Chương 22: Lời Thú Nhận Trên Sông Vĩnh Độ

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 22: Lời Thú Nhận Trên Sông Vĩnh Độ

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không, không có gì hết!"
Không biết phải đối mặt với câu hỏi đó ra sao, Morren vội vã đáp lời rồi cúi đầu đầy lo lắng.
Dòng sông Vĩnh Độ ẩn chứa hiểm nguy.
Những ảo giác liên tiếp khiến Morren khó lòng chống chọi.
Đầu óc cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ biết rằng những lời lẽ xấu hổ mình lỡ thốt ra đã bị thần linh nghe thấy đúng lúc.
Vào khoảnh khắc này, đối với cậu, ngay cả việc phải đối diện với ánh mắt đơn thuần của thần cũng tựa như một án tử hình.
Bởi vì, thứ tình cảm cậu dành cho thần linh... đúng là một ảo tưởng viển vông.
Thì ra, thần linh đã sang đến bờ bên kia rồi.
Còn cậu vẫn mắc kẹt ở phiến đá thứ hai.
Morren nhìn dòng nước sông đang chảy xiết dưới chân, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Cậu đang do dự không biết nên bước tiếp ra sao, thì bỗng nghe thấy một giọng nói lạnh băng:
"Morren, cậu thật sự khiến ta thất vọng." Vernes đứng ở bờ bên kia, rũ mi nhìn Morren bằng nửa con mắt, thốt ra một lời lẽ cứng rắn và lạnh nhạt.
Morren sợ hãi ngẩng đầu, chỉ thấy vẻ mặt hờ hững của thần linh. Sau đó, ngài không chút nể nang xoay người, để lại cậu với bóng lưng xa xôi không thể với tới, bỏ mặc cậu giữa dòng sông mà một mình bước tiếp.
Thất vọng?
Là vì lời nói mạo phạm của cậu mà thất vọng, hay vì cậu vô dụng, không thể vượt qua sông?
"Xin lỗi, xin ngài chờ tôi một chút, tôi sẽ qua nhanh thôi!" Morren hoảng hốt sải bước trên những tảng đá, khao khát có thể bước một bước dài hai mét ngay lúc này.
Thế nhưng, những tảng đá dưới chân cứ trải dài vô tận. Cậu không ngừng bước về phía trước, nhưng vĩnh viễn không cách nào vượt qua sông.
Vốn dĩ chỉ có năm, sáu phiến đá, nay đã sớm trở nên vô biên vô tận từ lúc nào không hay.
Morren hoang mang dừng chân nhìn lại. Khoảng cách cậu đi được từ nãy đến giờ là con số không – cậu vẫn giậm chân tại chỗ sao?
Mà trước mặt, bóng lưng của Vernes đã càng lúc càng xa, xa đến mức không thể nhìn thấy được nữa.
"Xin ngài hãy cho tôi thêm một chút thời gian!" Morren hoảng hốt kêu lớn.
Cậu giống như một đứa trẻ bị gia đình bỏ rơi, miễn cưỡng giữ vẻ kiên cường bên ngoài, thế nhưng trong lòng đã hoảng loạn và sụp đổ.
"Tại sao lại, tại sao lại không đi qua được?!"
Morren chạy như điên, thế nhưng dù cậu có chạy thế nào đi nữa thì vẫn cứ ở giữa dòng sông.
Trong lòng cậu sáng tỏ rằng chuyện này thật sự không hợp lý, nhất định đây là ảo giác.
Cậu tự nhủ mình phải tỉnh táo, nhưng lại bị hành động rời đi của thần linh kích động đến mức mất đi khả năng bình tĩnh.
"A!" Bước tiếp theo, cậu trượt chân.
Morren không thể giữ thăng bằng, một lần nữa ngã nhào xuống lòng sông.
Nhưng lần này, cậu không bị chìm hẳn, chỉ có tay chân ở trong nước, nhổm người dậy là có thể thoát ra.
Trong lúc bất ngờ, cậu không kịp đề phòng mà uống mấy hớp nước sông, rồi lại khó khăn chống đỡ, cố gắng đứng dậy.
Nhưng vì lúc đứng dậy, cậu lảo đảo, khiến hai viên đá trong túi quần rơi ra ngoài.
Đó là kỷ niệm của cậu và thần linh, là lời đáp lại của thần linh dành cho tín đồ của ngài.
Morren vội vã giơ tay bắt lấy, nhưng hai viên đá lại lăn xuống sông, lẫn vào giữa những viên đá nhỏ khác, biến mất ngay lập tức.
Cảm giác nước sông tràn vào mắt thật sự không dễ chịu chút nào.
Morren không biết bơi, cũng không biết cách lấy hơi khi ở trong nước.
Cậu dùng toàn lực chống đỡ cơ thể, lục lọi dưới đáy sông, đã sớm không thể phân biệt rõ thứ mình cầm trong tay có phải viên đá của mình hay không nữa.
"Morren! Mau lên đây, con sẽ chết chìm mất!"
Cậu mơ hồ nghe thấy vài tiếng gọi từ trên bờ vọng lại.
Morren cố gắng ngẩng đầu, ho khan vài tiếng vì lồng ngực chứa đầy nước sông, rồi bất ngờ nhìn thấy người nhà của mình.
Họ đứng trên bờ, trông khá bảnh bao.
Chân của dì đã khỏi hẳn, Tommy mặc bộ âu phục cậu ta thích nhất, còn vuốt rất nhiều gel lên tóc.
Khuôn mặt họ đều nôn nóng và lo lắng, giục Morren mau lên bờ.
"Morren, dì làm bánh táo cho con rồi, con mau lên đây đi!" Dì bưng một cái khay trên tay.
"Nhanh lên Morren, chúng tôi chờ cậu mệt rồi đấy!" Trên cánh tay Tommy vắt một chiếc khăn lông.
Cậu ta giơ nó lên, lắc lắc, ý muốn nói chỉ cần Morren lên bờ là sẽ có khăn lông ấm áp lau khô những giọt nước trên người, và có thể ăn những miếng bánh táo ngon lành.
Morren nhìn họ một lúc, vì nội tâm đang dao động mà giơ tay lên tự đấm mình một cái.
Từ trước tới nay, dì sẽ không bao giờ nấu ăn.
Cả nhà họ vì chiến tranh, cậu còn không biết họ đã chạy đến nơi hẻo lánh nào ở vùng đất khác rồi.
Con đường vượt sông Vĩnh Độ, thật sự quá dài.
Morren mặc kệ những lời khuyên nhủ tha thiết trên bờ, bịt tai không nghe, sau đó mím môi, một lần nữa vùi đầu xuống sông.
Cậu cố gắng tìm kiếm viên đá mình đã làm rơi, dốc hết toàn lực để phân biệt.
Rốt cuộc, trong một khoảnh khắc, tay cậu chạm vào một viên đá có nhiệt độ âm ấm, hoàn toàn khác biệt với nước sông lạnh như băng.
Cơ bắp cậu căng lên, vội vàng nắm lấy nó trước khi ý thức của cậu bị nước sông ăn mòn.
Những tiếng kêu bên tai đều biến mất, nước sông bao phủ miệng và mũi cậu cũng rút đi sạch sẽ.
Morren mở mắt, nhìn thấy trước mặt mình là gương mặt lo lắng của Vernes, cùng với một rừng cây khô héo biểu trưng cho mùa đông – đây chính là phong cảnh ở bờ bên kia.
Cậu cúi đầu, thấy mình đang đứng ở phiến đá cuối cùng, cách bờ bên kia một bước hơi xa.
Cả người Morren có chút đứng không vững.
Cậu trì trệ siết chặt hai viên đá không biết từ lúc nào đã nằm trong tay mình, nuốt một ngụm nước bọt.
Dường như vì cậu mãi mà không cử động, thần linh đã vượt qua sông đứng cách đó không xa, đưa tay ra để giúp đỡ cậu.
Morren nheo mắt, cậu đã không thể phân biệt được đâu là ảo giác, đâu là thế giới chân thật.
Nhớ lại những gì mình đã trải qua trước đó, cậu không dám nắm lấy tay thần linh một chút nào.
Vì vậy, cậu không nhìn Vernes, người không biết là thật hay giả kia, mà sải bước nhảy tới.
"Khi qua sông, cậu đã gặp chuyện gì sao?" Vernes không hề vì không được để ý mà không vui.
Hắn lặng lẽ rút tay về, lo lắng nhìn gương mặt xanh xao của Morren.
Cảm nhận được mặt đất dưới chân, rồi nhìn lên bầu trời xanh biếc, Morren quay người nhìn lại dòng sông, sau đó lại nhìn thần linh vừa hỏi cậu, vẫn không dám mở lời.
Vernes cũng không rõ nguyên nhân, nhìn cậu rồi trầm mặc một lúc, hơi đảo mắt, nói: "Mặc dù ta không biết cậu đã trải qua điều gì... Đừng sợ."
"Hiện tại là thật sao? Tôi thật sự đã vượt qua sông rồi sao?" Morren ôm đầu, như phát điên mà vò tóc đến rối loạn, ngồi xổm xuống đất.
Lần này, phản ứng của Vernes quá giống người thật, cậu không kiềm chế được muốn tin rằng mình đã phá vỡ được ảo giác, thế nhưng trong lòng lại không dám hoàn toàn buông bỏ cảnh giác.
"Ừm."
"Có thật không thế?"
"Thật."
"Ngài là thần linh thật sao?"
"...Xem ra, khi qua sông, cậu đã gặp những thứ không phải ta." Vernes dường như có điều suy nghĩ, nói.
Morren đứng lên, ánh mắt nhìn về phía hàng cây đằng xa, đột nhiên gấp gáp đặt câu hỏi như nhớ ra điều gì đó: "Lúc qua sông, ngài không nghe thấy tôi nói chuyện đúng không?"
"Ta nghe được một câu."
"Câu, câu gì thế?" Tâm trạng vừa mới bình tĩnh của Morren lại một lần nữa căng thẳng.
Cậu siết chặt tay, chăm chú chờ đợi câu trả lời của thần linh, cầu mong ngàn vạn lần đừng liên quan đến cái từ "hôn" kia!
Vernes cười khẽ, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Ngay sau đó, hắn lắc đầu, nói: "Không nói cho cậu."
Morren: "......"
Cả người cậu cứng đờ một giây, sau đó nhanh chóng nhắm mắt, giơ tay lên muốn tự đánh mình một cái – nghĩ thế nào thì nghĩ, thần linh của cậu không thể nào nói ra những lời đùa giỡn như thế này được.
Xem ra, vẫn còn ảo giác, cái sông Vĩnh Độ xảo trá này!
Thiếu chút nữa cậu đã buông lỏng cảnh giác.
Thế nhưng, tay cậu chưa kịp vỗ lên người thì đã bị người khác kéo lại.
Thần linh nắm lấy cánh tay cậu, bất đắc dĩ nói: "Cậu nói, cậu muốn được thần linh chân chính hôn..."
"Không phải vậy đâu, ngài nghe tôi giải thích!" Morren không đợi người nói xong, mắc cỡ đỏ bừng mặt, lớn tiếng ngắt lời.
Được rồi, thì ra không phải ảo giác, nhưng làm sao thần lại đúng lúc nghe được câu này cơ chứ? Con sông đáng ghét này nữa!
......
Sau trải nghiệm khiến cả người mỏi mệt này, Morren cùng thần linh của mình một lần nữa trở lại hành trình về Thiên Quốc.
"Ngài hãy nghe tôi nói, nước sông sẽ khiến người ta sinh ra ảo giác, xin thứ lỗi cho sự mạo phạm của tôi..."
"Ừm."
"Còn nữa, câu nói kia là do lúc đó tôi không được tỉnh táo, bị ảo giác dụ dỗ mà nói ra..."
"Ta biết."
"Ngài chớ để trong lòng."
"......"
"Tại sao ngài không nói gì?"
Trong rừng cây khô hiếm dấu vết con người, chỉ có hai người cứ đối thoại với nhau như vậy.
Hàng vạn đàn chim di cư từ phương Nam ríu rít lướt qua trên bầu trời, âm thanh của chúng đã át đi câu nói nhẹ bẫng thốt ra từ miệng vị thần linh có màu tóc bạch kim kia:
"Đã để ở trong lòng rồi."
Morren hơi nghiêng đầu, nhìn biểu cảm lạnh nhạt của Vernes, tự động suy diễn rằng thần đại khái đã trả lời "Được", cũng gật đầu. Trái tim cậu như được thả về chỗ cũ, nở một nụ cười rạng rỡ vô cùng.