Thằng Tâm
Chương 72: Cuộc gặp gỡ đêm khuya
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đã giữa tháng Bảy. Ngôi nhà đơn sơ mà Tâm xây dựng vẫn còn vương vất chút hơi nóng. Anh định về quê thăm nhà rồi sang tháng lên Đà Nẵng khảo sát trước khi dẫn quân vào. Bỗng Xuân xin nghỉ hai ngày về thăm mẹ, bà ốm, còn Xoan thì ở lại chăm bố đang bị bệnh. Thế là Tâm phải lùi chuyến đi vài ngày nữa.
Đêm đã khuya, trời vẫn oi bức. Mọi người đã đi ngủ, nhưng Tâm vẫn ngồi đọc sách bên nhà bác Vui, nói chuyện phiếm nên quên mất thời gian. Lúc tắm xong, nước giếng mát lạnh làm anh nhớ lại buổi tối hôm đó.
Tối hôm qua, Tâm sang nhà bác Vui chơi. Hóa ra gia đình bác đang cúng giỗ. Mọi người ăn uống tưng bừng, bác kéo Tâm vào ngồi cùng. Anh uống vài chén, rồi ai cũng say. Mấy ông lảo đảo ra về, còn mấy bà phụ nữ thì về từ lâu. Bác Vui bảo Tâm nằm nghỉ ở salon rồi về.
Tỉnh dậy đã gần mười một giờ. Cơn nóng mùa hè khiến quạt chẳng thể làm dịu bớt. Tâm ra giếng định múc nước rửa mặt cho tỉnh táo rồi về. Nước lạnh xối vào người khiến anh tỉnh hẳn. Trời đã tối, chắc cả nhà bác đã ngủ. Tâm cởi quần áo tắm ùm dưới giếng.
Suốt gần hai tuần nay, anh và thím không gặp nhau. Thím về quê chăm mẹ già ốm. Tâm quen thói ân ái với thím, chưa có người đàn bà nào khiến anh phải chiến đấu dữ dội như thế. Mỗi lần gặp thím, anh lại khát khao, hứng tình điên dại. Tâm như bị nghiện Lan, mỗi lần gặp cô ấy là hai người lao vào nhau như thiêu thân, quấn lấy nhau đến khi mệt nhoài. Cậu nhỏ của anh cương cứng, đầu nhạy cảm đỏ sậm khi nghĩ về Lan.
– Tâm hả cháu? Bác định gọi cháu mà thấy cháu ngủ say quá. Rửa mặt đi cho mát…
Tiếng chậu nhôm rơi làm Tâm giật mình. Bác Vui gái đứng trước mặt, nhìn thẳng vào cậu nhỏ của anh. Tâm thấy ngực bác phập phồng, bầu vú to hơi xệ hiện rõ qua lớp áo mỏng.
– Bác… Hằng… bác có sao không?
– Bác… à… không sao. Cái đèn chói mắt quá, bác chẳng nhìn thấy gì. Bảo ông Vui treo chỗ khác mà không chịu. Cháu… đang tắm à?
– Vâng… cháu định rửa mặt mà thấy nóng, định dội ít nước cho mát người. Giờ này bác chưa ngủ à?
– Ờ… bác khó ngủ… nóng quá… bác định ra đây vò cái quần…
Bác Vui gái tên là Hằng, kém chồng một giáp, năm nay bốn mươi chín tuổi. Ngày xưa, bác Vui đi bộ đội về, già rồi vẫn cưới được bác gái. Đó là niềm tự hào của bác. Mỗi lần nhậu xong, bác lại khoe. Bác Hằng xinh thật, sắp năm mươi vẫn gọn gàng, có lẽ nhờ làm việc vất vả nên không thừa mỡ như dân buôn bán, công sở. Nhìn qua lớp áo mỏng, bầu vú bác như dán lên áo, núm ti to đâm hẳn qua.
Bác Hằng ngồi xuống cạnh giếng, mắt vẫn không rời cậu nhỏ của Tâm. Chính bác cũng không hiểu tại sao, đầu bảo muốn rời đi, nhưng chân cứ đứng chôn, thậm chí còn ngồi xuống. Hôm nay là ngày bác rụng trứng, lồn khó chịu quá. Nhà ông Vui uống rượu nhiều, rồi ngủ say như chết, dù có hò hét thế nào cũng chẳng tỉnh. Cậu nhỏ thằng bé Tâm sao mà to thế, dài thế, có chết không. Nó mà đâm vào lồn mình thì rách toác mất. Chết chửa, tự dưng nghĩ bậy bạ không đâu. Bác Hằng khẽ đỏ mặt, cúi xuống thau nhôm rồi lại liếc nhìn cậu nhỏ Tâm, như thể không nhìn sẽ tiếc lắm.
Tâm ngượng, định mặc quần áo nhưng lại đứng đó. Dường như giữa đàn ông và đàn bà luôn có sự quấn hút khi đến ngày giao phối. Tâm thấy bác vẫn nhìn chằm chằm cậu nhỏ, mặt hơi ửng đỏ. Anh bỗng bạo dạn trêu bác:
– Cháu tưởng bác Vui vừa đánh nhau xong. Lúc nãy bác khoe vừa làm được ba kích, tối nay thử sức.
– Gớm, được thế đã tốt. Ông ấy ngủ say như chết. Lay thế nào cũng không dậy.
– Chắc do lúc nãy mấy ông kia uống say quá. Chứ không giờ tưng bừng rồi.
– Thôi, có mà tưng tửng. Ông Vui già rồi, chỉ mạnh miệng thôi. Chứ toàn bỏ đói người khác, cả tháng trời tán tỉnh được tí mà khoe tung trời.
– Cháu thấy bác trông tráng kiện lắm mà.
– Trông thế thôi cháu ạ. Chứ thực tế khác. Bác Vui tuổi già rồi, bác ý kém bác đúng một giáp đấy. Giờ này chỉ đợi bế cháu thôi. Ăn xong lại ngủ, đâu biết người nằm cạnh thế nào.
– Thế mấy vò rượu không cải thiện hả bác. Bác đang tuổi hồi xuân phải không?
– Rượu giời cũng thế thôi. Nhiều đêm bác buồn lắm, mà không biết làm sao. Ông ấy cứ ngủ như chết… Úi… cháu…
– Thế đêm nay… cháu giúp bác có được không?
– Cháu… giúp như thế nào. Liệu có… ổn không?
Tâm tiến lại gần bác, cậu nhỏ chĩa thẳng trước mặt bác. Lồn bác như đang thu hút anh vào ngày động dục. Mấy chén rượu khiến Tâm quên mất lý trí. Anh kéo bác Hằng đứng dậy, miệng hôn lên cổ trắng của bác. Tay Tâm nhanh chóng sục vào áo bác, vò nắn cặp vú bác. Tay còn lại xoa xoa lồn bác qua lớp quần.
Bác Hằng để hai tay như muốn đẩy anh ra, nhưng chỉ như có lệ. Mắt lim dim, ngửa cổ để Tâm hôn liếm cổ rồi ngực. Bác giật mình như điện giật, miệng ú ớ khi Tâm ngoạm bầu vú bác mà bú. Anh dìu bác tựa vào cây nhãn, miệng và một tay hành hạ cặp vú bác. Tay còn lại cho vào quần, vuốt từ trên xuống dưới, tới gần lỗ đít rồi vuốt lại.
Bác Hằng rên hừ hừ, tay dần ôm lấy đầu anh. Tâm cho một ngón, rồi hai ngón vào lồn bác, giờ đang nhớp nháp dịch. Bác Hằng khẽ rú lên khi ngón tay anh móc lồn, hai chân khép chặt lại, chẳng biết để che lồn hay để lồn bóp chặt hơn. Tâm cứ thế giày vò bác, mút mát vú rồi chọc ngoáy lồn. Bác oằn oại trong cơn sướng.
Cả đời bác chỉ nằm ngửa để chồng nhét chim vào, chưa bao giờ có đứa nào bú vú bác, rồi cho tay vào móc lồn lại sướng thế. Sao hai đứa con bú suốt mà không sướng như thế này chứ trời ơi. Bác Hằng bỗng giữ chặt đầu anh, hai chân khép chặt lấy tay, lồn bác giật giật, từng tia dâm thủy bắn vào ngón tay anh, chảy xuống cổ tay.
Tâm vội tụt quần bác xuống, dang chân bác ra. Anh há miệng hứng lấy dâm thủy của bác, cho cả mồm vào ngậm lấy lồn bác mà húp mà liếm. Theo từng tiếng húp liếm, bác Hằng lại oằn người lên vì sướng. Bác ôm chặt đầu anh, hai chân run run vì sướng, vì mỏi. Rồi bỗng anh ngậm lấy cái hột le của bác, bác điếng người, làm cái gì sao mà lạ quá, sướng không tả được.
– Tâm ơi… cháu làm gì thế… cháu liếm chỗ nào mà sướng lạ thế… ôi… ôi… sướng… mà bẩn cháu ơi… ôi… ôi…
Cơn sướng vừa đi, cùng với cái miệng ngậm mút cái hột le, hai ngón tay lại móc lồn bác. Bác giật giật, rồi ngồi phệt xuống đất, giãy đành đạch như cá sắp chết.
Tâm chạy ra kéo tấm nilon bác Vui để đó. Trải nilon ra rồi bế bác Hằng vào nằm trong đó. Anh khẽ hôn lên môi bác rồi nói:
– Bác cho cháu bác nhé.
– Có được không. Bác hơi sợ. Ai biết thì sao.
– Đêm rồi, làm gì có ai. Bác cháu mình làm khẽ thôi. Bác Vui cũng ngủ say rồi. Để cháu giúp bác đêm nay bác nhé.
– Vậy… cháu làm thử xem. Nhanh lên đi cháu.
Bác Hằng dang chân chờ đợi, hồi hộp. Rồi thứ bác mong chờ đã đến, cậu nhỏ Tâm kê vào cửa lồn bác. Anh dùng tay banh lông lá quanh lồn bác ra, lồn hơi thâm nhưng vẫn gọn. Bác Hằng khẽ ưỡn người, phản xạ muốn rụt lại khi cậu nhỏ tách hai mép lồn muốn chui vào.
– Bác để yên cháu cho vào nhẹ thôi.
– Ôi hay là thôi. Cái của cháu to quá, vừa vào tí mà bác thấy như rách ra rồi. Ôi… cháu ơi… dừng đi… to quá… bác cảm thấy… ôi… ôi… ông Vui ơi… rách lồn tôi rồi ông Vui ơi… ôi… aaa…
Tâm để cậu nhỏ nằm im sau khi chui vào nửa trong lồn bác. Anh biết cậu nhỏ to, phụ nữ hơi thốn, ban đầu chưa quen. Vách lồn bị căng ra dần co bóp nhẹ lấy cậu nhỏ, lồn bác đã quen với cậu nhỏ. Tâm bắt đầu đẩy sâu hơn. Cậu nhỏ như chạm tới điểm tận cùng, cảm giác lạ, hơi tức tức sướng.
Bác Vui thì khác. Cái lồn vừa mới quen, chưa chấp khách lạ thì nó lại tiến sâu trong lồn bác, chạm tới cổ tử cung. Bác thốn quá, nhưng rồi lại sướng. Cậu nhỏ chậm rãi rút ra gần hết rồi ấn lại sâu tít trong lồn bác, cứ chậm rãi như khi bác đi cắt hoa đem bán. Bác Vui há hốc mồm, thở hắt ra liên tục. Cứ thế này thì chết mất thôi, sao mà sướng quá. Cặc nó to dài hơn ông Vui nhiều quá, chưa bao giờ cảm giác như thế này.
Tâm cho hai tay bóp lấy hai vú bác Hằng, vừa bóp vừa vân vê hai núm đen sì to của bác. Cậu nhỏ dần ra vào dễ hơn, nhanh hơn. Bác Hằng nhăn nhó, túm chặt lấy hai tay anh. Rồi bác khóc, khóc nức nở. Tâm biết không phải bác đau, anh địt càng nhanh ra vào lồn bác. Bác khóc lóc, kêu réo tên ông chồng đang ngủ say như chết:
– Ôi… ôi… ông Vui ơi… nó địt nát lồn tôi rồi ông Vui ơi… ông ơi tôi sướng quá… nó địt tôi sướng hơn ông… ôi… aa… aa. Aa. Aa. Aa. Aa. Aa. Aa. Aa… aaaaa…
Tâm phải lấy tay, rồi lấy miệng ngậm chặt mồm bác. Bác hét to quá, sợ láng giềng gần đó nghe thấy. Cái lồn bác ngậm chặt lấy cậu nhỏ anh, như thể sợ nó bay mất.
Tâm đợi bác qua cơn, cầm chân bác đẩy lên gần đầu rồi bắt đầu thúc phầm phập vào lồn bác. Bác lúc lắc đầu sang hai bên, rồi đập tay xuống đất lại vào người anh, mồm réo tên ông chồng:
– Ông Vui ơi là ông Vui… sướng quá ông Vui ơi… ơ… ơ… ơ… ơ…
Cơn sướng lạ làm bác lại sớm lên đỉnh lần nữa. Tâm nằm lên người đàn bà vẫn gọi là bác, cái mũi hít ngửi sự thơm tho, sạch sẽ của người đàn bà quê.
– Tâm này, sau đêm nay quên đi nhé. Bác cháu mình bình thường cháu nhé.
– Vâng, chỉ đêm nay thôi cháu giúp bác. Mai cháu vẫn là cháu của bác và bác Vui.
– Ừ, thế thôi. Đêm nay thôi là bác mãn nguyện rồi. Giá mà bác có con gái, bác sẽ gả nó cho cháu. Đứa nào cưới cháu thì sướng biết mấy.
– Thế nếu bác có con gái, thế thì liệu cháu và bác có…
– Vớ vẩn. Ăn gì mà khôn thế. Bác nói thế thôi. Với cả bác già rồi, làm ăn gì.
– Bác không già đâu, lồn bác vẫn bóp cậu nhỏ cháu sướng lắm. Cháu muốn địt bác cả đêm nay có được không.
– Thế thì chết à. Làm từ nãy bác mệt rồi. Thôi hay thôi cháu ạ.
– Thế để nốt lần này, cháu sẽ làm bác sướng bác nhé.
– Ừ. Thế… ấy bác đi.
Tâm lật bác ngồi chổng mông. Cậu nhỏ cà cà vài cái rồi đâm lút cán. Tay nắm lấy hông bác rồi bắt đầu thúc. Bác Hằng thở gấp như hết hơi, rên hự hự mỗi lần cậu nhỏ thúc sâu vào lồn. Bác cứ rên rỉ, khóc lóc rồi lên đỉnh. Bác sướng, nhưng lồn khô rồi. Tâm đành buông tha, vật ra nằm ôm lấy bác.
– Cháu giúp thế được chưa.
– Được lắm. Mỹ mãn rồi cháu. Cả cuộc đời này đây là lần mỹ mãn duy nhất của bác.
Tâm nằm ôm ấp nói dăm ba câu. Rồi bác lật đật vào nhà, quên luôn cái thau đựng quần lót chưa giặt. Tâm rửa qua cậu nhỏ rồi cũng về. Từ hôm ấy, anh ngại ngại qua nhà bác. Nhưng vẫn phải qua, không sợ bác nghĩ ngợi. Thi thoảng, anh lại gặp ánh mắt bác Hằng. Bác như muốn nói gì đó, ánh mắt như mong đợi, lại có chút luyến tiếc. Nhưng anh cũng chẳng dám làm gì.