Thằng Tâm
Cặp nhẫn kim cương
Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tâm ôm chặt lấy mẹ. Bà nhẹ nhàng đẩy nó ra, nhưng rồi lại để cho nó tiếp tục ôm. Tâm cứ níu kéo, hôn vào cổ, vào vai mẹ. Bà cười khúc khích rồi đẩy nhẹ nó ra:
– Con ngoan, thế là được rồi.
– Mẹ hết giận chưa?
– Giận chứ, giận cái đầu của anh ấy. Mẹ có gì mà giận. Con có con, mẹ có cháu, sao mà giận. Chuyện giữa con và cô Cẩm, mẹ có giận thì chỉ giận từ trước, giờ có gì mà giận. Bây giờ chỉ lo chăm sóc cô ấy cẩn thận thôi. Sáng nay cô ấy bị động thai nhẹ. Ở tuổi này mà có thai rất cần cẩn trọng, hơn nữa lại mấy chục năm chưa có con rồi. Con phải quan tâm cô ấy nhiều hơn, đừng bắt cô ấy làm việc nặng. Ngày mai mẹ đi sắc thuốc dưỡng thai, con theo mẹ sắc cho cô ấy uống, phải hết sức cẩn thận đấy.
– Vâng, con biết rồi.
– Mà giờ con có con với người ta, con định sẽ chịu trách nhiệm như thế nào?
– Trách nhiệm gì hả mẹ. Mẹ bảo con cưới Cẩm mà.
– Ài… mẹ cũng không biết. Nhưng con nên làm gì đó đi.
– Con cưới thì phải cưới mẹ trước chứ!
– Nói bậy bạ gì thế.
– Chẳng thế à. Nếu không cưới mẹ, con sẽ không cưới ai khác. Còn cô Cẩm, con sẽ suy nghĩ sau.
– Mau mau lo liệu đi. Phụ nữ ở tuổi này hay nghĩ lung tung, con đừng để xảy ra chuyện không hay.
– Vâng, con biết rồi.
Tâm lại ôm chầm lấy mẹ, môi của nó nhẹ nhàng hôn môi mẹ. Bà hé miệng đáp lại, hai người mẹ con trao nhau những nụ hôn ngọt ngào. Căn phòng bỗng trở nên nóng bức, Tâm có thể ngửi thấy mùi thơm nồng của mẹ. Nó định đưa tay xuống thì bị mẹ gạt ra:
– Thôi đi, thằng Tính đang đợi ngoài kia. Để lần sau. Mai mẹ còn phải dậy sớm đi lấy thuốc. Ông thầy lang này nổi tiếng lắm, đến muộn phải chờ lâu lắm.
– Thế mai con đưa mẹ đi.
– Không, con sang bên cô Cẩm đi. Xem cô ấy ăn uống, chăm sóc cẩn thận không.
Từ hôm đó, sáng nào Tâm cũng sang bên Cẩm. Nó bận rộn chạy đi mua quà ăn sáng, lúc thì nấu bánh đa cho Cẩm, thậm chí giành nhau đi chợ. Cẩm ngồi đó, đôi mắt rạng rỡ vì hạnh phúc. Lâu lắm rồi, không ai chiều chuộng cô như thế. Cảm giác an toàn và vui vẻ tràn ngập. Giá như được như thế mãi, cô nghĩ. Nhưng rồi Tâm cũng phải vào Đà Nẵng, cái Hiền cũng sắp về. Nghĩ đến điều đó, Cẩm lại lo lắng. Tâm đang xoa bóp chân cho Cẩm, bàn tay nó nhẹ nhàng bóp lấy bàn chân trắng nõn của cô. Bắp chân tròn trịa, mịn màng không một sợi lông, Tâm cứ vuốt ve mãi. Nó nhìn lên thì thấy Cẩm đang trầm tư, bèn hỏi nhỏ:
– Em đang nghĩ gì thế?
– Em đang nghĩ mai cậu Hiền về, làm sao giải thích đây.
– Để ngày đó anh sẽ đến đây giải thích cùng em. Có gì anh chịu trách nhiệm.
– Nếu cậu ấy bắt anh cưới em thì sao?
– Thì cưới.
– Cưới? Anh nói thật không? Anh bảo không cưới ai cơ mà.
– Trước đây là thế. Bây giờ sắp có con, phải khác. Nhưng có lẽ không phải bây giờ.
– Thế à? Em tưởng…
– Tưởng gì, tưởng con tưởng bở à.
– Anh… ái, cào gì vào chân em thế!
– Cái này này.
– Cái… này ở đâu ra?
Ngay trước mắt Cẩm là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Tâm hôm qua, sau khi mẹ nó đi lấy thuốc, ở nhà cô ấy về, nó bắt xe về Hà Nội. Thím đưa nó đến Ruby Plaza. Thím cứ hỏi sao nó lại muốn mua nhẫn, lại là nhẫn kim cương. Tâm chỉ cười, bảo lát nữa sẽ biết. Chỗ đó toàn cửa hàng kim cương và đá quý. Tâm như người quê chẳng biết gì, chỉ có Lan là đến vài lần nên rành. Nàng đưa Tâm đến một cửa hàng ở tầng hai. Tâm và Lan cùng nhau chọn nhẫn, khiến nhân viên tưởng đây là cặp vợ chồng sắp cưới. Lan đỏ mặt vì bị hiểu nhầm, nhưng Tâm nắm chặt tay Lan, khẳng định luôn. Nhân viên vừa quay đi nghe điện thoại, Lan khẽ đấm vào vai Tâm. Mặt nàng đỏ lên nhưng lại thấy vui.
– Cháu chọn nhẫn làm gì thế?
– Thím chọn cho cháu đi. Ba kiểu thím thấy đẹp nhất. Thím chọn nhanh, cháu còn phải bắt xe về cho kịp.
– Đây, ba kiểu này. Thím nhìn suốt buổi rồi, ưng cả ba. Chỉ là kim cương cháu định đặt cỡ nào.
Tâm lại ngồi nghe nhân viên tư vấn. Chốt xong, nó đặt ba nhẫn, mất gần ba mươi triệu kể cả công. Sau khi đóng tiền tạm ứng, Tâm nhờ Lan đưa ra bến xe. Dù Lan hỏi nhưng Tâm không nói. Nó hôn Lan một cái rồi lên xe về quê luôn trong ngày.
Quay lại với Cẩm, cô ngạc nhiên nhìn nhẫn kim cương rồi nhìn Tâm. Cô chưa bao giờ thấy kim cương trên phim ảnh, nhưng đây là lần đầu tiên được tận mắt nhìn thấy. Những hạt kim cương liti được gắn trên nhẫn, giữa là viên kim cương to hơn, sáng lấp lánh. Cẩm hỏi:
– Mấy viên đá này là thủy tinh hay pha lê hả Tâm?
Tâm không biết trả lời thế nào. Nó lấy trong túi ra giấy chứng nhận và bảo hành của cửa hàng, đưa cho Cẩm. Cô cầm mấy tờ giấy, nhìn Tâm:
– Tại sao?
– Anh chưa thể cưới em bây giờ vì nhiều lý do. Nhưng anh muốn em biết, anh thật sự quan tâm em và đứa bé. Anh muốn gắn em và đứa bé vào cuộc đời anh. Chiếc nhẫn này coi như là vật đính ước của anh.
– Thế sau này anh sẽ cưới em? Thế còn cưới người khác không?
– Anh không biết, anh chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
– Em không đồng ý cưới anh.
– Tại sao?
– Chẳng tại sao. Nhẫn thì em giữ đây. Anh đeo cho em đi.
Cẩm giơ bàn tay trắng nõn ra. Tâm cẩn thận đeo nhẫn vào ngón áp út của cô. Vừa vặn, Tâm đã nhìn tay cô trước khi xuống Hà Nội mua. Tay cô gần giống tay thím Lan của nó.
– Em có thấy chật không?
– Không, hơi rộng một chút.
– Thế à. Anh tưởng là vừa.
– Không sao, đeo như thế cũng không rơi được. Em sinh xong còn béo lên cơ mà. Mấy hạt này nhìn giống pha lê nhỉ.
Cẩm hào hứng bật đèn lên, giơ nhẫn ngắm. Cô trông như một cô gái mới lớn được tặng nhẫn, chứ không phải một người phụ nữ trung niên đã trải qua một đời chồng.
Cùng lúc đó, Lan cũng đang giơ nhẫn ngắm. Cô đang làm việc nhà như mọi khi thì Tâm gọi. Cô hỏi:
– Anh, có thể đến chỗ hẹn cũ được không?
Khá đang đọc tài liệu trong phòng khách. Cái Liên và thằng Mạnh đều không có nhà. Lan nghĩ rồi nói với Khá:
– Anh, khi Liên về, anh bảo nó nấu cơm giúp em nhé. Thức ăn em đã nấu sẵn, chỉ cần hâm nóng.
– Em đi đâu thế?
– À, thằng Tâm vừa gọi. Nó bảo em đi lấy nhẫn với nó.
– Nhẫn, nó mua nhẫn làm gì? Ý em là nhẫn vàng phải không?
– Không, nhẫn kim cương. Tuần trước nó lên em dẫn nó đi Ruby Plaza đặt nhẫn. Bây giờ là lúc đến lấy. Nó đang trên xe khách, chắc sắp xuống bến.
– Nhẫn kim cương à? Hay nó đặt cho thằng Công?
– Em cũng không rõ. Lan chợt hụt hẫng, thoáng buồn. Hóa ra nó đặt nhẫn hộ anh trai. Nó lấy tay mình làm mẫu, khiến mình cứ tưởng…
– Thế em đi đi. Khi nào nó về đây không?
– Không, em hỏi nó có ăn cơm không, nó bảo lấy xong chắc về luôn.
Lan phóng đến nhà Tâm thuê thì không thấy nó đâu. Cô mở cửa, dắt xe vào. Đang định gọi xem nó ở đâu thì bỗng bị ôm chầm từ phía sau.
– Thím… thím mặc áo dày thế này sao cháu vẫn ngửi thấy thím thơm quá.
– Cháu trốn ở đâu mà không ra mở cửa cho thím? Để thím cởi áo ra đã, nóng quá.
Tâm giúp thím cởi áo. Rồi mặc cho thím kêu oai oái, nó cởi sạch quần áo Lan, chỉ để lại quần lót. Tâm bế Lan lên tầng hai, đã bật điều hòa sẵn. Nó bế Lan lên giường, ngắm nhìn thím mình, người tình của nó, gần như trần trụi trước mắt. Lan gần bốn mươi nhưng vẫn chăm sóc cơ thể rất kỹ. Da vẫn trắng mịn, mái tóc nhuộm nâu phủ qua vai.
Đôi mắt Lan đầy tình tứ, khiến bất cứ đàn ông nào cũng phải nhìn ngắm. Đôi môi đỏ thắm hé lộ hàm răng trắng đều, hai má núm đồng tiền chúm chím. Bộ ngực Lan căng tròn, vươn cao qua lớp áo lót. Cái bụng hơi có mỡ nhưng vẫn khá phẳng khi nằm, ở giữa là cái rốn tròn sâu đầy gợi dục. Hai cặp chân Lan không dài nhưng cân đối, bàn chân với những ngón chân xinh xắn khiến Tâm mê mẩn. Cặp đùi tròn lẳn, trắng mịn bao lần quấn chặt lấy Tâm. Ở giữa háng là chiếc quần lót mỏng che không hết sự gợi dục, khiến Tâm phải hao binh tổn tướng. Tâm nhìn mà thấy muốn ôm ấp Lan hàng đêm, người phụ nữ luôn khiến nó thăng hoa mỗi lần thân mật.