Thằng Tâm
Chương 54: Đêm Cuối Và Gặp Gỡ Mới
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cẩm lăn sang bên cạnh Tâm, cười khẽ trong hơi thở dồn dập:
– Anh ăn gì mà khỏe thế, em mệt muốn chết. Mà sao anh mãi chưa ra? Dạo này em chẳng thấy anh xuất tinh nữa. Anh xuất lên mặt để em đắp da đi.
– Anh được ông thợ cùng làm hướng dẫn tập cơ PC để kìm hãm xuất tinh. Tập hoài thấy cũng hiệu nghiệm.
– Bình thường anh đã khiến em mệt lử, giờ anh cứ làm hoài không ra, định đâm nát cả âm đạo em à?
– Anh có hai người phụ nữ phải chăm lo. Anh không biết gì nhiều, chỉ nhớ Tết năm ấy cả hai người vắt kiệt anh, nghỉ liền mấy ngày mới hồi phục. Anh tập luyện để vài năm sau dù có già yếu cũng còn sức hầu hạ vợ.
– Ha ha… Anh biết điều thế là tốt rồi. Mà anh có biết không, từ Tết đến giờ em giảm được hai cân rồi đấy. Tập tành đều đặn thế này tốt lắm, em sẽ vứt bỏ thêm vài ký mỡ thừa, thân hình sẽ đẹp ngay.
– Anh thấy em vẫn như cũ mà. Ngực em vẫn to thế này.
– Anh muốn em nhỏ ngực à? Ngực to là đặc quyền của em đó. Anh không thích à?
– Có chứ. Ngực em to mà ấm, mà êm ái. Anh rất thích.
– Thế anh có thích mông to không?
– Mông to ai chẳng thích. Để anh kiểm tra xem mông em to đến mức nào đã.
– Em đang nói mông chị Huyền đó. Anh có thích mông chị ấy không?
– Sao em lại nhắc đến chị Huyền?
– Thì… em thấy anh cứ ấn dương vật vào mông chị ấy cơ mà.
– Em thấy lúc nào?
– Hôm đi chợ đêm ấy. Anh cứ sờ háng em, khiến em khó chịu quá. Em định bảo anh về sớm để còn làm chuyện ấy. Quay lại thì thấy anh đang ấn vào mông chị Huyền.
– Em… có giận anh không?
– Không, thật lòng là không. Khi đến với anh, em đã xác định rồi. Chỉ cần được ở bên anh, được anh thỏa mãn, được làm lại một người phụ nữ là em mãn nguyện. Anh sẽ còn lấy vợ, sinh con, sẽ có người đàn bà khác. Chỉ cần mỗi lần về quê, anh đừng quên em là được.
Tâm kéo Cẩm lại, ôm chặt lấy cô vào lòng, như vậy mãi một lúc lâu. Sau hồi lâu do dự, anh mới khẽ nói:
– Anh xin lỗi em.
– Sao anh xin lỗi? Xin lỗi vì cái gì?
– Vì quá nhiều thứ. Ban đầu anh đến với em có lẽ vì dục vọng. Rồi anh bị cuốn vào em, rồi cả mẹ anh cũng liên quan. Anh mặc nhiên xem em là người phụ nữ của đời mình, mà chưa từng nghĩ kỹ đến cảm xúc của em. Nhưng anh thật lòng không xem em chỉ là nơi để thỏa mãn. Nếu có, thì cũng chỉ vì… em là của anh.
– Em biết mà. Nếu em chỉ là chỗ để anh giải tỏa căng thẳng, thì mấy hôm nay anh đã chẳng chịu đấm bóp cho em dễ ngủ.
– Có lẽ anh và em có quá nhiều khác biệt, từ tuổi tác đến trải nghiệm. Nhưng nếu có thể… em có thể bỏ tất cả mà đi theo anh, trở thành người phụ nữ của anh được không?
– Vì sao anh lại muốn vậy?
– Nếu em dành tình cảm cho anh, anh cũng muốn dành lại. Khi nào anh đón được mẹ lên ở cùng, em cũng lên sống với mẹ anh nữa.
– Ừm… để em nghĩ xem. Ở chung với chị Thương cũng không tệ. Coi như… em tạm chấp nhận vậy. Nhưng anh thật sự thích phụ nữ lớn tuổi à? – Cẩm khẽ cười, hỏi.
– Anh cũng không rõ nữa. Nhưng tất cả phụ nữ anh từng quan hệ đều lớn tuổi hơn anh. Anh… có lẽ cũng thích một cô bạn trẻ hơn. Nhưng hai đứa ở xa, nên giờ anh cũng không biết mình còn cảm xúc đó không.
– Ha ha… Em hiểu rồi. Có lẽ dương vật anh quá to nên ai cũng muốn, nhất là các chị sồn sồn. Thế… còn chị Huyền, anh định tính sao?
– Tính sao là sao?
– Là… anh đã quan hệ với chị ấy chưa?
– Em… Lúc đó chị Huyền cũng khom người như em. Tình cờ chị ấy lùi lại, chạm vào dương vật anh. Anh cũng không cố ý, nhưng cũng không rút ra. Chị ấy có biết hay không anh cũng chẳng rõ, nhưng anh cứ để vậy. Anh mới 19 tuổi, nhiều lúc không kiềm chế được.
– 19 cái gì chứ, mặt này rõ ràng 25 – 26 rồi. Mai em hỏi chị ấy xem, sao lại đi câu dẫn chồng em.
– Ặc… em thật là.
– Thôi, em đùa đấy. Nó có gan thì cứ mồi chài. Em cho! Giờ tiếp tục đi… chồng phục vụ em nào.
… Bạn đang đọc truyện *Thằng Tâm – Quyển 1* tại nguồn: http://truyensextv99.com/thang-tam-quyen-1/
Cẩm nằm sấp, nhấc mông lên, mời gọi Tâm. Hai mép âm đạo hơi thâm nhưng bên trong vẫn đỏ tươi, hé nhẹ chờ đợi dương vật tiến vào. Tâm đứng dậy, từ từ đưa dương vật vào cửa âm đạo rồi ấn sâu. Anh đứng tựa thế tấn, tay bám vào eo Cẩm, bắt đầu ân ái. Mỗi nhát như giã gạo, dồn dập, mạnh mẽ. Đêm cuối cùng của Cẩm ở Hà Nội trôi qua như vậy, nàng chẳng biết mình ngủ lúc nào. Nhưng âm đạo nàng đã sưng vù vì bị làm tình, ướt át đầy dịch nhờn và tinh dịch của Tâm.
Sáng hôm sau, con gái đưa Cẩm đi mua sắm. Chiều trước khi về, Cẩm gọi điện cho Tâm: đêm hôm trước là quà chia tay, không cần gặp lại anh em làm gì, tránh con gái nghi ngờ. Tâm trở lại guồng quay công việc, tiếp tục làm thợ xây như mọi ngày.
Một buổi tối bình thường, Tâm tắm rửa sau một ngày lấm lem bụi cát, xi măng. Bỗng điện thoại reo, màn hình hiện tên chị Huyền:
– Chị Huyền ạ, em đây – Tâm nhấc máy.
– À, Tâm à. Em ăn cơm chưa?
– Chưa chị, sắp ăn rồi ạ.
– Ừ… em có thể qua đây được không? Nước nhà chị bỗng nhiên không chảy nữa. Chị cũng không biết tại sao.
– Vậy à… để em qua xem thử. Chị đợi em khoảng nửa tiếng nữa nhé.
Tâm sang nhà bác Vui lấy xe, rồi phóng sang nhà chị Huyền. Vừa định gõ cửa thì chị đã mở ra. Chị mặc bộ áo ngủ hoa, không cầu kỳ, nhưng ôm sát thân hình, đặc biệt là chiếc mông tròn đầy bị chiếc quần bó sát, lộ rõ cả đường viền nội y. Nhìn chị bước đi, lắc lư mông trước mặt, Tâm phải ngoảnh mặt đi chỗ khác. Từ bé, mông chị Huyền đã là chủ đề bàn tán của đám học trò, đến tận bây giờ vẫn vậy.
Tâm kiểm tra máy bơm, nghe tiếng máy gằn nhưng không thấy nước. Mở vòi thường cũng không có. Có lẽ khu này mất nước, bể chứa cạn nên máy không hoạt động. Anh chạy ra máy bơm giếng khoan – may mắn là nhà còn hệ thống dự phòng. Mò mẫm lắp lại, mồi nước, cuối cùng máy cũng khởi động. Mồ hôi túa ra đầy người.
Đang định báo cho chị thì thấy chị cúi xuống, áo ngủ trễ, để lộ đôi gò bồng đảo tròn trịa, trắng nõn – chị không mặc áo ngực. Ngực chị không to như Cẩm, nhưng đầy đặn, săn chắc, chưa hề bị chảy xệ, có lẽ vì chị còn trẻ hơn.
Tâm khẽ xấu hổ, vội quay mặt đi. Rồi cười cười nói với chị là xong rồi. Chị chạy đi, quay lại đưa cho anh chiếc khăn mặt:
– Em lau mặt đi, mồ hôi nhiều quá.
– Em cảm ơn chị.
– Ra phòng khách ngồi quạt chút đi…
Chị lấy cho anh một cốc nước, rồi cầm quạt phe phẩy:
– Em xem, ướt hết áo rồi. May là có em. Nếu không tối nay chị chẳng có nước tắm giặt.
– Cũng lỗi em. Lúc thuê nhà em không kiểm tra kỹ. Mà chắc do khu này mất nước, chứ máy vẫn chạy. Phụ nữ nào biết sửa mấy thứ này.
– Đúng rồi, chị chịu chết luôn. Anh chị chị gặp điện nước cũng chịu. Suốt ngày chỉ biết khẩu lệnh, nhiệm vụ… À, em chưa ăn tối đúng không?
– Dạ, chưa. Chị gọi em sang liền mà. Chị chưa ăn à? Hay hai chị em mình đi ăn?
– Được, vậy em mời chị nhé. Em đợi chị thay đồ một chút.
Chị thay đồ cũng mất gần nửa tiếng. Chị mặc áo phông và chân váy hôm đi chợ đêm. Mỗi bước đi, chiếc váy bay bay, khoe ra đôi chân dài trắng nõn. Tâm lại phải cúi mặt xuống đất, có lẽ anh đang ở cái tuổi “trẻ trâu”. Dù đầu có cứng rắn đến đâu, thì dương vật vẫn non nớt, đầy khao khát chinh phục những âm đạo.
Chị mỉm cười, khẽ khoác vai anh:
– Đi thôi em.
Anh lúi húi khóa cửa, dắt xe vào nhà. Việc nhỏ nhưng cũng giúp hạ hỏa phần nào, không thì dương vật căng cứng trong quần, vừa đau vừa khó chịu.
Hai chị em đi bộ đến khu ăn uống gần đó. Khu này đông sinh viên nên hàng quán tấp nập. Họ ăn một bát phở bò, xong chị lại đòi ăn miến lươn trộn, rồi sà vào hàng chè. Chị hào hứng như sinh viên, khiến Tâm bật cười.
– Em cười gì? Em thấy chị ăn nhiều quá à?
– Không, em thấy chị giống mấy đứa sinh viên quá. Nhìn chị như sinh viên thật ấy.
– Sao, em tưởng chị già lắm à? Chị mới hơn ba mươi thôi. Lâu rồi mới được đi chơi, không vui thì làm gì, suốt ngày cắm mặt vào học à. Mà em mới 19 mà già như 30, cứ nói mấy đứa sinh viên… đúng là già trước tuổi. Thôi, em tiếp tục hộ tống chị đi thưởng thức tiếp nào.
Chị khoác tay anh, kéo đi tìm món ngon. Hai người dạo đến gần mười giờ mới về. Con đường lúc này dường như dài gấp ba lần lúc đi.
– Ôi, chị không đi nổi nữa. Em lại cái bật thềm kia, để chị ngồi nghỉ chút.
– Chị ơi, đi thêm năm phút nữa là về rồi.
– Không, ngồi đây đã. Hôm nay chị đi quá nhiều. Em xem chân chị này, đau sưng hết cả. Chị lại còn đi giày cao gót, em xem gót chân chị này.
Chị cởi xăng đan, đưa chân ra cho anh xem. Ngón chân hơi sưng, phía sau gót đã có vết xước nhỏ. Tâm kéo chân chị lên đùi mình, nhẹ nhàng xoa bóp. Đôi bàn chân trắng hồng, các ngón nhỏ xinh, móng sơn hồng nhạt. Anh làm như thói quen với Cẩm, không suy nghĩ nhiều. Có lẽ đây là ước mơ thầm kín của bao thằng học trò ngày xưa, giờ Tâm đang được tận hưởng.
– Này, ai cho em tự tiện xoa bóp chân chị? Chỉ có chồng chị mới được chạm vào chân chị thôi đấy.
– Ơ… em… xin lỗi.
– Xin lỗi cái gì, xoa rồi thì xoa luôn đi. Chị cho phép. Em xoa thích lắm. Chứ thấy chị Cẩm suốt ngày đòi em xoa bóp.
– Ơ… em có xoa cho chị Cẩm đâu.
– Còn chối, chị biết hết rồi. Ái… bóp mạnh quá… nhẹ thôi… đúng rồi, chỗ đó…
Tâm vừa xoa bóp vừa mới để ý. Vì chị gác chân lên đùi anh, nên anh có thể nhìn thấy cặp đùi trắng hồng ngay trong tầm mắt. Thậm chí anh thấy được nhiều hơn, cao hơn, sâu hơn. Chị dường như cũng nhận ra, dùng chân đá nhẹ vào đùi anh, khiến anh giật mình, quay mặt đi vì xấu hổ. Chị phì cười, rồi đứng dậy.
– Ai da, em lang băm. Vừa nãy rõ là dễ chịu, sao giờ đứng lên lại đau chân thế này?
– Ai ai, không đi được rồi.
Chị lại ngồi phệt xuống, xoa bóp các ngón nhưng chẳng đỡ. Quay sang anh, chị ra vẻ trách:
– Em lang băm, em định bồi thường chị thế nào? Chị giờ không đi được đây này.
– Em có làm gì đâu? Em chỉ xoa nhẹ cho chị đỡ đau.
– Chị không biết. Em xem cách nào đưa chị về đi.
– Hay em dìu chị?
– Vớ vẩn, dìu thì đến bao giờ? Chị đau chân. Em ngồi xuống, chị leo lên, cõng chị về.
Tâm ngẩn người. Nhưng hình như chỉ còn cách này. Anh cúi xuống, chị bỗng nhảy phốc lên lưng, suýt làm anh khuỵu gối. Chị cười khanh khách vì trêu chọc. Tâm đứng dậy, hai tay ôm lấy đùi chị, bắt đầu bước đi. Đầu chị ngả nhẹ vào tai anh, mái tóc dài khẽ chạm vào má, mùi hương thoang thoảng khiến anh như choáng ngợp.
Tâm bỗng thấy mình như đang ôm chị. Đôi gò bồng đảo của chị áp sát lưng anh. Dù隔着 lớp áo, anh vẫn cảm nhận được độ mềm mại. Hai tay anh bám vào đùi sau chị, da chị trơn mịn, anh khẽ dùng ngón tay vuốt ve bắp chân. Chị khẽ cứng người, nhưng không phản ứng. Anh không dám làm gì thêm, thì chân chị lại đung đưa, quệt nhẹ vào tay anh. Anh dừng lại, chỉnh lại tư thế cho chị. Tay anh giờ có thể chạm cao hơn vào đùi chị. Dùng cả năm ngón tay, anh khẽ ve vuốt. Chẳng mấy khi được sàm sỡ cô giáo Huyền – nữ thần tiếng Anh, thần tượng của đám trẻ trâu ngày xưa.