59. Chương 59: Bước ngoặt và tình cờ

Thằng Tâm

Chương 59: Bước ngoặt và tình cờ

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tâm cảm giác như có ai đó vừa chạm vào mặt mình. Nó hé mắt nhìn, nhận ra Liên đang ngồi cạnh giường. Tâm vội thu tay lại. Mở mắt hẳn, trời đã tối. Liên ngồi bên cạnh, mặt cô đỏ bừng, nhưng Tâm vừa tỉnh dậy, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều:
– Liên, tối rồi à?
– Mẹ bảo em lên gọi anh xuống ăn tối. Bố em về rồi.
– Thế à, cảm ơn em.
Tâm ngồi dậy, định ra nhà vệ sinh rửa mặt và đi tiểu. Liên vẫn đứng đó, khiến Tâm thấy kỳ lạ. Liên chợt nhận ra mình đứng giữa phòng, mặt cô lại càng đỏ hơn. Cô vội vã chạy xuống nhà. Tâm rửa ráy xong cũng xuống. Chú đang ngồi ăn dưa xem tivi, thím vẫn bận nấu nướng.
– Chú về lâu chưa?
– Lâu rồi, nhưng lúc nãy thím lên thấy mày ngủ nên không gọi. Có chuyện gì muốn hỏi chú à?
– À, chuyện là thế này…
Chú trầm ngâm nghe Tâm kể xong, rồi lên phòng một lúc. Khi xuống, chú cầm một tập sách phủi bụi, lau sạch rồi đặt lên bàn trước mặt Tâm:
– Đây là sách về thiết kế và kết cấu thi công nhà cao tầng. Còn đây là tài liệu kết cấu chung cư chú làm đợt trước, chú chỉ tham gia một phần thôi. Chú ghi chú tính toán kết cấu vào đó hết. Cháu nghiên cứu xem.
– Nếu theo lời cháu, người ta sẽ đưa kỹ sư đến hỗ trợ, cháu chỉ cần làm thì đây là cơ hội tốt. Mê Linh đang phát triển, nhưng cháu nghĩ lại. Nếu cháu thi công xong một khách sạn, kinh nghiệm của cháu sẽ khác hẳn khi xây 20-30 căn nhà dân. Cháu sẽ có cơ hội nhận những công trình tương tự. Phải biết nắm bắt cơ hội. Chú đây trước đây lỡ mất rồi. Vừa rồi chạy mãi mới được một hạng mục nhỏ ở Xa La. Nếu là hạng mục chú ngắm trước mà được chọn thì ngon, cả năm không lo ăn uống.
– Cháu cũng muốn làm, nhưng hơi run vì chưa từng làm. Có lẽ cháu nghe chú, để sau gọi cho cô ấy.
– Không, để mai. Cứ suy nghĩ thật kỹ. Nên nói thế nào cũng phải nghĩ trước. Mai nói cho cô ấy bình tĩnh.
– Ừ, cứ nghĩ cho kỹ cháu ạ. Thôi hai chú cháu ăn cơm đi.
Thím bước vào kéo hai chú đi ăn. Bữa cơm nóng với thịt gà rang, rau muống luộc và cà muối. Tâm làm bốn bát đầy. Thím gắp thịt cho chú và Tâm, khiến thằng Mạnh ghen tị. Cả nhà cười vui, chỉ có Liên im lặng suốt buổi.
Buổi tối chẳng có gì đặc biệt. Thím bận rộn, lại ngại Liên nên không lẻn lên phòng. Tâm ngủ ngon đến sáng, rồi gọi cho cô Sương. Cô vui mừng, bảo đợi vài hôm cô gửi chuyển phát tài liệu thiết kế cho Tâm xem trước. Trước khi ký hợp đồng, cô yêu cầu Tâm đăng ký kinh doanh thành lập công ty, để có pháp danh. Cô không thể ký hợp đồng với thợ suông được. Tâm tìm hiểu, rồi hỏi chú cách lập công ty. Chú đưa cho Tâm một cô kế toán, giúp tài liệu và thủ tục. Công ty thành lập, nhân sự một phần là công ty của chú. Thế là mùa hè ấy, Tâm trở thành giám đốc, oai hơn cóc.
Tâm lang thang trên con đê, ngắm sông Hồng chảy lững lờ dọc làng. Sau khi xong giấy tờ, Tâm gửi bản photo công chứng cho cô Sương rồi trở về. Sắp đến ngày giỗ bố, vốn định về với mẹ sớm hơn nhưng không được.
Tâm lại đến đoạn đê từng ngồi với An. Đã lâu An không gọi nữa. Chỉ sau tết, An gọi bảo bố An vẫn ốm, mẹ phải đi kiếm tiền lo cho bố. An và em phải ra rẫy làm sau mỗi buổi học. Có lẽ An không thi đại học được năm nay. Tâm định gửi tiền cho An lo cho bố, nhưng An từ chối. Tâm biết An tự trọng nên thôi. Cô bạn nhỏ thời thơ ấu giờ là ký ức xa xôi, An giờ có hai người phụ nữ bên cạnh, có lẽ họ và An cũng chẳng đi đến đâu.
Tâm về đến cổng nhà, đẩy cửa vào. Tiếng ken két của cánh cổng như tiếng chuông cửa hiệu. Mở cửa là người trong nhà biết. Thằng Tính thò đầu ra gọi:
“Mẹ ơi, anh Tâm về rồi!”
Ra đón Tâm không phải mẹ mà là anh Công và chị Thanh. Còn hai hôm nữa đến ngày giỗ bố, hai anh chị về sớm thật. Anh Công vỗ vai Tâm, kéo em vào nhà. Hóa ra anh vừa về gần trưa nay. Anh Công giờ đã làm chính cho công ty Nhật, lương gần 18 triệu. Mẹ có gọi bảo anh vẫn gửi về quê cho mẹ mỗi tháng năm triệu. Mẹ không nhận, anh giận, nên mẹ cất giữ một chỗ, sau này trả lại chị Thanh.
Tâm vào thềm nhà, mẹ mới ra đón. Mẹ vẫn vậy, gương mặt trìu mến nhìn con, đón đứa con trở về. Tâm nhẹ nhàng ôm mẹ, hít hơi mùi cơ thể mẹ. Tâm muốn ôm lâu nhưng không tiện, nên rời mẹ ra. Mẹ mang đĩa dưa lê ra, cả nhà ăn. Tâm kể về công việc, kể cả kế hoạch vào Đà Nẵng làm. Thằng Tính háo hức, anh Công gật gù đồng tình, chị Thanh im lặng, còn mẹ lo lắng. Tâm an ủi mẹ, nói giờ máy bay thuận tiện, muốn ra Hà Nội chỉ mất hai-tre giờ, thêm vài tiếng về quê. Nhưng mẹ vẫn lo, sợ Tâm đi xa, lạ nước lạ đất, lại là công trình lớn nữa.
Câu chuyện chuyển qua anh Công. Hóa ra anh và chị Thanh định tháng chín năm nay cưới. Sau giỗ bố, mẹ phải lên đó đưa trầu cau dạm ngõ nhà chị. Anh về bàn bạc với mẹ lo việc.
Tâm hít hơi, cảm nhận không khí đêm quê nhà. Mát mẻ do cây cối, mùi cây cối, rồi mùi phân trâu bò lợn gà thoang thoảng, quen thuộc đến nao lòng. Tối nay Tâm lại được ngủ ở nhà… với mẹ. Tâm cầm điện thoại làm đèn pin, lững thững đi trong vườn. Tâm muốn đi tiểu, tiểu vào vườn bao giờ cũng sướng nhất, cái tật cũ không bỏ được.
Tâm định móc chim ra thì nghe tiếng loạt xoạt. Nó ghé vào cây núp. Một bóng người đi qua, là anh Công. Anh không nhìn thấy Tâm, cắm đầu đi về hướng nhà. Tâm định gọi rồi thôi, móc chim ra tiểu. Tâm xả lũ trong vườn, cảm giác lành lạnh con chim thật sướng. Bỗng tiếng chân dẫm lá khô. Tâm hoảng, nghĩ ra chị Thanh chứ không phải ai khác. Tâm cầm điện thoại định tắt đèn pin thì chị đã đến, chỉ đường che đèn hướng khác, tay còn lại cố che con chim tội nghiệp đang tiểu giữa chừng.
– Ai đó, phải anh Công không?
– Không, em Tâm đây. Anh Công vừa đi qua xong.
– Tâm à, em có điện thoại ở đó không cho chị mượn. Tối quá chị chả thấy đường.
– À… đây chị.
Chị Thanh nhận điện thoại từ Tâm, soi mấy phát định hướng. Tâm nghiêng người, tay đang cố nhét con chim vào quần. Cái của nợ này, đôi lúc cũng làm Tâm khó xử.
– Ái… aaaa. Chị Thanh đột ngột hét lên, ôm chầm lấy Tâm.
– Sao thế chị?
– Có con gì chạy qua chân chị, có khi là rắn không.
– Nhà em ít rắn lắm. Có lẽ là thằn lằn.
Nói đến đây, cả hai mới nhớ chị đang ôm chầm lấy Tâm. Chị định gỡ ra, nhưng lại để ý đến cái cưng cứng đang ép vào phía dưới háng mình. Càng cứng hơn khi ép chặt lấy phía dưới háng chị. Thanh cầm đèn pin chiếu vào…
“Ôi mẹ ơi!”
Thanh há hốc mồm khi thấy con cặc Tâm đang chĩa vào phía lồn nàng, thẩn nào thấy cưng cứng nóng hổi. Thanh như hóa đá, quên mất phải tách khỏi Tâm.
– Sao… cái ấy của em… to và dài thế…
– Em cũng không biết. Chắc cũng như anh Công thôi chứ.
– Không… to hơn chút, còn dài hơn ba-bốn phân gì đó. Sao em lại lôi nó ra?
– Em đang đi tiểu mà. Hết anh đi qua rồi chị đi lại. Em vẫn chưa tiểu xong.
– Thế… cái này… nó có to hơn không?
– Nếu hết cỡ thì vẫn to và dài hơn chút.
Bỗng tiếng chân từ xa. Hai chị em đứng tim. Tâm kéo chị ra sau gốc cây, cởi khuy quần bò ra để nhét chim vào, nhưng giờ chim to quá, nhét qua khóa kéo không được. Chị cầm điện thoại cứ chiếu vào chim Tâm, có lẽ chị không ý thức được việc mình làm.
– Chị làm gì thế, tắt điện thoại đi.
– À… ừ… chị xin lỗi.
Chị lúng túng tìm chỗ tắt chức năng đèn pin. Tâm phải giật lấy điện thoại từ chị tắt cho nhanh. Tắt xong thì tiếng bước chân cũng xa dần, chắc là thằng Tính. Thằng này giống Tâm, trước khi ngủ hay ra vườn tiểu. May mà nó không đi sâu vào đây.
– Ai vậy nhỉ?
– Chắc thằng Tính, nhưng nó đi rồi.
– Làm chị đau tim quá.
– Có gì mà đau tim, mình có làm gì đâu.
– Thì… tự nhiên ai bảo em ra đây tiểu. Em cho… cái ấy vào quần chưa?
– Chị nhìn xem.
– Tối thế nhìn kiểu gì. Vớ vẩn… em trêu chị. Chị vào trong nhà đây.
– Chị không cần đèn pin nữa à?
– Chị biết đường rồi.