138. Chương 138

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đến lúc đó nhất định sẽ bị ảnh hưởng. Con nghĩ, hay là mình tách hộ khẩu ra, như vậy thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
“Cái gì, cô muốn tách ra?” Bà Hứa lập tức trợn tròn mắt.
Những người khác cũng nhìn về phía Lý Tĩnh. Đặc biệt là ông Hứa, đôi mắt híp lại, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Lý Tĩnh nuốt khan một cách căng thẳng: “Thưa cha mẹ, con cũng không phải chỉ nghĩ cho riêng mình con đâu. Dù sao nếu con có thể chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp, thì sau này cơ hội để các cháu vào thành phố cũng sẽ lớn hơn. Chẳng phải trước đó Kiến Sinh cũng đã viết giấy cam đoan rồi sao, là phải cho cháu trai cháu gái vào thành phố. Vì chuyện này mà con cũng đã phải hao tâm tổn sức không ít. Mấy năm nay con đối xử với các cháu thế nào, các cháu cũng hiểu rõ mà, con thật sự chỉ muốn tốt cho chúng thôi.”
“Cho dù vậy cũng không thể tách ra, tại sao lại phải tách ra chứ?”
Đối với bà Hứa mà nói, chuyện tách ra ở riêng là điều tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Hiện giờ, điều duy nhất bà ta có thể tự tin chính là việc quản lý gia đình này. Lương thực trong nhà đều do một tay bà ta nắm giữ. Chỉ cần không tách ra ở riêng, thì các con dâu đều phải nghe lời bà ta. Bà ta muốn ai sống không tốt, thì người đó sẽ không được sống tốt.
“Mẹ, đây không phải là tách ra ở riêng, chỉ là tách hộ khẩu thôi. Lúc trước chẳng phải Kiến Sinh cũng đã chuyển hộ khẩu ra ngoài rồi sao, việc này là vì muốn vào thành phố mà. Xuất thân của gia đình chúng ta…”
“Hứ, cô cũng không biết xấu hổ mà nhắc đến xuất thân của nhà chúng tôi. Xuất thân nhà chúng tôi dù có kém thế nào đi nữa thì cũng tốt hơn cái loại kẻ hầu người hạ cho người ta như nhà cô. Cha mẹ cô còn theo tên địa chủ kia. Sao cô không nói xuất thân của bản thân cô kém cỏi?”
Lúc trước, sau khi Lý Tĩnh gả chồng, cô ta đã cắt đứt quan hệ với người trong nhà. Sau này, nghe nói vị tiểu thư của nhà địa chủ kia đã từ bên ngoài trở về, đưa cha mẹ Lý Tĩnh đi.
Bởi vì chuyện này, Lý Tĩnh vẫn luôn không thể ngẩng mặt lên được. Bây giờ bà Hứa lại nhắc đến chuyện này, khiến trong lòng cô ta không thể nào chịu đựng được. Cô ta không khỏi oán trách sao cha mẹ mình lại không nghĩ cho cô ta.
Lý Tĩnh nắm chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Cô muốn tách ra như thế nào?” Ông Hứa bỗng nhiên mở miệng hỏi.
“Ông, ông có ý gì vậy hả, còn thật sự muốn bọn chúng tách hộ khẩu ra ngoài sao?” Bà Hứa hét lên.
Ông Hứa dùng tẩu thuốc gõ vào mặt bàn.
Nghe thấy lời này của ông Hứa, Lý Tĩnh lập tức tinh thần phấn chấn hẳn lên, vội vàng trả lời: “Con nghĩ một mình con chuyển ra ngoài cũng chẳng ích gì. Hay là để cả nhà em ba cũng chuyển ra ngoài, hộ khẩu của con tạm thời để chung nhà với em ba. Sau này đợi con chuyển ra rồi thì mấy đứa nhỏ cũng có thể chuyển theo con. Dù sao thì bây giờ xuất thân của Thúy Cầm cũng có chút vấn đề.”
Trương Thúy Cầm vừa nghe thế thì lập tức kêu lên: “Chị có ý gì, chẳng phải chính đứa con gái tốt của chị đã gây họa khiến tôi thành ra thế này sao? Tôi sẽ không để con cái nhà tôi chung sổ hộ khẩu với chị đâu!”
“Bác cả, cháu đồng ý chuyển ra ngoài.”
Hứa Hồng vội nói.
Hứa Lỗi kéo cánh tay của Trương Thúy Cầm làm ầm lên: “Con cũng muốn làm người thành phố, mẹ, sao mẹ lại không cho con làm người thành phố chứ?”
“Tôi đồng ý để hộ khẩu của Lỗi Tử và Hồng Hồng chuyển ra ngoài.” Hứa Kiến Hải lên tiếng.
Trương Thúy Cầm không thể tin vào mắt mình khi nhìn con trai, con gái và cả chồng mình. Thế mà bọn họ đều “phản đối” rồi. Bà ta tức đến nửa ngày trời không nói nên lời. Cuối cùng không nhịn nổi nữa, ngồi phịch xuống đất mà gào khóc.
“Khóc cái gì mà khóc, tôi còn chưa đồng ý đâu!” Bà Hứa vỗ bàn nói.
“Chuyện này tôi đồng ý.” Ông Hứa rít một hơi thuốc lào, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Sớm muộn gì hộ khẩu cũng phải chuyển đi, chuyển sớm hay muộn thì cũng như nhau cả thôi.”