Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương
Chương 64: Biển Đen Và Sự Hoảng Loạn
Thần Linh Không Cho Tôi Yêu Đương thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Định nằm đó đến bao giờ?"
Chàng trai tuấn tú đứng bất động, ung dung cất giọng lạnh lùng trên con tàu đang chao đảo.
Duke chợt run rẩy mở mắt, hơi thở dần trở nên dồn dập.
Tay chân anh ta co rúm lại, các bắp thịt căng cứng, luôn trong tư thế sẵn sàng lao ra cánh cửa vừa đóng sập.
Lớp ngụy trang của anh ta đã bị nhìn thấu, nên anh ta chỉ có thể cố gắng rời khỏi đây nhanh nhất có thể.
Duke đã tỉnh từ lâu.
Đại khái là khi tên thủy thủ níu lấy vạt áo com lê và định đỡ anh ta đến mép giường, anh ta đã tỉnh rồi.
Nhưng anh ta không dám mạo hiểm đứng dậy.
Duke nín thở chờ đợi trong căn phòng, nghe và chứng kiến toàn bộ sự việc.
Sau khi tỉnh, cậu chủ quá đỗi dị thường.
Hắn điên cuồng nói chuyện với thủy thủ, rồi cả con quái vật đuôi cá mình người bên ngoài cửa sổ nữa chứ...!
Duke nhớ lại đôi đồng tử u ám anh ta nhìn thấy khi bản thân bị "mê hoặc", ý thức được chúng có năng lực hút lấy linh hồn con người.
Nhưng khoảnh khắc kinh sợ tột độ ấy cũng không thể sánh bằng cảm giác hiện tại.
Anh ta không thể kiểm soát trái tim đang đập nhanh đến mức muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, vội vàng bò dậy từ dưới đất với tốc độ nhanh nhất.
Thế nhưng chưa kịp nhấc chân, cổ áo anh ta đã bị một sức mạnh vô hình nhấc bổng lên.
"A..." - Vài tiếng rên rỉ yếu ớt bật ra từ cổ họng anh ta.
Anh ta dùng hai tay túm lấy cổ áo phía trước, sợ hãi đạp chân liên tục vào khoảng không, gương mặt ngửa lên phút chốc đã giàn giụa nước mắt nước mũi.
Nhưng anh ta không thể kêu lên, ngay cả sức lực thốt ra hai từ "cứu mạng" cũng không còn.
"Cậu định làm gì?" - Victor lạnh lùng hỏi.
Sau khi hắn dứt lời, Duke đang giãy giụa bỗng từ từ ngừng động đậy.
Anh ta ngoan ngoãn cúi đầu, tay chân buông thõng tự nhiên, lưu loát đáp: "Tôi phải rời khỏi đây, sau đó báo cáo với mọi người rằng cậu Victor đã bị Hải Yêu hút hồn, cần phải chế ngự yêu quái để sống sót."
"Chế ngự bằng cách nào?"
"Nếu không thể đuổi Hải Yêu đi, thì sẽ giết chết cả nó và cậu chủ."
Victor khẽ cười vài tiếng, khoan thai nói: "E rằng không được.
Nên bỏ ngay ý nghĩ này đi."
Đầu Duke cứng ngắc máy móc ngẩng lên.
Gương mặt anh ta đã đỏ bừng vì khó thở, nhưng biểu cảm không hề khó chịu chút nào, mà chỉ nở nụ cười rồi cung kính nói: "Vâng, thưa cậu."
Con ngươi anh ta dại ra, thậm chí chúng còn bắt đầu trở nên trắng dã, nhưng khóe miệng vẫn giữ một nụ cười cứng nhắc.
Victor thờ ơ liếc nhìn, sau đó lạnh lùng quay người bỏ đi.
Không còn bị hắn nhìn chăm chú, Duke đột nhiên rơi xuống đất, nằm bất động.
"Em cũng nghĩ như thế sao?"
Victor đứng bên cửa sổ đón gió, nhìn xa xăm ra đường chân trời của biển cả.
Bàn tay trắng ngần bỗng chậm rãi siết chặt, các khớp xương trên mu bàn tay nổi lên rõ ràng.
"...!Đừng để ta phải đợi quá lâu, Morren."
Hắn khẽ thở dài rồi nhẹ nhàng cất tiếng.
Giọng nói trầm thấp bị gió bão gào thét cuốn đi, như thể ngay cả người không biết chuyện gì đang xảy ra cũng sẽ cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
Morren đang bước xuống tầng dưới, cậu chưa bao giờ nhận ra quãng đường từ tầng ba xuống tầng hai lại dài đến vậy.
Cậu cố gắng kiểm soát đôi chân mềm nhũn, bước qua ba bậc thang một lúc, luôn phải ngoái đầu liếc nhìn xem phía sau có người hay quái vật đuổi theo mình không.
Những âm thanh mà cậu không nghe thấy khi còn trong phòng Victor giờ đã vang lên.
Hóa ra không phải tất cả mọi người trên thuyền đều có thể giữ bình tĩnh trước nguy hiểm, chẳng qua là trước đó cậu không nghe thấy mà thôi.
Giờ đây bên tai cậu văng vẳng những tiếng huyên náo, nhưng tạm thời vẫn chưa có tiếng thét chói tai nào, nên Morren cũng chưa thể biết rốt cuộc những người khác có thấy thi thể Hải Yêu hay không.
Vì gió bão nên trên boong tàu gần như không có người, ngoại trừ người lái thuyền trong buồng lái và vài thủy thủ đang trực ban, đa số thủy thủ khác đều đã tập trung ở tầng dưới cùng, còn những người có chức vụ cao hơn có lẽ đang họp ở tầng một.
Mà thuyền phó cũng là một trong số những người nắm quyền.
Trong thời khắc nguy nan thế này, chưa chắc ông ta đã ngồi yên trong phòng.
Nhưng Morren vẫn không loại trừ khả năng này.
Cậu cuống cuồng đập cửa phòng đối phương, vừa kêu tên vừa thẳng tay mở cửa xông vào...!
"Thưa ngài—"
Nhìn thấy thuyền phó đang ngồi trong phòng, Morren mừng rỡ trong giây lát.
Song khi cậu thấy vị thuyền phó trước giờ vẫn uy nghiêm và chín chắn lại đang nép mình ở một góc như thể để viết thư, lời muốn nói bỗng hơi nghẹn lại.
Morren cố gắng lờ đi động tác đột ngột đứng dậy với vẻ quẫn bách và hơi tức giận của ông, nghiêm túc vội vã nói: "Thưa ngài, trận bão này không phải tự nhiên mà có, dưới biển khơi có Hải Yêu tồn tại! Nó có liên quan đến hai lần tôi và cậu Victor rơi xuống biển, chúng tôi vừa tận mắt nhìn thấy quái vật, chúng có thể leo lên từ dưới biển sâu.
Tôi đến đây là để nói cho ngài chuyện này, xin thứ lỗi cho sự lỗ mãng của tôi, tôi chỉ hy vọng ngài sẽ có cách báo cho mọi người biết, cùng với lộ trình..."
"A a a ——"
Cậu còn chưa dứt lời, vài tiếng thét gào đột ngột vang lên từ tầng dưới.
Thuyền phó vốn đang nghi ngờ, nhưng sau khi nghe thấy tiếng vang kia thì ông lại đẩy vai Morren ra, theo bản năng nhanh chân chạy xuống tầng dưới.
Morren lập tức đi theo.
Khi xuống đến tầng cuối cùng, cậu thấy mọi người đều đang lo sợ nơm nớp tụ lại một chỗ, có vài người to gan còn cố sức mở cửa sổ để nhìn ra bên ngoài xem có chuyện gì xảy ra.
Hành động của họ thật sự quá mạo hiểm.
Morren biết rõ làm như vậy đáng sợ đến nhường nào, nên cậu chỉ muốn ngay lập tức gầm thét cảnh báo họ.
Thật ra âm thanh sợ hãi mà cậu nghe thấy khi còn ở tầng trên được phát ra từ miệng một nhóm người:
"Chúng mày nhìn...!Nước biển, nước biển lại đen kịt, đen kịt!"
"Sao lại thế này! Rốt cuộc tàu chúng ta đã trôi dạt đến một vùng đại dương khác rồi hay sao?"
"Chẳng lẽ chúng ta sẽ chết hết ở đây sao...!Tại sao tao lại ngửi thấy mùi máu?!"
Giữa những tiếng gào thét hoảng hốt của họ, nỗi sợ hãi lập tức lan nhanh, mọi người trong khoang thuyền đã mất hết bình tĩnh.
Từng hàng người đứng dậy nhìn "biển đen" bên ngoài, họ không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh can ngăn nào.
"Đoàng ——"
Đúng lúc này, một tiếng súng đột ngột vang lên.
Trong khoang thuyền im lặng như tờ, tất cả mọi người đều bị dọa đến sửng sốt, mặt cắt không còn một hạt máu nhìn sang.
Trong giây phút tĩnh lặng ngắn ngủi này, thuyền phó giơ súng lên rồi chĩa vào những đôi mắt từ bốn phương tám hướng, nhếch môi nói: "Tất cả mọi người ngồi xổm xuống, đàng hoàng ngồi yên bên trong khoang thuyền."