Thằng Tâm
Chương 74: Thai kỳ bất ngờ
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dạo này Cẩm có vẻ lạ lùng. Trước đây, Cẩm thường gọi điện cho Tâm, đôi khi trò chuyện để dễ ngủ. Nhưng gần đây, Cẩm chẳng gọi nữa, toàn là Tâm gọi cho Cẩm. Trong điện thoại, Cẩm cũng trả lời một cách thờ ơ, không còn nhiệt tình như trước. Vậy nên lần này về quê, Tâm quyết định đến thăm Cẩm để hỏi rõ chuyện.
Tâm gọi điện nhiều lần nhưng không thấy Cẩm trả lời. Mãi sau, Cẩm mới nhắn tin bảo đang cùng con gái lên thăm chồng cũ, hẹn lúc khác sẽ gọi lại. Tâm gọi lại nhưng Cẩm vẫn im lặng. Đột nhiên, Tâm cảm thấy có điều gì bất ổn, liền lấy xe phóng đến nhà Cẩm.
Giữa trưa hè nắng gắt, Tâm đạp xe đến nhà Cẩm. Cổng và cửa vẫn khóa chặt. Tâm định bấm chuông nhưng lại ngần ngừ. Cuối cùng, anh dựa xe vào gốc cây bàng xù xì để tránh nắng, đứng chờ dưới ánh mắt tò mò của người qua đường. Đến chiều muộn, một chiếc xe máy tiến vào cổng nhà Cẩm. Đó là xe của Cẩm, và Cẩm ngồi phía sau. Người đàn ông lái xe trông hiền hậu, tầm tuổi Cẩm. Cẩm xuống xe, nói cười rôm rả với anh ta.
Tâm đột nhiên thấy tim mình như bị siết chặt. Anh muốn quay xe về ngay, nhưng chân lại không nhúc nhích. Cẩm mở cổng, người đàn ông dắt xe vào nhà cho Cẩm. Cánh cửa khép lại, Tâm nghĩ chắc nên về thôi. Dù biết rằng Cẩm chủ động đến với mình trước, và xét ra, anh cũng chẳng thiệt thòi gì. Cẩm và anh chưa từng hứa hẹn gì, nhưng Tâm vẫn thấy lòng buồn man mác. Anh lững thững dắt xe đi trong buổi chiều oi ả.
Bỗng điện thoại của Tâm reo lên. Đó là cuộc gọi của Cẩm.
– Alo, anh à. Lúc nãy em bận. Có chuyện gì không anh?
– À, anh vừa về. Định gặp em mà em đi vắng.
– À… vâng. Mấy hôm nữa em mới về.
– Mấy hôm nữa có lẽ anh đi vào Đà Nẵng rồi.
– Sao lại thế… Sao anh bảo cưới anh trai xong mới đi mà.
– Anh đi khảo sát trước. Xong có lẽ ở HN, khi nào cưới anh trai anh mới về.
– Giọng anh nghe hơi lạ, có chuyện gì không vui à.
– Ừ, có chút chuyện. Thế nhé, em cứ đi chơi vui vẻ.
– Chờ đã nào. Không phải anh ghen chứ.
– Có… có ghen.
– Haha… sao anh lại ghen với chồng cũ của em được. Em đã bảo anh ấy… không làm ăn gì được mà.
– Không… anh ghen với người khác.
– Với ai???
– Alo???
– Thôi, anh có việc phải đi. Sau này nói chuyện.
Tâm tắt máy. Anh cũng chẳng muốn về nhà lúc này. Nếu về, chắc mẹ sẽ biết ngay. Anh muốn đi đâu đó, nhưng không nghĩ ra mình muốn đi đâu. Tâm lững thững bước đi giữa dòng người tan tầm. Anh men theo bờ đê, nơi từng ôm An, ôm chị Vân, và ôm Cẩm. An giờ ít nói chuyện với anh hơn. Bố An bị ốm, An phải thay bố mẹ làm việc suốt ngày. Lần cuối cùng hai người trò chuyện là cách đây hai tháng. Tâm muốn giúp nhưng An không chịu, cái tính bướng bỉnh và tự trọng của cô ấy vẫn vậy, không muốn ai giúp đỡ.
Chị Vân đã trở thành quá khứ, bởi hoàn cảnh và tính cách của hai người không thể hòa hợp. Cẩm thì khác. Cô ấy tự nhiên đến với anh, và khi anh đã quen thuộc, cô ấy lại rời đi…
Tâm nằm trên bờ đê, đột nhiên thấy buồn bã. Anh nhắm mắt, hít thở mùi cỏ cây, cố gắng nhẹ nhõm tâm hồn. Bỗng trời tối sầm lại, một nụ hôn ấm áp đặt lên môi anh. Tâm mở mắt, thấy đôi mắt nheo nheo của Cẩm đang nhìn mình. Cô cười, vẻ đẹp chín muồi của một người đàn bà ngoài bốn mươi. Một giọt mồ hôi rơi xuống mặt anh, còn Cẩm thì mặt đỏ bừng vì nóng.
– Sao em lại ở đây…
– Đi tìm anh chứ sao. Sao anh lại nằm ở đây.
– Anh nằm nghỉ ngơi chút, cho đỡ mệt.
– Sao lại mệt. Anh nói đi gặp ai đó cơ mà.
– Gặp rồi. Rồi lại đi về.
– Gặp ai nào, vừa mới gặp đã về rồi. Không nói chuyện với người ta sao.
– Không, tự dưng không biết phải nói gì.
– Cái đồ hâm. Anh nhìn thấy em lúc nãy phải không.
– … Ừ.
– Rồi sao, rồi anh đi về.
– Ừ.
– Đáng nhẽ anh phải lao vào, đánh ghen chứ.
– Đánh ghen với ai. Anh và em cũng chả phải gì của nhau. Em tìm hạnh phúc của em, anh có tư cách gì.
– Anh nói lại xem nào. Anh chả kêu anh anh em em với em, rồi vợ vợ chồng chồng còn gì. Hay anh chỉ nói vậy, em già như mẹ anh nên anh chỉ coi em như hoa dại ven đường.
– Sao em lại chất vấn anh. Rõ ràng em…
– Chả rõ cái gì cả. Anh thấy gì anh phải hỏi rõ chứ.
– Rõ thế còn gì. Anh gọi em chả bắt máy. Em bảo em ở Hà Giang với cái Hiền thăm chồng cũ. Rồi có người đèo em về, dắt xe máy vào nhà với em…
– Thế rồi anh cũng đi về được. Anh phải ba mặt một lời xem thế nào chứ. Em thấy chị Thương suốt ngày ca ngợi ông con trai đang có ba tốp thợ xây, chững chạc như trai ba mươi, hóa ra vẫn còn non lắm.
– Em… có lẽ em nói đúng. Anh vẫn còn non nớt về mấy cái này. Mà thôi, giờ gặp nói thế là được rồi còn gì.
– Đồ điên này, chưa nói gì cả, nói gì mà nói. Anh có biết em vừa đi đâu không?
– Không, anh vừa về nhà gọi ngay cho em. Đi đâu mà biết.
– Em vừa đi khám thai. Em đang có thai rồi. Người đèo em là anh hàng xóm nhà em. Hồi trưa em lau nhà bị ngã, hơi đau bụng. Em nhờ anh ấy đèo đi viện, rõ chưa.
– Có thai. Em nói thế nghĩa là…
– Em có thai với anh, không phải của ông hàng xóm đâu.
– Sao trước giờ em không nói gì với anh?
– Em chả biết. Có lẽ em sợ.
Cẩm nằm xuống bên cạnh Tâm, gác cánh tay rắn rỏi của anh lên đầu mình, yên lặng không nói gì. Tâm cũng không lên tiếng, cảm nhận thấy Cẩm đang có tâm sự, có lẽ sẽ nói điều gì đó, nên anh chờ đợi. Cẩm vén đầu ti của anh qua lớp áo sơ mi, bắt đầu thủ thỉ:
– Em giờ đã bốn mươi rồi, anh thì còn trai trẻ. Từ trước em đến với anh ban đầu cũng vì tình dục, giờ vẫn vì điều đó là chủ yếu. Bao năm qua em nuôi cái Hiền, giờ tự dưng có thai, em sợ. Em sợ vì mình già rồi, không biết có nên có con nữa không. Bố nó thì còn quá trẻ, không biết anh có chấp nhận đứa con này không. Rồi còn cái Hiền nữa, nó không biết có chấp nhận không. Rồi nếu đứa con này sinh ra, quan hệ của chúng ta sẽ như thế nào. Tất cả quay cuồng, em chả biết xử lý sao nữa. Cái Hiền bảo nhớ bố, em vội đẩy nó lên với chồng cũ em, để nó chưa biết em có thai, mà cũng để em có thêm thời gian quyết định.
– Vậy nếu anh không về, em có thể bỏ cái thai này phải không.
– Em không biết nữa. Có thể.
– Thế giờ anh về và anh biết rồi. Em quyết định sao.
– Em… chưa biết.
– Thế nếu không có đứa con thì em và anh sẽ ra sao. Em sẽ tiếp tục đợi những lúc anh về và cùng… phải không?
– Chắc vậy. Cặc anh to vậy em không dùng phí của ra. Cẩm đỏ mặt cười rồi đập nhẹ vào ngực Tâm.
– Vậy… em có thể sinh thêm cho anh đứa con không. Anh biết em có nhiều đắn đo. Anh cũng không thể cam kết lấy em làm vợ được. Anh có nhiều mối quan hệ phức tạp, em cũng biết rồi. Anh chưa có ý định vợ con gì cả. Nhưng anh vẫn muốn em sinh con cho anh. Anh không muốn bỏ nó. Nếu không em sinh ra anh nuôi cũng được. Còn về anh và em, nếu em vẫn ở bên anh, thì anh sẽ không bao giờ bỏ em cả. Em sẽ là một người đàn bà trong cuộc đời anh, đi cùng anh đến khi nào em không muốn nữa.
– Em không biết. Em cũng không muốn bỏ đứa bé. Anh để em suy nghĩ thêm nhé.
– Ừ. Nhưng anh định bắt cóc em, trói em ở đâu đủ chín tháng rồi đưa em đến bệnh viện.
– Anh có biết em giờ mang thai bao lâu rồi không? Hơn một tháng rồi đấy. Em tính nhẩm thì chắc đợt trước, tầm cái hôm mình ở bụi tre ý.
– Vậy con là trai hay gái. Trai đặt tên là tre, gái đặt tên là trúc.
– Tre trúc cái đầu anh, đồ đầu đất. Ai lại đặt tên con như thế. Để em hỏi chị Thương.
– Ừ em hỏi đi.
– Ơ… em đã quyết giữ đâu. Anh lừa em phải không.
– Lừa gì. Con anh, em không giữ anh đánh vào mông.
Tâm vỗ nhẹ vào mông Cẩm. Anh ôm ghì lấy Cẩm, im lặng như vậy một lúc. Cẩm lúc đầu hơi giãy giụa, sau cũng ôm lấy anh. Hai người cứ như vậy một lúc, Tâm mới buông Cẩm ra. Anh tiễn Cẩm về đến nhà, dắt xe máy cho Cẩm vào rồi đi về. Lúc này, Tâm vừa vui vui, lại rối bời. Dưới hai mươi tuổi, anh sắp có con. Chẳng biết nên vui hay buồn. Nhưng liệu Cẩm có bỏ cái thai đi không, anh vẫn không chắc. Tâm nghĩ đến mẹ, liền phóng xe về. Anh tin mẹ sẽ giúp mình.
Thương hoảng hồn, đánh rơi cái xong xuống đất khi nghe Tâm nói. Tâm phải giữ mẹ lại, ổn định rồi mới kể từ từ. Thương ngồi thừ ra nhìn anh hồi lâu, rồi mặc quần áo đạp xe đi ngay buổi tối. Thằng Tính ngó đầu ra lầu bầu:
– Sát giờ cơm rồi, đói quá.
Tâm vào bếp nấu nốt bữa ăn. Tối muộn, mẹ mới về. Bà bảo đã ăn bên nhà Cẩm rồi. Uống một cốc nước to, bà vào giường nằm. Tâm đợi lúc thằng Tính nằm yên, chơi điện thoại, mới vào buồng mẹ.
– Mẹ… Cẩm sao rồi.
– Sao gì nữa. Con giỏi lắm… sắp thành ông bố trẻ rồi.
– Mẹ đừng trêu con nữa. Cẩm có đồng ý giữ đứa bé không.
– Không biết. Mẹ phân tích đủ cách rồi. Giữ hay không thì tùy Cẩm thôi. Nhưng cô Cẩm có vẻ cũng muốn giữ. Mà mẹ cũng sợ con thật, cô Cẩm đặt vòng rồi mà con vẫn… mẹ phải bảo lại thím con, không thì có ngày…
– Con… mẹ có giận con không?
– Giận lắm. Rất giận.
– Mẹ…