15. Chương 15: Kỷ niệm tuổi thơ và những rung động đầu đời

Thằng Tâm

Chương 15: Kỷ niệm tuổi thơ và những rung động đầu đời

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lan đang bức bối. Mới mùng 2 Tết mà nàng đã nổi giận. Hết chuyện chồng lại đến chuyện con. Chồng vừa say rượu về là lăn ra phòng khách, bắt nàng phải gọi Liên kéo lên phòng. Xong việc đó, thằng Mạnh về là nôn thốc nôn tháo. Nàng phải bảo Liên lấy áo thay cho nó, rồi lau sàn nhà. Cầm bộ áo dính toàn nôn, Lan vừa ghê vừa bực bội, mang ra vườn để đổ. Cầm vòi nước xịt sạch sẽ, nàng lẩm bẩm. Bỗng một bàn tay che miệng nàng, kéo nàng dậy. “Cháu đây.” Lan giật mình, hóa ra là Tâm. Nàng đang cáu bẳn bỗng vui hẳn lên.
– Tâm sang đây làm gì thế, đêm khuya thế này?
– Tâm nhớ Lan, đang đi dạo trong vườn thì nghe thấy tiếng Lan.
Tâm ôm ghì lấy Lan, hôn ngấu nghiến. Nó vừa ra vườn đi tiểu xong rồi ngủ, nghe tiếng Lan liền chạy sang. Dựa theo lời Tính, nó đoán được chuyện, vội nhảy sang bên này. Lan được người tình trẻ ôm, cũng âu yếm đáp lại. Khá đã ngủ rồi, nàng không cần lo nữa. Lan hôn, quấn lưỡi vào Tâm, tay tìm kiếm cậu nhỏ của nó. Cả hai sờ soạng nhau, nhanh chóng kéo nhau ra cuối vườn. Lan vừa túm lấy cậu nhỏ của Tâm, vừa hôn ngập ngừng. Tâm một tay bóp ngực Lan, một tay xoa nhẹ nhàng chỗ kín của nàng.
Vì chỗ vườn không bằng phẳng, hai người phải làm nhanh. Tâm kéo quần Lan xuống, nhấc một chân nàng lên. Lan ôm cổ Tâm để giữ thăng bằng. Tâm cúi người, đặt cậu nhỏ vào giữa đôi đùi nàng, đẩy nhẹ vào. Nước bên trong trơn trượt, cậu nhỏ từ từ lọt vào. Tâm cầm chân Lan, đẩy nhịp nhàng, tay kia bóp nhẹ lấy cậu nhỏ của nàng. Cảm giác thật tuyệt vời, Lan rên ư ử, tay ôm chặt cổ Tâm. Nàng cúi đầu hôn Tâm. Cả hai dựa vào thân cây, nhịp nhàng rung động.
Tâm đã xuất tinh hai lần, chưa có cảm giác gì, nó càng thúc mạnh hơn vào giữa đôi đùi nàng. Cậu nhỏ trắng xóa vì nước từ chỗ kín của nàng. Lan sung sướng, chỗ kín co bóp mạnh mẽ vì tư thế này khiến cậu nhỏ của Tâm ma sát dữ dội. Lan đạt cực khoái, ôm chặt lấy Tâm. Cơn khoái đã qua, cậu nhỏ của Tâm tiếp tục đẩy vào chỗ kín nàng. Sao hôm nay Tâm lại hung hăng như vậy, nhưng chính vì thế nên Lan càng thích.
Tâm lật nàng lại, để nàng chống mông ra sau, hắn đẩy mạnh từ phía sau. Cặp mông tròn trịa, mềm mại bị Tâm thúc không thương tiếc. Pạch… pạch… pạch… Tâm cứ thế, thi thoảng lại tát vào mông nàng để lại vệt đỏ. Lan rên la, cậu nhỏ của Tâm cứ va đập mạnh vào chỗ kín nàng. Nàng bịt miệng lại, khóc òa lên, sung sướng quá, sao lại có khoái cảm như thế này. Lan rung người đón nhận lần cực khoái thứ hai của mình.
Tâm kéo nàng sát lại, một tay bóp ngực nàng, một tay day nhẹ nhàng chỗ kín, cậu nhỏ đẩy vào rút ra nhẹ nhàng. Tư thế này không mạnh bạo như trước, nhưng cậu nhỏ của Tâm bị ép chặt trong chỗ kín nàng. Mỗi lần rút ra, cậu nhỏ lại chạm vào điểm G của Lan. Lan lả đi, thân thể nàng như tan rã vì khoái lạc. Nàng chỉ biết giữ lấy thân cây để đứng vững, để cơn khoái cứ dâng trào, nàng như thả trôi thân mình.
Tâm đẩy nhanh hơn, chỗ kín nàng ấm áp, cọ xát khắp cậu nhỏ, bóp lấy đầu cậu nhỏ to bự, khiến Tâm không thể kiểm soát được nữa. Hắn túm lấy hai bên hông nàng, đẩy mạnh vào, phạch phạch phạch phạch… Lan rung người, ôm lấy cây, mặc cho Tâm đẩy mạnh. Nàng giật mình khi đạt cực khoái, đúng lúc Tâm thét lên, bắn từng đợt tinh trùng vào chỗ kín nóng hổi của nàng.
Tâm nhẹ nhàng kéo quần của Lan lên, rồi bế nàng ôm vào lòng. Lan nằm gục trong lòng Tâm, nàng sung sướng nhưng quá mệt mỏi, chỉ muốn ngủ thiếp đi. Tâm ngồi xuống đất, ôm ấp, âu yếm Lan, hôn nhẹ lên đôi môi mọng đỏ của nàng. Cả hai cứ như thế một lúc, đến khi Lan tỉnh táo hơn. Nàng khẽ hôn lên môi Tâm…
“Cảm ơn Tâm, ôm Lan như vậy Lan thích hơn cả chuyện ấy lắm. Giờ Lan phải về đây, ra lâu quá, không biết Liên có để ý không. Tâm vào nghỉ đi, không sao đâu.”
Lan đứng dậy, lưu luyến nắm tay Tâm rồi đi vào nhà. Tâm đợi Lan đi khuất mới trở về phòng. Chinh chiến hai trận liền khiến hắn cũng thấy mệt mỏi. Nhưng Tâm là chàng trai mới lớn, có biết sợ là gì đâu. Có thêm một trận nữa với Xoan, biết đâu Tâm lại càng hứng khởi.
Phong Béo hơn Tâm một tuổi, nhưng học lại trượt một năm. Hắn thuộc dạng học kém, nên cố leo lên hết cấp hai rồi cũng nghỉ học. Lúc này, Phong đang hăng hái thuyết trình kế hoạch của mình, nước bọt bắn tứ tung. Tâm ngồi im lắng nghe, nhiều ý tưởng trong đầu. Phong vốn có một chị gái, lấy chồng bên Mê Linh, nơi đây cùng với Tây Tựu là hai vùng cung cấp hoa lớn cho Hà Nội. Theo lời Phong, giờ đã sắp đến mùng 14/2, nếu kinh doanh hoa thì chắc sẽ lãi to.
– Thế tức là mày chỉ định buôn hoa vào 14/2 và 8/3 thôi hả? Tâm hỏi.
– Ờ, cứ ăn trước hai ngày đó đã.
– Vậy sao hôm trước mày toàn nói buôn hoa cung cấp cho cả thành phố.
– À, thì bia vào tao chém tí. Chứ vốn đâu mà lấy nhiều hoa thế.
– Thế nếu có vốn, mày có làm không.
– Tao… cũng chưa biết. Mày cứ hỏi làm tao rối óc. Mày tóm lại có tham gia không?
– Có, tao sẽ tham gia. Nhưng để tao về nghĩ thêm về kế hoạch đã.
Tâm vừa đi trên đường vừa suy nghĩ. Hôm nay đã là mùng 3 Tết. Nếu làm thì mai phải tiến hành ngay. Mùng 8 đã là 14/2 rồi. Tâm không như Phong. Hắn đi làm trên Hà Nội, nhìn thấy những thanh niên mua bó hoa 100-200k tặng người yêu, cuối cùng cũng chỉ vứt đi. Nhưng thanh niên thời nay chịu chi lắm. Tâm đi quanh Hà Nội, thấy số cửa hàng hoa khá nhiều. Nếu có thể cung cấp hoa cho các cửa hàng này thì lời sẽ lớn…
Tâm đang suy nghĩ bỗng dừng lại. Ở góc tường kia là một bóng hình quen thuộc. An đang đứng tựa lưng vào tường, hai tay khoanh lại, chờ đợi gì đó. Bỗng An ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tâm.
An chạy vụt đến chỗ Tâm:
– May quá, An đợi được Tâm rồi! An qua nhà Tâm mà bác bảo Tâm đi từ sáng.
– Ặc, có chuyện gì vậy An? Tâm tưởng An mùng 3 vẫn ở nhà bà nội. Tâm có đi qua nhà bà nội An mấy lần mà không dám vào hỏi.
– Buồn lắm, Tâm ơi! An đã hẹn Tâm sáng mai đi chùa cùng, nhưng giờ An sắp phải lên huyện đón xe về Đắk Lắk cùng cha mẹ rồi.
– Sao lại thế? Sao tự dưng bố mẹ An về sớm vậy? Mai cũng đã hết lịch nghỉ Tết đâu.
– Bố An cãi nhau với bác An về chuyện đất đai với chăm sóc bà gì đó, nên định lên huyện về Đắk Lắk luôn. An nghe thấy vội chạy đi gặp Tâm.
Tâm nhìn An, rồi kéo tay An chạy. Hai đứa chạy lên triền đê, rồi ngồi nhìn sông Hồng xa xa. Tâm và An không nói gì, tay Tâm vẫn giữ chặt tay An.
– An đi rồi, Tâm có nhớ An không?
– …
– Tâm, sao Tâm không trả lời?
– Tâm không nói gì là An đi về đấy.
An vùng vằng, định đứng lên thì Tâm quay sang, ôm chặt lấy An. An cảm nhận bầu ngực rắn chắc, hai cánh tay ôm ghì lấy mình không muốn buông. An khẽ cười, trêu Tâm:
– Tâm định làm An tắc thở chết à?
– Xin lỗi An, tại Tâm sợ An sẽ về. Tâm nới lỏng cánh tay nhưng vẫn ôm An, cảm nhận mái tóc thơm mùi hoa nhài của An, mùi cơ thể thiếu nữ thoang thoảng ập vào mũi Tâm.
– Thế sao An hỏi Tâm không trả lời?
– Vì… Tâm không biết trả lời sao. Tâm không muốn An về Đắk Lắk, nhưng Tâm không biết làm thế nào giữ An lại. Tâm bối rối quá nên chả biết nói gì.
– Xì, câu trả lời coi như được thông qua. An cũng buồn lắm, vừa gặp Tâm đã lại phải xa Tâm. An đưa Tâm số điện thoại của mẹ An, có gì An sẽ gọi cho Tâm. Đợi An thi đỗ đại học An sẽ ra Hà Nội học. Tâm ở Hà Nội mà đúng không?
– Ừ, nhưng thế cũng phải hai năm nữa. Tâm mặt buồn thiu ngồi tính toán.
– Thì biết thế nào được. Mà có thể Tết tới An lại về thì sao. Có gì An sẽ gọi cho Tâm. Giờ An phải về không bố mắng.
– Tâm đưa An ra bến xe nhé.
– Thôi, bố An mà biết là về, An sẽ bị cằn nhằn. Thôi An đi đây.
– Đợi đã, để Tâm đưa An về gần nhà, rồi An tự về.
Tâm và An lững thững đi về, con đường không dài nhưng không ai muốn bước nhanh. Khi về đến gần nhà An, Tâm dừng lại. Hắn khẽ nắm tay An, rồi ôm An vào.
“Tâm sẽ rất nhớ An.”
“An cũng nhớ Tâm.”
An rời bước nhưng vẫn lưu luyến ngoái cổ nhìn Tâm. Tâm đợi An đi khá lâu rồi mới về nhà. Đi qua thấy bố An đang dần chất đồ ra trước cửa. Có một chiếc taxi bốn chỗ đang đợi. Tâm đợi khi An và cả nhà lên xe, hắn mới vào nhà. Cô gái làm xao động tuổi mới lớn của hắn đã đi rồi. Không biết bao giờ mới gặp lại An.
Cả ngày còn lại hôm đó, hắn cắm đầu vào phác thảo kế hoạch kinh doanh hoa. Thằng Tính phải chở mẹ đi thăm bạn bè, rồi đi chùa. Buổi tối, thằng Tính lại được thằng Mạnh rủ đi chơi tiếp, chỉ còn hai mẹ con Tâm. Hắn ngồi trong phòng, ngồi tính toán. Hắn nằm trên chiếc giường chị Thanh nằm, mới nằm có chục hôm mà chiếc giường đã thơm mùi con gái, thật dễ chịu. Được một lúc thì mẹ vào, mẹ chắc vừa rải ít thóc cho gà ăn thêm, đóng chặn cửa giả rồi mới đi tắm. Mẹ đang cầm khăn lau tóc, mái tóc dài quá vai của mẹ vừa tắm xong, khiến mẹ trông thật lạ, thật trẻ trung.
Mẹ ngồi cạnh giường, hỏi:
– Con đang làm gì mà tính toán cả ngày hôm nay thế.
– Con đang định đi buôn hoa. Mấy hôm nữa là Valentine, sinh viên rồi thanh niên chắc mua hoa tặng bạn gái nhiều. Con với thằng Phong Béo định xuống Mê Linh, chỗ chị nó lấy hoa. Chị nó có mấy mối hoa đẹp chuyên dùng cho mấy ngày này.
– Thế con có cần tiền không, tiền con đưa về dạo này mẹ cũng không dùng gì. Anh Công từ hai năm trước đã đi làm thêm, cũng không cần tiền nữa.
– Chưa, mẹ à. Con vẫn còn tiền, con định xem đợt này thế nào, rồi sẽ nghiên cứu xem có cung cấp hoa cho các cửa hàng ở Hà Nội được không. Ngoài Hà Nội có nhiều loại hoa đẹp lắm, không hiểu bên Mê Linh có không. Có lẽ con phải đi sang cả bên chợ Hoa Tây Tựu và Quảng Bá nữa.
– Con cứ làm đi, mẹ ủng hộ con. Chứ con trai mẹ thế này mà phải đi làm thợ xây cả đời, mẹ thấy thương cho con.
Mẹ nói rồi khẽ vuốt tóc Tâm. Tâm ôm lấy bờ vai mẹ, mùi bồ kết trên tóc mẹ thật thơm. Giờ có đủ loại dầu gội, kể cả dầu gội dược liệu, nhưng Tâm chả thích. Hắn chỉ thích mùi từ cây từ lá mẹ hay gội, thơm và tự nhiên. Kể cả nước hoa, hắn cũng không thích, nhiều lần hắt xì liên tục vì mùi nước hoa quá nồng của chú hắn.