39. Hồi ức mái trường xưa

Thằng Tâm

Hồi ức mái trường xưa

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tâm đi một vòng quanh trường, cảnh quan vẫn cũ kỹ như hồi xưa khi nó còn học ở đây. Hàng năm, trường chỉ được quét vôi sơ sài chứ chẳng có gì thay đổi đáng kể. Tâm dừng lại trước lớp 7A3, bất chợt nhận ra một gương mặt quen thuộc – cô giáo tiếng Anh Thu Huyền. Nó nhớ như in cái lần nó và đám bạn nghịch ngợm nhìn trộm cô qua cái lỗ đục trên tường. Đó là lần đầu tiên nó nhìn thấy mông đàn bà, và mông cô trông thật sự impressive, tròn đầy như trái lê. Cô vốn người tỉnh lẻ, nhưng chồng là cán bộ quân sự tỉnh được điều xuống huyện nên cô cũng theo chồng về đây dạy học.
Năm Tâm học lớp cô, cô mới 28 tuổi, giờ chắc tầm 33-34. Nó vẫn nhớ rõ hình ảnh cô trong chiếc áo dài trắng, quần lót trắng, chất liệu mỏng đến nỗi có thể nhìn thấy ngực và cả rốn của cô. Cặp mông của cô từng làm tụi trẻ trần ngây ngẩn trông theo suốt ngày. Thời đó ở cái xã nghèo này, thông tin hạn chế, thời trang và phong tục ảnh hưởng rất lớn đến nhận thức của lũ trẻ. Bây giờ, nếu Tâm ghé trường cấp 3 ở Hà Nội, tụi học sinh mặc toàn đồ hở hang.
Cô vẫn đang dạy tiếng Anh. Năm tháng qua, cô càng trở nên đầy đặn và xinh đẹp hơn. Nét mặt vẫn tươi tắn, đôi má lúm đồng tiền vẫn làm tụi học trò mê mẩn. Cô đang giảng bài thì thoáng nhìn ra cửa, thấy Tâm đứng nhìn chăm chăm, bèn ra hiệu cho tụi học sinh im lặng rồi bước ra ngoài:
– Chào anh, anh là phụ huynh của học sinh nào ạ? Anh cần gì không?
– Không, em là học sinh cũ về thăm trường ạ.
– À, cô cũng thấy anh quen quen. Anh học khóa nào nhỉ?
– Em học khóa xxx, nhưng sau đó bỏ dở vì phải đi làm.
– Khóa xxx, chắc là em Tâm con chị Thương phải không?
– Vâng, đúng em là Tâm. Cô vẫn nhớ em ạ.
– Nhớ chứ, chị Thương thỉnh thoảng vẫn kể về em. Mọi người đều thương em vì phải bỏ học lên Hà Nội. Giờ em thế nào?
– Em vẫn ổn, năm nay được nghỉ nhiều nên em tranh thủ đi thăm vài nơi.
– Ừ, đi cho đỡ quên. Em lên Hà Nội khác hẳn trước, phong thái cũng khác. Mà em cao quá, lại vạm vỡ nữa, cô suýt không nhận ra.
– Chẳng sao đâu ạ, em lên đó làm việc, da đen thui. Mẹ em từng than sao mà đen quá. May đến mùa đông da lại trắng dần.
– Đen mới tốt. Cô thích con trai phải đen khỏe. Da trắng yếu lắm.
– Thôi chết… cô còn phải dạy. Em ở đây lâu không? Cô sắp lên Hà Nội, lần đầu tiên đi. Cô định hỏi em vài chuyện.
– Em ở đến hết rằm này ạ. Cô đến nhà em cũng được, hoặc cho cô số điện thoại, có gì cô gọi. Em đi đâu cũng về ngay.
Tâm trao đổi số với cô rồi cô quay vào lớp. Hôm nay cô mặc quần bò, mông vẫn đồ sộ khiến Tâm khô họng.
Tâm đang ngó nghiêng thì tiếng trống tan học vang lên. Tụi học sinh ùa ra sân như ong vỡ tổ, biến sân trường yên tĩnh thành chốn hỗn loạn. Tâm nhìn lũ trẻ, bỗng nhớ lại quãng thời gian nghịch ngợm của mình. Nó lững thững đi về phía sau trường, nơi trước kia cỏ dại mọc um tùm, học sinh thường đi vệ sinh bừa bãi. Giờ nơi đây được cải tạo thành vườn hoa. Tâm bỗng thấy ngứa mắt trước cảnh tụi trẻ đứng rình rập sau nhà vệ sinh nữ giáo viên.
Chúng vẫn dùng cái lỗ cũ hoặc lỗ khác mà chúng khoét hồi xưa. Đột nhiên có tiếng ồn ào, một đứa chạy đến báo:
"Cô đến rồi!"
Chúng im bặt, dường như đang chờ cô giáo vào vệ sinh. Tâm tò mò muốn xem cô nào đang được tụi nhỏ hứng thú như thế. Nó đi vòng ra phía trước, thấy mẹ mình cùng cô giáo khác đang nói chuyện bước vào.
"Ôi cái tụi này, không biết chúng đã nhìn lâu chưa" – Tâm nghĩ thầm.
Nó chạy đến đá vào mông tụi trẻ:
– Mấy đứa làm gì thế! Muốn tao gọi bác Chính bảo vệ không?
– Ái… chú… ạ anh… chúng em…
– Cút ngay! Lần sau còn thấy tụi bậy bạ, đừng trách!
Sau khi đuổi tụi trẻ đi, Tâm bỗng bật cười. Chúng đúng là bản sao của mình thuở trước. Nhưng muốn ngắm trộm mẹ, thì đừng mơ! Tâm vừa cười vừa nghĩ, không biết tụi trẻ đã nhìn trộm các cô lâu chưa. Với mẹ nó thì chắc chắn rồi, bởi mẹ nó đẹp thế. Chỉ cần mẹ vào nhà vệ sinh là tụi trẻ sẽ rình ngay. Tâm quyết định phải bảo mẹ cẩn thận, còn chuyện lỗ hổng thì cứ để nguyên, biết đâu tụi trẻ sẽ mở mắt ra.
Nó nhìn qua dãy nhà vệ sinh nữ, thấy ba chiếc lỗ đục trên tường. Lỗ đầu tiên không có ai, tối đen. Lỗ thứ hai, ánh mắt Tâm bị thu hút bởi một mảng mông trắng nõn, phía trên là tà áo dài xanh – mẹ nó đây rồi. Mẹ vừa đi tiểu xong, đang chổng mông lên lau. Tâm nhìn thấy loáng thoáng lông mu của mẹ, nhưng phần lớn bị che khuất. Mẹ nó thích để nhiều lông như vậy.
Tâm ghé sang lỗ cuối, giật mình khi nhìn thấy một mông trắng nhấp nhổm, bàn tay đang chà sát vào vùng kín. Cô giáo đang thủ dâm, bàn tay xoa khắp lồn, rồi hai ngón tay đang móc vào bên trong. Bỗng Tâm nghe tiếng nước đổ, chắc mẹ nó vừa xả nước. Nó vội quay đi, bước ra cửa đón mẹ.
– Mẹ!
– Tâm, sao con ở đây?
– Con đi lung tung, tiện thăm trường ạ.
– Thế à, con đã gặp mấy thầy cô cũ chưa?
– Chưa mẹ ạ, con đi ngắm lung tung thì trống tan học. À lúc nãy con gặp cô Huyền dạy tiếng Anh. Cô bảo sắp lên Hà Nội học bồi dưỡng, định gặp con để hỏi han.
– À, ừ cô ấy sắp lên họp cùng cả trường. Chắc mất khoảng 1-2 tháng. Cô định nhờ con tìm giúp cô nhà trọ ạ.
– À, thế ạ. Mẹ này, con có chuyện muốn nói. – Tâm thì thầm với mẹ về chuyện tụi trẻ nhìn trộm mẹ qua lỗ đục, nhưng giấu chuyện lỗ là do tụi trẻ khoét hồi xưa.
– Cái tụi hư đốn! Con có nhớ mặt không? Để lát mẹ bảo thầy Xuân thể dục xử lý chúng nó.
– Không, con không nhớ rõ. Thôi mẹ để ý lần sau vào vệ sinh nhớ bịt giấy vào.
– Ừ, để mẹ. À lát mẹ bảo bác Chính trét xi măng vào.
Tâm định nói để nguyên cái lỗ cho tụi trẻ mở mắt, nhưng không biết nói thế nào. Đột nhiên có bàn tay vỗ nhẹ vào cánh tay mẹ:
– Thương, đang nói chuyện với ai đấy?
– À, cô Cẩm à. Đây là thằng Tâm nhà mình đây. Nó về thăm trường lại.
– Ôi, thằng bé gầy gầy hồi trước đây! Sao mà cao to vạm vỡ thế này.
Một bàn tay mềm mại vỗ nhẹ vào cánh tay Tâm, rồi vỗ lưng nó. Tâm nhìn kĩ cô giáo Cẩm, cô chắc là giáo viên dạy Sinh. Hồi xưa Tâm không học cô nên không để ý. Cô lấy chồng là công an, hai vợ chồng sống ở đây. Nghe nói chồng cô chuyển công tác lên tận Hà Giang, thỉnh thoảng mới về. Cô tầm tuổi mẹ, mặt tròn, vẫn giữ nét đẹp dù không bằng mẹ Tâm.
Cô thấp hơn mẹ một chút, nhưng ngực và mông đều đầy đặn. Tất nhiên Tâm chỉ nhìn bên ngoài, chưa tận mắt khám nghiệm nên chẳng biết bên trong thế nào. Cô nhìn Tâm với ánh mắt khác lạ, liên tục liếc về phía dưới. Bỗng Tâm sực nhớ ra, chắc cô vừa thủ dâm xong. Nó nhìn xuống dưới váy cô, thấy quần dài bó sát, phần mông và lồn lộ rõ, căng phồng phía trước.
Mẹ nó đột nhiên lên tiếng khiến Tâm tỉnh ngộ:
– Cô Cẩm lần này cũng lên họp cùng cô Huyền. Cô chỉ họp báo cáo thôi, ở Hà Nội tầm 3-4 hôm. Con giúp cô tìm phòng trọ hay nhà nghỉ nhé.
– À vâng, để con đi tìm ạ.
– Ừ, tìm giúp cô nhé. Tâm có số điện thoại chưa, hay cô đưa số của cô?
– Số cháu… 098xxx. xxx cô lưu số cháu vào ạ.
– Được rồi, thôi mình đi trước Thương nhé. Có gì trưa gặp lại.
– Sao lại trưa hả mẹ? Tan học là về nhà mà.
– À chết, mẹ quên bảo con. Lúc nãy hiệu trưởng bảo cả trường đi liên hoan, nhân tiện ủng hộ quán của con cô mở. Mẹ định gọi con mà quên mất.
– Thế ạ. Thôi tí con ăn gì cũng được. Mẹ cứ đi đi.
– Ừ. À hay tí con đi luôn đi. Thêm người thôi mà. Tí đi gặp lại mấy thầy cô cũ.
– Vâng, để con về qua nhà xem cửa giả, rồi quay lại tầm trưa.
– Ừ, thế thôi mẹ chuẩn bị dạy đây. Ái, cái tay… đang trong trường học đấy. – Bỗng bàn tay cô Cẩm vỗ vào mông mẹ Tâm.
– Lúc nãy con vừa nhìn trộm lỗ, con nhìn thấy mông và lồn của cô giáo Thương, đẹp lắm mẹ ạ.
– Nỡm, nói linh tinh. À thế con nhìn cả của cô Cẩm à.
– Đâu, con nhìn mẹ xong lúc mẹ vừa lau chùi. Xong con ra ngay, mẹ đi vệ sinh được bao lâu mà nhìn của cô Cẩm.
– Con cứ cẩn thận. Cô Cẩm với chồng lục đục. Cẩn thận cô cua con đấy, con trai mẹ đẹp trai thế này.
– Mẹ có ghen không?
– Có… có… mẹ có ghen. Con chỉ là của mẹ thôi. Mẹ ghen với tất cả ai muốn có con.
– Mẹ… con chỉ muốn đè mẹ ra thôi.
– Thôi… thôi. Mẹ vào đây, thế nhé.