80. Chương 80: Đêm ngủ cùng, tình vương si mê

Thằng Tâm

Chương 80: Đêm ngủ cùng, tình vương si mê

Thằng Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 80
Cô bật chiếc đèn ngủ, rồi tắt luôn cả chiếc đèn tuýp. Cô trườn vào giường, bật điều hòa và đắp chăn. Tâm vẫn ngồi bên cạnh, không biết nên làm gì. Cô tung chăn ra, kéo Tâm nằm xuống. Cô nằm nghiêng, kéo tay Tâm choàng qua người mình:
– Lâu lắm rồi cô chưa ngủ cùng ai. Cũng lâu rồi chưa có ai cõng cô về nhà như thế này. Em cứ ôm cô thế này được không? Cô muốn được ôm thế này.
Cô tắt đèn ngủ, ngả lưng vào người Tâm. Cô đặt tay Tâm lên bụng mình, rồi nhắm mắt ngủ. Tâm vẫn cứng đơ, không hiểu ý cô. Dần dần, Tâm nghe thấy nhịp thở nhè nhẹ của cô như đã chìm vào giấc ngủ. Tâm nắm lấy bàn tay cô, thật mềm mại và ấm. Tâm hít ngửi mùi thơm trên tóc cô, mùi da thịt của cô. Rồi dần dần, Tâm cũng thiếp đi, lần đầu tiên ngủ chung với cô như vậy.
Tâm thức giấc thì cô đã rời đi từ lâu. Trên gối chỉ còn lại tờ giấy cô để lại cùng vài sợi tóc vương vãi:
“Cảm ơn em. Cô đã có một đêm ngủ ngon. Cô có việc phải đi trước, cô làm bánh mì phết bơ và trứng rán. Em ăn ngon miệng nhé.”
Tâm nằm đó, hít ngửi chiếc giường mà hai người đã ngủ, vẫn còn vương mùi cô, mùi da thịt lẫn mùi nước hoa không khiến Tâm khó chịu như mọi khi. Tâm rửa mặt qua loa, xuống bếp thấy đồ ăn cô để trong lồng bàn. Có bánh mì, hai quả trứng ốp, một cốc nước cam. Tâm ăn hết, dọn dẹp bếp sạch sẽ rồi đi đến công trường cùng chú Tiến. Từ lần đó, cô không liên lạc với Tâm nữa. Tâm ở lại Đà Nẵng thêm năm hôm nữa thì về quê.
Tâm gọi điện chào cô Sương, nhắn tin cho cô là cậu về quê.
Tâm trở về Hà Nội, thay vì về quê, cậu đến nhà chú mình. Liên mừng rỡ khi nhìn thấy Tâm, cô chạy lại lấy dép, cầm balo cho Tâm. Để Tâm ngồi xuống, Liên chạy đi lấy khăn dấp nước mát cho Tâm lau mặt. Tâm cầm khăn nhìn Liên:
– Cảm ơn em. Bác và cô đâu rồi?
– Bố sáng nay đi ra ngoài chưa về. Mẹ em đi ăn cưới rồi, chắc tới chiều mới về. Mạnh bảo đến trường, chắc chiều mới về. Anh đi đợt này vất vả không? Em thấy anh gầy đi nhiều.
– À, chắc anh ra nắng nhiều. Mà da anh vốn cũng đen mà.
– Không, anh trông đen hơn, lại gầy đi nữa. Em sắp nấu xong cơm rồi, anh ăn với em nhé.
Không đợi Tâm trả lời, Liên chạy vào bếp nấu tiếp. Chỉ mười lăm phút sau, cơm canh đã xong. Tâm vào bàn, Liên xới cơm cho cậu, rồi ngồi cạnh ăn cùng. Liên nấu ăn không thua kém gì thím, Tâm ăn liền ba bát đầy.
– Anh ăn nữa không? Để em xới thêm.
– Anh ăn no lắm rồi. Lúc nãy trên máy bay anh cũng ăn nhẹ rồi. Em nấu cơm ngon lắm, ai lấy chồng em cũng thích.
– Anh thích thì anh lấy em luôn đi. Em chỉ muốn lấy anh thôi.
– Liên, đừng nói linh tinh nữa. Anh đã bảo chúng mình không được.
– Chẳng có gì linh tinh cả. Chúng mình với nhau có sao đâu. Chỉ không sinh được con thôi. Vậy anh có con với người khác cũng được, em sẽ nuôi.
Tâm lắc đầu, không nói được gì. Liên thấy Tâm im lặng thì hí hửng. Cô chạy về phòng thay đồ rồi kéo Tâm đi. Liên muốn Tâm đưa mình đi mua đồ. Tâm miễn cưỡng đi theo, dù trước giờ cậu vẫn quý cô em họ này. Thế là Tâm hầu hạ Liên từ trưa đến tối. Theo Liên chọn quần áo, rồi đi ăn, rồi đi chợ đêm. Liên khoác tay Tâm, cô vui lắm, Tâm có thể thấy điều đó qua ánh mắt Liên. Cậu nhìn kĩ hơn, thấy Liên thực ra cũng rất xinh, giống thím nhưng cao hơn, trẻ hơn. Liên quay lại định nói gì với cậu, thấy Tâm đang nhìn mình, Liên khẽ đỏ mặt cười. Tâm bỗng thắc mắc, mình đang làm gì thế? Cậu quay mặt đi ngó đường phố.
Đi chợ đêm mãi cũng mỏi chân, Tâm định đưa Liên về, nhưng cô nài ép Tâm đưa đi hồ Tây. Liên chọn một chỗ bên đường Trấn Vũ gần Fivimart. Tâm dựng xe, hai đứa ngồi trên xe hóng gió. Liên khoác tay Tâm, tựa đầu vào vai cậu, tóc cô ve vuốt trên mặt Tâm.
– Giá như đêm cứ kéo dài mãi, chúng mình cứ thế này nhỉ.
– Cứ ngồi thế này thì chú cho em nát mông đấy.
– Bố em hôm nay chẳng về nhà đâu. Sáng bố gọi điện bảo đi về Nam Định chơi nhà ông bạn, ngày kia mới về. Dạo này bố ít việc nhỉ, mà em thấy bố đi suốt.
– Chắc do chú bận tìm việc nên vậy. Đang khủng hoảng kinh tế, mà không phải ai cũng muốn xây nhà.
– Không phải đâu. Hôm nọ em thấy bố em đang chở một cô nào đó, đi nhanh quá em không theo kịp.
– Em nhìn nhầm không?
– Không, em nhìn cả biển số xe mà. Đàn ông ai mà chẳng có bồ thế hả anh.
– Anh không biết. Có lẽ không phải tất cả. Mà có lẽ chú đang chở người ta đi công việc thì sao. Em đã kể với thím chưa?
– Em chưa dám kể, sợ mẹ em buồn. Em thấy rõ cô ta ôm eo bố, còn hôn chụt lên má bố, bố em quay lại cười cười rồi vỗ vào đùi cô ta.
– Em đừng nói với thím, để hôm nào anh hỏi chú. Có lẽ chú chơi bời thôi, chứ chẳng phải bồ bịch đâu.
– Hy vọng thế. Mà anh sau này đừng bồ bịch nhé.
– Em nói gì vậy. Em cứ như vợ anh ý nhỉ.
– Thế sau này em chẳng là vợ anh thì là gì. Ai dám gần anh là em đánh ngay.
– Em thật là… Anh đã bảo anh có người khác rồi, thậm chí không phải một người. Anh… cũng sắp có con rồi.
– Em… biết rồi. Hôm nọ em thấy bác Thương gọi điện khoe với mẹ.
– Vậy sao em còn…
– Em không biết. Từ lúc em và anh ở sau vườn, em đã nghĩ về anh. Và từ lúc thấy anh và mẹ, em đã biết anh là của em. Nó như là bản năng của giống nòi, cảm giác anh sẽ là người đàn ông của em. Em đã chọn, và em sẽ không chọn lại. Dù anh có là anh ruột của em đi nữa, vẫn vậy thôi. Em cũng nói với mẹ rồi.
– Thế thím bảo sao?
– Mẹ khóc và thở dài. Thôi mình về đi, sương rồi anh.
Tâm đèo Liên về. Hai đứa không nói gì nữa. Liên ôm chặt sau lưng Tâm, ghì đầu vào vai cậu. Tâm chợt thấy vai mình ướt, hình như Liên khóc. Tâm thấy nhói trong lòng, cậu khẽ đặt tay lên tay Liên vỗ vỗ. Liên lùa ngón tay đan vào tay cậu, nắm chặt lấy. Cả hai cứ như vậy đến khi về đến nhà.
Liên mở cổng, nhưng chưa vội mở cửa. Cô ôm lấy Tâm, đặt một nụ hôn phủ kín môi cậu. Đôi môi thơm của cô gái mới lớn, vụng về và ngượng ngùng hôn lên môi Tâm. Liên ôm chầm lấy Tâm, ghì chặt như không muốn buông:
– Khi nào anh vào Đà Nẵng?
– Tháng mười, sau khi cưới anh Công xong.
– Thế anh có quay lại đây không?
– Có, nhưng nếu công việc ở đó nhiều thì anh chủ yếu ở đó.
– Em nghe mẹ nói anh sẽ ở đó, để em quên anh. Nhưng em sẽ không quên đâu. Khi nào em nhớ anh quá em sẽ vào đó. Đừng yêu ai, chỉ được yêu em thôi.
Liên lại ôm chặt cổ Tâm, hôn lên môi cậu. Những nụ hôn ngây thơ, đam mê của người thiếu nữ với mối tình đầu. Tâm dần hé môi, mút lấy môi Liên. Lưỡi cậu lùa sang, cuốn lấy lưỡi cô. Tâm ghì siết lấy thân hình thiếu nữ như nụ hoa chớm nở của Liên, đưa cô vào nụ hôn sâu đắm đuối không dứt. Liên thở hồng hộc như hết hơi khi Tâm buông cô ra, mắt cô sáng lên đầy đam mê và yêu thương. Liên mở cửa rồi chạy vụt vào nhà, bỏ lại Tâm với vị ngọt còn vương trên bờ môi.
Tâm chào hỏi thím và chơi với thằng Mạnh một lát rồi về phòng. Liên ở lì trong phòng từ lúc đó. Tâm tắm rửa rồi đi nằm. Sáng về thì trưa lại đến tối. Tâm cũng khá mệt, cậu thiếp đi lúc nào không hay. Nửa đêm, Tâm tỉnh giấc khi con chim của mình đang được bao bọc bởi cái miệng xinh ấm áp của thím. Trời tối đen như mực, ánh sáng từ giếng trời hắt xuống qua tấm kính mờ của cửa nhôm chỉ để Tâm thấy bóng người nhấp nhô cái đầu chỗ chim của mình.
Cái miệng xinh xắn của Lan ngậm con chim Tâm đến gần cuống họng rồi lại mút ra đến đầu khấc. Cái lưỡi Lan đá và liếm đầu khấc đỏ sậm của Tâm, mơn trớn lỗ tiểu của cậu. Tâm rướn chim lên vì sướng, kéo Lan lên. Lan như vương vấn con chim Tâm, nàng lồm cồm bò dậy nằm ngược với Tâm. Cái lồn múp míp đầy thịt của Lan ập sát gần miệng Tâm, mùi lồn Lan xộc thẳng vào mũi Tâm.
Cái mùi thật nồng, mùi của con cái lên cơn động dục. Tâm dùng tay bóp mạnh vào hai mông Lan, ấn mạnh chúng xuống, làm cái lồn Lan áp vào miệng cậu. Tâm đưa lưỡi rà một đường từ hột le đến gần lỗ đít, rồi vừa mút vừa liếm cái lồn múp của Lan. Lan dừng bú chim cậu, nàng rướn cổ lên, ép cái lồn sát mặt Tâm. Cái lồn cứ hẩy lên hẩy xuống hòa nhịp cùng cái lưỡi.
Tâm ép lồn Lan sát mặt, cậu há mồm ngậm cả lồn Lan vào mà mút, cái lưỡi cậu đánh lung tung sâu trong cửa lồn Lan, hai bàn tay vừa nhào bóp cặp mông to vừa nâng hạ cặp mông lên xuống. Tâm đang địt Lan bằng lưỡi. Lan nằm sụp xuống cạnh con chim cậu, nàng không còn muốn ngậm chim cậu nữa, mà nằm đó rên rỉ, khi cái lưỡi cậu địt lồn nàng, ngoáy tung cửa lồn Lan.
Cơ lồn Lan co thắt ngày càng mạnh, nước lồn từ ngóc ngách úa ra, tràn khắp mặt Tâm. Lan hẩy mông lên xuống thật nhanh, lồn nàng như dập thẳng vào mồm vào mặt thằng Tâm. Rồi Lan cong hết người lên, cái lồn ấn chặt vào miệng thằng Tâm, tiếng rên khẽ thoát khỏi miệng Lan, như cái gì bị kìm nén đang dần được giải thoát. Lan gục xuống cạnh con chim Tâm, chỉ có cái lồn vẫn giật giật trên mặt cậu, giải phóng nước lồn trào trề khắp mặt Tâm.