50. Chương 50: Ma Nhân Đỏ Tươi 7

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Chương 50: Ma Nhân Đỏ Tươi 7

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

......!
"Học sinh mới?!"
Neil kích động vỗ đùi, rồi vồ lấy cậu bạn cùng ký túc xá vừa kể tin đồn cho mình.
Cậu ta trừng mắt, "hét" lên: "Cậu chắc không? Tại sao học viện trừ ma lại có thể có học sinh mới, các chiến sĩ đều được tuyển chọn từ nhỏ rồi mà? Hơn nữa bọn mình đã học năm cuối rồi, chuyện này thật vô lý, cậu nghe được ở đâu đấy..."
Cậu bạn kia rút tay mình ra khỏi cái ôm của Neil, tỏ vẻ thần bí rồi nói: "Diemo bảo với tôi là cậu ta tận mắt nhìn thấy.
Đội của cậu ta về đúng sáng nay, thế là thấy một bạn nam lạ hoắc đang đứng bên cạnh thầy giáo."
Neil gãi đầu, quay sang gọi người đang nằm trên giường đọc sách một tiếng: "Morren, sao cậu bình tĩnh thế, nghe thấy chưa, có học sinh mới kìa!"
Morren giật mình vì bị gọi bất chợt, tay run lên khiến cuốn sách rơi trúng mặt.
"A..." - Cậu bỏ quyển sách xuống, xoa cái mũi bị đập trúng rồi chậm rãi ngồi dậy - "Học sinh mới gì cơ?"
"Sao tập trung thế, cậu không nghe thấy bọn tôi nói chuyện gì à?"
Morren cười một cái, không phủ nhận.
Thật ra thì cũng không hẳn là như thế, vốn dĩ cậu không có đọc sách, hơn một tiếng đồng hồ rồi mà cậu chỉ mở có một trang đấy thôi.
Cậu thất thần mới đúng.
Mới xa Duy chưa đầy hai mươi tư giờ, nhưng trong đầu cậu chỉ toàn hình bóng đối phương.
Trạng thái này của cậu có vẻ không ổn lắm.
Morren không cần thử cũng biết, cậu nghi ngờ mình đã có chút tình cảm với Duy rồi...!Bởi vì lúc này, có một câu nói dùng để miêu tả tâm trạng của những ai đang yêu vô cùng phù hợp với cậu: Một ngày không gặp, dài tựa ba thu.
Phát hiện này khiến cậu vô cùng bồn chồn, bất an.
Duy và cậu hiển nhiên đều là con trai, mà một chiến sĩ tập sự như cậu làm gì có quyền tự chọn bạn đời chứ?
Cậu sắp hai mươi tuổi rồi, sang năm hoàn thành một kỳ huấn luyện xong thì sẽ phải rời khỏi đây, ra ngoài để trở thành một chiến sĩ chính thức.
Khi đó, cậu cũng sẽ được sắp xếp một bạn đời phù hợp...!
"Nếu cũng được xếp vào ký túc thì không biết có ở chỗ các cậu không nhỉ?" - Cậu bạn kia đứng lên khỏi giường của Neil, ra vẻ trầm ngâm, rồi chỉ vào chiếc giường còn trống cạnh cửa trong phòng họ - "Ngoại trừ phòng các cậu, hình như bên phòng của Jack cũng có một giường còn trống.
Với cả sau khi đợt thực hành kết thúc thì có khi còn có nhiều giường trống hơn nữa cơ..."
Neil nghe thấy vậy thì siết chặt nắm đấm.
Cậu ta cũng không biết mình thấy mong đợi hay sợ hãi người bạn mới có thể sẽ ở chung phòng với họ nữa.
Cậu ta chỉ có thể hỏi lại đặc điểm của người này thêm một lần: "Diemo có miêu tả cậu ta thế nào không? Có dễ sống chung không?
"Bị thầy giáo che khuất cả người, Diemo chỉ thấy được đỉnh đầu cậu ta thôi.
Dù sao cũng là một bạn nam rất cao, dáng người không tồi.
Nhưng mà á, tôi thấy có thể vào làm học sinh mới của trường mình, hoặc thực lực rất tốt, hoặc có quyền thế, mà người có cả hai thì càng có khả năng cao."
"Tự dưng tôi thấy hồi hộp quá."
Neil ngẩn người nhìn chằm chằm bức tường trắng lóa trước mặt, bỗng dưng rùng mình.
.
Tìm truyện hay tại ++ trumtruye n.
мe ++
Không biết vì sao mà cậu ta lại có một linh cảm chẳng lành, như thể bản thân sắp phải đối mặt với quãng thời gian đen tối nhất cuộc đời mình...!
Ngay lúc này có một tiếng gõ cửa vang lên.
Ba người đang ngồi trong phòng lập tức đồng loạt đứng dậy.
Dù sao họ cũng vừa bàn chuyện sắp xếp phòng cho học sinh mới, nên giờ có người đứng ngoài cửa khiến họ lập tức liên tưởng đến điều đó.
"Mời, mời vào." - Neil nhanh chân ra mở cửa, đồng thời không quên chỉnh lại vạt áo bị nhăn nhúm của mình.
Sau khi nhìn thấy ai đến, cả ba đều ngạc nhiên mất một giây, rồi kính cẩn đồng thanh chào: "...Chào thầy ạ."
Vị giáo sư nghiêm nghị dạy môn lý thuyết lạnh nhạt gật đầu với họ.
Ông chắp tay sau lưng, quan sát căn phòng.
"Morren, Neil, tôi nghe nói các em không thể hoàn thành nhiệm vụ lần này." - Ông đột nhiên mở miệng nói.
Cậu bạn vừa kể tin đồn cho Neil, nghe thấy giáo sư nói vậy liền lặng lẽ dịch sát vào tường rồi lén lút chuồn ra ngoài.
Morren đang đứng trong phòng, giật mình thốt lên một tiếng.
Sau đó cậu lên tiếng chào hỏi một cách vô cùng khách sáo:
"Chào, chào cậu..."
Xem ra học sinh mới thật sự đang ở bên ngoài!
Mà giáo sư lại giáo huấn họ ngay trước mặt người khác.
Morren chớp mắt.
Bỗng dưng cậu cũng bắt đầu cảm thấy hồi hộp không có lý do.
Rõ ràng lúc nãy khi nghe Neil nói, cậu vẫn thấy bình thường.
Mà vào giờ phút này, khi cậu nhận ra mình chỉ cách người bạn bí ẩn kia một bức tường, trái tim cậu lại đập thật nhanh.
Giáo sư mím môi rồi lắc đầu: "Tôi đã sớm nói qua rồi, học tập không chỉ có thực hành.
Điểm thực hành của các em học kỳ này e là không đạt, muốn cứu vãn thì phải tập trung học trong giờ lý thuyết đấy."
"Vâng ạ." - Morren và Neil cùng gật đầu như gà mổ thóc.
"Ừ." - Giáo sư ho nhẹ một tiếng rồi mới tiếp tục nói vào chuyện chính - "Có bạn mới sẽ chuyển vào phòng ký túc của các em, Duy, vào đây."
Duy?!
Cái tên thầy vừa gọi... cậu nghe nhầm sao?
Bởi vì trong đầu cậu chỉ toàn Duy, nên tự động biến lời thầy nói thành cái tên cậu muốn nghe phải không?
Morren lập tức ngẩng đầu lên rồi nhìn chàng trai tóc đen đang bước vào từ ngoài cửa, kinh ngạc, xúc động đứng sững tại chỗ một lúc lâu mà không nói nên lời.
"Cậu...!sao lại là cậu?!"
Neil theo bản năng nhảy dựng lên, chỉ tay vào Duy để hỏi hắn, nhưng rồi lại bị giáo sư nhẫn tâm vỗ một cái vào tay.
Ông dùng ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo nhìn Neil, hiển nhiên cho rằng câu hỏi thô lỗ của cậu ta là biểu hiện của việc không hoan nghênh bạn học mới.
"Ơ không...!Rõ ràng cậu ta là người sống sót mà bọn mình vừa cứu được mà?" - Neil hốt hoảng lúng túng kéo tay áo của Morren, chờ cậu đồng ý với mình.
Cái người sống sót yếu ớt đến mức cần chiến sĩ cõng mới đi nổi, cái người gầy gò chỉ vô tình ngã xuống cũng có thể trầy da rách thịt thì làm sao có thể là một người có năng lực và quyền thế được chứ?!
Thế giới này hơi huyền ảo quá rồi!
Mà giờ đây Morren đã sớm hồn xiêu phách lạc, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng đứng sững tại đó mà thôi.
Tướng mạo của Duy không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng vẻ ốm yếu bệnh tật của hắn dường như đã biến mất hoàn toàn.
"Chào cậu, Neil.
Chào cậu...!Morren."
Hắn nhìn chằm chằm vào Morren.
Khi nói đến tên cậu, hắn còn cố ý dùng ngữ điệu rất mềm mỏng, đồng thời nở một nụ cười dịu dàng.
Morren chớp mắt, mất một lúc mới tìm lại được khả năng nói chuyện: "Duy...!Chuyện này là sao vậy?"
Quả thực cậu muốn nhanh chóng được gặp đối phương, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy!
Sao Duy có thể hóa thành bạn học của cậu được...!
Giáo sư hất cằm với vẻ tự hào rồi giới thiệu: "Duy là đàn anh của các em. Năm ngoái, khi em ấy thi hành nhiệm vụ tiêu diệt Ma Nhân ở Silecado và các thôn làng lân cận khác... đã xảy ra bất trắc."
Nói đến đây, giọng ông trở nên hơi nặng nề.
Ông nhìn về phía Duy, thở dài nói: "Các học sinh được phái đi đều đã hy sinh.
Duy có thể trở lại sau một năm là điều tôi không ngờ tới."
"Đứa trẻ giỏi giang này, em làm rất tốt!" - Ông vui mừng vỗ lên vai Duy rồi lại quay sang dạy dỗ Morren và Neil - "Hãy học tập Duy nhiều vào nhé, em ấy là một chiến sĩ ưu tú chân chính.
Dù là lý thuyết hay thực hành, đều là tấm gương cho các em noi theo, biết chưa?"
Morren ngơ ngẩn đứng tại chỗ.
Gương mặt Neil tràn đầy vẻ "Thầy đang đùa em rồi".
Tất nhiên cậu ta không thể nào coi cái người sống sót yếu ớt kia là đàn anh ưu tú được, hơn nữa tại sao đi suốt một chặng đường mà Duy cũng không nói cho họ biết thân phận của hắn chứ?!
"Mong các cậu giúp đỡ." - Duy đứng trước mặt Morren, chậm rãi lên tiếng.
Sau đó hắn đưa tay ra.
Thấy ánh mắt nhiệt tình của thầy giáo, Morren không biết mình đã nâng cánh tay cứng đờ lên rồi bắt tay với Duy bằng cách nào.
Làn da của Duy vẫn lạnh lẽo như thường, nhưng điều này cũng không thể khiến nhiệt độ trong lòng Morren hạ xuống.
Cậu nhìn đôi mắt quen thuộc kia, lúc này mới phát hiện ra rằng cho đến tận bây giờ, bản thân cậu vẫn không hiểu rõ đối phương.
Cảm nhận được mấy ngón tay "ngang ngược" đang đan vào từng kẽ tay của mình, Morren chậm chạp nhìn Duy, đầu óc phản ứng không kịp, hai tai đã đỏ ửng.
Động tác bắt tay chuẩn mực ấy, vì Duy mà biến thành mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Trong đầu Morren rối tung rối mù.
Cậu có chút choáng váng, với cả chút mừng rỡ và ngượng ngùng đang chậm rãi dâng lên trong lòng.
"Ừ, vậy thầy đi trước." - Giáo sư rất thích nhìn thấy dáng vẻ "thân thiết" của các học sinh.
Ông hài lòng gật đầu rồi im lặng rời khỏi phòng ký túc.
Neil đứng bên cạnh, vất vả lắm mới chuẩn bị tinh thần xong xuôi, cau mày đưa tay ra đợi Duy chào hỏi xã giao với mình.
Nhưng cậu ta đợi mãi mà vẫn chưa đến lượt mình.
Neil: "......"
Nhìn hai bàn tay đang nắm chặt được vài phút, rồi nhìn cảnh hai người họ nhìn nhau không nói một lời, cậu ta lặng lẽ rút tay lại, lúng túng chà bàn tay lên quần.
Có lẽ, linh cảm về một tình cảnh không ổn của cậu ta sắp thành sự thật rồi.
Neil rầu rĩ nhìn trời.
________________________
Lời tác giả:
Neil: Rõ ràng có ba nhân vật, thế nhưng từ đầu đến cuối tôi chẳng có nổi một thân phận nào.
Mấy ngày nay tác giả hơi khiến mọi người 'lộn cả ruột' đấy nhé! (Tự mắng chính mình trước, ôm đầu.jpg).