Thằng Tâm
Tâm trong những ngày Tết
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, Tâm rong chơi suốt ngày với hội bạn. Uống trà tán dóc, ăn uống, hát karaoke… đều do Tâm khao, vì cậu ấy đi làm, còn tụi kia đa số vẫn chưa xong đại học. Ở quê này, đại học vẫn là mốt, là ước mơ, nhưng chỉ dành cho tụi học giỏi. Mấy đứa học kém hơn đều biết tìm đường mưu sinh, vào trung cấp hoặc lên thành phố kiếm việc. Bọn bạn Tâm cũng thế. Thấy Tâm giờ là chủ nhỏ, đứa nào chẳng thèm. Sau buổi chè chén, Tâm đã tuyển được năm đứa, cộng thêm anh em họ hàng là đủ mười lăm đứa. Tâm định đưa vài đứa theo mình sang Mê Linh, số còn lại sẽ đưa đến công trường cho chú Khá.
Loanh quanh với hội bạn và việc nhà, Tết đã đến ngày 27. Cả nhà chú thím cũng về rồi. Chú ăn Tết đến mùng một rồi mùng hai lại lên. Năm nay chú có nhiều mối quan hệ nên phải đưa thím đi chúc Tết. Tâm thì thấy buồn. Cuối cùng cậu cũng nhận được tin của An. Nhưng An gọi bảo không về ăn Tết được. Bố An đột nhiên ốm, phải nhập viện, nên gia đình phải ở lại. An hẹn đến hết hè, khi thi đại học sẽ ra Hà Nội.
Tâm lững thững đi trên triền đê. Cậu đứng trước chỗ ngày xưa cậu và An ngồi. Bỗng nhiên Tâm có cảm giác không lành, như thể sẽ không bao giờ gặp lại An nữa. Tâm muốn đến chỗ An ở, nhưng cậu biết điều đó không thể.
– Ê, thằng kia! Định nhảy sông tự tử hả mày? Đưa ví thẻ ngân hàng mật mã các kiểu đây.
Tâm ngoảnh lại thì thấy thằng Phong béo. Chị Vân đang ngồi sau xe nó. Thấy Tâm, chị vẫy vẫy tay. Thằng Phong chó má này, thấy bạn không dừng lại gì cả, cứ thế mà đi. Vậy là chị cũng về ăn Tết rồi. Ngồi đây cũng chẳng giải quyết được gì, Tâm lững thững đi về nhà, cũng sắp tối rồi.
Tâm về đến nhà thì nồi bánh chưng vẫn còn đỏ lửa. Chỉ có mỗi cái Liên ngồi bấm điện thoại gần đó trông nồi, hai thằng ôn kia biến đâu mất rồi. Tâm đi vào bếp, thấy hai người phụ nữ của mình đang nấu nướng. Mẹ cậu đang đảo thức ăn, còn thím đứng cạnh gọt tỉa rau củ. Hai người cười nói rôm rả. Mẹ hôm nay mặc một bộ hoa, thím cũng hoa, chỉ khác loại hoa.
Bộ này là thím mua cho cậu hôm rồi đây. Khéo chọn ghê, hai bộ quần áo ôm trọn thân hình mẹ và thím, hai cặp mông tròn trịa được cái quần bó vào, căng tròn mời gọi. Tâm khẽ bước lại đằng sau mẹ, ấn cặc qua lớp quần jean vào mông mẹ. Tay kia cậu đưa ra bóp một cái vào mông thím. Cả hai đều giật mình quay lại, rồi cùng đỏ bừng mặt. Có lẽ đều sợ người kia biết bị cậu sàm sỡ, nhưng chẳng dám nói gì.
– Mẹ đang nấu món gì ngon thế.
– À… Tâm à. Mẹ đang nấu bát canh bí, đợi thím thái xong rau thì xào đĩa thịt dê. Dê nhà chú Tuấn ngoài bãi nuôi đấy, chú vừa mổ liền bốn con. Thím đi mua về đấy.
– Thế ạ. Thịt dê nghe nói bổ lắm, tí con ăn nhiều mới được.
Tâm mồm vẫn nói nhưng tay vẫn làm việc. Cậu đứng giữa hai người, hai tay đếm sang hai bên xoa bóp mông mẹ và thím. Cả hai cứng người, gượng gạo nhưng chẳng dám làm gì thái quá, ai làm việc nấy, mặc kệ cậu nghịch bậy. Tâm chợt cho tay xuống khe đít, luồn xuống xoa xoa lồn mẹ và thím. Mẹ cậu giật nảy mình, đang nấu canh mà tí rơi đũa. Thím còn tệ hơn, làm rơi luôn con dao xuống đất. Tâm biết việc mình làm quá đà, cậu thu tay lại rồi cúi xuống nhặt con dao. Đón chào cậu là ánh mắt hình thanh kiếm của thím.
… Bạn đang đọc truyện Thằng Tâm – Quyển 1 tại nguồn: http://truyensextv99.com/thang-tam-quyen-1/
Để tránh né cơn giận của hai người phụ nữ, cậu vội chuồn ra vườn. Tâm đi dạo một lúc thì rút cặc ra đái. Cảm giác ra vườn đái đúng là sung sướng, không giống trên thành phố, toàn trút tâm sự vào cái bồn cầu hôi thối. Đi làm thợ thì nhiều khi đái vào hố cát, đái vào cột điện… thật giống con chó đực. Tâm sắp trút xong tâm sự thì nghe tiếng chân ai lào xào dẫm lên lá. Theo bản năng cậu quay lại, thì ra là cái Liên. Cái con dở hơi này, thấy cậu đứng cạnh gốc cây, sao không đoán là cậu đang đái chứ. Nó lại ú òa cậu một cái, làm Tâm giật mình, nước đái văng lung tung…
– Ha ha, chết cười, làm gì mà nhát gan, giật cả mình thế chứ. Anh làm gì đứng cạnh gốc cây thế kia. Anh… Á… dâm tặc.
– Dâm cái đầu mày. Im mồm ngay. Tâm bịt mồm nó lại, vì cậu chợt thấy bóng người xa xa.
Hóa ra là thằng Tính thằng Mạnh. Hai thằng lén lút, đang tìm khe để vọt qua phía vườn nhà thằng Mạnh. Mỗi đứa đang ôm một cái balo, đến là khả nghi. Cái Liên lúc đầu bị Tâm bịt mồm kéo lại đằng sau cây, thì vùng vẫy đập đập phía sau Tâm. Bỗng chợt nó đập phải cái gì, mà tay run run không đập nữa. Hóa ra nó đập đúng cặc của Tâm. Cái tay nó vẫn cầm lấy cặc Tâm, giờ đang dần vươn dài to ra trong tay nó.
Tâm cầm lấy tay cái Liên, làm nó giật bắn.
“Sục cặc cho anh”
“Em không biết làm”
“Vuốt lên vuốt xuống, đúng, như thế”
Tâm cầm tay nó rồi vuốt làm mẫu, cái Liên đờ người ra vuốt theo. Tâm chợt cho một bàn tay ra phía trước ngực, xoa xoa ngực cái Liên. Cái Liên giật mình, bỏ tay khỏi cặc Tâm gỡ tay Tâm ra. Tâm chợt đẩy cái Liên sát vào gốc cây. Nó đâm cặc vào háng Liên, đụ Liên qua quần áo. Tay nó luồn vào trong, bóp lấy bộ ngực Liên. Ngực Liên không to như ngực thím, nhưng bóp cũng vừa tay. Tâm vừa bóp vừa nhấp cặc ra vào khe háng nó. Cái Liên chống tay vào thân cây, thở mạnh, gục đầu vào cây. Bỗng tiếng thím gọi, làm cái Liên chợt tỉnh, nó kéo tay Tâm ra rồi chạy thẳng về phía nhà.
Buổi tối hôm đó, chỉ có hai thằng Tính Mạnh là nói nhiều. Chú nó có nói vài câu, rồi lại nhâm nhi rượu với thịt dê. Mẹ và thím cũng nói nhưng không nhiều, chủ yếu chuyện thôn quê. Chỉ có cái Liên là im bặt, thi thoảng nhìn Tâm với ánh mắt khó hiểu, có đôi chút tức giận, có đôi chút chờ mong. Chỉ có một chút thú vị, là mẹ và thím đều gắp thịt dê cho cậu. Hai người ý tứ, nhưng đôi lúc lại gắp một miếng thịt dê cho cậu. Có lần cả hai cùng gắp thịt từ hai đĩa vào bát cậu. Tâm phải nín không cười, nhưng mẹ và thím khá ngại ngùng. Hai người nhìn nhau rồi gắp thịt cho hai thằng Tính Mạnh.
Tâm nằm đọc sách đến khuya, đợi khi nghe thấy thằng Tính ngáy như kéo bễ, cậu mới rón rén đi vào buồng mẹ. Để chắc ăn cậu còn để cái xẻng và chổi lau nhà trước buồng thằng Tính. Tâm mò vào chăn, mùi thơm của mẹ lan khắp cả chăn chiếu.
– Sao con không ngủ đi, giờ còn vào làm gì. Thằng Tính nó ngủ chưa. Mẹ thì thào.
– Nó ngủ như chết. Con nhớ mẹ quá. Tâm ôm mẹ, hít hơi tóc hơi da thịt mẹ.
– Có mà anh ăn thịt dê nhiều không hạ được hỏa. Hôm nay thím anh gắp thịt cho anh ăn suốt, gắp cả cái gì ngọc hành cho anh nữa. Thẩn nào tôi mới lạ, mua gì hai bộ, hóa ra chồng một bộ anh một bộ.
– Mẹ nói còn thiếu, còn cô giáo Thương nữa. Cô cũng gắp thịt cho con suốt.
– Tôi… gắp cho cả anh lẫn thằng Tính thằng Mạnh còn gì.
– Chúng nó được mấy miếng. Mẹ ôm con đi, đừng có ghen với thím nữa.
– Không, mẹ vứt con cho thím đấy. Con đi đâu làm gì mặc con, mẹ sợ rồi.
– Nhưng con vẫn còn chưa ra. Hay mình nghỉ tí rồi làm tiếp.
– Không, không. Con đi tìm thím mà ra. Lần sau đừng có ăn thịt dê với uống mấy cái rượu vớ vẩn của chú con nữa.
Tâm cười hì hì rồi mặc quần áo lại cho mẹ. Mẹ cứ ườn ra làm Tâm khá vất vả mới mặc xong. Nó kéo mẹ vào trong lòng, gác chân mẹ lên người nó. Mẹ đã ngủ từ lúc nào, còn Tâm vẫn thao thức. Nhưng cậu biết không thể tìm được thím, có lẽ giờ này chú cậu cũng ăn thịt dê với uống rượu thuốc đang giã thím nó cũng nên.
Sáng cậu dậy thì cả nhà đã đi đâu hết. Tâm có thấy thấp thoáng cái Liên, nhưng nó chạy vội khi nhìn thấy Tâm. Chắc có lẽ nó vẫn ngại chuyện hôm qua, Tâm cũng ngại, tự nhiên thú tính đè cậu. Giờ chả biết nói gì với nó nữa.
Tâm lại loanh quanh đi tìm mấy đứa bạn. Tâm cũng định gọi cho chị, nhưng rồi lại thôi. Chè chén dăm ba câu chuyện thì cũng gần trưa. Tâm về nhà thì mẹ đang nấu cơm. Mẹ làm rơi cọng rau xuống đất, mẹ cong mông khom người để nhặt, cái mông mẹ cong ra, cái khe lồn khẽ hiện qua lớp quần bó, thím cậu chọn đâu mấy kiểu quần áo hay thật. Cậu khẽ đi đến sau lưng, ôm nhẹ mẹ ghì vào người cậu.
– Để yên mẹ nấu cơm nào.
– Mẹ đẹp quá, con nhìn mông mẹ mà chỉ muốn địt mẹ nữa thôi.
– Con vẫn chưa tiêu hóa xong thịt dê à. Mẹ sáng nay dậy mà vẫn hơi bủn rủn đây. Tối nay ra giường ngoài ngủ đi nhé.
– Sao lại ra giường ngoài, anh Công bảo chiều anh được nghỉ sớm, anh bắt xe cùng chị Thanh về luôn, tối là đến.
– Ừ nhỉ, mẹ quên mất, thế để tí chuẩn bị giường đệm cho cái Thanh. Mẹ vừa mua một bộ giường đệm Kore, nó nằm cho thoải mái.
– Bộ ga cũ mẹ vừa mua năm ngoái mà, sao mua mới cho tốn tiền.
– Năm ngoái là cũ rồi. Anh và thằng Tính nằm hôi rình ra.
– Con thấy hôi mà mẹ toàn rúc vào con thôi. Tâm ấn cặc vào mông mẹ. Giờ không phải gần trưa thằng Tính về bất chợt, nó đã đè mẹ ra rồi.
– Được rồi, người con thơm. Mẹ lúc nào cũng muốn rúc… ưm ưm…
Tâm xoay mẹ lại hôn ngấu nghiến mẹ. Mẹ ban đầu đẩy cậu ra, xong dần xoắn lưỡi với cậu, tay vuốt cặc đang đội lên trong quần của cậu. Tâm dìu mẹ ra phía tường, hôn ngấu nghiến đôi môi thơm của mẹ. Tay cậu luồn vào bóp lấy cặp mông tròn chắc nịch của mẹ.
– Ưm… Ưm… Thôi… Để tối mẹ yêu… giờ để mẹ nấu nốt cơm… Ưm… ưm…
– Ôi… cái tay… đừng chọc vào lồn mẹ như thế… ư… ư… ư…
Tâm thấy mẹ đang nhắm mắt, ngất ngây theo ngón tay đang chọc vào lồn thì rút tay ra, kéo quần mẹ cho phẳng phiu:
“Mẹ nấu ăn cho ngon nhá, con đi vào đọc tài liệu”
Tâm ba chân bốn cẳng té, không có mà ăn mắng. Cậu vừa chạy vừa cười, vì đã khiêu khích mẹ rồi bỏ đấy. Vừa mới bước vào nhà chính thì thằng Tính lộc cộc mở cổng. Trông nó đang hứng trí lắm, không hiểu bày ra trò gì…
– Này, mày vừa đi đâu đấy.
– À, em với thằng Mạnh vừa đi chơi với hội bạn.
– Hôm qua mày với thằng Mạnh lén lút gì thế, có cái gì trong balo khai mau. Không tao mách mẹ.
– Đừng, có gì đâu. Có mấy băng pháo. Em định tết nổ cho vui.
– Mấy là bao nhiêu?
– À, thì có tầm chục băng hai thằng. Còn thằng Tĩn, thằng Tuệ lùn và thằng Minh mập nữa. Chúng em định gần sáng mùng một treo khắp làng rồi đốt, vui phải biết.
– Mày ngốc thế. Nhỡ đâu lộ thì sao. Nhiều pháo thế nó quy tội mày tàng trữ pháo lậu, có phải ảnh hưởng đến mẹ không.
– Làm gì có ai nói mà lộ hả anh.
– Sao mày biết không ai nói. Như mày vừa lộ ra cho tao đấy thôi. Gặp một thằng nào bép xép nó kể cho bạn hay người yêu nó, rồi cứ thế lan ra đến tai công an thì sao.
– Thế giờ làm sao anh. Chúng em trót mua hết rồi.
– Thế mày thông báo lại với chúng nó, bắt chúng nó hứa không được nói. Chỉ cần qua rằm không ai nói gì là ổn thôi, đứa nào đốt khu đứa ấy, không gần nhau. Có gì còn cãi được.
– Vâng, để em xem sao. Anh nói làm em sợ.
– Mày để thằng Mạnh nó đốt ý. Nó ở Hà Nội, có gì cũng không liên quan đến mày.
Bữa trưa, thằng Tính thì mặt đăm đăm suy tính. Mẹ thì vừa ăn vừa liếc nó, mắt trợn muốn đánh nó lắm. Tâm cứ tủm tỉm cười, thi thoảng lại cà chân vào bàn chân mịn màng của mẹ. Mẹ trợn mắt nhưng cậu cứ lì, mẹ đành mặc kệ cậu, khẽ cười. Mẹ cũng thích mà còn giả bộ.