Thằng Tâm
Chương 28: Duyên phận nghiệt ngã
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lan đang mải mê kích thích dương vật của chồng để nó cương cứng trở lại, bỗng nghe thấy tiếng ngáy vọng ra từ phòng. Cô biết chồng mình hồi xưa vốn là thợ xây, buổi sáng dốc sức làm việc, buổi tối vẫn có thể ân ái với mình vài lần. Nhưng giờ đây, chỉ vừa mới chợp mắt đã ngủ say. Lan bực mình, liền rời khỏi giường, bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân rồi định đi ngủ. Tuy nhiên, cô lại thấy không yên lòng. Cô nhớ đến những đêm xưa kia, chồng mình từng cuồng nhiệt với nàng, nhưng giờ đây chỉ còn là ký ức xa xôi. Với tay lấy chiếc áo bông khoác lên người sau khi tắm xong, Lan quấn chặt lấy thân hình mảnh mai, rồi bước lên tầng ba.
Tâm đang chìm trong giấc mơ, bỗng cảm nhận được sự ấm áp quanh dương vật của mình. Trong cơn mơ, nó đang hưng phấn tấn công vào âm đạo của mẹ, trong lúc đang nấu cháo lưỡi với thím. Bỗng nhiên, chị Vân xông vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng liền nổi giận rồi bỏ đi. Tâm chợt tỉnh giấc, nhận thấy dương vật mình đang được miệng ấm áp của ai đó ngậm lấy. Mùi hương quen thuộc khiến nó nhận ra đó là thím Lan. Cô khẽ đặt tay lên miệng để ngăn tiếng động, rồi kéo dương vật của Tâm vào miệng mình. Tâm hăng hái bắt đầu mút ngón tay cô, rồi kéo cô lên, hôn ngấu nghiến.
Dù trời đang giữa đông giá lạnh, nhưng trên giường lại nóng bỏng khi hai người bắt đầu ân ái. Tâm cuốn lấy đôi môi của Lan, bàn tay nó sờ soạng khắp thân thể nõn nà, nóng bỏng vì ham muốn của cô. Tâm lần ngón tay xoa vuốt mu của Lan, rồi nhẹ nhàng móc vào cửa mình cô, khiến dịch nhờn trào ra ướt đầy bàn tay. Tâm ngạc nhiên, thì Lan thì thầm:
"Lan vừa mới quan hệ với chú Khá của Tâm xong, chú ấy ngủ say mất rồi. Lan nhớ Tâm nên trốn lên đây."
Hóa ra thứ dịch nhầy đó chính là tinh dịch của chú Khá. Tâm chợt cảm thấy căm tức, ghen tuông. Nó không hiểu tại sao mình lại tức giận đến vậy khi biết Lan vừa mới quan hệ với chú mình. Tâm vật cô xuống giường, móc vào cửa mình Lan không phải để kích thích mà để moi sạch tinh dịch của chú ra ngoài. Lan ngạc nhiên trước hành động của nó, nhưng rồi cô hiểu được ý định của Tâm. Cô dang rộng chân, để Tâm đẩy dương vật vào. Tâm như điên cuồng, muốn trút hết cơn tức giận vô cớ trong lòng.
Lan chịu đựng, bịt miệng để không phát ra tiếng rên, sợ đứa bé Liên chưa ngủ. Dương vật Tâm đập mạnh vào âm đạo cô, không chút thương tiếc. Nhưng Lan lại thích điều đó, ở cái tuổi này cô không muốn lúc nào cũng nhẹ nhàng. Phụ nữ như cô khi đã bị kích thích, cần sự mạnh mẽ. Tâm đập mạnh, Lan càng sung sướng.
Tay Lan vừa xoa ngực Tâm, vừa day hột le của mình. Cô ưỡn hông lên để phối hợp cho dương vật thâm nhập sâu hơn.
"Ô… hơ. Hơ. Ô. Ô… ơ… ô… ôi… ôi sung quá… aaaa"
Lan quặp lấy hông Tâm kéo chặt xuống. Tâm hiểu ý, đập càng mạnh. Lan run rẩy, rồi co giật cửa mình. Cô đã đạt đến cực khoái.
Tâm vẫn để dương vật trong người Lan, chống hai tay bên ngực cô, nhìn chằm chằm vào cô. Cơn tức giận của nó vẫn chưa nguôi.
– Tâm ghen à.
– Ghen cái gì, sao Tâm phải ghen với ai.
– Với chú Khá. Không ghen sao mà đập mạnh thế.
– Thím phá giấc ngủ Tâm. Bực mình nên làm vậy.
– Không phải, Tâm nói thật đi. Tại sao Tâm ghen.
Lan kéo Tâm xuống, vuốt ve lưng Tâm, thì thầm bên tai:
– Tâm cảm thấy mình như đồ thừa, như thân phận con vật. Khi không thể thỏa mãn Lan, Tâm mới tìm đến cô, nhưng trong cửa mình cô toàn là tinh dịch của chú Khá.
– Tâm, chúng ta vốn dĩ như thế này. Lan vẫn là vợ của chú, là thím của Tâm. Tâm cũng biết Lan và Tâm chỉ có thể như vậy thôi, lén lút, nhưng không biết bao giờ mối quan hệ này sẽ chấm dứt. Nhưng Tâm biết không, Lan nhớ mùi cơ thể của Tâm, những khi Tâm xa nhà lâu, Lan vẫn nhớ. Ngay cả khi vừa quan hệ với chồng, Lan vẫn nhớ đến dương vật của Tâm. Tâm có biết điều đó có nghĩa gì không? Giọng Lan dần nghẹn ngào, chính cô cũng không hiểu tại sao nữa. Đôi lúc cô nghĩ Tâm đi làm xa, cô và nó sẽ chấm dứt. Nhưng khi nó về, cô lại không thể cưỡng lại, lại để nó xâm nhập vào cơ thể mình.
– Tâm, Tâm nghe không. Sao Tâm không nói gì vậy.
– Tâm… đang rối quá, không biết phải nói sao. Tâm cũng cảm thấy có lỗi với chú, nhưng cứ nhìn thấy Lan là không thể kìm được ham muốn, chỉ muốn đè cô ra mà thôi. Tâm xin lỗi, muốn chiếm hữu Lan, nhưng không hiểu cho cô.
– Thôi, giờ Lan chỉ biết Tâm đang ở bên cô. Tâm hứa với Lan đi, nếu có ngày chúng ta chấm dứt mối quan hệ này, hãy để nó chấm dứt. Còn bây giờ, hãy yêu Lan hết mình, Lan muốn Tâm chiếm lấy cô, có được không?
Tâm cúi xuống ngậm lấy môi Lan. Cả hai quấn lấy nhau, trao nhau những nụ hôn say đắm. Dương vật vẫn nhịp nhàng đập vào cửa mình, đôi môi vẫn quấn chặt. Cả hai cùng lên đỉnh trong khoái cảm. Đôi khi, không cần tư thế cầu kỳ, chỉ cần cảm xúc thăng hoa, cũng đủ đưa ta lên đỉnh, dù là tư thế truyền thống hay doggy, cũng chỉ như nhau mà thôi.
Sáng hôm sau, Tâm rời khỏi nhà, bắt xe về quê. Chỉ có thím và thằng Mạnh tiễn nó. Thím cười với nó, nụ cười dịu dàng và an nhiên. Tâm biết, mối tình của chúng sẽ chấm dứt bất cứ lúc nào, nhưng giờ, nó sẽ tìm cách chiếm lấy cô bất cứ khi nào có thể.
Tâm về đến làng. Nó xuống xe, đi vòng ra đê. Gió lạnh thổi qua, nhưng đối với Tâm đây là thói quen. Nó đi dạo, ngửi mùi cỏ cây quê hương, mùi thân thuộc dễ chịu hơn mùi thành phố. Xa xa, nơi triền đê nơi nó và An từng ngồi trò chuyện năm ngoái, giờ đang có một đôi đang tâm sự. Tâm chợt nhớ đến An, không biết Tết năm nay An có về hay không. Tâm đã mua sẵn chiếc điện thoại và SIM, đợi An về sẽ tặng cho cô. Chứ lâu lâu An mới lấy điện thoại của mẹ gọi cho Tâm, nhiều lúc đang đi trên đường, tiếng ồn cũng không nghe rõ được lâu.
Kít! Thằng Tính phanh xe ngay trước mặt Tâm. Nó đang chở theo một cô gái nào đó. Thấy mặt Tâm hơi đỏ, nhưng nó đổi ngay nét mặt, hắng giọng:
– Anh vừa về à. Mẹ mong anh từ hôm qua đấy. Sao anh không đi đường làng về cho nhanh mà vòng lên làm gì.
– À, tao đi hóng gió chút. Mày đi đâu đấy.
– À, em chở bạn đi mua vài thứ. Thôi em đi đây không muộn.
Thằng Tính phóng vội đi, không sợ Tâm hỏi thêm. Cô bạn của nó giấu mặt sau lưng, chắc cũng ngại ngùng. Bọn chúng giờ đã 14 tuổi, đến tuổi dậy thì. Tâm chợt nhớ đến mình, năm 14 tuổi nó còn đang xách vữa, sàng cát. Mông lung trong ký ức, bước chân Tâm đã về đến cổng nhà. Nó đẩy nhẹ cổng, bước vào. Tâm đi nhẹ lên nhà, xuống bếp, nhưng không thấy mẹ đâu. Nó đang ngẩn ngơ nhìn đàn gà, thì bờ vai chợt được ai đó tựa, bàn tay người đó khẽ quàng ôm bụng nó. Bàn tay mảnh khảnh, trắng nhưng hơi gầy. Tâm nắm lấy bàn tay mẹ, xoa vuốt:
"Mẹ! Con đã về!"
Tối hôm đó, cả nhà sum vầy, hóa ra năm nay anh Công 29 Tết mới về. Anh phải hoàn thành nốt công việc vì có việc đột xuất. Bọn Nhật làm việc tỉ mỉ, nhưng lại hay có trò làm thêm cho xong việc, không để qua năm mới. Chị Thanh cũng về, qua mùng 2 anh chị lên Hà Nội rồi đi du lịch với gia đình chị. Nghe mẹ nói, mùa thu sang năm có lẽ anh sẽ cưới chị. Mẹ khá lo lắng vì hoàn cảnh gia đình mình, bố chị làm cục trưởng gì đó, bác cũng làm ở bộ, chú thì có công ty lớn. Tâm cũng chẳng biết khuyên mẹ thế nào, anh nó đã chọn, chẳng lẽ lại ngăn cấm, mà có lý do gì mà ngăn cấm.
Tâm ngồi bên miệng giếng tráng bát, mẹ thì rửa. Mẹ vẫn giữ thói quen đun nước nóng rửa bát, không dùng nước rửa bát. Mẹ bảo mẹ không thích mùi hóa chất trong nước rửa bát.
– Hôm trước con bảo chuyển tiền lên để mua đất, việc xong chưa.
– Chưa mẹ à, chị Vân mới đặt cọc và viết giấy tay thôi. Chắc qua Tết ra xã làm công chứng nữa mới xong mẹ à. Giờ chủ đất người ta cần tiền gấp trả nợ nên mình đưa ít tiền cọc để người ta trả nợ thôi.
– Thế là nó mua đất chứ đâu phải con mua.
– Không, con và chị mua chung mà. Ra Tết con phải qua đó làm công chứng nữa. Đất đứng tên con, vì chị ấy trên danh nghĩa vẫn là có chồng.
– Ừ, mẹ có nghe nói qua. Con bé rõ khổ. Đúng là hồng nhan bạc phận. Có nhan sắc tí thì lại gặp phải chồng hay ghen. Mà con không phải có gì với nó chứ.
– … Có gì là có gì mẹ.
– Con ậm ờ thế là có gì có phải không. Mẹ không phải ngăn cấm chuyện tình cảm của con. Nhưng cái Vân nó hơn con đến 6 – 7 tuổi, con gái có thai. Nó giờ danh nghĩa vẫn đang có chồng, có con. Con bập vào làm gì. Con hết với thím Lan chưa dứt, giờ lại với cái Vân. Con thật là… Mẹ bực mình thả gầu nước ầm 1 cái xuống giếng, kéo nước lên lại thả xuống, thật khổ thân cái gầu.
– Mẹ, mẹ nghe con nói đã. Tâm cầm tay giữ cái gầu nước lại, giữ lấy tay mẹ.
– Nói cái gì nữa. Con còn trẻ, tập trung vào sự nghiệp hoặc học hành đi. Mới kiếm ra tí tiền đã gái gú, thế là không tốt. Còn nếu con cần chuyện kia, thì lấy vợ đi rồi vợ nó hầu hạ cho.
Mẹ nói xong đi thẳng vào nhà. Tâm đứng đó 1 lúc thì đành tráng nốt bát rồi đi vào. Tâm gặp thằng Tính đang nằm trên giường, nó đảo mắt về buồng mẹ ý hỏi.
"Không có gì đâu. Hôm nay lạnh mày cứ nằm nguyên ở buồng bên kia đi. Tao nằm với mẹ, giải thích mấy chuyện."
Thằng Tính cầu còn chưa được, nó cầm cái điện thoại Tâm mới mua cho, vào buồng nghịch tiếp.
Tâm vào buồng thì mẹ đã đắp chăn nằm rồi. Nó khẽ chui vào chăn, chạm vào thì mẹ hẩy ra. Tâm nhào tới, ôm chặt mẹ, nó khẽ thở từng hơi vào gáy mẹ. Thương khẽ run rẩy khi hơi nóng của Tâm phả vào gáy, vào tai. Nàng nằm im, mặc kệ nó.
– Mẹ, quay qua đây con ôm, con nói chuyện nào.
– Con sang buồng con ngủ đi. Có gì mà nói. Mẹ mệt rồi, mẹ muốn đi ngủ.
– Mệt cũng để con nói hết đã.
– Không. Con không sang thằng Tính nó để ý đấy.
– Cho nó để ý. Nó biết kệ nó.
– Nói cái gì đấy. Bé mồm thôi. Mẹ quay sang bụm miệng Tâm lại.
– Đùa thôi, con bảo nó cứ ngủ buồng bên kia. Nó sang đấy nằm rồi.
– Con làm mẹ sợ hết hồn. Thôi con đi ngủ đi, sao bảo mai hẹn với mấy đứa đi uống nước hàn huyên.
– Kệ, đêm đầu về con ôm mẹ ngủ cho sướng đã.
– Sướng gì, đợi mai ngày kia ôm thím Lan của anh. Rồi qua làng bên ôm cái Vân ấy.
– Mẹ này… Ủa, mẹ ghen phải không.
– Mẹ… vớ vẩn, ghen cái gì.
– Mẹ!!! Tâm mừng rỡ, kéo chặt mẹ vào lòng, đặt nụ hôn trên trán mẹ.
Mẹ vùng vẫy chút, rồi nằm im trong vòng tay nó. Tâm vuốt ve khuôn mặt mẹ, nó bắt đầu thủ thỉ:
– Chuyện con với thím, con cũng nói với mẹ rồi. Cả thím cũng biết là không nên tiếp diễn. Con và thím biết là sẽ phải dần chấm dứt. Con giờ có mối làm ăn bên Mê Linh, cũng chẳng mấy khi gặp thím. Đôi khi thím cần người yêu thương. Mẹ biết không, chú ở trên đó cặp với 1 bà, nên bỏ mặc thím bao lâu nay.
– Còn chị Vân, con cũng không biết có phải đó là tình yêu hay không. Nhưng con sẽ tự chủ cuộc đời mình. Con sẽ không vì yêu ai mà không cố gắng làm việc cả. Con sẽ cố gắng có được sự nghiệp cho riêng mình, có nhiều tiền, còn xây nhà ở Hà Nội, đón mẹ lên nữa.
– Gớm, anh nói hay nhỉ. Chỉ sợ anh có tiền đem hết cho gái thì vừa.
– Không, con nói thật mà. Chuyện mua đất thì cũng đứng tên con mà. Con chẳng phải tin hay không tin, nhưng con tin trực giác của mình. Còn con sẽ cố gắng làm việc, mẹ cứ yên tâm. Lúc ấy hàng ngày mẹ sẽ ở bên con.
– Thế vợ anh vứt đi đâu.
– Con không biết. Nhưng con đã bảo rồi, mẹ là người đàn bà của con. Nếu không có ai có thể chấp nhận chuyện này, hoặc con không có cách giải quyết nào đó, thì con sẽ không lấy ai cả.
– Vớ vẩn. Con phải lấy vợ, sinh cho mẹ mấy đứa cháu. Đằng nào vài năm nữa mẹ cũng già, cũng không phục vụ anh được đâu. Mẹ nghĩ… mẹ cứ ở quê thế này thôi… con cứ lấy vợ. Nếu nhớ mẹ… con cứ về đây, mẹ luôn đợi con. Mẹ khẽ ôm chặt lấy Tâm.
Thương hít sâu 1 hơi mùi đàn ông từ thằng Tâm. Nàng vươn đầu ra hôn môi nó. Thằng Tâm nhanh chóng đáp lại, cuốn lấy môi mẹ. Bàn tay nó sục sạo trong áo Thương, giày vò bộ ngực đã cứng đơ từ lúc nào của nàng. Thương ưỡn người lên khi miệng và tay thằng Tâm hôn và xoa bóp ngực nàng. Nàng đợi chờ những giây phút này, những phút giây nàng được lại là đàn bà đúng nghĩa.
Thương tụt nhanh quần mình ra, rồi thò tìm dương vật trong quần thằng Tâm. Chiếc quần được thằng Tâm cởi ra, dương vật cứng nóng được giải phóng, đập vào tay Thương. Thương vuốt ve thân dương vật, nó nóng dài, cứng như khúc gỗ. Từng đường gân guốc được nàng vuốt ve, cái đầu rùa to to đã nóng như than đỏ. Thương cầm dương vật thằng Tâm kéo về phía cửa mình. Nàng dang chân ra, để thằng Tâm chỉnh dương vật vào. Dương vật nong dần cửa mình Thương ra. Ôi chao sao mà sung sướng thế, dương vật vào đến đâu, là Thương thấy người như thoát khỏi thân xác. Cái cửa mình râm ran, sung lạ, chủ động co bóp lấy dương vật.
Tâm hơi nằm đè lên mẹ. Tay nó vẫn chống khuỷu xuống giường. Dương vật chậm rãi ra vào trong cửa mình mẹ. Cái cửa mình ấm nóng, sưởi ấm dương vật đang lạnh giá. Rút ra rút vào được chục cái mà thằng Tâm như muốn xuất tinh. Nó dừng lại thủ thỉ bên mẹ:
– Mẹ ơi cửa mình mẹ sao nóng thế. Nó cứ bóp chặt dương vật con. Con muốn xuất quá.
– Mẹ không biết. Chắc nó nhớ… dương vật con. Lâu rồi con không về mẹ nhớ con… cả dương vật này nữa.
– Mẹ, con không kìm được mất. Sao cửa mình mẹ hôm nay nóng thế, bóp dương vật con chặt thế.
Tâm gầm gừ nhẹ rồi ra sức đập. Được tầm 20 chục nhịp thì nó trút từng đợt tinh dịch nóng hổi vào cửa mình Thương. Thương ôm chặt nó, cảm nhận dương vật vẫn giật giật trong cửa mình.
– Mẹ… Dù con có đi đâu, có với người phụ nữ nào. Thì mẹ vẫn là mẹ của con, mẹ là người đàn bà của con. Mẹ có thể ghen, nhưng mẹ cần biết là con sẽ mãi yêu mẹ.
– Mẹ biết, mẹ chỉ sợ con bị ai lừa thôi. Mẹ sẽ mãi đợi con. Con phải giữ lời hứa với bố, làm người đàn ông của mẹ đấy.
– Con hứa, sẽ mãi như vậy.
Tâm cúi xuống hôn hít mẹ. Dương vật nó dần ngỏng dậy trong cửa mình Thương. Nó lại bắt đầu thúc dương vật, trong tiếng thở dốc của mẹ.
– Con đang chiếm lấy mẹ đây. Con đang làm người đàn ông của mẹ. Mãi mãi.
– Ừ, đập mạnh vào cửa mình mẹ. Đập Thương đi… sung lắm.
Trong đêm tối, chỉ còn tiếng thở, tiếng rên khẽ thoát qua miệng ai đó, tiếng bẹp bẹp của cửa mình đầy nước, tiếng phành phạch của hai bộ phận đập vào nhau. Thương đang nằm nghiêng, miệng ngậm chặt góc chăn không cho tiếng rên thoát ra ngoài. Thằng Tâm tay bóp ngực mẹ, hai ngón tay day day đầu ti đã cương lên hết cỡ. Dương vật nó cứ thúc từ sau, mạnh mẽ đâm vào cửa mình Thương.
Thương ú ớ trong miệng, sung quá, đã là lần thứ mấy của đêm nay rồi, háng nàng tê mỏi hết rồi nhưng sung quá. Thương với tay qua kéo hông thằng Tâm lại, dương vật như biết ý thúc như điên. Cái mông cứng lại rồi giật giật, cái cửa mình siết chặt dương vật. Cái cái lên đỉnh cũng phải kéo theo con đực. Thằng Tâm cũng đập phát cuối, ép dương vật nó sâu hết cỡ vào cửa mình mẹ rồi xuất tinh.
Tiếng thở hổn hển dần bình thường. Thương ngoái đầu lại, đặt 1 nụ hôn lên môi Thương. Nàng khẽ rúc người lại đằng sau, thằng Tâm hiểu ý liền kéo nàng sát vào người nó, bàn tay thô ráp khẽ đặt lên bộ ngực mẹ. Hai con người sau cơn cuồng hoan đã dần đi vào giấc ngủ.