Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 63: Hải Yêu Ngày Tận Thế 4
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng gió bão dường như càng lúc càng dữ dội.
Những đợt sấm chớp liên tục giáng xuống một cách bất thường, hơn nữa chúng còn bổ thẳng xuống lòng biển, cứ như đang cố tình tiêu diệt một sinh vật nào đó dưới đại dương.
Morren nhớ mình từng thảo luận với Bridge rằng liệu sấm sét đánh xuống biển khơi có khiến những con cá bị giật điện đến chết hay không.
Trên thực tế thì không, nhưng giờ đây với nhiều tia sét đồng thời giáng xuống như vậy, kết quả thật khó lường.
"…Rốt cuộc đó là thứ gì?!" Morren chậm rãi cất tiếng, giọng cậu run rẩy, âm mũi ồm ồm.
Cậu chờ đợi từng tiếng thét đinh tai nhức óc sắp vang lên ở tầng dưới, dù sao thì người khác cũng sẽ nhìn thấy khi con quái vật kia rơi xuống biển.
Thế nhưng thứ cậu nhận được chỉ là một sự tĩnh lặng kéo dài.
Sau đó Victor thản nhiên đáp lại: "Chỉ là một con chuột chết tiệt vô tình sổng ra mà thôi."
Câu trả lời nghe như đang xem cậu là một đứa trẻ để đùa giỡn này của hắn khiến Morren dâng lên một cảm giác giận dữ thoáng qua.
Nhưng nó nhanh chóng biến mất, bởi cậu biết Victor cũng không có nghĩa vụ phải giải đáp thắc mắc của mình.
Đối phương cũng chỉ là một người bình thường, chẳng qua là hơi to gan một chút mà thôi.
"Đó không phải chuột, là Hải Yêu đó!" Morren vô thức cắn răng lắc đầu, cậu không hề nhận ra mình đang tự hỏi tự trả lời.
Thật ra trong lòng cậu đã có câu trả lời rồi.
Morren cựa quậy thoát khỏi bàn tay của Victor rồi sải bước ra ngoài cửa.
Cậu phải mau chóng báo tin cho mọi người: Trong biển tồn tại yêu quái, nhất định phải tránh xa ranh giới và lập tức cập bến.
Khi bước đến chỗ người hầu đang nằm, cậu hơi dừng lại một chút.
Đang định vội vàng đỡ anh ta sang một bên thì bỗng nhiên có một người kéo cậu lại từ phía sau.
Victor níu áo khiến cậu xoay người lại.
"Ta vừa mới nói..."
"Cậu Victor, cho dù là nói đùa, tôi cũng xin ngài tạm thời đừng tiếp tục. Bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn, cậu không hiểu sao?" Cậu cau mày vội vã ngắt lời.
Từ trước đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu nói nhanh đến vậy.
Cậu vô cùng sốt ruột, bởi vì trong tình huống nguy hiểm như vậy, hắn lại giống như một đứa trẻ ngây thơ không hiểu chuyện đời, ngây thơ đến mức tàn nhẫn.
Nghe Morren nói vậy, hắn vẫn bướng bỉnh không buông tay như cũ.
Victor mím môi, nghiêm túc nói: "…Đối với ta, đó là chuyện quan trọng nhất."
Morren thật sự không còn tâm trạng nói chuyện nữa, cậu im lặng dùng sức giật áo khỏi tay đối phương.
Động tác của cậu vô cùng lưu loát, nhưng trong lòng lại xuất hiện một cảm giác không nỡ thật kỳ lạ.
Bây giờ là lúc nào rồi mà còn nghĩ những chuyện này!
"Xúc phạm đến cậu rồi!" Cậu cụp mắt, lập tức đi tới cửa phòng, thậm chí còn không nhìn người hầu nằm dưới đất nữa.
Nhưng khi cậu đang vừa lảo đảo vừa bước tới cạnh cửa, thì lại phát hiện ra nó đang đóng chặt như bị cố định bằng đinh sắt, dùng sức đến mấy cũng không thể mở ra.
Ban đầu Morren còn tưởng do mình sợ hãi đến mức mất cả sức, nên mới ép mình phải bình tĩnh rồi thử lại một lần nữa, nhưng cánh cửa vẫn vững như bàn thạch.
Cậu cắn răng kéo mạnh hơn, tay vặn ngược vặn xuôi mà vẫn không thể khiến nó chuyển động một chút nào.
"Em không thích ta sao, Morren?"
Thật khó để miêu tả đây là một giọng nói lạnh lẽo đến mức nào.
Hắn gọi tên Morren bằng một ngữ điệu rất nhẹ, không giống như đang chất vấn mà lại như thể đang lẩm bẩm độc thoại.
Victor đứng bất động tại chỗ, lẳng lặng nhìn bóng lưng của Morren.
Ánh mắt ấy chứa đựng một chút si mê điên cuồng, hóa ra dòng suối màu trà ôn hòa điềm đạm ấy cũng có thể ẩn chứa sóng to cuồn cuộn.
Rõ ràng Morren không quay người để đối diện với đôi mắt ấy, nhưng cả người cậu bỗng nhiên phát lạnh.
Giống như cậu đang bị dã thú nhìn chằm chằm.
"…Em không thích ta sao, Morren." Âm thanh lẩm bẩm lại vang lên một lần nữa.
Bản năng sinh tồn của Morren đang cất lên hồi chuông cảnh báo.
Sâu trong thâm tâm như có ai đó nói với cậu rằng, lúc này nhất định phải phủ nhận, nếu không có thể sẽ mất mạng.
Cho nên đến khi cậu thốt lên một chữ "thích", chính bản thân cậu cũng cảm nhận được một sự khó tin lạ lùng.
"Th-Thích. Xin hãy cho tôi một chút thời gian!" Cậu lắp bắp trả lời.
Ngay cả cậu cũng không phân biệt rõ đây là lời trái với lương tâm, hay là…!
Cánh cửa trong tay đột nhiên bật mở.
Morren căng thẳng siết chặt tay, không dám thực hiện bất kỳ cử động nhỏ nào.
Cảm giác nguy hiểm này còn khiến cậu sợ hãi hơn cả con Hải Yêu ngoài cửa sổ.
Victor… là ai?!
"…Vậy ta chờ em."
Đối phương nở nụ cười, chậm rãi lên tiếng.
Morren tông cửa lao ra, suýt chút nữa đã bước hụt xuống cầu thang.
Nhưng từ khi cậu ra khỏi phòng thì mới phát hiện, sự nôn nóng vội vàng từ nãy đến giờ của mình e rằng không phải do Hải Yêu xuất hiện, mà là… ý muốn chạy trốn khỏi một Victor thâm hiểm và lòng dạ khó lường.
Cậu nuốt nước miếng, hô hấp vừa thả lỏng lại lập tức đình trệ, tay vịn lên tường rồi bước thật nhanh xuống.
Morren không dám thẳng thắn hô to "Có Hải Yêu gần đây" vì sợ rằng sẽ khiến mọi người lâm vào khủng hoảng, đến lúc đó sẽ không dễ khống chế.
Vì vậy, mục tiêu của cậu là nơi mà trước giờ cậu không có tư cách đặt chân đến.
Cậu chạy xuống tầng hai, chuẩn bị báo cáo chuyện này với thuyền phó.
Báo cáo sự xuất hiện của Hải Yêu, và…!
Trạng thái bất thường của Victor.
Morren thấy một cơn ớn lạnh.