Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 55: Giam Cầm Trên Tháp Cao 4
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tòa tháp có hình trụ tròn, chiếc cầu thang xoắn ốc được xây dựng bên trong.
Ngoại trừ căn phòng Morren vừa tỉnh dậy lúc nãy, trên tầng cao nhất còn có một căn phòng khác bị bóng tối bao trùm, không rõ mục đích sử dụng.
Có vẻ như không có người ở lâu dài tại một nơi thần bí như thế này, nên bụi đã phủ đầy trên lối đi và mang đến một mùi ẩm mốc.
Tuy nhiên, nơi đây cũng khá sạch sẽ, không phải cứ đi vài bước là sẽ giẫm phải xương người như trong tưởng tượng của Morren.
Tiếng người vọng ra từ căn phòng bên cạnh.
Cửa phòng mở rộng như thể đang cố ý chào đón Morren đến gần.
Bên ngoài trời dường như đã tối hơn lúc cậu tỉnh dậy.
Căn phòng kia tối đen như mực, không một chút ánh sáng nào lọt vào từ bên ngoài cửa sổ.
Bóng tối mang đến cho người ta một cảm giác sợ hãi không tên, thế nhưng Morren lại có ảo giác như có thứ gì đó đang mời gọi cậu.
Cậu nghe thấy tiếng thở đã thu hút sự chú ý của mình, vì vậy quyết định bước vào.
“Có ai không?” Cậu nuốt nước bọt hỏi.
Tiếng sột soạt của quần áo vang lên bên chân.
“...Là người sống sót sao?”
Cậu hơi ngạc nhiên, nhưng bởi vì không cảm thấy nguy hiểm như khi Ma Nhân đến gần nên mới mơ hồ suy đoán như vậy.
“...Ừm.”
Người kia như thể đang chần chừ một chút rồi mới khẽ lên tiếng yếu ớt.
Morren nghe vậy thì ngồi xổm xuống, tiến sát lại gần mới miễn cưỡng nhìn rõ hình dáng của hắn.
Đó là một chàng trai tóc đen, trạc tuổi cậu.
Hình như hắn bị thương, đang dựa người vào cạnh cửa, dùng ánh mắt ướt át, mím chặt môi nhìn Morren.
Morren thấy đôi mắt màu đen kia thì không còn nghi ngờ gì, chỉ là tình cảnh hiện tại thực sự khiến cậu có chút hoang mang.
“Có phải nơi này vừa bị Ma Nhân tấn công không? Xin lỗi, tôi cũng gặp phải một vài chuyện, sau khi tỉnh lại thì đã không còn nhớ rõ nhiệm vụ của mình là gì nữa.”
Cậu cẩn thận trình bày tình huống của mình với người kia, sau đó quả quyết xoay người định cõng hắn dậy.
Nhưng hình như người này có chút kháng cự khi tiếp xúc thân thể với cậu, vì khi Morren càng tiến lại gần thì hắn lại càng rụt người về phía sau.
Đến khi Morren đành phải nắm lấy tay đối phương, cậu mới cảm thấy cả cơ thể hắn cứng đờ.
“Đừng sợ, tôi cứu cậu, chúng ta cùng nhau rời khỏi đây...”
Lời trấn an của Morren còn chưa dứt, tay cậu đã bị người kia nắm ngược lại.
Khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, không thể nhìn rõ biểu cảm.
Hắn rên khẽ như đang kiềm chế điều gì đó, âm thanh này khác biệt với tiếng đau đớn Morren nghe thấy lúc trước, mà lại mang theo một ý nghĩa khó nói thành lời.
“Làm sao bây giờ... ta lại đổi ý mất rồi.”
Hắn đột nhiên thấp giọng: “Vốn dĩ định cùng em trở về, nhưng xem ra không được rồi.”
Giọng nói ấy không còn chút yếu ớt nào.
Khi hắn cất tiếng, Morren đột nhiên đứng sững.
Bàn tay đang nắm lấy cổ tay Morren siết chặt hơn nữa, “người sống sót” kia nhìn chằm chằm đôi mắt nhanh chóng trở nên vô định của cậu, thở dài rất khẽ.
Hắn không thể tiếp tục giả vờ là người bình thường được nữa.
Đã nếm được tư vị ngọt ngào này, làm sao có thể từ bỏ được nữa.
......
Gió nổi lên.
Có một người đang đọc sách trên xích đu, mái tóc lòa xòa trên trán cậu bị gió thổi bay lên.
Morren ngẩng đầu khi có người tới gần rồi quay đầu nhìn người đang bưng đĩa trái cây tới và hỏi: “Đại dương thật sự đẹp đẽ như trong sách miêu tả sao?”
“Ngài Morren, tôi cũng chưa từng thấy đại dương bao giờ,” người hầu cẩn trọng trả lời.
“Vậy à.”
Morren gật đầu. “Có phải cậu cũng chưa từng nhìn thấy thế giới bên ngoài đúng không?”
Trong câu hỏi của cậu ẩn chứa chút mong đợi.
Người hầu không trả lời vấn đề này mà lại nói: “Ngài Morren, bên ngoài cũng chẳng có gì tốt đẹp cả.”
“Ừ nhỉ.”
Morren cười khổ vài tiếng.
Cậu nhớ tới bùn lầy, những bụi gai và bầu trời u ám bên ngoài, ngay lập tức dẹp bỏ ý định tìm hiểu về thế giới bên ngoài.
Cậu lớn lên trong tháp từ nhỏ.
Duy kể với cậu rằng thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, Ma Nhân đã chiếm đóng khắp mọi ngóc ngách trên đại lục, chỉ còn tòa tháp này là nơi an toàn duy nhất.
Morren không còn tâm trạng đọc sách nữa.
Cậu chậm rãi đứng dậy, người mang bữa ăn đến cũng gõ cửa bước vào đúng lúc.
Mặc dù tình cảnh của loài người đã nguy nan đến thế, nhưng cậu vẫn được ăn những món xa hoa như vậy.
Dãy người nối đuôi nhau bước vào.
Bọn họ đều có đôi mắt đỏ, chỉ có Duy là khác biệt.
Duy nói đó là bệnh về mắt, nên mắt hắn không còn màu sắc như người bình thường nữa.
Morren còn nhớ lần đầu tiên cậu hỏi chuyện này, vẻ mặt Duy khá buồn bã.
Dù sao bọn họ là người yêu của nhau, cũng cùng lớn lên ở nơi đây.
Thế nhưng cậu lại quên mất chuyện màu mắt của hắn, rồi còn chạm vào nỗi đau của người ta, cũng hơi thờ ơ và vô ý quá rồi.
Thật ra Morren cũng có nỗi khổ tâm.
Trước kia cậu bị ngã đập đầu xuống cầu thang, từ đó trở đi trí nhớ cậu cứ mơ hồ không rõ ràng, đôi khi phải nhờ Duy kể lại mới nhớ được cụ thể những chuyện mình đã trải qua.
Điều này cũng khiến cậu quên mất rất nhiều khoảnh khắc hạnh phúc bên Duy, mà đây mới là điều tiếc nuối lớn nhất.
Sau khi ăn qua loa bữa cơm, người hầu lại khuyên cậu nghỉ ngơi.
Cũng bởi vì trước kia cậu bị ngã nên mọi người không cho phép cậu rời khỏi căn phòng này, và luôn khuyên cậu nên chăm sóc bản thân thật tốt.
Morren nghiêm chỉnh nằm lên giường như mọi ngày.
Cho đến khi người hầu đã đi ra ngoài, cậu hoài cũng không ngủ được.
Cậu có chuyện để suy nghĩ.
Sáng hôm nay cậu không kìm được mà hôn Duy một lần.
Hắn hôn lại cũng không phải chuyện hiếm, nhưng lần này lại vô cùng khác biệt.
Ham muốn sâu đậm đến mức chẳng còn biết xấu hổ là gì, hai người họ còn làm vài chuyện khác nữa...
Mặc dù trong suốt quá trình Duy rất phối hợp.
Nhưng sau khi kết thúc, không biết có phải Morren nghĩ nhiều hay không, nhưng cậu luôn cảm thấy đối phương dường như đang giận dỗi.
Bởi vì sau khi hôn nhau đắm đuối, Duy bỗng dưng nói rằng hắn phải xuống tầng dưới làm chút việc, mặt mày đỏ bừng vì giận dỗi, một phản ứng mà mấy ngày trước chưa từng xuất hiện.
Hiển nhiên là muốn tránh mặt cậu một lúc.
Morren đành chịu, ôm lấy gối của Duy.
Lúc ngủ trưa không có hắn ôm, cậu thực sự có chút không quen.
Hoặc phải nói rằng, bản thân cậu vốn không có thói quen ngủ trưa, chẳng qua có Duy ở đây thì cậu có thể dời sự chú ý của mình sang hắn mà thôi.
Trước đây cậu thật sự sống một cuộc sống an nhàn như vậy hay sao?
Cậu không mấy hưởng thụ lối sống suốt ngày ăn no rồi ngủ như thế này, mà luôn cảm thấy tình hình giữa Ma Nhân và loài người đã vô cùng căng thẳng.
Một con người như cậu phải làm gì đó mới phải, chứ không thể nhàn nhã ngu ngơ ngồi chờ chết thế này.
Cậu thấy lo lắng khi người hầu kể cho cậu nghe về tình hình bên ngoài.
Bình thường thì tâm trạng này sẽ không quá rõ ràng, nhưng có thể là bởi Duy vừa mới rời khỏi cậu, nên cậu bỗng thấy rất buồn rầu.
Tháp cao cũng không thể hoàn toàn an toàn.
Nếu như loài người thực sự đã bị dồn ép đến nông nỗi như thế, hẳn là họ càng phải đoàn kết một lòng để chống chọi với Ma Nhân mới đúng, cớ sao lại duy trì quan hệ chủ tớ như vậy chứ?
Ẩn mình trên tháp cao để hưởng thụ sự an nhàn mà mình đã “trộm” được, cậu không nên là người như vậy.
Cứu người mới là nhiệm vụ của mình.
Cho dù không thể làm được điều đó, thì ít nhất bản thân mình cũng phải dũng cảm chiến đấu một trận mới phải, trốn tránh cái chết không phải là quan niệm sống của cậu.
Morren chợt bật dậy, đột nhiên bừng tỉnh, nhiệt huyết trào dâng.
Sau khi đi đi lại lại trong phòng vài vòng, Morren không kìm được mà nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt.
Hơi chần chừ một giây, cậu bước nhanh tới, mở cửa ra.
Cậu muốn đi xuống dưới để tìm Duy.
Vốn dĩ Morren đang sợ sẽ gặp phải người khác rồi bị họ ngăn cản, nhưng nỗi lo lắng của cậu có vẻ hơi thừa.
Nhóm người hầu không biết đã đi đâu hết, xung quanh yên tĩnh không một bóng người.
Rõ ràng cậu đã ở đây gần hai mươi năm, nhưng Morren lại cảm thấy nơi này thật xa lạ.
Cậu nhìn những căn phòng khác nhưng không biết chút gì về mục đích sử dụng của chúng.
Ấn tượng về các tầng dưới lại càng ít ỏi hơn nữa.
Tất cả những điều này đều là di chứng sau cú ngã của cậu.
Morren đứng sát mép cầu thang, thò đầu nhìn xuống những bậc thang sâu hun hút.
Tầng bên dưới tòa tháp cũng âm u, chẳng nhìn thấy gì.
Cậu lùi lại, quyết định sẽ “quét dọn” những căn phòng trên tầng cao nhất trước, để nắm rõ nơi mình đang ở đã.
Morren vừa bước vào căn phòng bên cạnh thì đã bị thanh kiếm nằm ngay lối đi thu hút.
Căn phòng này trống rỗng và cũ nát đến kỳ lạ, chẳng lẽ bình thường người hầu cũng không tiện tay dọn dẹp nó sao?
Cậu vừa thắc mắc vừa cúi người nhặt nó lên.
Có vài hoa văn được chạm trổ thô ráp ở viền thanh kiếm, chuôi kiếm còn có vết rỉ sét, trông có vẻ đã tồn tại được vài năm rồi.
Nhưng thân kiếm vẫn sáng bóng...
Morren vừa chạm tay vào chuôi kiếm, cậu đột nhiên rụt tay lại như bị điện giật.
Cậu bất thần đứng bật dậy, lùi về sau một chút, im lặng rất lâu, rồi chậm rãi giơ bàn tay đang hơi run rẩy lên, thăm dò sờ vào vị trí mà cậu vừa nhìn thấy.