nghĩ của bà rất đơn giản: Phàm là thần linh, thì không gì là không làm được.
Lại chỉ có ít tín đồ, chắc chắn có thể tùy ý đưa ra yêu cầu.
Bởi thế cho nên, bà mới nảy ra ý định muốn "hợp tác" cùng Morren.
"Mẹ à, mẹ nói gì vậy?" - Tommy có chút không hài lòng.
Cậu ta vò đầu, dường như không biết phải nói gì.
"Con đừng có chen mồm." - Dì liếc Tommy một cái, tiếp tục ân cần chỉ dẫn Morren từng bước: "Con xem xem, chúng ta đã chuyển lên thị trấn rồi, đã rời xa việc chăn nuôi và làm nông rồi, với lại giờ tín ngưỡng nữ thần Loami dường như cũng không phải lựa chọn thích hợp nhất nữa, chi bằng..."
"Đủ rồi đấy!" - Chú nghiêm mặt, ngắt lời.
Tiếng trách mắng bất ngờ của ông khiến không gian bỗng chốc yên lặng trong hai giây.
Một lát sau, ông mới dịu giọng, nói: "Hôm nay...!trong miếu thờ của nữ thần, còn có một vị thần linh không rõ danh tính khác xuất hiện."
Không thể không nói, cách chuyển chủ đề câu chuyện này thật sự rất gượng gạo.
Morren như ngồi trên đống lửa, không hiểu sao cảm thấy chú cậu hôm nay hơi khác thường.
Nhưng sau khi nghe ông tỉ mỉ miêu tả lại, cậu càng nghe càng thấy không ổn.
Thật giống như cậu vừa biết được một chuyện kinh khủng nào đó.
Màu tóc bạch kim, vị thần linh lạnh nhạt nhưng anh tuấn, xuất hiện một lúc ngắn ngủi trong miếu thờ của nữ thần Loami...!
Morren sững sờ một lúc lâu, trong lòng dấy lên một phỏng đoán táo bạo.
Chẳng lẽ không phải vì Vernes muốn thỏa mãn nguyện vọng được nhìn thấy ngài của cậu, nên sau khi biết cậu không thể không đến miếu thờ của thần Loami, ngài mới cố tình xuất hiện ở đó sao?
Lúc đó ngài có hỏi một câu "Tại sao lại không đến miếu thờ của nữ thần Loami", chẳng lẽ không phải để truy cứu lỗi lầm của cậu, mà chỉ vì ngài không nhìn thấy cậu nên mới đơn thuần hỏi như vậy?
"Có vài lời ta không nên nói ra, nhưng mà thân ái ơi, thần đang dõi theo chúng ta, dõi theo từng tín đồ của ngài đấy. Ăn nói cẩn thận." - Chú cảnh cáo dì.
Nói xong câu cuối cùng, giọng ông hạ thấp đến mức không thể nghe thấy.
Ông dùng ánh mắt phức tạp nhìn Morren, đứng dậy, nói 'Ta buồn ngủ rồi', sau đó mệt mỏi trở về phòng.
Tommy cũng im lặng, không nói tiếng nào mà rời khỏi phòng khách.
Hôm nay ở miếu thờ, chính mắt cậu nhìn thấy nữ thần "trừng phạt" đám người thay đổi tín ngưỡng, tâm trạng cậu bây giờ ngổn ngang trăm mối.
Sau khi bị quở trách, dì vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, để Morren đỡ bà về phòng.
Bà vẫn chưa từ bỏ ý định, miệng cứ lẩm bẩm: "Nếu sau này con giàu sang thì cũng đừng quên chúng ta.".
Morren không còn cách nào khác đành lên tiếng đáp lại.
Cậu phỏng đoán, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra trong ngôi miếu.
Chú cậu từ trước đến nay không phải là người quá đáng tin, nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc đến vậy.
Cả ông và Tommy đều khác thường.
Có liên quan đến chuyện thần linh coi trọng tín ngưỡng chăng?
Nếu không, tại sao chú lại nhạy cảm với ý định muốn đổi tín ngưỡng của dì đến vậy?
Morren không hề biết.
Thế nhưng, ở một mặt nào đó, chuyện này cũng mang lại một kết quả được coi là tốt.
Bởi vì, nó giúp cậu tránh khỏi phiền phức khi phải tín ngưỡng Vernes "giúp" cả người nhà.
Chỉ có điều, song song với chuyện tốt thì cũng có chút tác dụng phụ phát sinh.
Ví dụ như việc, không khí trong nhà dần trở nên căng thẳng, nhất là lúc mọi người ở gần Morren.
Từ khi chuyển lên thị trấn, Morren đã tìm một công việc thợ mộc.
Mỗi ngày ra sức làm việc để bận rộn, một là để phòng ngừa đến ngày cậu tiêu hết tiền bán dê, hai là để trốn tránh sự lúng túng khi sống chung với người nhà.
Nhưng mà mấy ngày nay, công việc đã ngừng trệ từ lâu.
Khí hậu ở nơi này rất hài hòa, mùa hè không nóng, mùa đông không lạnh.
Thế nhưng mùa đông năm nay dường như có chút lạ thường.
Sau ngày thần giáng thế, tuyết đã rơi xuống nhiều ngày, so với năm trước thì lạnh hơn rất nhiều.
Mỗi khi tuyết vừa ngớt, lập tức sẽ có một đợt tuyết mới rơi xuống.
Đêm nay, tuyết đã rơi đến mức chất thành một tầng dày trên mặt đất, việc đi lại của mọi người cũng trở nên hết sức khó khăn.
Morren kéo rèm cửa sổ, nhìn ra bên ngoài vẫn còn có những bông tuyết đang bay bay, trong lòng có chút lo lắng.
Dưới tiết trời mà tuyết rơi nhiều thế này, mấy ngày rồi bọn họ không có ra ngoài.
Hình như lần ra ngoài cuối cùng của cậu là bốn ngày trước để lắp đặt tủ gỗ cho một gia đình, trên đường về mua một chút nguyên liệu nấu ăn.
Nếu như tuyết vẫn không ngừng rơi, việc mưu sinh sẽ là một vấn đề lớn.
Tuy rằng tuyết không rơi với cường độ mạnh, thế nhưng khó mà chịu nổi tần suất kéo dài dai dẳng như thế này.
Morren thậm chí nghi ngờ, nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng sẽ có bão tuyết.
Cậu thở dài một hơi, cắn môi kéo rèm lại.
Trong phòng cậu không có lò sưởi, nhiệt độ bên trong rất thấp.
Thế nhưng cậu suy nghĩ một chút, có rất nhiều người còn không có nhà để về, bọn họ sẽ sống như thế nào trong thời tiết băng giá như thế này cơ chứ?
Tâm trạng Morren vì suy nghĩ của mình mà có chút trùng xuống.
Thế nhưng, cậu không thể cứ mãi lo lắng như vậy, bèn xoay người lại, lật gối lên, cầm lấy một viên đá trắng bạc và một khúc gỗ nhỏ đã được mài nhẵn nằm bên cạnh.
Mấy ngày qua, mỗi lần cậu cảm thấy phiền muộn trong lòng, cậu đều ngồi chạm khắc vài thứ.
Nói ra thì có chút buồn cười, cậu muốn khắc một bức tượng thần bằng gỗ giống hệt thần linh.
Mặc dù vật liệu không phải tốt nhất, cũng không giống những bức tượng uy nghiêm, to lớn, tráng lệ bên ngoài các ngôi miếu của những vị thần khác, nhưng cũng có thể coi là chút lòng thành của cậu dưới thân phận một tín đồ.
Mặc dù, đại khái thành phẩm cũng không đáng giá gì cả.
Sau một buổi chiều tỉ mỉ điêu khắc, cậu phải cầu nguyện trước khi đi ngủ thì mới coi là xong xuôi mọi việc.
"Thần linh thân mến, thời tiết gần đây càng lúc càng trở lạnh.
Tín đồ của ngài có chút lo lắng, liệu việc này có thể biến thành một trận bão tuyết hay không..." Morren nói mãi nói mãi, cơ thể vì hoàn cảnh xung quanh mà rùng mình một cái.
Điều kỳ lạ là, sau khi rùng mình, cả người cậu bỗng dần ấm lên, tay chân lạnh cóng cũng ấm hơn chút, dường như nhiệt độ trong phòng đột nhiên tăng cao.
Morren cầm lấy người gỗ nhỏ, trong lúc cầu nguyện, ma xui quỷ khiến mà nói thêm một câu: "Tôi đã chuẩn bị lễ vật cho ngài, tự tay làm một người gỗ giống tượng thần..."
Cậu còn chưa dứt lời, vật trong tay đột nhiên biến mất.
Vốn dĩ cậu đã siết chặt nó, không thể nào tự động rơi ra được, vậy mà bức tượng đã biến mất không chút dấu vết.
"Chuyện này, chuyện này..." - Morren ngây ngẩn cả người, tự nắm lấy bàn tay trống rỗng của mình, có chút không kịp phản ứng.
Đúng lúc này, cậu nghe thấy một tiếng "bụp", một viên đá tròn như quả trứng quen thuộc rơi xuống trước mặt cậu.
Viên đá nảy hai lần trên đất, lăn thẳng đến đầu gối đang quỳ xuống của cậu mới dừng lại.
Lần này thì Morren biết, thần linh đã tiếp nhận lễ vật của cậu, hình như đã cầm bức tượng thần mang đi rồi.
Cậu chà lòng bàn tay đang đổ mồ hôi lên quần, hai tay kích động nhặt viên đá lên trước mặt, nhìn thấy trên đó có khắc hai dấu chấm tròn và một đường vòng cung.
Thần gửi lại cho cậu một cái mặt cười vui vẻ.
Ý của ngài là, ngài thích lễ vật này.
Morren đứng dậy, cầm lấy viên đá, nhảy cẫng lên hai lần, hưng phấn bổ nhào lên giường, lấy chăn cuốn quanh người, lăn lộn mấy vòng.
Thần linh nhận lấy kịp thời như vậy, có lẽ đã chú ý đến việc làm của cậu từ mấy ngày trước rồi.
Biết đâu, nhiệt độ trong phòng cũng là do thần linh quan tâm đến tín đồ của ngài thì sao?
Thế nhưng, khoảnh khắc vui sướng này không may bị tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang.
"Morren, thu dọn hành lý đi! Biên giới truyền tin tức về, sắp có chiến tranh rồi!" - Âm thanh vừa sốt ruột vừa hoảng hốt của chú cậu từ bên ngoài truyền tới.
Cả người Morren cứng đờ, kéo chăn thò đầu ra, nghi ngờ mình đang nghe nhầm.
Gần trăm năm qua, người dân trên vùng đất rộng lớn này chưa từng đánh giặc.
Người người đều có tín ngưỡng, mà có tín ngưỡng thì sẽ có ràng buộc, mọi người đều coi chiến tranh là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Thế nhưng, bây giờ nó thật sự xảy ra.
Đúng lúc bão tuyết đang buông xuống đêm đông, chuyện này lại xảy ra.
......!
Vernes lấy ra một người gỗ nhỏ ướt sũng từ trong vũng nước.
Hắn chịu đựng chút khó chịu, dùng tay áo thấm khô lượng nước còn đọng lại, sau đó một tay giơ nó lên quan sát.
Không được sống động lắm, thậm chí còn khắc họa không rõ gương mặt, nhưng thần linh cảm thấy rất hài lòng.
Kho đồ chơi của hắn được bổ sung thêm một món mới.
Đầu tiên, Vernes dùng một ngón tay chọc chọc vào bụng người gỗ.
Tiếp theo, cả bàn tay cũng trùm lên, vuốt ve từng đường cong và hoa văn trên đó.
Thế nhưng, một giây sau, động tác của hắn đột nhiên ngừng lại.
Vẻ ôn hòa và vui vẻ nhàn nhạt trên mặt đã bị sự nghi hoặc và vẻ mất hứng thay thế.
Vernes đứng lên, cất người gỗ vào trong tay áo, chậm rãi đi ra ngoài cung điện.
"Các ngươi tới đây làm gì?" - Hắn nhìn các vị thần với vẻ mặt khác nhau đang đứng ngoài cung điện của mình, nhíu mày rất nhẹ đến mức khó phát hiện ra.
Ymirga dẫn đầu không lên tiếng, nhưng Ottenubo thì cất lên một tiếng giễu cợt.
Thần Simon cai quản công lý trên thế gian đứng lên.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của Vernes, không chút cảm xúc thuật lại: "Vernes, mời ngươi theo chúng ta đến dưới cây thần..."
"...để tiếp nhận xét xử." - Ymirga cười ngắt lời, giành quyền nói.