Thằng Tâm
Chương 48: Cơn ác mộng giữa hồ Tây
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối đó, trong một phòng tiệc của khách sạn X tọa lạc bên bờ hồ Tây, Lan cảm thấy ngột ngạt. Nàng lánh vào ban công hít thở không khí trong lành, xa lánh đám đông ồn ào trong phòng. Bỗng có tiếng gọi sau lưng:
– Lan, em ở đây à? Anh tìm suốt đấy. Sao không vào trong đi chứ?
– À… anh Tuấn? Em ra ngoài hít không khí cho thoáng. Anh cứ vào đi, đừng lo em.
– Ừ, trong đó ngột quá. Anh cũng định ra ngoài cho thoáng đây.
– Hôm nay em đẹp quá, nhìn cứ ngẩn ngơ cả người.
– Chị ấy mới đẹp làm sao, người thủ đô có khác, sang trọng quá.
– Trông thế chứ không chân thật. Tự nhiên như em Lan chứ. Vợ anh phải đi phẫu thuật thẩm mỹ mới được như thế đấy.
– Da Lan mịn nhỉ, sao càng gần càng không kiềm chế được thế này.
– Anh Tuấn… anh làm gì thế? Xin anh tự trọng. Em đã có gia đình rồi.
– Có gì đâu, anh chạm tí thôi. Chồng em chẳng nói gì đâu. Nó say rồi, đang lảo đảo, bạn anh đang dìu nó uống rượu. Em cứ yên tâm, mình tâm sự đi.
– Không, em xin phép về.
Lan vừa định lách qua thì lão Tuấn ôm chặt lấy nàng, miệng hôi rượu định hôn. Lan nghiêng mặt tránh, ra sức đẩy hắn ra. Tuấn như con đỉa đói, siết chặt không buông. Lão lôi Lan vào, bên trong đã có hai kẻ khác chờ sẵn. Họ đẩy Lan vội vào thang máy, rồi nhét nàng vào một phòng khách sạn. Lan chỉ kịp nhìn số phòng trước khi bị nhốt bên trong. Một kẻ giữ chặt Lan, một kẻ khác bóp miệng nàng, nhét vào đó một viên thuốc rồi ép Lan uống nước. Chúng cười nham nhở khi thấy Lan nuốt trôi viên thuốc.
– Ông nào làm trước đây?
– Để tôi. Tôi săn con này lâu rồi, lần trước nó còn định hét cho vợ tôi nghe thấy. Lần này tôi sẽ làm nó khuất phục trước uy vũ của đàn ông.
– Cẩn thận thượng mã phong đấy.
Căn phòng rộng rãi, có cả phòng khách. Hai kẻ kia rời đi, để lại Lan và Tuấn. Hắn cười nham nhở, đôi mắt lươn láo nhìn con mồi, tính toán cách hành hạ.
– Em ngoan ngoãn đi, đừng chống cự. Nếu lần trước em chịu nghe lời, anh chỉ dùng một mình, không share cho hai thằng kia. Bây giờ yên đi, để anh thưởng thức. Anh sẽ nhẹ nhàng cho em sướng lên tiên. Em xem phần thưởng của anh nhé.
Hắn từ từ cởi quần áo, dương vật đen già nhưng khá to, tuy thua chút ít so với chồng Lan – Tâm. Nó hơi cương nhưng không được cứng, Tuấn cười nham nhở, lắc lắc trước mặt Lan.
– Thế nào, cậu nhỏ của anh có to không? Đảm bảo em sẽ nhớ đêm nay. Lần sau tự động chạy đến anh.
– Của anh… to thế, lại đen trông ghê. Anh… cho em vào rửa mặt được không? Xong em ra ngay.
Lan run rẩy xin xỏ. Tuấn lườm lườn, giật lấy chiếc ví của Lan, thấy bên trong có điện thoại, hắn xua tay bảo Lan vào phòng tắm. Vừa bước vào, Lan khóa cửa ngay lập tức, sụp xuống òa khóc.
Nàng khóc cho số phận mình. Suốt thời gian qua, Lan luôn nghĩ hai vợ chồng sẽ có một cuộc sống viên mãn. Ai ngờ giờ nàng trở thành miếng mồi cho mấy kẻ già dê.
Tuấn từ lâu đã có ý đồ, mấy lần trước hắn vờ chạm tay chân Lan. Lan khinh bỉ hắn, nhiều lần cảnh cáo nhưng hắn không từ bỏ. Lần gần nhất, khi Lan định hét lên cho vợ hắn nghe thấy, hắn đã quỳ xuống xin lỗi. Nhưng không ngờ giờ chúng chơi trò đê hèn này.
Lan cúi xuống vén váy lên. Ở gần hông, nơi váy xòe ra, nàng thấy một túi nhỏ được may khéo vào quần lót, sát gần mông. Trước đây, kẻ khốn kiếp này đã lấy cắp điện thoại của Lan khi nàng dọa gọi chồng. Nên lần này, trước khi đi, Lan đã mượn điện thoại của Tâm – vốn nàng định cầm điện thoại của chồng. Không hiểu sao, nàng thích gắn bó với Tâm, không chỉ về xác thịt, mà còn vì nàng cảm thấy an tâm khi ở bên anh.
Lan cầm điện thoại, mắt hơi mờ đi rồi lại bình thường. Dưới bụng nàng bỗng ngứa ngáy, cổ họng khô khát. Định thần lại, nàng định bấm số Mạnh nhưng chẳng ai nghe. Đang định bấm Liên thì điện thoại đột nhiên thông:
– Alo, ai đó ạ? Sao số của anh Tâm thế này.
– Mẹ… mẹ đây. Anh Tâm có đó không.
– Có mẹ à, anh Tâm đang chơi game với thằng Mạnh. Nhạc to quá nên mẹ mới để ý.
– Đưa… đưa cho anh Tâm ngay.
– …
– Alo, thím à, cháu đây.
– Tâm à, cứu thím. Thím đang ở khách sạn XX, gần hồ Tây. Mau đến, mấy thằng định hiếp thím.
– À, thím ở phòng XYZ…
– Thế chú đâu rồi?
– Thím chưa gọi chú. Thím gọi cháu trước. Nghe mấy thằng nói chúng đã cho chú cháu uống thuốc. Chú và thím bàn việc ở sảnh A, khu hội nghị…
– Thím đợi, cháu đến ngay.
– Nhanh lên, thím thấy người khác lắm. Chúng cho thím uống thuốc gì đó. Có ba thằng, một thằng tên Tuấn…
Tâm tắt điện thoại, đập vào đầu Mạnh đang chơi game.
– Mày đi xe máy chưa?
– Sao anh đánh em, đau!
– Mày đi được chưa? Thím đang bị mấy thằng định hiếp.
– DM chúng nó, mẹ em đâu? Em đi xe máy lâu rồi.
– Lấy mấy con dao trong cốp ra. Liên đi dắt xe. Nhanh!
Bọn họ lao ra giữa dòng xe cộ đông đúc. Quãng đường từ Thanh Xuân đến hồ Tây khá xa, nhất là vào cuối tuần. Tâm sốt ruột không biết thím có trụ nổi không. Nếu không, dù có đi tù cũng phải chém chết bọn chúng.
Tâm kéo Liên theo, ôm chặt lấy cô gái. Liên sợ hãi ôm chặt anh, không dám nhìn. Tâm phóng như điên, lạng lách vượt đèn đỏ, khiến cảnh sát giao thông và cả Mạnh phải chịu thua.
Xịch xe trước khách sạn, Tâm vứt chiếc xe cũ kỹ, chỉnh lại quần áo rồi kéo Liên chạy vào. Anh mặc sơ mi quần bò, Liên váy trắng đến đầu gối. Cô gái ngạc nhiên nhưng không phản đối. Họ tiến thẳng vào sảnh, có nhân viên bưu điện hỏi:
– Anh chị vào khách sạn có việc gì ạ?
– Tôi đến đón bố tôi. Ông ấy dự tiệc ở sảnh A, phòng hội nghị. Ông say quá nên bảo tôi đến đón. Anh nếu không tin thì lên cùng luôn, tiện thể đỡ hộ bố tôi.
– À, không. Anh cứ lên đi ạ. Tiệc sắp tan rồi.
Tâm từng đến khu vực hồ Tây nhiều lần, kể cả khi sửa biệt thự cho con trai thứ trưởng. Anh đưa Liên lên tầng hai, tìm cách lẻn vào thang máy, lên tầng X phòng XYY.
Lan đang ngồi bệt trong nhà vệ sinh, toàn thân nóng bức, muốn cởi bớt quần áo. Đầu nặng trĩu, khát nước, đầu óc lâng lâng. Cảm giác ngứa ngáy nơi hạ bộ khiến nàng khó chịu, chỉ muốn đưa tay vào.
– Cô em, lâu quá. Ra không hay anh vào đây. Làm một mình trong nhà vệ sinh cũng hay đấy.
– Ầm Ầm! Mày, đếm đến ba, không ra thì chết với tao.
Cánh cửa bung ra, đẩy Lan ngã sõng soài. Lão Tuấn cười nham nhở, nhìn chiếc mông trần của nàng.
– Mông em đẹp quá, để anh làm cách đó cho bớt ngứa. Em đang ngứa lắm phải không?
– Mày, thằng chó… mày cho tao uống thuốc gì. Tao sẽ báo công an.
– Để anh và bạn anh xong, rồi em báo gì thì báo. Em báo đi, cả nước này sẽ xem clip của em, xem em đĩ thõa thế nào. Để thằng chồng em chết vì nhục mà không yên.
– Mày… mày sẽ chết không yên đâu.
– Thôi đi, con đĩ. Đừng tưởng mình hay. Đến đây cho ông, ông ngứa rồi.
Lan bị lôi ra khỏi nhà vệ sinh, chống cự vô ích. Lão vừa lôi nàng vừa sờ mó. Lan nóng bức, cảm thấy nhục nhã vô cùng. Chồng ơi, Tâm ơi, sao anh không đến cứu em? Nàng khóc nức nở, nghĩ đến cái chết. Chỉ có chết mới thoát khỏi nhục nhã này.