Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 52: Giam Cầm Trên Tháp Cao 1
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Trở về thôi." Ánh mắt Duy khẽ động. Hắn đỡ bả vai Morren, hơi nghiêng người chắn bớt gió lùa. Duy muốn nói hành lang đang lạnh, nhưng Morren chưa kịp nói hết lời. Cậu giơ tay ngăn Duy lại, nghiêm túc nhìn Duy chằm chằm, hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh ra. "Tôi...!tôi còn muốn nói với cậu một chuyện." Morren vừa dứt lời đã không dám nhìn thẳng vào Duy nữa. Dũng khí của cậu đã vơi đi non nửa. Cậu chỉ kịp mở lời, nhưng lại không thể nói hết những gì muốn bộc bạch. Cậu cúi đầu nhìn mũi giày, hé miệng: "Tôi, tôi th..."
"Hai đứa kia! Đêm khuya thế này rồi còn chưa ngủ, không muốn sống nữa sao? Thời gian nghỉ ngơi quý báu không phải để các em rảnh rỗi mà chuyện trò đâu!" Một vị giáo sư đang đứng ở hành lang tuần tra, một tay cầm chân nến, một tay giơ thước lên, hung hăng đi tới. Ông giơ tay chỉ về phía hai người, giận dữ nghiêm khắc dạy bảo: "Trường đã dành thời gian để các em chuẩn bị mà các em không biết quý trọng, chẳng lẽ muốn đợi đến khi ra chiến trường mới thấy thoải mái sao?!"
Morren không ngừng than thở trong lòng. Cậu áy náy xin lỗi thầy giáo rồi kéo Duy vội vàng chạy về phòng ngủ. Vừa vào phòng, cậu đã thấy Neil ôm chăn, mắt mở thao láo nhìn hai người. Ba ánh mắt chạm nhau. Neil lặng lẽ giơ tay vỗ vỗ tai, bằng giọng ngái ngủ nói: "Giọng thầy giáo kia to quá nhỉ..." Cậu ta nói xong còn ngáp dài một cái.
"Xin lỗi, xin lỗi, tại tôi." Morren lúng túng đáp lại bằng giọng mũi. Đều do cậu đêm hôm rồi còn muốn trò chuyện nhân sinh với người ta, khiến thầy giáo chú ý. Tiếng động vừa nãy chắc đã làm ồn đến các phòng khác rồi. Cậu thật sự có tội.
Neil lại nằm xuống giường. Morren đang muốn nói với Duy rằng sáng mai cậu sẽ nói nốt những lời chưa kịp nói, thì thấy đối phương đã nằm lên giường và nhắm mắt lại. Duy có phải rất mệt mỏi không? Hành động bộc phát ban nãy của cậu đã quấy rầy giấc ngủ của Duy rồi sao? Morren thấy hơi xấu hổ, lại có chút cô đơn. Cậu lắc đầu rồi cũng leo lên giường, lặng lẽ nhìn ánh trăng sáng bên ngoài cửa sổ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ với bao suy nghĩ ngổn ngang.
Đáng tiếc là, cậu sẽ không có cơ hội tận mắt chứng kiến một cảnh tượng hùng tráng khi hàng vạn luồng sáng đen từ khắp mọi ngóc ngách đại lục bay tới, xuyên qua cửa sổ, tràn vào căn phòng chật hẹp này. Thế nhưng, e rằng dù Morren có tỉnh cũng không thể nhìn thấy chúng. Đây không phải là thứ mà con người có thể nhìn thấy.
Từng vệt đen như những thanh kiếm, đâm xuyên vào thân thể chàng trai tóc đen đang nằm cạnh cửa. Những mũi tên đen ấy chui vào rồi tan biến trong thân thể hắn. Chàng trai từ từ mở mắt, thấy cơ thể mình đang nuốt chửng tất cả những vệt đen. Trong mắt hắn cuồn cuộn những tia sáng kỳ dị, như những dòng chảy đỏ tươi nhỏ hẹp, muốn lấp đầy hồ nước đen như mực, biến nó thành một màu đỏ thẫm. Nhưng cuối cùng, màu đen của sự tuyệt vọng vẫn che lấp ánh đỏ. Chàng trai lại nhắm mắt lần nữa.
......
Cho đến khi tia sáng đầu tiên của mặt trời chiếu rọi lên mí mắt, Morren mới lật người, trong lòng đầy tâm sự mà ngồi dậy từ trên giường. Việc đầu tiên cậu làm sau khi rời giường là theo bản năng nhìn sang giường Duy. Thấy hắn vẫn còn yên lặng nằm ngủ, cậu mím môi, rón rén rời khỏi phòng rồi đi đến chỗ rửa mặt.
Hôm nay có vẻ mặt trời mọc đằng Tây, bởi Neil, vốn vô cùng yêu thích chiếc giường của mình, lại dậy từ rất sớm, đã nhanh chóng rửa mặt bên bờ ao rồi. "Ơ Morren, dậy rồi à." Cậu ta vừa hít đất vừa đùa cợt, giơ một tay lên vẫy Morren: "Có một tin tức động trời phải nói cho cậu."
"Tin gì?" Còn có tin nào sốc hơn chuyện ngày mai phải ra chiến trường sao? "Hự..." Neil đứng dậy, vội vàng vặn vòi nước, vừa rửa tay vừa nói một cách tùy tiện: "Đến lúc dâng hiến giá trị thặng dư* của chúng ta rồi đấy. Seri vừa nói với tớ, hôm nay nhà trường sẽ sắp xếp chuyện hôn phối luôn, đại khái là lát nữa sẽ có người thông báo chính thức cho..."
"Trong một ngày?" Morren nhíu mày hỏi. "Đúng vậy, trong một ngày. Chỉ giao phối, không cưới." Vẻ mặt Neil hơi lạ, không phải vui mừng kích động, mà trái lại có chút khinh thường khó hiểu. "...Thật nực cười." Morren không muốn tin. Khi cậu nghe thấy tin này, trong lòng chỉ thấy phản đối.
Neil nở một nụ cười, cũng không nói gì. Sau khi rửa mặt xong, Morren khó chịu quay về phòng, định bảo dưỡng lại thanh kiếm của mình một chút. Bây giờ cũng không còn sớm nữa, thế mà Duy vẫn chưa thức dậy. Điều này không giống tác phong của hắn chút nào.
Morren chần chừ tiến đến gần mép giường hắn, lặng lẽ nhìn Duy một lúc. Cậu đặt tay lên trán hắn, thấy nhiệt độ vẫn ổn. Không có dấu hiệu bị ốm, có lẽ do hắn quá mệt mỏi thôi. Cậu lặng lẽ lùi về sau mấy bước, nhẹ nhàng hít thở để không gây ồn ào, làm phiền Duy.
Nhưng sự cẩn trọng cậu cố duy trì lại bị người đứng ngoài cửa phá vỡ. "Tất cả mọi người đi ra ngay! Tập trung thành một hàng dài ở hành lang trên cao!" Tiếng hô vang dội của giáo sư chợt vang lên. Trong lòng Morren lập tức dâng lên một linh cảm chẳng lành, lời Neil nói buổi sáng văng vẳng bên tai cậu. Đôi chân cậu như chôn chặt xuống sàn phòng ngủ, không thể bước đi một bước nào.
Có lẽ bọn họ chỉ đang nghĩ nhiều thôi sao? Morren thầm thả lỏng sợi dây thần kinh đang căng thẳng, đẩy nhẹ Duy vẫn đang ngủ say. "Duy, dậy thôi! Phải tập trung..." Cậu ghé sát tai Duy để gọi hai tiếng, nhưng Duy vẫn không phản ứng chút nào cả.
Trái tim Morren dần dần đập thình thịch. Cậu kiểm tra nhiệt độ cơ thể và nhịp tim của hắn, tất cả vẫn bình thường, nhưng vì sao Duy lại ngủ say đến mức không thể dậy được. Cậu vội vàng đứng lên, chuẩn bị đi tìm bác sĩ trực ban để kiểm tra cho Duy một chút.
Vừa bước ra cửa thì cậu lại va phải một người. Morren lùi lại nửa bước, cúi đầu xin lỗi vị giáo sư này, rồi lại tiếp tục định đi ra. Nhưng giáo sư nắm lấy tay cậu: "Đi đâu! Hành lang trên cao ở bên phải!"
"Thưa thầy, bạn cùng phòng của em bị bệnh, em..." "Biết rồi, đứa thứ sáu viện cớ." Giáo sư không kiên nhẫn phất tay: "Chuyện này có gì xấu đâu, sao mấy đứa các em lại phải kháng cự làm gì?! Mùi vị của chuyện đó, e là sau khi các em thưởng thức rồi sẽ không chịu rời đi đấy. Đây là mệnh lệnh, tất cả học sinh đều phải tham gia."
Morren không ngốc, cũng không phải trẻ con ba tuổi, nghe những lời này xong, lập tức nhận ra những gì Neil nói là sự thật. Nhà trường yêu cầu bọn họ "chỉ giao phối, không cưới", nhằm kéo dài nguồn gen để sinh ra thế hệ tương lai. Cậu càng cảm thấy khó chịu hơn, nên đã hoàn toàn không khống chế được vẻ mặt chán ghét.
Nếu là trước đây, thật ra cậu cũng sẽ không cứng đầu đến thế. Morren biết rõ mình phải làm thế để cống hiến cho đại lục, cuối cùng sẽ cùng đội ngũ của mình hy sinh trên chiến trường. Trước khi chết, cậu sẽ phát sinh quan hệ với một cô gái chưa từng gặp để giữ lại hạt giống cho nền văn minh nhân loại này, giống như tất cả những chiến sĩ khác đã từng "dâng hiến".
Nhưng khi cậu đã xác định được mình thích một người khác, đã hiểu rõ rằng chuyện đó là chuyện mà hai người yêu nhau nên làm, thì sao có thể để cả thể xác và linh hồn chia lìa được? Các chiến sĩ "bỏ công sức", những cô gái kia cũng "bỏ công sức", mọi người đều đang sống sờ sờ ra đấy, nhưng lại phải dâng hiến cho một tương lai chưa từng tồn tại của loài người. Sao lại bi ai đến vậy? Vì nền văn minh này mà thúc đẩy sinh đẻ, vậy kết quả sẽ ra sao?
Morren định gạt tay vị giáo sư kia ra. Cậu có muôn vàn lời muốn nói, thế nhưng bây giờ cậu nên gọi bác sĩ để kiểm tra trạng thái bất ổn của Duy. "Ôi đám trẻ con chưa mọc đủ tóc không biết điều này, đấy là đi làm chuyện vui sướng mà, em đứng lại cho tôi!" Giáo sư cục cằn cản cậu lại, giơ tay lên định dạy bảo cậu.
Nhưng khi ông nhìn về phía sau lưng Morren thì gương mặt dần biến sắc, lộ vẻ sợ hãi. Morren cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Cậu định bước đi, nhưng cơ thể dường như bị ghìm chặt tại chỗ. Không chỉ có vậy, thậm chí cậu còn không cử động được một ngón tay, chỉ có thể hốt hoảng chớp mắt.
Sắc trời tối sầm trong chớp mắt. Mọi âm thanh xung quanh đều trở nên tĩnh lặng. Cậu tựa như bị rơi vào một không gian kinh dị, xa lạ. Chỉ có một mình giáo sư đang bò lê trên mặt đất, kêu không thành tiếng mà vừa lắc đầu vừa bò lùi về phía sau.
Có một người ôm lấy cơ thể Morren. Người đó ôm lấy eo cậu, một tay đặt vào hông rồi di chuyển lên bám vào bả vai cậu. Hắn dùng tay còn lại vuốt ve cần cổ và cằm cậu, sau đó lại trở về bên hông rồi ôm lấy nó, siết chặt đến nỗi cậu sắp không thở nổi. Morren giống như bị bạch tuộc cuốn lấy. Cả người dính sát vào nhau, thân mật không một kẽ hở.
Người đó cúi đầu xuống rồi tựa lên bả vai, ghé sát tai cậu thì thầm: "Ta đã thực hiện nguyện vọng của em rồi, làm sao em có thể rời khỏi ta đây?" Nhịp tim Morren đã hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của cậu, cậu sợ rằng bản thân sẽ ngất xỉu ngay giây tiếp theo. Làm sao cậu có thể không nhận ra giọng nói này là của ai được chứ?!
Duy lại ôm chặt cậu thêm lần nữa, sau đó giơ tay che mắt cậu lại. Cảm giác lạnh như băng phả lên mắt. Điều cuối cùng mà Morren nhìn thấy đó là những vật thể đen thui đang trào lên từ mặt đất rồi lao thật nhanh đến chỗ thầy giáo. Tiếc rằng cậu không nghe được bất cứ thứ gì, cũng chẳng thể nhúc nhích. Hoặc phải nói, đây không phải điều đáng tiếc, mà là một sự may mắn. Cậu cảm nhận được cái ôm nhẹ nhàng của Duy, sau đó trời đất quay cuồng, mọi thứ chìm vào bóng tối.
Trong khi ý thức Morren đang hỗn loạn, cậu mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ ấy có một tòa tháp hình trụ màu đen cao vút và hẹp. Nó xuyên thẳng qua những tầng mây, khiến người ta nhìn thôi đã thấy sợ hãi. Xung quanh nó là vô số những tòa tháp khác đã xiêu vẹo hoặc sụp đổ, những bụi cây có gai và bùn lầy khắp mọi nơi. Đây là một vùng đất chết, tượng trưng cho sự lụi bại và hủy diệt.
Trong mơ, Morren cầm thanh kiếm mà ngài Mackin đã sử dụng và băng qua mọi chông gai, vượt lên trên những vũng bùn. Khi đã sức cùng lực kiệt, cậu bước vào trong tòa tháp cao đó, ngửa đầu nhìn bậc thang hình xoắn ốc dài vô tận rồi lại cắn răng cầm kiếm đi lên. Khắp nơi đen kịt, chỉ có một chút ánh sáng mờ nhạt từ người cậu để chiếu sáng đường đi. Cậu bước lên từng bậc thang, cả người chạm vào bức tường gạch lạnh lẽo và ẩm ướt, cuối cùng đã đi tới tầng cao nhất.
Đập vào mắt cậu là một cánh cửa sắt màu đen dày và kiên cố. Morren đứng trước cửa rồi kích động đập lên, trong miệng còn đang hô tên một ai đó. Thế nhưng cậu không có cách nào nghe rõ, bản thân trong mơ đang gọi tên của ai. Cậu mơ hồ nhận ra mình đang nằm mơ, hơn nữa cậu đã từng mơ thấy cảnh tượng này. Giấc mơ khi ấy dừng lại tại đây.
Cửa sắt được mở ra. Morren trong giấc mơ đứng bên ngoài cửa, ngơ ngác nhìn người bên trong phòng, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất. Hình ảnh lại thay đổi, góc nhìn chuyển đến khung cảnh bên trong. Người trong đó đang đứng đối diện cửa sổ và chỉ để lại một bóng lưng. Mái tóc màu nâu đậm bay phất phơ theo từng cơn gió trên cao, trang phục kỵ sĩ trên người vẫn sạch sẽ tinh tươm.
Dưới chân người đó có một thanh kiếm đang nằm, trên đó còn dính chút chất lỏng màu đen. Khi nghe tiếng mở cửa, người đó quay lại, lộ ra khuôn mặt quen thuộc và nở một nụ cười điềm đạm. Khuôn mặt kia, mỗi lần Morren soi gương đều có thể nhìn thấy. "Morren..." Morren đứng ngoài cửa lẩm bẩm. Hóa ra...!Người mà cậu muốn cứu, người bị cầm tù trên tháp cao, lại chính là cậu.