51. Sự Tiến Hóa Của Ma Nhân

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương

Sự Tiến Hóa Của Ma Nhân

Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày vui vẻ, náo nhiệt đã qua đi.
Đám cưới của con gái đã xong xuôi, trưởng thôn cuối cùng cũng có thời gian dọn dẹp lại đồ đạc trong nhà.
Căn phòng mà các chiến sĩ đã từng nghỉ ngơi vào mấy ngày trước được mở ra.
Trưởng thôn bước vào để mở cửa sổ cho thông gió thì đúng lúc liếc mắt tới mặt bàn cạnh mép giường.
Ở trên đó vẫn còn cuộn băng gạc Morren đã để quên lại —— đó là tấm băng gạc cậu ấy dùng để băng vết thương và lau máu cho Duy.
Trưởng thôn nhìn nó chăm chú và kỹ càng, vẻ mặt ông trở nên đanh lại.
Ông cau mày tiến lại gần bàn, đứng bất động một lúc lâu.
Từ hôm đó đến nay quả thực đã qua vài ngày, vết máu hẳn đã phải sẫm màu hơn.
Nhưng dù có thế nào thì cũng không thể đen thui đến mức này...!
Trưởng thôn chần chừ đưa tay ra rồi nhặt cuộn băng gạc đã thấm một màu đen kịt lên. Bề mặt nó có nhiều chỗ bị rách, như thể bị thứ gì đó ăn mòn.
Điều này khiến ông không khỏi kinh hãi.
Vừa mới nghĩ đến một khả năng, cả người ông đã toát mồ hôi lạnh, đôi môi cũng run rẩy bần bật.
Khi run rẩy đưa cuộn băng gạc lên gần mũi, ông ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.
Đây là máu của Ma Nhân!
Trong đội ngũ các chiến sĩ tìm đến trú ngụ kia, có Ma Nhân trà trộn!
Có phải người sống sót bị thương ở chân hay không? Nhưng hắn rõ ràng là một chàng trai mắt đen mà.
Trưởng thôn vội vàng thu dọn đống băng gạc bẩn thỉu, ném ra ngoài rồi dùng đuốc đốt cháy.
Cho đến khi khói bốc lên nghi ngút, ông mới đưa tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán.
Phải báo cáo chuyện này.
Nếu các chiến sĩ không thể phát hiện ra thân phận của Ma Nhân, e rằng hậu quả sẽ khôn lường...!
Ma Nhân lại có thể ngụy trang đến mức này, chẳng lẽ chúng đã mạnh hơn rồi sao?
Trưởng thôn suy nghĩ trong chốc lát rồi bước thật nhanh để trở về phòng của mình.
Ông ngồi thẫn thờ trên ghế vài giây, sau đó cầm bút lông chim lên viết thư.
.......
Tháng thực hành đã kết thúc.
Neil vừa than thở vừa đi từ ký túc xá đến phòng học. Trên đường, cậu gặp lại Seri – người bạn từng đến phòng bọn họ để báo tin có người chuyển vào.
"Ê Neil, sao đi một mình thế? Morren không đi cùng à?" – Seri vừa chào hỏi vừa tới gần – "Cậu bạn mới chuyển vào ký túc xá của các cậu thế nào rồi?"
Seri nháy mắt ra vẻ dò hỏi.
"Tôi bị cô lập cả nửa tháng nay rồi." – Neil lẩm bẩm – "Tôi ở một mình vẫn khỏe nhé, Morren với bạn học mới thân thiết lắm.
Ngày nào cũng dính lấy nhau, đến mức tôi chẳng muốn nhập hội.
Hai người họ hẹn nhau đi ăn sáng rồi, giờ này chắc đang ở trong lớp."
Thật ra cậu ta cũng định tham gia, nhưng lần nào cũng thấy ghê sợ.
Hơn nữa, cậu ta thật sự không quen nhìn cái bộ dạng hễ động một tí là đỏ mặt của người huynh đệ tốt Morren, nên cảm thấy vô cùng không hợp.
Nói đến đây Neil mới bắt đầu kể lể: "Cậu biết hai đứa đó quá đà đến mức nào không? Hai đứa nó ngay cả đi vệ sinh cũng phải rủ nhau đi cùng...!
Còn có một lần, tôi đi luyện kiếm cùng bọn họ ở khu cọc gỗ trên sân huấn luyện.
Thế rồi Morren dùng kiếm gọt cọc gỗ thành hình người, sau đó Duy ôm người gỗ đó đi, coi nó như bảo bối, lúc nào cũng đặt trên giường để ngủ cùng..."
Seri vừa nghe vừa hơi ngạc nhiên, mà lúc này bọn cậu cũng đã đi tới trước cửa phòng học.
Khi thấy trong lớp có đến bảy, tám chỗ ngồi trống, hai người lập tức im lặng, không còn tâm trạng đâu mà buôn chuyện.
Ngày đầu tiên đi học lại, bầu không khí trong lớp khá nặng nề, bởi vì mọi người phát hiện ra có vài bạn đã không còn ở đây.
Trong số đó, có người đang nghỉ ngơi dưỡng thương, sau khi hồi phục sẽ trở lại.
Nhưng cũng có những người vĩnh viễn không thể quay về nữa.
Tình hình chuyến thực hành lần này dường như thê thảm hơn những lần trước.
"Juneau, đội của các cậu chỉ còn lại mình cậu thôi sao? Lúc đó đã xảy ra chuyện gì, có phải vô tình mắc bẫy của Ma Nhân không?"
Neil quay người lại, lo lắng nhìn người ngồi bàn sau, im lặng nắm lấy tay đối phương để an ủi.
Sắc mặt Morren cũng đanh lại, quay người nhìn Juneau.
Juneau thở dài, cúi thấp đầu đáp: "Không phải.
Khi bọn tôi rời đi thì gặp phải vài con Ma Nhân. Thật ra, có thể chống chọi được kiểu tập kích trực diện như vậy.
Nhưng năng lực của Ma Nhân mạnh hơn trước, mọi người không thể chống cự nổi.
Tôi sống sót chỉ là do may mắn, đúng lúc chạy đến biên giới thôn làng kia thì gặp được một đội khác đang tuần tra..."
"Mạnh hơn?!" – Neil phát điên gãi đầu – "Đội của tôi không gặp Ma Nhân...!nhưng nhiệm vụ thì thất bại rồi."
Diemo ngồi ở hàng bên cạnh nghe vậy cũng quay đầu lại, cau mày nói: "Tôi cũng cảm thấy hình như Ma Nhân đã tiến hóa.
Vốn dĩ tôi tưởng chỉ có đội của tôi mới gặp mấy con mạnh hơn, nghe cậu nói thế, e rằng cả chủng tộc Ma Nhân đã biến đổi thì đúng hơn."
"Cụ thể là biến hóa như nào?" – Neil hỏi.
"Rất...! điên cuồng." – Diemo lắc đầu – "Tôi không thể tả rõ được.
Khi chúng ăn uống hay đánh nhau đều giống hệt thú dữ không có tâm trí, như thể hưng phấn quá mức vậy.
Nhưng kể cả năng lực hay chiến thuật cũng đều mạnh hơn. Đối với loài người mà nói, chuyện này không tốt chút nào."
"Ôi, nghe các cậu nói thế, tôi lại nhớ đến một chuyện lạ lùng." – Một bạn nữ ngồi gần đó mở miệng – "Đội của tôi không có thương vong nào.
Nhưng lúc đó, bọn tôi đã chứng kiến một cảnh tượng rất kỳ lạ...!Một đám Ma Nhân bò lổm ngổm trên mặt đất, vây quanh một con Ma Nhân.
Tôi còn nhớ, con Ma Nhân đó ăn mặc y như người bình thường.
Nó có tóc đen, đang đứng quay lưng về phía bọn tôi.
Còn mấy con khác thì đang quỳ xuống vái lạy, thuần phục nó, giống hệt nghi thức tà giáo vậy."
Cô ấy tự xoa xoa hai bắp tay, lẩm bẩm nói tiếp: "May mà đám đó không chú ý đến bọn tôi.
Khi đó cảm thấy số lượng quá chênh lệch nên bọn tôi đã cắp đuôi chạy thoát. Nếu tùy tiện xông lên thì chắc chắn sẽ bỏ mạng tại chỗ đó mất."
Neil trợn mắt há mồm sau khi nghe thấy những điều đó.
Cậu ta nói: "Trong quần thể Ma Nhân cũng có giai cấp sao? Vậy có phải cậu đã gặp thủ lĩnh Ma Nhân rồi..."
Morren nhìn Nelly vài lần, bỗng nhiên như đang suy nghĩ gì đó mà hỏi: "Nelly, địa điểm nhiệm vụ của đội cậu là thành Guisedan đúng không?"
Nelly gật đầu: "Ngay sát cạnh thôn Silecado đó, đi qua cánh rừng là tới."
Neil phản ứng kịp: "Ôi, lúc đó bọn tôi thấy ở cửa rừng có một con Ma Nhân xuất hiện, không biết có phải muốn dụ bọn tôi đuổi theo rồi dâng các chiến sĩ lên cho thủ lĩnh của chúng hay không..."
Nelly nghe đến đó thì vẻ mặt hơi hoảng hốt: "Bọn tôi cũng thấy đám Ma Nhân kia trong rừng rậm.
Chỗ chúng tụ tập chính là nơi tiếp giáp hai địa điểm nhiệm vụ của bọn mình...!Ôi, ai cũng có phúc lớn nhé."
Morren bỗng dưng cảm thấy khó thở.
Cậu nhìn trời xanh ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu, sau đó quay sang nhìn Duy đang ngồi ở bàn sau rồi hỏi: "Duy, lúc đó cậu xuất hiện ở trước cửa thôn thì có gặp phải chuyện gì không?"
Tại sao một chiến sĩ tập sự bị mắc kẹt ở Silecado suốt một năm lại xuất hiện ở nơi đó?
Hắn xuất hiện ở trước cổng thôn một cách kỳ lạ như vậy, hơn nữa cả người còn chật vật đến thế.
Thân là chiến sĩ tập sự nhưng hết lần này đến lần khác lại yếu ớt, non nớt, lại còn có bệnh tật.
Trên người Duy có rất nhiều điều đáng ngờ...!
Chẳng qua cậu luôn theo bản năng mà lờ đi những điều đó.
Thế nhưng ngay cả giáo sư cũng chưa nói rằng Duy có chỗ nào đó bất thường, nên thật ra cậu cũng không cần thiết phải nghi ngờ đối phương, không nên làm như vậy.
Morren siết chặt bàn tay đang để dưới bàn, nở nụ cười áy náy với Duy, hy vọng đối phương sẽ không nhận ra vẻ chất vấn trong câu hỏi đó.
Duy mở miệng, đang định trả lời.
"Cộc cộc ——"
Giáo sư môn cận chiến gõ cửa lớp hai lần, cau mày nghiêm nghị thông báo với cả lớp: "Tất cả lớp, một trăm phần trăm xuống tầng dưới tập trung."
Cả lớp đứng dậy thật nhanh, im lặng xếp hàng đi theo thứ tự xuống tầng dưới.
Morren quay lại nhìn Duy, nhéo tay hắn một cái, ý nói lát nữa về sẽ nói tiếp.
Xem ra trước mắt có một chuyện quan trọng cần được thông báo.
Vị hiệu trưởng đương nhiệm đứng trên khán đài nhìn bọn họ.
Đây là lần đầu tiên tình cảnh này xuất hiện kể từ khi nhập học.
"Các em." – Dáng vẻ của hiệu trưởng dường như hơi mệt mỏi, nhưng giọng nói của ông vẫn to vang, mạnh mẽ, oai phong lẫm liệt – "Chứng kiến các em được đào tạo trong học viện trừ ma rồi trở thành một chiến sĩ có thể đảm đương nhiệm vụ, tôi cảm thấy hết sức vui mừng.
Còn nửa năm nữa là tốt nghiệp, tiếp theo đây tôi sẽ thông báo một tin tức có thể sẽ khiến các em hoảng hốt và lo sợ.
Thế nhưng tôi nhất định phải nói rằng, các em đều là những người trẻ tuổi, đã trở thành những trụ cột mới cho loài người, theo lý mà nói thì cần được biết.
Ma Nhân...!đã tiến hóa."
Những tiếng kêu vang lên bên dưới sân trường.
Dù sao có rất nhiều người còn chưa trải qua tháng thực hành vừa rồi, không giống như bạn học của Morren đã rút ra được chút thông tin từ kinh nghiệm của bản thân.
"Các chiến sĩ ở biên giới cần tiếp viện.
Trận chiến này có liên quan trực tiếp đến số mệnh của loài người, đã đến lúc các em phải ra trận rồi.
Hai ngày cuối cùng tới đây, các em hãy chuẩn bị sẵn sàng.
Hôm sau nhà trường sẽ phân chia đội ngũ, tách nhóm ra tiền tuyến."
Hiệu trưởng nói xong câu cuối cùng, tất cả đều im lặng không một tiếng động.
Không một ai nghĩ tới, bọn họ đột nhiên phải "tốt nghiệp" trước thời hạn, sau đó mang thân phận chiến sĩ chính thức để xông ra chiến trường.
Bọn họ thậm chí còn chưa trải qua kỳ thi thực hành, cũng không hoàn thành hôn lễ theo trình tự.
Đa số mọi người chỉ có thể đi tiêu diệt Ma Nhân khi thực hiện nhiệm vụ, nhưng dù gì bọn họ cũng làm điều đó trên địa bàn của con người, ít nhiều cũng có chút cảm giác an toàn.
Mặc dù bọn họ đều biết khi làm chiến sĩ dự bị thì sẽ đến một ngày như vậy.
Thế nhưng họ cũng không nghĩ tới, ngày đó lại đến nhanh như thế.
Sau khi hiệu trưởng phát biểu xong, các vị giáo sư bước lên để nói một chút về công tác chuẩn bị trước trận chiến bất ngờ này.
Mọi người tập trung ở sân huấn luyện đến khi màn đêm buông xuống mới rời đi.
Tâm trạng của ai cũng vô cùng phức tạp.
Nói là kháng cự cũng không đúng, dù sao ngay từ khi còn nhỏ, ai cũng biết chiến trường là mồ chôn của bọn họ.
Buổi tối, Morren nằm nhắm mắt trầm tư trên giường. Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu không nhịn được phải ngồi dậy.
Neil đã ngủ say ở giường bên cạnh.
Cậu quay đầu nhìn về chiếc giường bên cạnh cửa, Duy ngủ rồi sao?
Cậu có vài lời muốn nói với hắn.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Morren thấy Duy cũng ngồi dậy.
Hai người nhìn nhau một lúc, rồi ăn ý đứng dậy và cùng đi ra ngoài.
Ánh sáng từ những ngọn đèn cầy hắt lên hành lang, những bức tranh vẽ các vĩ nhân đời xưa được treo lên hai bên tường.
Morren đứng yên trước bức tranh vẽ ngài Mackin.
Trông cậu giống như đang nhìn người trong bức vẽ, nhưng thật ra đã sớm mất tập trung.
Cậu đang suy nghĩ xem nên mở lời như thế nào.
Có vài lời nếu bây giờ không nói, chỉ sợ sau này cậu sẽ không có cơ hội nói ra nữa.
Liệu Duy có bị tấm lòng của cậu dọa sợ không đây?
Ngay cả chính cậu cũng không dám tin, thế mà mình lại nảy sinh tình cảm khác thường đối với một bạn nam khác.
"...Cậu không hy vọng sẽ phải giao chiến, đúng không?"
Duy bỗng dưng giơ tay chạm lên lông mày của Morren, như thể muốn vuốt thẳng ấn đường đang nhăn lại của cậu.
Hắn nhìn chằm chằm Morren, chăm chú quan sát từng biểu cảm của cậu, thử phân tích ra vài điều trong đó.
Morren không ngờ rằng đối phương lại tự dưng hỏi điều này.
Thế nhưng suy nghĩ của cậu cũng chuyển sang câu hỏi của Duy, nặng nề gật đầu rồi khẳng định: "Con người ai cũng không hy vọng.
Từ xưa đến nay, cuộc chiến với Ma Nhân vẫn luôn hiểm nguy đáng sợ.
Trăm năm trước đã có vô số anh hùng vĩ đại hy sinh để miễn cưỡng duy trì được nền văn minh cho đến tận ngày hôm nay.
Nhưng giờ đây năng lực của Ma Nhân ngày càng mạnh, đối với loài người mà nói..."
Morren không nói nên lời.
Cậu cúi đầu xuống, chấm dứt cuộc trò chuyện.
Duy yên lặng vài giây rồi chậm rãi nói: "Cậu hy vọng Ma Nhân biến mất."
"...Đó là quy luật tự nhiên."
Gió lạnh hiu hiu thổi vào hành lang, ánh nến lập lòe hai lần.
Morren im lặng ôm chặt quần áo, vô tình rùng mình một cái.